Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 32: Nét Chấm Phá Giữa Hai Tâm Hồn
Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng thì thầm của thành phố vẫn đều đều, nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ có hai người họ, và một tình yêu đang được vun đắp từ những mảnh ghép chân thật nhất của tâm hồn. Linh biết, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
Bình minh hé rạng qua ô cửa sổ căn hộ của Linh, vẽ những vệt nắng vàng nhạt lên tấm ga trải giường màu trắng ngà. Linh khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay Khánh đang siết chặt quanh eo cô. Cả đêm qua, sau lời thú nhận đầy gánh nặng và cũng đầy tin tưởng của Khánh, một sự bình yên lạ lùng đã ngự trị giữa họ. Cô vùi mặt vào hõm vai anh, hít sâu mùi hương quen thuộc, mùi của sự nỗ lực và một chút mệt mỏi đã tan đi phần nào. Nhịp thở của Khánh đều đặn, sâu lắng, khác hẳn với vẻ căng thẳng thường ngày. Linh biết anh đã ngủ rất sâu, một giấc ngủ hiếm hoi và chất lượng sau bao ngày dài vật lộn với những lo toan.
Cô ngước nhìn khuôn mặt anh, những đường nét góc cạnh vẫn vương vấn chút ưu tư ngay cả trong giấc ngủ, nhưng rõ ràng đã mềm mại hơn. Đôi mắt sâu thẳm thường ngày giờ đây khép hờ, hàng mi dài đổ bóng. Linh khẽ vuốt nhẹ mái tóc ngắn gọn gàng của anh, cảm nhận sự mềm mại qua từng kẽ tay. Cô thích ngắm nhìn anh khi anh ngủ, bởi đó là lúc anh thật sự buông bỏ mọi gánh nặng, trở về với con người thật sự của mình, không cần phải mạnh mẽ hay che giấu cảm xúc. Trong lòng Linh dâng lên một cảm giác ấm áp đến lạ lùng, trộn lẫn giữa sự yêu thương, thấu hiểu và một chút tự hào. Cô đã có thể chạm đến những góc khuất sâu nhất trong tâm hồn anh, đã có thể chia sẻ gánh nặng cùng anh. Đó là một đặc ân mà không phải ai cũng có được.
Một lúc sau, Khánh khẽ động đậy. Anh mở mắt, đôi mắt sâu chợt chạm phải ánh nhìn trìu mến của Linh. Một nụ cười hiếm hoi, mỏng như sương, hiện lên trên môi anh. "Anh ngủ ngon không?" Linh thì thầm, giọng cô ấm áp như tiếng suối chảy, dịu dàng như làn gió buổi sớm. Cô biết câu hỏi đó không chỉ là một lời thăm hỏi đơn thuần, mà còn là sự xác nhận về khoảnh khắc bình yên mà họ vừa trải qua.
Khánh siết nhẹ vòng tay, kéo cô sát hơn vào lòng. "Ừm... Rất ngon." Giọng anh khàn khàn, trầm ấm sau giấc ngủ dài. Anh không nói nhiều, nhưng cái siết tay, nụ cười nhẹ và ánh mắt anh đã nói lên tất cả. Nó như một lời cảm ơn thầm lặng, một sự xác nhận rằng anh cũng cảm thấy được xoa dịu, được nghỉ ngơi trong vòng tay cô. Khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mọi lo toan, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Chỉ còn lại sự gắn kết thuần khiết giữa hai tâm hồn.
Họ nằm im lặng thêm một lúc, tận hưởng sự tĩnh lặng của buổi sáng và hơi ấm của nhau. Mùi cà phê bắt đầu thoang thoảng từ căn bếp nhỏ, hòa quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ từ lọ hoa trên bàn. Linh khẽ đẩy nhẹ người Khánh, mỉm cười. "Dậy thôi nào, anh. Em pha cà phê rồi." Cô muốn duy trì cái không khí nhẹ nhàng, bình yên này càng lâu càng tốt.
Khánh gật đầu, nhưng vẫn chưa muốn buông cô ra. Anh hôn nhẹ lên trán cô, rồi vuốt mái tóc mềm mại của Linh. "Để anh dậy pha cho em một ly." Anh nói, giọng vẫn còn ngái ngủ. Nhưng Linh lắc đầu. "Không cần đâu. Em muốn anh được nghỉ ngơi." Cô biết anh đã quá mệt mỏi rồi.
Cả hai cùng ngồi dậy, Linh mặc chiếc áo choàng lụa mỏng, Khánh với chiếc áo thun đơn giản. Họ cùng nhau bước vào bếp. Linh nhanh nhẹn chuẩn bị bữa sáng nhẹ nhàng, chỉ là vài lát bánh mì nướng với trứng ốp la và chút salad. Khánh thì trầm ngâm đứng tựa vào khung cửa sổ, ngắm nhìn thành phố đang dần bừng tỉnh. Ánh mắt anh vẫn thoáng chút xa xăm, như thể tâm trí anh đã bắt đầu bay bổng đến những dự án, những con số. Linh nhận ra điều đó, một cảm giác lo lắng thoáng qua trong lòng cô. Dù đã chia sẻ, nhưng gánh nặng công việc vẫn là một phần không thể tách rời khỏi anh.
"Hôm nay anh có bận không?" Linh hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, thăm dò. Cô không muốn tạo áp lực cho anh, chỉ muốn biết liệu anh có thể dành thêm chút thời gian cho cô hay không.
Khánh quay lại, ánh mắt anh vẫn chưa hoàn toàn tập trung vào cô. "Ừm... có chút việc ở công ty. Có một cuộc họp quan trọng vào buổi chiều." Anh trả lời, giọng trầm, có chút miễn cưỡng. Anh không muốn để Linh thất vọng, nhưng công việc không cho phép anh lơ là. Anh nhớ lại những lời của Anh Hùng, của Bà Hoa, những kỳ vọng đang đè nặng trên vai anh. Anh muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, và điều đó đòi hỏi sự cống hiến không ngừng nghỉ.
Linh gật đầu, cố gắng che giấu sự hụt hẫng nhỏ nhoi trong lòng. Cô biết anh không thể nào gạt bỏ công việc chỉ sau một đêm. Cô hiểu những áp lực mà anh đang phải đối mặt. "Vậy à... Vậy thì anh cứ lo công việc đi nhé." Cô nói, cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhưng nụ cười ấy vẫn vương chút buồn man mác. Cô tự nhủ, mình phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho anh, không thể để anh cảm thấy có lỗi.
Buổi sáng trôi qua trong không khí vừa ấm áp, vừa phảng phất một nỗi niềm khó gọi tên. Sau bữa sáng, Khánh giúp Linh dọn dẹp, rồi anh nhanh chóng chuẩn bị để đi làm. Trước khi đi, anh ôm Linh thật chặt, hôn lên tóc cô. "Tối nay anh sẽ qua đón em đi ăn." Anh nói, như một lời hứa, một sự bù đắp cho việc anh phải rời đi sớm. Linh gật đầu, cảm nhận hơi ấm từ cái ôm của anh. Cô biết anh quan tâm, nhưng đôi khi, sự quan tâm ấy lại quá vụng về, quá bị chi phối bởi những ưu tiên khác. Cô đứng nhìn theo bóng anh khuất dần sau cánh cửa, trong lòng dâng lên một cảm giác trống trải. Dù đã được lắng nghe, được thấu hiểu, nhưng nỗi lo lắng về khoảng cách vô hình giữa họ vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
***
Chiều tối, Khánh đến đón Linh tại căn hộ. Anh vẫn là Khánh, vẫn trầm tính và ít nói, nhưng ánh mắt anh có vẻ đã tươi tắn hơn một chút sau một ngày làm việc. Anh nắm tay Linh, đưa cô đến một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc ở khu Phan Xích Long. Nơi đây luôn ồn ào, náo nhiệt, với những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản trải dài trên vỉa hè, bếp nấu nghi ngút khói và những ánh đèn điện sáng trưng. Mùi thức ăn thơm lừng – mùi bánh tráng trộn, ốc xào me, bún đậu mắm tôm – hòa quyện vào không khí nóng bức của buổi tối Sài Gòn. Tiếng xào nấu lách cách, tiếng nói cười rôm rả của thực khách, tiếng xe cộ qua lại tấp nập tạo nên một bản giao hưởng đường phố đầy màu sắc.
Linh luôn yêu thích những không gian như thế này. Nó mang một vẻ đẹp bình dị, chân thật, không chút giả tạo. Cô cảm thấy thư thái hơn khi được ngồi giữa dòng người hối hả, thưởng thức những món ăn dân dã mà ngon miệng. Khánh cũng thích nơi này, bởi nó không quá ồn ào đến mức không thể trò chuyện, lại mang một nét rất riêng của Sài Gòn mà anh muốn chia sẻ cùng Linh.
Họ tìm một bàn nhỏ khuất vào góc, gọi vài món quen thuộc. Khánh gắp cho Linh miếng ốc xào me nóng hổi, rồi lại gắp thêm một đũa bún đậu. "Món này ngon, em ăn đi." Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt anh lại thoáng liếc về phía chiếc điện thoại đặt cạnh ly nước. Linh khẽ mỉm cười, cảm nhận được sự quan tâm của anh qua hành động, nhưng lại khao khát một ánh mắt trọn vẹn hơn, một sự hiện diện cảm xúc hoàn toàn.
Cô cố gắng bắt chuyện, kể cho anh nghe về buổi làm việc hôm nay, về những ý tưởng mới cô đang ấp ủ cho công việc tình nguyện của mình với Cô Thảo. "Em đang nghĩ đến việc tổ chức một buổi workshop nhỏ về vẽ tranh cho các em ở lớp học tình nguyện. Em nghĩ các em sẽ thích lắm." Linh hào hứng nói, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô quay sang nhìn Khánh, mong chờ một lời động viên, một sự hưởng ứng.
Khánh gật đầu, "Cũng hay đấy." Anh trả lời, nhưng tay anh lại vô thức cầm lấy điện thoại, mở màn hình lên, lướt qua vài thông báo. Dù anh không trả lời tin nhắn hay cuộc gọi nào, nhưng hành động đó đủ khiến Linh cảm thấy hụt hẫng. Tâm trí anh, dù chỉ trong chốc lát, đã không còn ở đây nữa.
"Anh có vẻ mệt mỏi?" Linh hỏi, giọng cô khẽ trầm xuống, ánh mắt lo lắng và thăm dò. Cô không muốn trách móc, chỉ muốn anh chia sẻ. Cô muốn biết điều gì đang chiếm giữ tâm trí anh, điều gì khiến anh không thể hoàn toàn ở bên cô trong khoảnh khắc này.
Khánh ngước lên, nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Linh. Anh đặt điện thoại xuống, cố gắng nở một nụ cười. "Không sao, chỉ là công việc hơi nhiều thôi." Anh lảng tránh, ánh mắt anh lại lướt qua dòng người, dường như đang tìm cách trốn tránh câu hỏi của cô. Anh không muốn để Linh phải lo lắng, không muốn cô cảm thấy gánh nặng của anh. Đối với anh, việc che giấu những khó khăn là một cách để bảo vệ cô, để cô được vui vẻ.
Nhưng Linh thì không nghĩ vậy. Cô không cần sự che giấu, cô cần sự chia sẻ. "Anh lại nghĩ về dự án nào rồi phải không?" Cô hỏi, giọng cô chứa đựng một chút buồn bã. Cô biết anh không hề cố ý, nhưng sự phân tâm của anh khiến cô cảm thấy như một người ngoài cuộc, như thể cô không đủ quan trọng để anh tạm gác lại mọi thứ.
Khánh thở dài, anh biết mình không thể che giấu được cô. "Chỉ là... có vài vấn đề phát sinh với hợp đồng ở dự án mới. Anh Hùng đang rất kỳ vọng vào nó." Anh nói, giọng anh có chút nặng nề. Anh muốn giải thích, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu Linh có hiểu được những con số, những áp lực mà anh đang đối mặt.
Linh lắng nghe, gật đầu. Cô hiểu, cô thật sự hiểu. Nhưng sự hiểu biết lý trí không thể xoa dịu được nỗi hụt hẫng trong lòng. Cô muốn anh nói với cô bằng cảm xúc, bằng sự kết nối, chứ không phải bằng những lời giải thích khô khan về công việc. "Anh... anh biết em luôn ủng hộ anh mà." Linh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Nhưng đôi khi, em chỉ muốn anh ở đây, trọn vẹn, dù chỉ là vài phút."
Khánh nhìn vào mắt cô, ánh mắt anh chứa đựng sự bối rối. Anh biết mình đã làm cô buồn. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc, anh chỉ biết cách thể hiện tình yêu bằng hành động, bằng sự cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc. Đối với anh, việc lo lắng về công việc, về tài chính chính là cách anh thể hiện trách nhiệm, là cách anh yêu thương Linh. Nhưng anh lại quên mất rằng, Linh cần nhiều hơn thế. Cô cần sự hiện diện, sự kết nối cảm xúc.
Linh khẽ thở dài, sự vui vẻ ban đầu đã hoàn toàn biến mất. Cô thầm nghĩ, *Anh ấy đang nghĩ gì vậy? Có phải mình lại làm phiền anh ấy rồi không? Mình có quá đòi hỏi không?* Nỗi nghi ngờ len lỏi vào tâm trí cô, gặm nhấm sự tự tin của cô. Dù đã có buổi tối tâm sự, nhưng những khác biệt trong cách họ thể hiện và cảm nhận tình yêu vẫn còn đó, âm ỉ cháy như một đốm lửa nhỏ, có thể bùng lên bất cứ lúc nào. Cô cố gắng ăn nốt phần thức ăn còn lại, nhưng dường như hương vị đã không còn như trước. Tiếng ồn ào xung quanh dường như càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn.
***
Khi trở về căn hộ của Linh, không khí đã trở nên nặng nề hơn. Sự náo nhiệt của phố xá đã bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy suy tư. Linh cởi giày, đặt túi xách xuống, rồi ngồi phịch xuống ghế sofa. Cô không muốn giữ cảm giác này trong lòng nữa. Nó cứ day dứt, khó chịu, như một hòn đá nhỏ mắc kẹt trong cổ họng. Cô cần phải nói ra, cần phải giải tỏa.
Khánh bước vào, đặt chìa khóa lên bàn. Anh nhận ra sự im lặng bất thường của Linh. Anh biết cô đang buồn, và anh cũng biết mình là nguyên nhân. Anh ngồi xuống cạnh cô, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhỏ, như thể chờ đợi cô lên tiếng.
Linh ngước nhìn Khánh, đôi mắt cô ánh lên vẻ buồn bã nhưng cũng đầy kiên quyết. Cô không muốn trách móc, không muốn đổ lỗi, cô chỉ muốn được thấu hiểu. "Anh... em có cảm giác anh đang ở đây, nhưng tâm trí anh lại ở nơi khác." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng của cảm xúc. "Em biết anh bận, em biết anh có nhiều áp lực. Nhưng đôi khi, em chỉ cần anh ở bên cạnh em một cách trọn vẹn. Chỉ một chút thôi cũng được."
Khánh ngẩn người. Anh biết cô đúng. Anh đã quá mải mê với những lo toan, đến mức quên mất việc sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại. Anh nhìn Linh, ánh mắt anh chứa đầy sự hối lỗi và bối rối. Anh không giỏi nói ra những lời hoa mỹ, anh chỉ biết làm những gì anh nghĩ là tốt nhất cho cô. "Anh xin lỗi. Anh không cố ý." Giọng anh khàn đặc, thể hiện sự chân thành sâu sắc. "Anh chỉ đang nghĩ về dự án sắp tới... Có quá nhiều thứ phải lo, phải tính toán."
Linh lắng nghe, cô biết anh không cố ý làm cô tổn thương. Cô biết anh yêu cô, theo cách của anh. "Em hiểu mà, anh." Linh nói, cô vươn tay, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, như một lời an ủi. "Em biết anh đang cố gắng vì chúng ta. Em biết anh muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp."
Khánh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh dần trở nên thấu hiểu hơn. Anh cúi đầu, vùi mặt vào vai cô. "Anh chỉ muốn mọi thứ tốt đẹp cho chúng ta, cho tương lai của em." Giọng anh thì thầm, chứa đựng sự mệt mỏi và cả nỗi sợ hãi. Anh sợ mình không đủ khả năng, sợ không thể mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy như cô xứng đáng. Đó là gánh nặng lớn nhất trong tâm trí anh, là điều khiến anh không ngừng suy nghĩ, không ngừng nỗ lực.
Linh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong giọng nói của anh. Cô biết anh đang mở lòng với cô một lần nữa, theo cách riêng của anh. Cô tựa đầu vào vai anh, hít sâu mùi hương quen thuộc. "Em hiểu. Nhưng đôi khi, em chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn, dù chỉ là vài phút." Cô nhắc lại, không phải để trách móc, mà để anh hiểu rõ hơn về nhu cầu của cô. "Em không cần những thứ xa hoa, anh biết mà. Em chỉ cần anh."
Khánh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Linh. Anh thấy trong đôi mắt cô sự yêu thương, sự thấu hiểu, và cả nỗi buồn không thể che giấu. Anh nhận ra rằng, dù anh có cố gắng đến mấy, nếu anh không thể kết nối cảm xúc với cô, không thể hiện diện trọn vẹn bên cô, thì tất cả những nỗ lực vật chất kia cũng trở nên vô nghĩa. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự cô đơn ngay cả khi có anh ở bên.
"Anh sẽ cố gắng." Khánh nói, lời nói của anh không phải là một lời hứa suông, mà là một cam kết từ sâu thẳm trái tim. Anh biết điều đó sẽ khó khăn, bởi việc thay đổi một thói quen, một bản năng đã ăn sâu vào máu thịt không phải là chuyện dễ. Nhưng vì Linh, anh sẽ cố gắng. Anh sẽ học cách cân bằng giữa công việc và tình yêu, học cách thể hiện cảm xúc của mình một cách rõ ràng hơn.
Linh mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười ấy xua tan đi mọi đám mây u ám trong lòng cô. Cô biết lời hứa của Khánh là thật lòng, và cô trân trọng sự cố gắng ấy. Cô ôm chặt lấy anh, tựa đầu vào bờ vai vững chãi. "Em cũng sẽ cố gắng hiểu anh hơn." Cô thì thầm. "Em sẽ cố gắng hiểu rằng cách anh thể hiện tình yêu là qua sự nỗ lực, qua việc xây dựng một tương lai. Và em sẽ không để sự nhạy cảm của mình làm anh thêm gánh nặng."
Cả hai ôm nhau thật chặt trong im lặng. Căn phòng ngập tràn sự thấu hiểu và chấp nhận. Ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào, vẽ nên hai bóng hình quấn quýt. Họ không hoàn hảo, họ có những khác biệt. Khánh vẫn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, và Linh vẫn sẽ khao khát sự hiện diện cảm xúc. Lời hứa "sẽ cố gắng" của Khánh cho thấy đây là một nỗ lực chứ không phải bản năng, và anh có thể sẽ gặp khó khăn trong việc duy trì nó. Linh học cách chấp nhận sự khác biệt của Khánh, nhưng khao khát được thấu hiểu sâu sắc hơn vẫn còn đó, ngụ ý rằng cô có thể sẽ phải đối mặt với sự cô đơn cảm xúc trong tương lai nếu Khánh không thể thay đổi nhiều hơn. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ đã tìm thấy nhau, đã chấp nhận nhau, và đã hứa sẽ cùng nhau bước tiếp. Tình yêu của họ không phải là một câu chuyện cổ tích không tì vết, mà là một hành trình học hỏi, trưởng thành, và chấp nhận những nét chấm phá rất riêng của nhau giữa hai tâm hồn. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, họ không còn cảm thấy đơn độc nữa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.