Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 31: Lời Thú Nhận Giữa Đêm Khuya

Tiếng nhạc jazz vẫn du dương một cách êm ái từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một lớp màn âm thanh mỏng manh giữa họ và thế giới bên ngoài. Hơi ấm từ bờ vai Khánh, từ bàn tay anh đang vuốt ve mái tóc Linh, vẫn còn đó, như một lời cam kết thầm lặng sau những phút giây Linh trút bỏ nỗi lòng. Cô tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn mà cô hằng khao khát. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc tĩnh lặng và ngọt ngào ấy, một sự nhạy cảm bẩm sinh của Linh vẫn mách bảo cô rằng có điều gì đó vẫn còn ẩn sâu trong lòng Khánh, một gánh nặng vô hình mà anh vẫn chưa hoàn toàn giải tỏa.

Cô đã nói lên những nỗi sợ hãi của mình, về việc lạc mất nhau giữa bộn bề, về sự khao khát được lắng nghe và thấu hiểu. Và Khánh đã đáp lại, bằng một sự chân thành bất ngờ, rằng anh "ở đây", rằng anh sẽ cố gắng lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn. Lời nói của anh như một dòng suối mát lành tưới lên tâm hồn khô cằn của Linh, xoa dịu những lo lắng. Thế nhưng, khi cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp thở đều đều và hơi ấm từ cơ thể anh, Linh lại cảm thấy một sự nặng trĩu rất khẽ, như thể có một đám mây âm thầm vẫn đang lảng vảng trong tâm trí người đàn ông này. Nó không phải là sự xa cách hay thờ ơ, mà là một điều gì đó sâu thẳm hơn, một nỗi ưu tư không thể nào giấu được qua làn da, qua nhịp tim cô cảm nhận được.

Cô nhớ lại ánh mắt của anh khi anh nói về việc "không giỏi nói những lời hoa mỹ", về việc anh nghĩ rằng "cố gắng làm việc, xây dựng một tương lai vững chắc, đó là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu". Đó là một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào đôi mắt, một sự kiệt sức mà anh cố gắng che giấu. Linh chợt nhận ra rằng, dù anh đã lắng nghe cô, đã thấu hiểu nỗi lòng cô, thì anh vẫn chưa thực sự trút bỏ hết gánh nặng của chính mình. Anh vẫn giữ lại một phần nào đó, có lẽ là vì không muốn cô phải lo lắng, hoặc vì anh đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ.

Trái tim Linh khẽ nhói lên. Cô không muốn anh phải một mình chống chọi với những áp lực vô hình ấy. Cô muốn mình không chỉ là người được yêu, mà còn là người chia sẻ, là chỗ dựa mà anh có thể tin tưởng. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” cô đã từng nói thế. Và giờ đây, cô muốn anh hiểu rằng “ở đây” không chỉ có nghĩa là hiện diện về mặt thể xác, mà còn là hiện diện cả tâm hồn, cả những ưu tư, những gánh nặng. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh tin tưởng cô như cô đã tin tưởng anh.

Linh nhẹ nhàng ngẩng đầu lên khỏi vai Khánh, đôi mắt cô long lanh nhìn sâu vào anh. Trong ánh đèn vàng dịu của căn phòng, khuôn mặt góc cạnh của Khánh vẫn trầm tư, dù đã có phần giãn ra hơn so với lúc đầu. Một làn gió nhẹ từ ban công lướt qua khung cửa sổ đang mở hờ, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây bên ngoài, làm dịu đi không khí, nhưng không thể xua tan đi sự ưu tư trong đôi mắt Khánh. Anh vẫn giữ chặt tay cô, ngón tay cái của anh khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô, như một thói quen tự nhiên. Anh nhìn cô, nhưng ánh mắt ấy lại có chút lảng tránh, như thể anh đang nhìn xuyên qua cô, nhìn về một nơi xa xăm nào đó trong tâm trí mình.

“Anh…” Linh bắt đầu, giọng cô thì thầm, nhẹ đến mức gần như tan vào tiếng nhạc jazz. “Anh… có chuyện gì đang khiến anh bận lòng không?” Cô khẽ siết nhẹ bàn tay anh. “Em cảm thấy anh có vẻ… mệt mỏi.” Lời nói của cô không mang theo sự trách móc, mà chỉ là sự quan tâm chân thành, đầy thấu hiểu. Cô muốn anh biết rằng cô đang ở đây, hoàn toàn dành sự chú ý cho anh, và cô sẵn sàng lắng nghe, dù đó là điều gì đi nữa. Linh cảm nhận được một sự căng thẳng rất nhỏ trong cơ bắp cánh tay anh khi cô đặt câu hỏi, như thể anh đang cố gắng giữ chặt một điều gì đó bên trong. Cô muốn phá vỡ bức tường im lặng mà anh vẫn thường dựng lên. Cô muốn anh biết rằng việc chia sẻ không phải là một gánh nặng, mà là một cách để họ gần nhau hơn, để tình yêu của họ không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào mà còn là sự đồng hành trong mọi khó khăn.

Khánh vẫn im lặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi trên mặt đất. Đôi mắt anh sâu hun hút, chứa đựng một nỗi niềm mà Linh chưa bao giờ thấy rõ đến vậy. Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, như thể đang cố gắng đẩy đi một gánh nặng vô hình. Bàn tay anh siết chặt lấy tay Linh hơn một chút, một cử chỉ vô thức thể hiện sự cần thiết của cô trong khoảnh khắc này. Linh kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Cô hiểu rằng đối với Khánh, việc mở lòng không phải là điều dễ dàng. Anh vốn là người của hành động, của sự kiên định và mạnh mẽ. Việc anh thể hiện sự yếu lòng hay gánh nặng nội tâm cũng giống như việc anh đang bóc trần một phần con người mình trước mắt cô.

Thời gian như ngừng lại trong căn phòng ấm cúng ấy. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, trở thành một phông nền êm dịu cho những cảm xúc đang cuộn trào bên trong hai con người. Cuối cùng, Khánh quay lại nhìn Linh. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, và lần này, không còn sự lảng tránh nữa. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Linh nhìn thấy sự mệt mỏi, sự lo toan, và cả một chút yếu lòng mà anh đã cố gắng che giấu. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đang gánh vác quá nhiều trên vai, nhưng lại không tìm thấy ai để sẻ chia. Anh khẽ vuốt ve má Linh, ngón tay cái lướt nhẹ trên làn da mềm mại của cô, một cử chỉ đầy trìu mến nhưng cũng chứa đựng sự nặng nề.

“Em biết không…” Khánh bắt đầu, giọng anh trầm ấm, nhưng có chút khàn đi, như thể anh đã phải đấu tranh rất nhiều để nói ra những lời này. “Dạo này anh có một dự án rất quan trọng ở công ty.” Anh dừng lại, như đang cân nhắc từng từ ngữ. “Nó… nó quyết định nhiều thứ, Linh ạ. Về tương lai của anh, của công ty… và cả của chúng ta nữa.” Anh không nhìn Linh khi nói câu cuối cùng, ánh mắt anh lại lướt qua những vật dụng quen thuộc trong căn phòng của cô, những món đồ nhỏ xinh mà cô đã cẩn thận chọn lựa, những cuốn sách cũ xếp ngay ngắn trên kệ. Anh dường như đang hình dung ra một tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng, một tương lai mà anh hy vọng có thể chia sẻ cùng cô.

“Đó là một dự án lớn, một dự án mà Tập đoàn X đang đặt rất nhiều kỳ vọng.” Anh tiếp tục, giọng nói chậm rãi, như đang kể lại một câu chuyện mà anh đã giữ kín quá lâu. “Anh Hùng… sếp anh, người mà em đã từng nghe anh nhắc đến, là một người rất giỏi, nhưng cũng cực kỳ khó tính và đòi hỏi. Anh ấy muốn mọi thứ phải hoàn hảo, phải vượt xa mong đợi. Và áp lực từ anh ấy… thực sự rất lớn.” Khánh nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang cố gắng xua đi hình ảnh của những cuộc họp căng thẳng, những đêm thức trắng để chạy deadline. “Có những lúc, anh cảm thấy mình như đang chạy đua với thời gian, với những kỳ vọng khổng lồ. Và không chỉ có Anh Hùng, mà còn cả sự cạnh tranh với Hoàng nữa.”

Anh nhắc đến Hoàng, một đồng nghiệp cùng cấp bậc, người luôn là đối thủ cạnh tranh gay gắt của Khánh trong mọi dự án. “Hoàng là một người thông minh, có tài, và anh ấy cũng rất tham vọng. Anh ấy luôn muốn vượt lên trên tất cả. Và dự án này… nó là một cuộc chiến không khoan nhượng giữa bọn anh. Ai thành công hơn trong dự án này, người đó sẽ có lợi thế rất lớn cho vị trí quản lý cấp cao sắp tới.” Giọng Khánh trầm xuống, lộ rõ sự mệt mỏi và áp lực. “Anh không muốn em phải lo lắng. Anh luôn cố gắng để mọi thứ trông có vẻ ổn thỏa, để em không phải bận tâm về những chuyện này.”

Linh vẫn giữ im lặng, chăm chú lắng nghe từng lời anh nói. Cô đặt tay còn lại lên má anh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh, cố gắng truyền cho anh sự bình yên và động viên. Trái tim cô thắt lại khi nghe anh kể về những áp lực mà anh đang đối mặt. Cô nhận ra rằng đằng sau vẻ trầm tĩnh, ít nói của anh là cả một thế giới của sự đấu tranh, của những gánh nặng mà anh cố gắng tự mình gánh vác. Anh không phải là người vô tâm, anh chỉ là người quá mạnh mẽ trong suy nghĩ, luôn muốn bảo vệ người mình yêu khỏi những giông bão cuộc đời.

Khánh thở dài một hơi. “Anh muốn mình có thể lo cho em một cuộc sống tốt nhất, một căn nhà riêng… không phải thuê trọ mãi.” Anh nhìn quanh căn hộ nhỏ của Linh, ánh mắt dừng lại ở bức tường trống trơn mà cô vẫn hay mơ ước sẽ treo một bức tranh tự vẽ. “Anh muốn em có một không gian riêng của mình, một nơi mà em có thể thoải mái sáng tạo, thoải mái làm những điều em thích mà không phải lo lắng về tiền thuê nhà, hay những chi phí sinh hoạt hàng ngày. Anh muốn em được sống một cuộc sống an yên, không phải bận tâm về những gánh nặng tài chính.” Giọng anh có chút run rẩy khi nhắc đến những ước mơ tưởng chừng như giản dị nhưng lại vô cùng khó khăn để đạt được trong thành phố đắt đỏ này. “Bố mẹ anh cũng hay nhắc chuyện… sớm ổn định, có con cái… Anh cảm thấy áp lực lắm, Linh ạ.” Anh thừa nhận, cúi gằm mặt xuống, như thể những lời nói ấy là một sự yếu đuối mà anh không muốn để lộ.

Áp lực từ gia đình, từ kỳ vọng của những người thân yêu, cũng là một sợi xích vô hình khác trói buộc Khánh. Anh là con trai cả, là niềm hy vọng của gia đình. Anh hiểu rằng “sớm ổn định” không chỉ là có nhà, có xe, mà còn là một minh chứng cho sự thành công, cho khả năng gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông trưởng thành. Và tất cả những điều đó, những gánh nặng vô hình ấy, đã đè nặng lên đôi vai anh mỗi ngày, mỗi đêm. Anh đã cố gắng giữ chúng cho riêng mình, để không làm Linh lo lắng, để cô có thể sống vô tư trong thế giới của riêng mình. Nhưng giờ đây, trước ánh mắt thấu hiểu của cô, trước sự kiên nhẫn của cô, anh cảm thấy mình không thể giữ kín được nữa. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi những lời nói ấy, những nỗi sợ hãi ấy, được thoát ra khỏi lồng ngực anh.

Linh cảm nhận được sự run rẩy rất khẽ trong giọng nói của Khánh, trong từng thớ thịt trên má anh khi cô đặt tay lên đó. Trái tim cô thắt lại, nhưng không phải vì lo sợ, mà vì một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm mạnh mẽ. Cô đã luôn biết rằng Khánh là một người đàn ông có trách nhiệm, có hoài bão, nhưng cô chưa bao giờ hình dung được rằng gánh nặng anh đang mang lại lớn đến nhường nào. Đằng sau vẻ ngoài trầm tĩnh, ít nói, là cả một thế giới của áp lực, của những kỳ vọng đè nặng, và cả những nỗi sợ hãi thầm kín về tương lai. Anh không sợ thất bại cho riêng mình, mà anh sợ thất bại trong việc mang đến cho cô một cuộc sống đủ đầy, an yên.

Cô nhớ lại lời anh đã nói trước đó: “Anh cũng có những nỗi sợ hãi riêng, Linh. Nỗi sợ không thể lo cho em một cuộc sống tốt đẹp, không thể bảo vệ em khỏi những khó khăn. Những áp lực đó đôi khi khiến anh mệt mỏi, và anh đã để nó chiếm lấy tâm trí mình, mà quên mất rằng điều em cần không phải chỉ là vật chất.” Giờ đây, những lời nói ấy càng trở nên rõ ràng và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Anh đã gánh vác tất cả những điều đó một mình, cố gắng trở thành một bức tường vững chắc để che chắn cho cô. Anh đã nghĩ rằng cách tốt nhất để yêu cô là xây dựng một tương lai vật chất vững chắc, mà quên mất rằng điều cô cần nhất lại là sự hiện diện về cảm xúc, sự chia sẻ và thấu hiểu.

Linh cảm thấy một dòng chảy yêu thương mãnh liệt dâng trào trong lồng ngực. Anh đã tin tưởng cô, đã mở lòng với cô, đã cho cô thấy một phần yếu mềm mà anh hiếm khi để lộ. Đó là một món quà vô giá, một minh chứng cho sự gắn kết sâu sắc mà họ đang có. Cô vỗ nhẹ lên má anh, rồi nhẹ nhàng kéo anh lại gần hơn. Cô ôm chặt lấy Khánh, vùi mặt vào hõm vai anh, hít sâu mùi hương quen thuộc của anh, mùi hương của nắng, của gió và của sự cố gắng. Trong khoảnh khắc ấy, cô muốn dùng toàn bộ cơ thể mình, toàn bộ tình yêu của mình để ôm lấy anh, để xoa dịu những gánh nặng mà anh đang mang.

“Em không cần những thứ lớn lao đó, Khánh ạ,” Linh thì thầm, giọng cô nghẹn ngào, run rẩy vì xúc động. Cô không quan tâm đến những dự án bạc tỷ, những vị trí quản lý cấp cao, hay những căn nhà lộng lẫy. Điều cô quan tâm là người đàn ông đang ở trong vòng tay cô, người đàn ông đã tin tưởng cô đủ để trút bỏ gánh nặng. “Em chỉ cần anh ở đây, chia sẻ với em. Cùng nhau vượt qua.” Cô siết chặt vòng tay hơn nữa, như thể muốn truyền hết sức mạnh và niềm tin của mình vào anh. “Em tin anh, và em sẽ luôn ở bên cạnh anh, dù có chuyện gì xảy ra.” Lời nói của Linh không phải là một lời hứa suông, mà là một lời cam kết từ sâu thẳm trái tim cô, một lời khẳng định rằng tình yêu của cô dành cho anh không phải dựa trên những điều kiện vật chất, mà dựa trên chính con người anh, dựa trên sự kết nối tinh thần mà họ đang có.

Linh khẽ vỗ nhẹ vào lưng Khánh, cảm nhận từng nhịp thở của anh. Cô muốn anh biết rằng anh không hề đơn độc. “Đừng gánh vác một mình nữa, anh nhé.” Cô thì thầm, lời nói của cô như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh. Cô muốn anh hiểu rằng cô không phải là một gánh nặng, mà là một người đồng hành, một đối tác trong cuộc sống. Cô muốn anh biết rằng cô đủ mạnh mẽ để cùng anh đối mặt với mọi khó khăn, đủ kiên cường để chia sẻ mọi gánh nặng. Những lời nói ấy, dù đơn giản, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ kỳ.

Khánh vùi mặt sâu hơn vào hõm vai Linh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại mùi hương dịu nhẹ của cô, mùi hương của hoa nhài thoang thoảng và của sự bình yên. Cảm giác ấm áp từ vòng tay cô, từ những lời thì thầm của cô, như một dòng nước mát chảy qua tâm hồn khô cằn của anh, rửa trôi đi những mệt mỏi, những lo toan mà anh đã gồng mình gánh vác suốt bấy lâu. Anh đã quen với việc tự mình giải quyết mọi vấn đề, tự mình chịu đựng mọi áp lực. Việc mở lòng, việc thừa nhận sự yếu lòng của mình trước người khác, ngay cả là người anh yêu nhất, là một điều không hề dễ dàng. Nhưng giờ đây, khi Linh ôm anh chặt đến vậy, khi cô thấu hiểu anh đến vậy, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.

Anh siết chặt vòng tay ôm lấy Linh, một cái ôm thật chặt, như thể muốn giữ cô mãi mãi trong vòng tay mình, như thể muốn nói lên tất cả những lời mà anh không thể thốt thành lời. Hơi thở của anh phả vào mái tóc cô, đều đặn và chậm rãi hơn. Anh cảm thấy như một tảng đá lớn đã được gỡ bỏ khỏi lồng ngực. Suốt bao lâu nay, anh đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra bất cần, nhưng bên trong anh là một người đàn ông cũng có những nỗi sợ hãi, cũng có những lúc kiệt sức. Và giờ đây, Linh đã nhìn thấy điều đó, đã chấp nhận điều đó, và đã ôm lấy điều đó.

“Cảm ơn em, Linh,” Khánh thì thầm, giọng anh khẽ run lên vì xúc động. Đó là lời cảm ơn chân thành nhất mà anh có thể nói ra trong khoảnh khắc này, một lời cảm ơn không chỉ vì cô đã lắng nghe, mà còn vì cô đã thấu hiểu, đã chấp nhận, và đã mang đến cho anh sự bình yên mà anh khao khát bấy lâu. Anh biết, con đường phía trước vẫn sẽ đầy thử thách. Áp lực công việc, gánh nặng tài chính, những kỳ vọng từ gia đình… tất cả vẫn còn đó, và sẽ không biến mất chỉ sau một đêm. Nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy mình đơn độc nữa. Anh có Linh, có người con gái đã nhìn thấu vào tâm hồn anh, đã yêu anh không phải vì những gì anh có, mà vì chính con người anh.

Linh tựa má vào vai anh, cảm nhận được nhịp tim anh đang đập đều đặn dưới lồng ngực mình. Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết, một sự gắn kết không chỉ dựa trên tình yêu, mà còn dựa trên sự thấu hiểu, sự tin tưởng và sự sẻ chia. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng thì thầm của thành phố vẫn đều đều, nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ có hai người họ, và một tình yêu đang được vun đắp từ những mảnh ghép chân thật nhất của tâm hồn. Cô biết, họ sẽ cùng nhau vượt qua.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free