Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 30: Lời Thì Thầm Của Những Ước Mơ Thầm Kín

Ánh đèn vàng dịu trong căn phòng nhỏ vẫn hắt lên những dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ tay, như một lời thì thầm về sự mong manh của hạnh phúc. Linh khẽ khép cuốn sổ lại, tựa đầu vào vai Khánh, hít một hơi thật sâu để lấp đầy lồng ngực bằng mùi hương quen thuộc của anh, của gỗ, của sách, và cả chút mồ hôi vương vấn sau một ngày dài. Cô cố gắng xua đi câu hỏi "Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài mãi không?" mà Khánh đã viết. Nó vẫn lảng vảng đâu đó, như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng hạnh phúc mà họ vừa trải qua. Cô biết, tình yêu của họ đang chớm nở thật đẹp, nhưng cuộc sống thì không phải lúc nào cũng là những trang sổ tay đầy ắp kỷ niệm ngọt ngào. Cô chỉ mong rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ vẫn sẽ luôn có thể cùng nhau lật giở những trang sổ này, và mỉm cười nhìn lại hành trình mà họ đã đi qua, một hành trình mà tình yêu, dù có khó khăn đến mấy, vẫn luôn là lý do để họ ở lại bên nhau.

Đêm đó, trong vòng tay Khánh, Linh đã ngủ rất sâu, nhưng trong tiềm thức, những câu hỏi vẫn luẩn quẩn. Sáng hôm sau, khi tiếng chuông báo thức vang lên, cô thức dậy với một cảm giác vừa thanh thản, vừa nặng trĩu.

***

Căn phòng nhỏ ở trung tâm tình nguyện luôn tràn ngập ánh sáng tự nhiên, len lỏi qua khung cửa sổ lớn và nhảy múa trên những bức tranh vẽ nguệch ngoạc của trẻ con dán đầy trên tường. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy vẽ và cả chút hương đất sét từ những món đồ chơi thủ công pha trộn vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa trong trẻo, vừa ấm cúng. Tiếng cười nói hồn nhiên của những đứa trẻ vang vọng, không ngớt, như một bản nhạc không lời xua tan mọi ưu phiền. Hôm nay, Linh đang cúi người, kiên nhẫn hướng dẫn một cậu bé khoảng năm tuổi tô màu cho chú khủng long xanh biếc. Ánh mắt cô dịu dàng, từng nét bút chì của cậu bé run rẩy nhưng đầy quyết tâm, khiến Linh cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng.

“Màu xanh này đẹp quá, con nhỉ? Giống màu bầu trời vậy.” Linh khẽ nói, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt trên mu bàn tay bé xíu của cậu bé, giúp cậu giữ vững cây bút. Cô bé ngồi cạnh, mái tóc tết hai bím lệch, đang mải mê vẽ một ngôi nhà với mái đỏ chót, thi thoảng lại ngẩng lên nhìn Linh cười toe toét.

Trong không gian yên bình ấy, Linh cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc mà cô ít khi tìm thấy được ở những nơi khác. Ở đây, giữa những đứa trẻ, cô không phải lo nghĩ về deadline, về những con số khô khan hay những kỳ vọng không tên. Cô chỉ đơn giản là Linh, một người lớn có thể mang lại niềm vui, sự hướng dẫn và một chút ấm áp cho những tâm hồn bé bỏng. Từng nụ cười, từng ánh mắt rạng rỡ của bọn trẻ như tiếp thêm năng lượng cho cô, xua đi những nặng nề vẫn còn vương vấn từ tối qua.

Cô Thảo, người phụ trách lớp học tình nguyện, đi đến bên cạnh Linh, đặt tay lên vai cô một cách nhẹ nhàng. Cô Thảo là một người phụ nữ trung niên, gương mặt hiền lành, luôn tươi cười, ánh mắt bà tràn đầy sự ấm áp và lòng trắc ẩn. Bà nhìn Linh, rồi nhìn những đứa trẻ đang say sưa với thế giới màu sắc của riêng mình.

“Nụ cười của trẻ thơ là liều thuốc tốt nhất, phải không Linh?” Giọng Cô Thảo trầm ấm, chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Bà mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm, nhưng lại khiến nụ cười ấy càng thêm chân thành.

Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Cô Thảo. Cô khẽ cười, một nụ cười không còn mang theo chút ưu tư nào. “Vâng, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều khi ở đây, cô ạ. Đôi khi, giữa những bộn bề của cuộc sống, mình dễ dàng quên mất những điều giản dị mà đẹp đẽ này.” Cô nói, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trẻ thơ đang say sưa vẽ vời. Cô cảm thấy một dòng chảy của sự thanh bình lan tỏa trong lồng ngực mình, như thể mọi lo toan, mọi nghi hoặc đều bị cuốn trôi bởi tiếng cười trong trẻo ấy.

Cô Thảo gật đầu, đồng tình. “Đúng vậy. Cuộc sống hiện đại đôi khi khiến người ta mải miết chạy theo những thứ xa vời mà quên đi những giá trị cốt lõi. Ở đây, chúng ta tìm thấy lại chính mình, tìm thấy lại niềm vui và ý nghĩa.” Bà dừng lại một chút, rồi nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn đang nhảy nhót trên những tán cây xanh. “Mà cháu này, đôi khi, những điều ta muốn nói ra lại quan trọng hơn những gì ta nghĩ. Đừng giữ quá nhiều trong lòng, rồi một ngày nó sẽ trở thành gánh nặng.”

Lời nói của Cô Thảo như một gáo nước lạnh tạt vào Linh, nhưng không phải để đánh thức cô khỏi giấc mộng, mà là để nhắc nhở cô về một sự thật hiển nhiên mà cô đã cố lảng tránh. Những lời cuối chương trước, về câu hỏi "Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài mãi không?" của Khánh, về sự khác biệt giữa hai người, và về những nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng cô, bỗng chốc hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Linh nhìn theo ánh mắt của Cô Thảo, cảm thấy một luồng gió mát lành lướt qua tâm hồn. Cô biết, Cô Thảo không nói trực tiếp đến chuyện tình cảm của cô, nhưng lời khuyên ấy lại đúng một cách kỳ lạ. Giữ trong lòng quá nhiều, rồi đến một lúc nào đó, nó sẽ đè nặng lên mọi mối quan hệ, kể cả tình yêu.

“Vâng, em hiểu rồi, cô ạ.” Linh khẽ đáp, giọng nói mang theo một sự quyết tâm mới. Cô quay lại với cậu bé, giúp cậu hoàn thành bức tranh khủng long. Nhưng trong lòng cô, hạt giống của một quyết định đã nảy mầm. Cô sẽ không giữ những suy nghĩ, những ước mơ và cả những nỗi sợ hãi của mình trong lòng nữa. Cô sẽ nói ra. Cô sẽ chia sẻ. Bởi vì, nếu tình yêu là sự hiện diện, thì nó cũng cần là sự thấu hiểu. Và sự thấu hiểu bắt đầu từ việc lắng nghe.

Căn phòng vẫn vang tiếng cười, tiếng bút màu sột soạt, và ánh nắng chiều dần chuyển sang màu cam mật ong, hắt lên những khuôn mặt thơ ngây, tạo nên một khung cảnh bình dị nhưng đầy sức sống. Linh, giữa những điều giản đơn ấy, tìm thấy một nguồn sức mạnh mới, một sự dũng cảm để đối diện với chính mình và với mối quan hệ của cô.

***

Hoàng hôn buông dần, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt lên những tòa nhà cao tầng của quận Bình Thạnh một thứ ánh sáng rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm. Linh trở về căn hộ của mình, tiếng xe cộ từ xa vọng lên đều đều, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của thành phố. Cánh cửa sổ ban công hé mở, đón những cơn gió mát lành mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn cây bên dưới. Căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng của cô chìm trong thứ ánh sáng kỳ ảo của buổi chiều tà, vừa lãng mạn, vừa chất chứa chút ưu tư.

Linh thay quần áo, pha cho mình một tách trà thảo mộc nóng hổi, rồi ngồi xuống bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố đang dần lên đèn. Những lời của Cô Thảo và nụ cười của trẻ nhỏ vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, như những cánh hoa rơi đọng lại trên mặt hồ tĩnh lặng. Cô nhớ lại khoảnh khắc mình cảm thấy bình yên đến lạ khi ở bên các em, cảm giác được là chính mình, được sống với những giá trị mà cô thực sự trân trọng. Và rồi, ký ức về buổi tối hôm qua, về cuốn sổ tay, về câu hỏi không lời của Khánh, lại ùa về.

Cô vuốt nhẹ bìa cuốn sổ tay ghi chép chung đặt trên bàn. Nó vẫn nằm đó, như một nhân chứng thầm lặng cho hành trình tình yêu của họ. Mỗi trang giấy, mỗi nét chữ, mỗi hình vẽ đều là một mảnh ghép của hạnh phúc, của sự sẻ chia. Nhưng cũng chính từ những mảnh ghép ấy, Linh nhận ra, có những khoảng trống mà cô chưa bao giờ dám lấp đầy. Cô luôn khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện trọn vẹn của Khánh. Nhưng cô đã bao giờ thực sự mở lòng mình ra để anh hiểu trọn vẹn những gì cô mong muốn, những gì cô sợ hãi chưa?

"Mình cần phải nói ra... Anh ấy cần biết." Linh tự nhủ, giọng nói thì thầm như tan vào làn gió. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài dịu dàng xoa dịu những lo lắng trong lòng. Cô không muốn những nỗi sợ hãi vô hình ấy lớn dần lên, trở thành một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Cô không muốn tình yêu của họ, vốn đã chớm nở thật đẹp, lại bị bào mòn bởi sự im lặng và những điều không nói thành lời.

Linh đứng dậy, bước đến bên chiếc bàn nhỏ nơi đặt cuốn sổ. Cô lật giở vài trang, nhìn lại những dòng chữ của mình, rồi của Khánh. Những dòng chữ của cô thường bay bổng, tràn đầy cảm xúc. Còn của anh, tuy ngắn gọn và thực tế, nhưng lại ẩn chứa một sự chân thành sâu sắc. Cô nhớ lại cách anh đã siết chặt tay cô, cách anh đã hôn lên trán cô và nói "Luôn luôn. Chỉ cần có em bên cạnh." Anh không phải là người giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng tình cảm anh dành cho cô luôn thể hiện qua hành động. Vậy còn cô? Cô đã thực sự cho anh thấy hết những gì cô cần, những gì cô muốn chưa?

Nỗi sợ hãi về sự cô đơn, về việc lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống, về việc không còn đủ thời gian để lắng nghe nhau – những điều đó đã âm ỉ trong lòng Linh từ lâu. Cô đã cố gắng tự mình giải quyết, tự mình gặm nhấm, và rồi lại mong mỏi Khánh sẽ tự hiểu. Nhưng tình yêu không phải là phép màu, nó cần sự vun đắp, cần sự giao tiếp, cần những lời nói thật lòng. Cô đã thấy ở lớp học tình nguyện, sự đơn giản, sự chân thành trong cách những đứa trẻ thể hiện cảm xúc của mình. Đó là một bài học quý giá.

Linh chạm tay vào những dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ, nơi cô đã viết về ước mơ được cùng Khánh lật giở những trang sổ này mãi mãi. Cô cần phải bảo vệ ước mơ đó. Cô cần phải tạo ra một không gian an toàn, nơi cả hai có thể chia sẻ mọi điều, không giấu giếm, không e ngại.

Ánh hoàng hôn dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn điện bắt đầu thắp sáng khắp thành phố. Linh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận sự cương quyết trỗi dậy trong lòng mình. Cô sẽ không để sự im lặng giết chết tình yêu này. Cô sẽ nói ra. Anh ấy cần biết. Và cô cũng cần được nói ra. Đó là cách duy nhất để câu hỏi của Khánh không trở thành hiện thực, để sự bình yên này có thể kéo dài, hoặc ít nhất, để họ có thể cùng nhau vượt qua những bất ổn của cuộc sống. Cô mở mắt, ánh nhìn giờ đã kiên định hơn.

***

Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc Linh vừa dọn xong bữa tối, mùi thức ăn nhẹ vừa nấu còn thoang thoảng trong không khí, quyện với chút hương hoa nhài dịu dàng từ ban công. Khánh bước vào, mang theo hơi thở mát lạnh của buổi tối và nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp. Anh cao ráo, hơi gầy, đôi mắt sâu thường ẩn chứa vẻ ưu tư, nhưng khi nhìn Linh, ánh mắt anh luôn ánh lên sự dịu dàng. Anh cởi áo khoác, treo lên móc, rồi đến bên Linh, khẽ ôm cô vào lòng. Cái ôm của anh, tuy không quá mạnh mẽ, nhưng đủ để Linh cảm thấy được chở che, được bình yên.

“Hôm nay em có vẻ vui hơn m���i ngày.” Khánh khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh vuốt nhẹ mái tóc Linh, rồi đặt một nụ hôn lên trán cô.

Linh tựa đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc. “Em đến lớp tình nguyện hôm nay. Ở đó có những điều rất đặc biệt.” Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, như muốn kể một câu chuyện cổ tích.

Họ ngồi vào bàn ăn, ánh đèn vàng dịu trong phòng khách tạo nên một không khí thân mật, ấm cúng. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng được Linh mở, tiếng kèn saxophone du dương, hòa quyện với tiếng thìa đũa chạm vào bát đĩa. Linh kể cho Khánh nghe về những đứa trẻ, về cách chúng say sưa vẽ vời, về Cô Thảo và những lời khuyên chân thành của bà. Khánh lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi cô, thi thoảng lại gật đầu. Anh không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh, ánh mắt anh đã đủ để Linh cảm thấy được thấu hiểu.

Khi bữa ăn gần kết thúc, Linh đặt đũa xuống, hít một hơi thật sâu. Trái tim cô đập nhanh hơn một chút, một cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng. Cô biết, đây là thời điểm.

“Khánh… em có điều muốn nói với anh.” Linh bắt đầu, giọng nói cô hơi ngập ngừng. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên bàn. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, tạo cho cô một điểm tựa.

Khánh siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Linh, ra hiệu cho cô tiếp tục. Anh vẫn trầm tĩnh, ít nói, nhưng sự chăm chú của anh đã là lời động viên lớn nhất.

“Em biết, anh luôn cố gắng rất nhiều vì em, vì tương lai của chúng ta.” Linh nói, giọng cô dần trở nên mạnh mẽ hơn. “Anh luôn làm việc không ngừng nghỉ, gánh vác mọi thứ trên vai. Em rất trân trọng điều đó. Nhưng… đôi khi, em cảm thấy mình lạc lõng.” Cô ngập ngừng, nhìn xuống bàn tay mình đang đan vào tay anh. “Không phải là em không yêu anh, hay không tin tưởng anh. Chỉ là… em sợ. Em sợ một ngày nào đó, chúng ta sẽ lạc mất nhau giữa bộn bề này, anh ạ. Sợ mình không còn đủ thời gian để thực sự lắng nghe nhau nữa.”

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô long lanh, chứa đựng cả sự lo lắng và khao khát. “Em không cần một cuộc sống xa hoa, anh biết mà. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây với em. Em khao khát được chia sẻ mọi thứ, từ những niềm vui nhỏ bé đến cả những nỗi sợ hãi thầm kín nhất. Em muốn mình không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn tâm giao, người có thể hiểu và cảm nhận được những gì sâu thẳm nhất trong lòng nhau.”

Cô dừng lại, chờ đợi một phản ứng từ Khánh. Trong lòng cô, một nỗi sợ hãi nhỏ bé rằng anh sẽ không hiểu, rằng anh sẽ thấy cô quá phức tạp, quá nhạy cảm. Cô sợ anh sẽ chỉ im lặng, hoặc trả lời một cách qua loa. Nỗi sợ hãi ấy khiến lồng ngực cô thắt lại.

Nhưng Khánh không làm thế. Anh vẫn giữ chặt tay cô, ánh mắt anh vẫn nhìn cô không rời, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy không còn chỉ là sự chú ý mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể anh đang nhìn thấu vào tận cùng tâm hồn cô. Anh hít một hơi thật chậm, rồi nhẹ nhàng đưa tay còn lại lên vuốt tóc cô, gạt những sợi tóc lòa xòa khỏi gương mặt cô.

“Anh ở đây, Linh.” Giọng anh trầm ấm, vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một lời cam kết. “Anh sẽ luôn lắng nghe. Anh hiểu… những gì em cảm thấy.” Anh nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng lại chứa đựng một sự chân thành không thể chối cãi. “Anh biết, anh không giỏi nói ra những lời hoa mỹ. Anh luôn nghĩ, cố gắng làm việc, xây dựng một tương lai vững chắc, đó là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu của anh. Anh xin lỗi nếu đôi khi sự im lặng của anh khiến em cảm thấy cô đơn.”

Khánh khẽ kéo Linh lại gần hơn, để cô tựa đầu vào vai anh một lần nữa. Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm từ cô. “Anh cũng có những nỗi sợ hãi riêng, Linh. Nỗi sợ không thể lo cho em một cuộc sống tốt đẹp, không thể bảo vệ em khỏi những khó khăn. Những áp lực đó đôi khi khiến anh mệt mỏi, và anh đã để nó chiếm lấy tâm trí mình, mà quên mất rằng điều em cần không phải chỉ là vật chất.” Anh thừa nhận, giọng nói nhỏ dần, như đang nói với chính mình.

“Anh hiểu, em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Anh lặp lại lời nói mà Linh đã từng thốt ra trong một khoảnh khắc khác, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn mới, một sự thấu hiểu sâu sắc từ chính Khánh. “Anh sẽ cố gắng hơn, Linh. Cố gắng để không chỉ ở bên em bằng thể xác, mà còn bằng cả tâm hồn. Sẽ lắng nghe em nhiều hơn, chia sẻ với em nhiều hơn. Bởi vì, anh cũng sợ… sợ một ngày nào đó, anh sẽ đánh mất sự bình yên này, mất đi em.”

Linh ngạc nhiên đến mức không nói nên lời. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Khánh, người vốn trầm tính và ít bộc lộ cảm xúc, lại có thể nói ra những lời thấu hiểu đến vậy. Cô cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, xua tan mọi lo lắng, mọi sợ hãi. Hơi ấm từ bờ vai anh, từ bàn tay anh đang vuốt tóc cô, không chỉ là sự che chở mà còn là sự kết nối. Cô tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn mà cô hằng khao khát. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng thì thầm của thành phố vẫn đều đều, nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ có hai người họ, và sự thấu hiểu vừa chớm nở.

Cô biết, con đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng. Áp lực công việc và tài chính vẫn sẽ là một gánh nặng tiềm ẩn trong tâm trí Khánh, dù anh đã tạm gác lại nó để lắng nghe cô. Nhưng hôm nay, trong khoảnh khắc này, cô biết rằng họ đã bước thêm một bước, sâu hơn vào thế giới của nhau. Cô đã chia sẻ những ước mơ và nỗi sợ hãi thầm kín nhất của mình, và anh đã không chỉ lắng nghe, mà còn thấu hiểu, và đáp lại bằng một sự chân thành bất ngờ. Tình yêu của họ, giờ đây, không chỉ là những kỷ niệm ngọt ngào trong cuốn sổ tay, mà còn là sự kết nối sâu sắc từ trái tim đến trái tim. Và đó, có lẽ, chính là lý do đủ mạnh để họ cùng nhau bước tiếp.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free