Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 33: Mỗi Hành Động, Một Lời Yêu
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ căn hộ của Linh. Không khí trong lành, mang theo hơi sương mát lành của buổi sớm mùa thu, len lỏi qua khe cửa sổ mở hé, làm lay động tấm rèm voan trắng muốt. Linh khẽ cựa mình trong vòng tay Khánh, cảm nhận hơi ấm vững chãi từ bờ vai anh, từ lồng ngực đang phập phồng đều đặn. Đêm qua, sau những lời giãi bày và ôm ấp thật lâu, một sự bình yên lạ thường đã vây lấy họ. Những gánh nặng dường như được sẻ chia, những hiểu lầm được hóa giải, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng đủ để họ cảm thấy gần gũi và an toàn hơn bao giờ hết.
Khi đôi mắt Linh hé mở, cô nhận ra vòng tay Khánh đã buông lỏng tự lúc nào. Anh không còn nằm cạnh cô. Một thoáng hụt hẫng nhẹ chợt len qua, nhưng rồi mùi hương cà phê thoang thoảng từ bếp đã thay thế. Linh khẽ nhếch môi cười, biết anh đang ở đâu. Cô nằm yên thêm vài phút, lắng nghe những âm thanh quen thuộc. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của bát đĩa, tiếng nước chảy khe khẽ từ vòi, và rồi, tiếng cọt kẹt rất đỗi đặc trưng từ chiếc kệ sách cũ kỹ ở góc phòng.
Linh tò mò, nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường. Cô mặc một chiếc áo sơ mi rộng của Khánh, vạt áo dài quá đầu gối, tạo nên một vẻ mong manh nhưng đầy nữ tính. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa, hơi rối sau giấc ngủ, nhưng lại càng tôn lên vẻ đẹp tự nhiên của khuôn mặt trái xoan. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ tò mò khi cô nhẹ nhàng bước về phía bếp. Khánh đang quay lưng lại, đứng trước chiếc kệ sách. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản màu xám và quần jean, dáng người cao ráo hơi gầy dường như lại càng lộ rõ dưới ánh sáng ban mai. Những đường nét nam tính trên khuôn mặt anh không còn vẻ mệt mỏi như tối qua, thay vào đó là sự tập trung cao độ khi anh loay hoay với chiếc tua vít nhỏ.
Chiếc kệ sách cũ kỹ, vốn đã xiêu vẹo từ lâu, giờ đây đang được anh tỉ mẩn chỉnh sửa. Linh nhớ rằng cô đã từng than phiền về nó vài lần, nói rằng những cuốn sách yêu thích của cô có nguy cơ bị đổ sập bất cứ lúc nào. Cô đã định tự sửa, nhưng lại lười biếng để đó. Vậy mà, trong lúc cô còn đang chìm trong giấc ngủ, anh đã lặng lẽ bắt tay vào làm. Những hành động nhỏ bé, không lời, nhưng lại chạm đến trái tim Linh một cách sâu sắc hơn bất cứ lời nói yêu thương nào. Nó giống như một bản nhạc không lời, du dương và ấm áp, tự kể câu chuyện của riêng nó.
Cô đứng tựa vào khung cửa bếp, lặng lẽ ngắm nhìn anh. Anh vẫn trầm tính, ít nói, vẫn vụng về trong việc thể hiện cảm xúc bằng lời. Nhưng tình yêu của anh, nó chảy trong từng hành động, từng sự quan tâm âm thầm, lặng lẽ như dòng sông ngầm dưới lòng đất. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại nuôi dưỡng và làm tươi tốt tâm hồn cô một cách bền bỉ.
Khánh dường như cảm nhận được ánh mắt của cô. Anh quay đầu lại, đôi mắt sâu của anh lướt qua cô, rồi nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại khiến cả căn phòng bừng sáng. "Em dậy rồi à?" Giọng anh trầm ấm, mang theo chút ngái ngủ nhưng cũng rất dịu dàng. Anh đặt chiếc tua vít xuống, bước về phía bếp, nơi một nồi cháo yến mạch đang sôi nhẹ, tỏa hương thơm của gừng và hành lá. "Anh làm chút đồ ăn sáng."
Linh khẽ gật đầu, giọng nói cô cũng ngái ngủ và nhẹ nhàng không kém. "Anh dậy sớm thế." Cô nhìn lại chiếc kệ sách, giờ đây đã đứng vững chãi, ngay ngắn. "Cảm ơn anh. Em tưởng nó hỏng rồi."
Khánh vừa khuấy nồi cháo, vừa quay sang nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh sự tinh nghịch. "Không sao. Anh nhớ em nói thích đọc sách ở đây mà nó cứ lung lay." Anh nói, rồi ánh mắt chợt thoáng nét nghĩ ngợi xa xăm, như đang suy tính một điều gì đó lớn lao hơn. "Anh có kế hoạch tìm hiểu về khóa học nhiếp ảnh em từng nhắc đến. Có thể sẽ giúp ích cho công việc của em."
Linh sững người. Khóa học nhiếp ảnh. Đó là điều cô từng nhắc đến vu vơ trong một buổi nói chuyện cách đây vài tháng, khi cô bày tỏ mong muốn nâng cao kỹ năng cho công việc thiết kế của mình. Cô không nghĩ anh lại để tâm đến vậy. Anh không chỉ nhớ, mà còn "có kế hoạch" tìm hiểu. Điều đó có nghĩa là anh đã dành thời gian, đã suy nghĩ nghiêm túc về nó. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, như một dòng nước ngọt lành tưới mát tâm hồn. Cô bước lại gần anh, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, tựa cằm lên vai anh. Mùi hương nam tính quen thuộc của Khánh, pha lẫn với mùi cà phê và mùi cháo thơm lừng, bao bọc lấy cô.
"Anh này," Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng như gió thoảng. "Sao anh cứ làm những điều này mà không nói cho em biết trước vậy?"
Khánh khẽ giật mình, bàn tay đang khuấy cháo hơi khựng lại. Anh không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay cô đang ôm lấy mình. "Có gì đâu mà phải nói trước. Anh nghĩ là nên làm thôi." Giọng anh vẫn trầm, vẫn điềm tĩnh, không chút khoa trương. Nó đúng với con người anh – một người đàn ông của hành động, chứ không phải lời nói.
Linh mỉm cười, nụ cười mãn nguyện. Cô biết, đó là cách anh yêu. Là cách anh quan tâm, cách anh thể hiện sự ủng hộ và mong muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp cho cô, cho cả hai. Cô cảm nhận được sự vững chãi trong từng thớ cơ trên lưng anh, sự kiên định trong từng suy nghĩ mà anh đang ấp ủ. Áp lực công việc, áp lực tài chính, áp lực gia đình, tất cả đều đang đè nặng lên vai anh, nhưng anh vẫn không ngừng cố gắng, không ngừng tìm cách để làm cho cuộc sống của cô tốt đẹp hơn. Cô biết, lời nhắc nhở của Bà Hoa về việc "sớm ổn định" không chỉ là lời nói suông mà còn là gánh nặng thực sự, thúc đẩy Khánh không ngừng nỗ lực.
"Cảm ơn anh." Linh thì thầm, siết chặt vòng tay. Cô không nói thêm gì. Trong khoảnh khắc này, cô không cần những lời yêu thương bay bổng. Cô chỉ cần cảm nhận sự hiện diện của anh, cảm nhận tình yêu của anh qua từng hành động nhỏ bé, giản dị nhưng lại chất chứa bao nhiêu tâm ý. Cô biết, anh đã lắng nghe cô, đã cố gắng hiểu cô hơn, và cô cũng sẽ cố gắng để hiểu anh, để trân trọng những nét chấm phá rất riêng trong cách anh yêu.
Khánh khẽ nghiêng đầu, tựa má vào mái tóc mềm mại của cô. Anh không giỏi nói ra, nhưng trái tim anh lại cảm nhận rất rõ sự bình yên và hạnh phúc đang lan tỏa trong vòng tay này. Dù công việc vẫn còn đó, những lo toan vẫn giăng mắc, nhưng khoảnh khắc này, anh cảm thấy mình được tiếp thêm sức mạnh, được tiếp thêm niềm tin vào con đường mình đang đi, vì có cô ở bên. Cả hai đứng đó, trong không gian bếp nhỏ, dưới ánh nắng sớm mai, ôm nhau trong im lặng, để tình yêu tự kể câu chuyện của nó. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà Linh mua từ chuyến đi chơi Đà Lạt vẫn nằm gọn gàng trên kệ bếp, như một biểu tượng nhỏ bé của sự gắn kết.
***
Buổi trưa hôm đó, nắng nóng đô thị bao trùm con đường. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa, hòa lẫn với tiếng còi xe ồn ã và khói bụi. Linh cẩn thận xách hộp cơm trưa tự tay chuẩn bị, vượt qua dòng người hối hả để đến văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' nơi Khánh làm việc. Tòa nhà kính hiện đại sừng sững giữa khu phố, phản chiếu ánh nắng chói chang, tạo nên một vẻ ngoài lạnh lùng nhưng cũng đầy uy nghi. Bên trong, không gian văn phòng mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, với những bức tường được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh mướt, tạo nên một bầu không khí năng động và đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm râm ran, cùng với mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ khu vực pantry, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở.
Linh bước vào, ánh mắt cô nhanh chóng lướt qua những dãy bàn làm việc, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Khánh. Cô thấy anh đang ngồi ở góc phòng, vùi đầu vào màn hình máy tính lớn. Xung quanh anh là những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, tài liệu thiết kế chất đống, và một vài mẫu vật liệu kiến trúc. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những giờ làm việc căng thẳng, những đường nét góc cạnh càng thêm sắc nét dưới ánh đèn huỳnh quang. Đôi mắt sâu của anh, dù có chút quầng thâm, vẫn ánh lên sự tập trung cao độ, gần như quên hết mọi thứ xung quanh. Anh đang nói chuyện với Kiên, đồng nghiệp của mình, về một chi tiết kỹ thuật nào đó của dự án. Giọng anh trầm và dứt khoát, nhưng Linh cảm nhận được sự căng thẳng ngầm ẩn trong từng lời nói. Đây chính là áp lực mà anh đã chia sẻ với cô đêm trước, cái gánh nặng vô hình mà anh đang cố gắng gánh vác.
Linh lặng lẽ tìm một chiếc ghế trống gần đó và ngồi xuống, không muốn làm phiền anh. Cô quan sát cách Khánh làm việc. Anh không ngừng gõ bàn phím, di chuột thoăn thoắt, đôi khi lại nhíu mày suy nghĩ, hoặc dùng bút chì gạch gạch vẽ vẽ lên một tờ giấy nháp. Anh làm việc một cách tỉ mỉ, cẩn trọng, và đầy trách nhiệm. Từng cử chỉ của anh đều toát lên sự chuyên nghiệp và quyết tâm. Cô thấy anh tương tác với đồng nghiệp, đôi khi là một nụ cười nhẹ, đôi khi là một cái gật đầu dứt khoát. Cô nhận ra rằng, sự nỗ lực không ngừng nghỉ này chính là cách anh thể hiện tình yêu của mình, không chỉ với công việc, mà còn với tương lai của cả hai. Anh đang xây dựng, đang vun đắp, từng chút một, cho một cuộc sống mà anh hằng mong muốn mang lại cho cô.
Thời gian trôi qua, Linh vẫn kiên nhẫn ngồi đợi. Mùi cà phê và mùi giấy in mới hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của văn phòng. Cô mở chiếc túi xách, lấy ra cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, lật đến trang có những kế hoạch nhỏ mà họ đã cùng nhau viết. Vài dòng nguệch ngoạc về chuyến đi dã ngoại cuối tuần, vài ghi chú về bộ phim muốn xem, hay tên một cuốn sách cô muốn anh đọc. Nhìn những dòng chữ đó, Linh khẽ mỉm cười. Dù bận rộn đến mấy, họ vẫn luôn cố gắng dành thời gian cho nhau, dù chỉ là những kế hoạch nhỏ.
Cuối cùng, sau khoảng mười lăm phút, Khánh cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh vẫn còn hơi lơ đãng, dường như vẫn còn vương vấn với những con số và bản vẽ trên màn hình. Khi anh nhìn thấy Linh, ánh mắt mệt mỏi của anh chợt dịu lại, một nụ cười nhẹ, gần như là một cái nhếch mép, xuất hiện trên khóe môi anh.
"Em đến lúc nào thế?" Khánh hỏi, giọng anh hơi khàn vì nói chuyện nhiều. Anh ngẩng lên, vươn tay chạm nhẹ vào tay Linh, một cái chạm nhanh chóng nhưng ấm áp. "Anh bận quá không để ý. Cảm ơn em."
Linh mỉm cười, đặt hộp cơm xuống bàn làm việc của anh. Mùi thơm của thức ăn tỏa ra, xua đi phần nào mùi cà phê và mùi giấy. "Em mới đến thôi. Anh cứ làm nốt đi, em đợi." Cô nói, giọng dịu dàng, không một chút trách móc. Cô hiểu anh. Cô hiểu rằng khi anh tập trung vào công việc, anh gần như quên hết mọi thứ xung quanh.
Khánh nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn màn hình máy tính. Anh nhíu mày, rõ ràng là vẫn còn nhiều việc phải làm. "Chắc phải mất thêm chút nữa. Sắp xong rồi." Anh nói, rồi quay sang Linh, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an. "Dự án này hơi căng. Nhưng xong sớm thì mình có thể đi ăn kem."
Lời hứa "đi ăn kem" như một lời động viên, không chỉ cho Linh mà còn cho chính anh. Anh đang cố gắng cân bằng, cố gắng cho cô thấy rằng dù bận rộn đến mấy, anh vẫn luôn nhớ đến cô, vẫn luôn muốn dành thời gian cho cô. Linh hiểu điều đó. Cô biết anh đang vật lộn với áp lực, và anh đang làm hết sức mình. Cô gật đầu, nở một nụ cười động viên. "Vâng. Anh cứ làm đi."
Khánh nhanh chóng hoàn thành nốt phần việc của mình. Trong suốt bữa trưa ngắn ngủi, anh vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình, đôi khi lại khẽ cau mày suy nghĩ. Linh không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn và quan sát anh. Cô biết, anh không thể hoàn toàn hiện diện về mặt cảm xúc trong lúc này, nhưng cô đã học cách chấp nhận điều đó. Cô hiểu rằng, sự hiện diện của anh lúc này không phải là những lời nói ngọt ngào, mà là sự nỗ lực, sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Và điều đó, đối với cô, cũng là một lời yêu.
***
Chiều tối, khi ánh đèn đường bắt đầu le lói thắp sáng từng góc phố, Khánh và Linh rời khỏi văn phòng, đi bộ đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức' quen thuộc. Thành phố về đêm như khoác lên mình một tấm áo mới, bớt đi sự ồn ào, hối hả của ban ngày, thay vào đó là một vẻ đẹp lãng mạn, trầm lắng hơn. Từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi ẩm của một cơn mưa phùn lất phất vừa tạnh, làm dịu đi cái nóng bức còn vương lại.
Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với kiến trúc của một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy màu vàng dịu treo lơ lửng, cùng vô số sách và vật trang trí cổ điển tạo nên một không gian thanh bình, hoài niệm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp quán, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, xen lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, tạo nên một bản hòa tấu hương thơm quyến rũ.
Họ chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm vắng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần rọi xuống, tạo nên một không gian ấm cúng và riêng tư. Linh ngồi dựa lưng vào ghế, cảm thấy mệt mỏi nhưng cũng rất đỗi bình yên. Cô khẽ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi hương quen thuộc của quán. Cô cảm thấy lòng mình dịu lại, những bộn bề của ngày dài dường như tan biến.
Khánh ngồi đối diện, ánh mắt anh vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã dịu đi rất nhiều so với ban trưa. Anh gọi cho Linh một ly trà hoa nhài nóng, đúng loại cô yêu thích, và một chiếc bánh mousse vị chanh dây mà cô từng nhắc đến cách đây rất lâu. Anh không hỏi cô muốn uống gì, không cần cô phải chọn. Anh chỉ lặng lẽ gọi món, như thể anh biết rõ hơn chính cô về những gì cô cần.
Khi người phục vụ đặt đồ uống và bánh xuống bàn, Khánh nhẹ nhàng đẩy chiếc đĩa bánh và ly trà về phía Linh. "Của em này." Giọng anh trầm ấm, không chút biểu cảm đặc biệt, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc.
Linh mở mắt, nhìn chiếc bánh mousse vàng óng và ly trà nóng đang tỏa hơi thơm ngát. Cô ngạc nhiên. "Ôi, anh nhớ sao?" Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ vui mừng. "Em tưởng anh quên rồi chứ." Cô mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy xua tan đi mọi mệt mỏi trên khuôn mặt cô.
Khánh chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt anh dịu dàng. "Sao quên được." Anh nói, một cách đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng của sự quan tâm, của sự ghi nhớ tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ về cô. Anh nhớ cô thích trà nóng vào những ngày mưa, anh nhớ cô mê mẩn chiếc bánh này từ lần đầu tiên họ ghé quán. Anh không cần phải nói ra, nhưng hành động của anh đã nói lên tất cả.
Linh cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể. Cô biết anh không phải là người giỏi nói những lời mật ngọt. Nhưng anh luôn ở đó, lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ ghi nhớ, và lặng lẽ hành động vì cô. Những hành động ấy, đôi khi còn chân thật và ý nghĩa hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào. Cô vươn tay, nắm lấy bàn tay Khánh đang đặt trên bàn, nhẹ nhàng siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, như một lời cảm ơn, một lời thấu hiểu.
"Anh này," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng như một lời thì thầm. "Đôi khi em chỉ muốn anh nói ra thôi..." Cô vẫn còn chút khao khát được nghe những lời yêu thương trực tiếp, được cảm nhận sự hiện diện cảm xúc của anh một cách rõ ràng hơn.
Khánh siết nhẹ tay cô đáp lại, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, sâu thẳm nhưng đầy chân thành. Anh hiểu. Anh biết cô muốn gì. Và anh cũng biết, điều đó không phải là bản năng của anh. "Anh biết. Anh sẽ cố gắng." Anh lặp lại lời hứa từ đêm qua, lời hứa này không phải là một sự đảm bảo chắc chắn, mà là một cam kết về một nỗ lực không ngừng nghỉ. "Nhưng... em có thấy không?" Anh nói, rồi khẽ chỉ vào chiếc bánh mousse, ly trà nóng, và cả cuốn sổ tay ghi chép chung mà anh đã thấy cô mang theo. "Đây cũng là cách anh nói 'yêu em'."
Linh nhìn theo hướng tay anh chỉ, rồi quay lại nhìn vào đôi mắt anh. Cô thấy trong đó sự chân thành, sự vụng về nhưng đầy tình yêu. Cô nhận ra rằng, anh không hề bỏ qua những mong muốn của cô, không hề lơ là cảm xúc của cô. Anh chỉ đang thể hiện chúng theo cách riêng của anh. Áp lực công việc và những lo toan tài chính vẫn đang đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ về tương lai. Nhưng ngay cả trong những khoảnh khắc đó, anh vẫn nhớ đến cô, vẫn tìm cách để thể hiện tình yêu của mình một cách tinh tế nhất.
"Em hiểu mà." Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng. Cô mỉm cười, một nụ cười chấp nhận và thấu hiểu. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách. Khánh vẫn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, và cô vẫn sẽ khao khát sự hiện diện cảm xúc. Lời hứa "sẽ cố gắng" của Khánh cho thấy đây là một nỗ lực chứ không phải bản năng, và anh có thể sẽ gặp khó khăn trong việc duy trì nó. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô đã không còn cảm thấy cô đơn. Cô đã bắt đầu học cách "đọc" anh, học cách nhận ra tình yêu của anh không nằm ở những lời nói bay bổng, mà ẩn chứa trong từng hành động quan tâm, từng nỗ lực không ngừng nghỉ vì tương lai của cả hai.
Họ ngồi đó, trong không gian ấm cúng của quán cà phê, uống trà, ăn bánh, và để sự im lặng nói lên tất cả. Tình yêu của họ không phải là một bản tình ca rực rỡ, mà là một khúc ca trầm lắng, sâu sắc, được dệt nên từ những hành động nhỏ bé, từ sự thấu hiểu và chấp nhận những nét chấm phá rất riêng của nhau. Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ anh. Cô biết, tình yêu lúc này là đủ. Và cô sẽ cố gắng để nó luôn là đủ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.