Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 34: Bình Yên Không Lời
Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ anh. Cô biết, tình yêu lúc này là đủ. Và cô sẽ cố gắng để nó luôn là đủ.
Hơi ấm từ bàn tay Khánh vẫn còn vương vấn trên tay Linh khi họ rời khỏi quán cà phê. Thành phố đã lên đèn, những dải ánh sáng vàng cam hắt xuống mặt đường ướt nhẹ sau cơn mưa chiều, tạo nên một bức tranh lung linh huyền ảo. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của những người qua đường, tạo nên thứ âm thanh quen thuộc của một Sài Gòn về đêm. Nhưng trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh ồn ào dường như đều bị lọc lại, chỉ còn đọng lại sự bình yên lạ lùng giữa hai người. Linh không nói gì, chỉ khẽ siết chặt lấy cánh tay Khánh, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Khánh cũng im lặng, bước đi đều đặn, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, nhưng có lẽ, sâu thẳm trong đó đã vơi đi phần nào mỏi mệt. Họ không cần những lời nói hoa mỹ để khẳng định sự tồn tại của nhau, chỉ cần bước đi cạnh nhau, cảm nhận hơi ấm và sự hiện diện của đối phương là đủ.
Khi cánh cửa căn hộ của Linh khép lại, mọi ồn ào của phố thị dường như bị bỏ lại phía sau. Không gian quen thuộc đón họ bằng thứ ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ đặt ở góc phòng khách, đổ bóng in hình những chậu cây nhỏ xinh lên bức tường trắng. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa Bluetooth, những nốt nhạc saxophone trầm bổng len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu những căng thẳng còn vương trên vai áo của cả hai. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, nơi Linh vẫn thường đặt những chậu hoa nho nhỏ, hòa cùng mùi giấy sách cũ và mùi nến thơm nhẹ nhàng mới được cô đốt lên, tạo nên một bầu không khí ấm áp, gần gũi đến lạ.
Khánh cởi áo khoác, treo lên giá và xắn tay áo sơ mi. Anh nhìn Linh, khẽ gật đầu, một tín hiệu không lời nhưng đủ để cô hiểu. "Để anh giúp em chuẩn bị bữa tối," ánh mắt anh nói. Linh mỉm cười. Cô không cần phải hỏi anh có mệt không, cũng không cần phải đề nghị anh nghỉ ngơi. Cô biết, việc được cùng cô làm những điều nhỏ nhặt thế này, đối với anh, cũng là một cách để giải tỏa căng thẳng.
Trong bếp, không có nhiều lời nói. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách khi Linh rửa rau, tiếng dao thái rau củ lạch cạch đều đặn từ tay Khánh. Anh đứng cạnh cô, dáng người cao ráo hơi cúi xuống, đôi mắt tập trung vào từng lát cà chua, từng cọng xà lách. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi lúc, khi ánh mắt anh lướt qua cô, một nụ cười nhẹ sẽ thoáng hiện lên, ấm áp như ánh nắng cuối ngày. Linh thì thỉnh thoảng liếc nhìn anh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ trìu mến. Cô thích cái cách anh tự nhiên xuất hiện trong không gian bếp của cô, cái cách anh lẳng lặng giúp đỡ, không cần sự chỉ dẫn, không cần lời cảm ơn.
Tiếng xào nấu rào rào trên bếp ga, mùi thơm của tỏi phi, của hành tây dần lan tỏa khắp căn phòng. Linh khéo léo nêm nếm gia vị, còn Khánh tỉ mỉ bày biện thức ăn ra đĩa. Mỗi cử chỉ của họ đều phối hợp ăn ý, như một điệu nhảy đã được tập luyện từ rất lâu, dù rằng, những khoảnh khắc như thế này, đối với họ, lại không quá thường xuyên. Áp lực công việc của Khánh khiến anh hiếm khi có được những buổi tối thảnh thơi như vậy. Và chính vì thế, những khoảnh khắc này trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Linh đột nhiên nhận ra, trong cái tĩnh lặng của căn bếp, cô lại nghe rõ hơn tiếng thở đều của Khánh, tiếng trái tim anh đập nhẹ nhàng trong lồng ngực. Cô nhớ lại câu nói của mình ở quán cà phê: "Đôi khi em chỉ muốn anh nói ra thôi..." và rồi lời đáp của anh: "Anh sẽ cố gắng." Cô biết anh đang cố gắng. Và cô cũng đang cố gắng. Cố gắng để hiểu, cố gắng để chấp nhận, và cố gắng để trân trọng từng hành động nhỏ bé mà anh dành cho cô. Cái cách anh thái rau cẩn thận, cái cách anh luôn là người rửa bát sau mỗi bữa ăn, hay cái cách anh sửa lại chiếc bản lề cửa tủ bếp đã kêu cót két từ lâu mà cô chưa có thời gian để ý. Những điều đó, đối với Linh, giờ đây đã đủ để nói lên tình yêu.
Một thoáng, Linh bắt gặp ánh mắt Khánh dừng lại trên chiếc điện thoại của anh đang đặt trên kệ bếp. Dù chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng cô nhận ra sự xao nhãng mơ hồ trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Có lẽ, những dòng email, những cuộc điện thoại, những dự án đang chờ đợi vẫn đang âm ỉ trong tâm trí anh, như những con sóng ngầm không ngừng vỗ vào bờ. Cô hiểu, anh không thể hoàn toàn thoát ly khỏi guồng quay đó, ngay cả khi đang ở bên cô. Nhưng cô chọn không nói gì. Cô chỉ khẽ mỉm cười, rồi đặt một đĩa salad tươi xanh lên bàn ăn đã được cô bày biện sẵn.
Bữa tối diễn ra trong một sự im lặng dễ chịu. Không có những câu chuyện dài, không có những lời hỏi han dồn dập. Chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng nhai nhỏ nhẹ và thỉnh thoảng là một tiếng thở dài thư thái từ Khánh. Anh gắp cho Linh một miếng cá nướng, rồi lại tự nhiên lấy cho mình một chút rau. Linh cũng vậy, cô chăm chú ăn, nhưng luôn để ý đến anh, đến cái cách anh ăn chậm rãi, đến vẻ mệt mỏi vẫn còn hằn trên khóe mắt. Cô nhớ Khánh hay đau dạ dày nếu ăn không đúng bữa, nên cô luôn cố gắng chuẩn bị những món ăn dễ tiêu và đầy đủ dinh dưỡng. Cô cũng nhớ anh thích những món ăn nhẹ nhàng, không quá đậm vị, nên bữa tối hôm nay là một món canh bí đao nấu sườn và cá nướng.
Linh đặt đũa xuống, nhìn Khánh. Anh vẫn đang ăn, nhưng ánh mắt lại thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn cao tầng của thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô biết anh đang suy nghĩ. Có lẽ là về dự án mới, về áp lực doanh số, về những kỳ vọng từ gia đình. Nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai lại len lỏi trong tâm trí cô. Liệu sự bình yên này có kéo dài? Liệu tình yêu "không lời" của anh có đủ để xoa dịu những khao khát sâu sắc hơn về sự thấu hiểu và sẻ chia cảm xúc của cô?
"Anh này," Linh khẽ gọi, giọng cô mềm mại như gió thoảng.
Khánh quay lại nhìn cô, ánh mắt anh hơi ngạc nhiên. "Gì thế em?"
Cô không hỏi anh đang nghĩ gì. Cô chỉ khẽ vươn tay, đặt lên mu bàn tay anh. "Anh có mệt không?" Cô hỏi, một cách dịu dàng.
Khánh ngước nhìn cô, đôi mắt anh như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu ánh đèn vàng dịu. Anh khẽ lắc đầu, rồi siết nhẹ tay cô. "Không sao. Anh ổn." Anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự trấn an. Nhưng Linh biết, "ổn" của anh đôi khi chỉ là một cách để anh không muốn cô phải lo lắng thêm.
Sau bữa tối, họ cùng nhau thu dọn. Khánh rửa chén, tiếng nước chảy và tiếng chén đĩa va vào nhau vang lên đều đều. Linh lau bàn, sắp xếp lại mọi thứ về đúng vị trí của nó. Rồi họ cùng nhau pha trà, hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo đáng yêu được đặt cạnh nhau, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ của trà hoa cúc.
Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, họ di chuyển ra phòng khách. Bản nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó dường như chậm rãi hơn, trầm lắng hơn, như chính nhịp đập của trái tim họ. Linh ngồi xuống chiếc sofa êm ái, kéo Khánh ngồi xuống cạnh mình. Cô lấy ra một cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, là một câu chuyện tình yêu cổ điển với những bi kịch và hạnh phúc đan xen. Khánh thì cầm lấy điện thoại, lướt qua một vài tin tức công việc còn dang dở.
Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận được hơi thở đều đặn và hơi ấm từ cơ thể anh. Cô mở sách, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí cô lại không hoàn toàn tập trung vào câu chuyện. Một tay cô đặt hờ lên đùi anh, nhẹ nhàng vuốt ve theo nhịp. Cô cảm thấy thật bình yên. Sự bình yên này không phải là sự trống rỗng, mà là sự đủ đầy của một tình yêu không lời, được dệt nên từ những hành động quan tâm nhỏ nhặt và sự hiện diện thầm lặng.
Khánh thỉnh thoảng khẽ cựa mình, đôi mắt anh vẫn dán vào màn hình điện thoại, nhưng rồi một cách vô thức, anh lại khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. Mùi hương hoa nhài từ mái tóc cô quyện vào hơi thở của anh, như một lời nhắc nhở rằng cô đang ở đây, ngay cạnh anh. Anh vẫn còn những lo toan, những con số, những kế hoạch tài chính chất chồng trong đầu. Anh nhìn vào những biểu đồ tăng trưởng, những con số dự án, nhưng đôi khi ánh mắt anh lại lơ đãng dừng lại ở cuốn sổ tay ghi chép chung mà Linh đặt trên bàn trà. Đó là cuốn sổ họ dùng để ghi lại những kỷ niệm nhỏ, những dự định tương lai, những khoản chi tiêu chung. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh. Có lẽ, trong những con số khô khan kia, anh vẫn đang tìm kiếm một tương lai vững chắc cho cả hai.
"Anh vẫn còn nghĩ đến công việc à?" Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng gió. Cô không trách cứ, chỉ là một câu hỏi nhẹ nhàng, một cách để cô tìm kiếm sự kết nối.
Khánh không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ đặt điện thoại xuống, rồi nhẹ nhàng siết chặt bàn tay cô đang đặt trên đùi anh. Một cái siết tay nhẹ nhàng, đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, sự trấn an rằng dù có bộn bề đến mấy, anh vẫn ở đây, vẫn dành sự quan tâm cho cô.
Linh hiểu. Cô mỉm cười nhẹ. Cô biết, anh đã "cố gắng" theo cách của anh. Anh không phải là người giỏi diễn đạt cảm xúc bằng lời nói, nhưng anh luôn cố gắng thể hiện chúng qua hành động, qua những cử chỉ tinh tế nhất. Cô nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị ngọt dịu và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Hơi ấm từ chiếc cốc sứ đôi hình mèo truyền sang tay cô, rồi lan tỏa khắp cơ thể.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng ở đây, trong căn hộ nhỏ này, chỉ có sự bình yên. Tiếng nhạc jazz dịu êm, tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gió nhẹ từ ban công, và hơi thở đều của người mình yêu. Tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng, của sự thấu hiểu không lời. Linh nhắm mắt lại, tựa sát vào vai Khánh hơn. Cô vẫn còn khao khát được nghe những lời yêu thương trực tiếp, vẫn còn một nỗi lo lắng mơ hồ về những áp lực cuộc sống đô thị đang chờ đợi họ. Cô biết, sự bình yên này chỉ là một khoảnh khắc tạm thời, một ốc đảo nhỏ giữa dòng đời hối hả. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó là đủ.
Khánh khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh. Anh nhìn lên trần nhà, ánh mắt xa xăm. Anh biết Linh vẫn mong chờ điều gì đó từ anh, điều mà anh vẫn còn vụng về trong việc thể hiện. Nhưng anh cũng biết, cô đang học cách "đọc" anh, học cách chấp nhận anh như chính anh vốn có. Và đó là một sự thấu hiểu quý giá mà anh không muốn đánh mất. Sự mệt mỏi từ công việc vẫn còn đó, như một gánh nặng vô hình trên vai anh, nhưng khi có cô ở bên, nó dường như trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh c��ng cảm thấy bình yên. Một sự bình yên không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện. Một khoảnh khắc mà cả hai chỉ cần ở cạnh nhau, cảm nhận hơi ấm từ đối phương, và để sự im lặng nói lên tất cả. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều áp lực. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, anh không cảm thấy cô đơn. Và anh tin rằng, tình yêu của họ, dù có thể không hoàn hảo, nhưng đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.