Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 35: Khoảng Lặng Giữa Yêu Thương

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp rọi qua những ô cửa sổ còn phủ màn sương mờ của thành phố, Khánh đã thức giấc. Anh khẽ khàng rời khỏi vòng tay Linh, tránh làm cô thức giấc sau một đêm bình yên hiếm hoi. Những lo toan của một ngày mới đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh ngay khi đôi mắt còn ngái ngủ. Anh biết, sự bình yên đêm qua chỉ là một khoảnh khắc được đánh đổi bằng sự nỗ lực ép buộc bản thân phải gác lại mọi thứ, dù chỉ trong vài giờ ngắn ngủi. Anh tự pha cho mình một tách cà phê đen, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, xua đi chút mệt mỏi còn vương lại từ giấc ngủ không sâu. Nhìn Linh say ngủ, gương mặt thanh thoát, anh khẽ vuốt mái tóc cô, lòng thầm hứa sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ sự bình yên ấy, dù đôi khi anh cảm thấy mình đang phải trả giá bằng chính tâm hồn mình. Anh rời đi khi thành phố còn đang mơ màng, để lại sau lưng hơi ấm của tình yêu và sự tĩnh lặng mong manh.

Khi những tia nắng cuối cùng của một buổi chiều oi ả bắt đầu ngả màu trên khung cửa sổ văn phòng, Văn phòng Công ty Thiết kế DreamWeaver vẫn rộn ràng như một tổ kiến vỡ. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu sắc vàng cam của hoàng hôn, nhưng bên trong, ánh sáng điện vẫn trắng xóa, như muốn kéo dài ngày làm việc đến vô tận. Không gian mở của văn phòng, được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh mướt, đáng lẽ phải mang lại cảm giác thư thái, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm nổi bật sự hối hả, căng thẳng của những con người đang chạy đua với thời gian. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, hòa cùng tiếng điện thoại reo liên hồi và những cuộc thảo luận nhóm sôi nổi vọng ra từ các phòng họp kính. Đôi khi, tiếng máy pha cà phê xè xè vang lên, trở thành một nốt trầm quen thuộc trong bản giao hưởng của sự bận rộn. Một mùi hương tổng hợp của cà phê, giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng và cả mùi vật liệu mới từ những bản thiết kế chưa khô mực, phảng phất trong không khí, tạo nên một thứ "hương vị" đặc trưng của môi trường công sở. Năng động, chuyên nghiệp là thế, nhưng không khí đôi khi đặc quánh bởi áp lực deadline, khiến bầu không khí vốn dĩ nên đầy cảm hứng lại trở nên căng như dây đàn.

Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh mắt sâu thẳm của anh tập trung cao độ vào từng đường nét trên bản vẽ kiến trúc đang hiển thị. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ nam tính, giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, với những nếp nhăn mờ ở khóe mắt. Anh hơi gầy hơn so với trước, có lẽ vì những bữa ăn vội vàng và những đêm thức trắng triền miên. Đôi khi, anh khẽ cau mày, dùng cây bút cảm ứng tinh chỉnh từng chi tiết nhỏ nhất, như thể mỗi nét vẽ đều mang một trọng lượng vô hình. Chiếc áo sơ mi trắng đã có chút nhăn nhẹ ở phần vai, nhưng vẫn toát lên vẻ lịch sự, nghiêm túc. Xung quanh anh, các đồng nghiệp vẫn hối hả, mỗi người một việc, tạo nên một bức tranh sống động về sự lao động không ngừng nghỉ.

Kiên, đồng nghiệp thân thiết của Khánh, một chàng trai cao ráo với gương mặt hiền lành, đeo cặp kính cận dày, đi ngang qua bàn làm việc của anh. Kiên dừng lại, khẽ vỗ vai Khánh, giọng nói tự nhiên pha chút lo lắng: "Khánh, dự án X thế nào rồi? Anh Hùng đang đốc thúc đấy, thấy mặt anh ấy căng như dây đàn rồi."

Khánh không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay vẫn thoăn thoắt trên bảng điện tử. Giọng anh hơi khàn, có lẽ vì ít nói trong một thời gian dài, hoặc vì cổ họng khô khốc sau hàng giờ làm việc liên tục. "Ổn. Sắp xong rồi." Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát, không một chút dư thừa. Anh không giỏi diễn đạt bằng lời nói, và trong công việc, sự kiệm lời này càng trở nên rõ nét.

Kiên thở dài nhẹ, anh biết tính Khánh. "Đừng có làm quá sức, ông bạn. Nhớ về sớm ăn cơm với Linh chứ." Lời nhắc nhở của Kiên như một luồng gió mát lành thổi qua không khí ngột ngạt của văn phòng, mang theo chút hơi ấm của tình người và cuộc sống riêng tư.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt. Anh không nói thêm gì, nhưng trong ánh mắt anh thoáng qua một tia sáng khó nhận ra, như thể lời nói của Kiên đã chạm đến một góc khuất nào đó trong tâm hồn anh. Anh tiếp tục công việc, liên tục gõ bàn phím, vẽ trên bảng điện tử. Rồi một lúc sau, khi một vấn đề kỹ thuật phức tạp khiến anh phải suy nghĩ nhiều, anh đưa tay day nhẹ thái dương. Một cử chỉ vô thức, thể hiện sự mệt mỏi và áp lực đang đè nặng lên đôi vai anh. Anh thở dài nhẹ một hơi, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, trước khi lại vùi mình vào công việc, như thể chỉ có sự tập trung tuyệt đối mới có thể giúp anh tạm thời quên đi những gánh nặng ấy. Ánh đèn văn phòng vẫn trắng lạnh, chiếu rõ từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, phản chiếu sự cô độc của một người đang gồng mình giữa dòng chảy hối hả của công việc và cuộc sống. Anh biết, phía trước còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều con số phải cân đo đong đếm, rất nhiều trách nhiệm phải gánh vác. Và Linh, cô ấy vẫn đang chờ anh ở đâu đó giữa thành phố rộng lớn này.

***

Khi Khánh đến quán ăn vặt quen thuộc ở khu Phan Xích Long, trời đã nhá nhem tối, ánh đèn đường và đèn từ các quán ăn bắt đầu thắp sáng cả một góc phố. Không khí nóng bức của đô thị vẫn còn vương vấn, xen lẫn với chút bụi bặm đặc trưng của Sài Gòn sau một ngày dài. Quán ăn vặt vỉa hè với những bộ bàn ghế nhựa đơn giản, bếp nấu ngoài trời nghi ngút khói, và những chiếc đèn điện sáng trưng, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt, bình dân nhưng đầy sức sống. Tiếng xào nấu lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng còi xe cộ qua lại không ngừng nghỉ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống về đêm. Mùi thức ăn thơm lừng – bánh tráng trộn, ốc xào me, bún đậu mắm tôm – quyện lẫn với mùi khói bếp, kích thích mọi giác quan.

Linh đã ngồi đợi Khánh một lúc. Cô chọn một góc khuất hơn một chút, tránh xa khỏi sự ồn ào của dòng xe. Dáng người thanh mảnh của cô nổi bật giữa đám đông náo nhiệt, mái tóc dài buông xõa mềm mại, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ mong chờ. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, đơn giản nhưng thanh lịch. Khi thấy Khánh xuất hiện, dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi rũ xuống, bước chân chậm rãi hơn thường lệ, Linh nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng pha lẫn chút lo âu khi cô nhận ra vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh. Khuôn mặt góc cạnh của Khánh vẫn giữ nguyên nét nam tính, nhưng đôi mắt anh có phần trũng sâu hơn, và đôi môi thường trực sự mím chặt. Chiếc áo sơ mi công sở đã được cởi bỏ cà vạt, nhưng vẫn không thể che giấu đi sự uể oải.

"Anh tới rồi à," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng như một làn gió mát. Cô không trách cứ sự chậm trễ của anh, bởi cô hiểu công việc của anh bận rộn đến nhường nào.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ quen thuộc, như một lời xin lỗi không lời cho sự chậm trễ và vẻ mệt mỏi của mình. "Em đợi lâu không?"

"Không lâu đâu anh," Linh đáp, cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ. Món ăn đã được dọn ra, những đĩa ốc xào me thơm lừng, bát bún đậu nghi ngút khói. Cô chủ động kể chuyện công việc của mình trong ngày, những điều thú vị ở công ty, hay những câu chuyện phiếm cô nghe được từ đồng nghiệp. Cô kể với một sự nhiệt tình rõ rệt, như muốn khuấy động không khí, muốn kéo anh ra khỏi vòng xoáy mệt mỏi của công việc. "Hôm nay ở công ty em có chuyện này vui lắm nè anh... Sếp em kể một chuyện cười mà cả phòng ai cũng cười nghiêng ngả luôn."

Khánh chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu hoặc mỉm cười nhẹ. Nụ cười của anh chỉ là một cái nhếch mép rất khẽ, không hề vang lên thành tiếng. Đôi mắt anh, dù đang nhìn cô, nhưng thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn xa xăm vào dòng người qua lại trên phố. Anh tập trung vào việc ăn uống, hoặc có lẽ, anh chỉ đang cố gắng làm điều gì đó để che giấu đi sự trống rỗng, sự mệt mỏi đang ngự trị trong tâm trí. Anh không nói nhiều, chỉ gắp thức ăn cho Linh, đặt vào bát cô với một sự ân cần thầm lặng.

Linh cảm nhận được sự im lặng ấy. Cô vẫn tiếp tục kể, nhưng giọng nói dần nhỏ lại, chậm hơn. Cô nhìn Khánh, thấy anh nhấp một ngụm nước, ánh mắt thoáng vẻ trầm tư. Cô thở dài khe khẽ, tay cô vô thức xoay nhẹ cốc nước trên bàn. Một câu hỏi không kìm được bật ra khỏi môi cô, đầy sự mong chờ và cả chút băn khoăn: "Anh không có gì muốn kể cho em nghe à? Công việc hôm nay có gì đặc biệt không?"

Khánh ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ mệt mỏi. "Cũng vậy thôi. Nhiều việc." Anh lại nhấp một ngụm nước, như thể muốn nuốt trôi đi những gánh nặng vô hình. Câu trả lời của anh ngắn gọn đến mức khiến Linh cảm thấy hụt hẫng. Cô biết, anh là người ít nói, nhưng đôi khi, cô vẫn khao khát được nghe anh chia sẻ nhiều hơn, được anh mở lòng ra với cô, dù chỉ là những chuyện vặt vãnh trong công việc.

Trong lòng Linh dâng lên một suy nghĩ thoáng qua: *Anh ấy lúc nào cũng vậy... liệu có thể nói nhiều hơn một chút không?* Nỗi băn khoăn ấy như một làn khói mỏng, lượn lờ trong tâm trí cô, dù cô đã cố gắng xua đi nó nhiều lần. Cô biết Khánh yêu cô, cô cảm nhận được điều đó qua từng hành động anh dành cho cô, qua cái gắp thức ăn, cái vuốt tóc, cái nhìn ấm áp. Nhưng đôi khi, cô vẫn khao khát những lời nói, những chia sẻ cảm xúc trực tiếp, những điều mà cô cảm thấy như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn. Cô tự nhủ, có lẽ anh quá mệt mỏi, có lẽ anh không biết cách diễn đạt, và cô nên thông cảm cho anh. Nhưng nỗi khao khát ấy vẫn âm ỉ, như một ngọn lửa nhỏ khó dập tắt.

Khánh dường như cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt cô, dù anh không biết cô đang nghĩ gì. Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc Linh một lần nữa, lần này là một cái vuốt ve kéo dài hơn, như để trấn an cô, và cũng như để trấn an chính mình. Anh muốn nói rằng anh vẫn ở đây, vẫn quan tâm cô, dù anh không thể diễn đạt nó bằng những lời hoa mỹ. Giữa tiếng ồn ào của quán ăn, giữa những mùi vị nồng nàn của thức ăn đường phố, có một khoảng lặng vô hình giữa hai người, được lấp đầy bởi những suy nghĩ không lời, những nỗi niềm không thể bày tỏ.

***

Đêm đã về khuya, không khí trở nên dịu mát hơn, mang theo hơi ẩm của màn đêm và chút hương hoa lài thoang thoảng từ ban công căn hộ của Linh. Sau khi trở về từ quán ăn vặt, cả hai cùng nhau tắm rửa, gột rửa đi bụi bặm và mệt mỏi của một ngày dài. Giờ đây, họ ngồi trên chiếc sofa êm ái trong căn hộ nhỏ của cô, ánh đèn ngủ dịu nhẹ hắt xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân mật. Linh cầm trên tay một cuốn sách, là một tuyển tập thơ tình của một nhà thơ đương đại mà cô yêu thích. Khánh thì vẫn không rời chiếc điện thoại, lướt qua những tin tức công việc còn dang dở, những email chưa kịp hồi đáp.

Sự im lặng bao trùm căn phòng, không phải là sự im lặng gượng gạo, mà là một sự im lặng quen thuộc, một phần của mối quan hệ giữa họ. Linh lật từng trang sách, nhưng tâm trí cô lại không hoàn toàn đắm chìm vào những vần thơ. Cô ngước mắt nhìn sang Khánh, thấy anh trầm tư, ánh đèn ngủ hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi vẫn còn vương vấn trong đôi mắt sâu thẳm. Anh đã cố gắng giấu đi, nhưng những nếp nhăn mờ ở khóe mắt, cái cau mày nhẹ khi đọc một dòng tin tức, đều tố cáo sự kiệt sức của anh.

Trong khoảnh khắc ấy, một nỗi băn khoăn lại trỗi dậy trong lòng Linh. *Anh ấy có thực sự cảm thấy thoải mái khi ở bên mình không? Hay chỉ là đã quá mệt mỏi để nói ra điều gì đó?* Cô tự hỏi, liệu sự im lặng này có phải là dấu hiệu của sự xa cách, hay chỉ đơn thuần là cách anh đối diện với mọi thứ? Cô khao khát được anh chia sẻ những lo toan, những áp lực, để cô có thể cùng anh gánh vác, hoặc ít nhất là lắng nghe. Cô không cần anh phải mạnh mẽ tuyệt đối, cô chỉ cần anh tin tưởng và mở lòng với cô. Nhu cầu cảm xúc ấy, dù cô cố gắng kìm nén, vẫn âm ỉ cháy trong lòng cô.

Nhưng rồi, như một phản xạ, cô lại nhanh chóng xua đi suy nghĩ đó. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi thì thầm trong đầu: *Không, anh ấy luôn ở đây, luôn quan tâm theo cách của anh ấy. Chỉ là mình chưa đủ thấu hiểu thôi.* Cô tự trấn an mình bằng những hành động nhỏ nhặt mà Khánh đã dành cho cô: bữa sáng anh chuẩn bị vội vàng trước khi đi làm, cái siết tay nhẹ nhàng khi cô cảm thấy lo lắng, cái vuốt tóc trấn an ở quán ăn vặt. Anh không phải là người của những lời nói hoa mỹ, mà là người của những hành động cụ thể, kiên định. Cô đã học cách đọc những tín hiệu ấy, học cách chấp nhận anh như chính anh vốn có. Và cô biết, điều đó là một sự thấu hiểu quý giá mà cô không muốn đánh mất.

Linh nhẹ nhàng gấp cuốn sách lại, đặt nó lên bàn trà, bên cạnh cuốn sổ tay ghi chép chung mà họ vẫn dùng để ghi lại những kỷ niệm nhỏ, những dự định tương lai. Cô dịch người lại gần Khánh hơn, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ cơ thể anh. Hương thơm dịu nhẹ của sữa tắm từ người anh quyện với mùi hoa lài từ mái tóc cô, tạo nên một sự hòa quyện êm ái.

Khánh vẫn không nói gì. Anh chỉ khẽ dịch người lại gần hơn, đặt tay lên vai Linh, hơi siết nhẹ. Một cử chỉ quen thuộc, đầy sự quan tâm thầm lặng. Anh khẽ vuốt tóc cô, rồi nhắm mắt lại. Linh ngước nhìn gương mặt anh trong ánh đèn dịu nhẹ, thấy sự bình yên hiếm hoi đang ngự trị, nhưng sâu thẳm trong đó, cô vẫn nhận ra một nỗi lo âu mơ hồ, một gánh nặng vô hình mà anh đang cố gắng mang vác một mình. Cô biết, áp lực công việc, những kế hoạch tài chính, những kỳ vọng từ gia đình vẫn đang đeo bám anh, dù anh đang cố gắng tận hưởng khoảnh khắc này bên cô.

Trong sự im lặng ấy, có lẽ cả hai đều cảm nhận được những điều không lời. Linh, với khao khát được thấu hiểu sâu sắc hơn, đôi khi cảm thấy không chắc chắn về cách Khánh yêu vì sự trầm lặng của anh, nhưng lại tự trấn an và xua đi suy nghĩ đó, cố gắng tin vào những hành động. Còn Khánh, dù vụng về trong bộc lộ cảm xúc, vẫn yêu thương Linh bằng hành động, nhưng áp lực cuộc sống đô thị, những lo lắng mơ hồ về tương lai tài chính khiến anh trở nên trầm tính hơn bao giờ hết. Sự khác biệt trong cách Linh muốn được thể hiện tình yêu (bằng lời nói, sự chia sẻ cảm xúc) và cách Khánh thể hiện (bằng hành động, sự hiện diện) đã bắt đầu hiện rõ, dù hiện tại Linh vẫn đang cố gắng chấp nhận.

Anh khẽ siết chặt tay Linh hơn một chút, như một lời hứa không lời rằng dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, anh vẫn sẽ ở đây, bên cạnh cô. Và trong khoảnh khắc đó, Linh cũng cảm nhận được sự chân thành ấy, dù đôi khi cô vẫn thầm ước, giá như anh có thể nói ra một lời.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free