Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 36: Nụ Cười Tan Biến Băn Khoăn
Sự im lặng bao trùm căn phòng nhỏ của Linh, không phải là sự im lặng của buổi đêm sâu thẳm, mà là sự tĩnh lặng của một buổi chiều muộn nơi tâm hồn đang đấu tranh. Từ sau khoảnh khắc tựa đầu vào vai Khánh tối qua, một cảm giác bình yên mong manh đã ngự trị, nhưng cùng với đó là một nỗi băn khoăn không tên vẫn âm ỉ như đốm lửa nhỏ trong lòng. Linh ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách có bìa màu xanh ngọc bích mà cô yêu thích, nhưng ánh mắt lại vô định nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Nắng chiều vàng ươm, trải một lớp mật ong lên những tán cây xanh mướt trong con hẻm nhỏ, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ. Những âm thanh của thành phố, tiếng còi xe văng vẳng từ xa, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tất cả đều trở nên mờ nhạt, không thể chạm tới được vách ngăn cảm xúc cô đang dựng lên.
Cô khẽ lật một trang sách, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những dòng thơ của đêm qua, hay đúng hơn là về những khoảng trống không lời giữa cô và Khánh. *Anh ấy có thực sự cảm thấy thoải mái khi ở bên mình không? Hay chỉ là đã quá mệt mỏi để nói ra điều gì đó?* Câu hỏi ấy lại trỗi dậy, len lỏi qua từng tế bào, gặm nhấm sự yên bình mà cô đã cố gắng xây đắp. Linh thở dài một tiếng thật khẽ, cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực. Cô tự hỏi, liệu sự im lặng này có phải là dấu hiệu của sự xa cách, hay chỉ đơn thuần là cách anh đối diện với mọi thứ? Cô khao khát được anh chia sẻ những lo toan, những áp lực, để cô có thể cùng anh gánh vác, hoặc ít nhất là lắng nghe. Cô không cần anh phải mạnh mẽ tuyệt đối, cô chỉ cần anh tin tưởng và mở lòng với cô. Nhu cầu cảm xúc ấy, dù cô cố gắng kìm nén, vẫn âm ỉ cháy trong lòng cô, như một ngọn lửa nhỏ cần được tiếp thêm củi.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, cảm giác ấm áp khi tựa vào vai anh, cái siết tay nhẹ nhàng của anh như một lời hứa không lời. Nhưng rồi, khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh, cái cau mày nhẹ khi anh lướt điện thoại, cô lại cảm thấy mình bất lực. Anh luôn cố gắng giấu đi, nhưng những dấu hiệu nhỏ nhặt ấy không thể qua mắt cô. Linh biết anh yêu cô, bằng hành động, bằng sự hiện diện. Bữa sáng anh chuẩn bị vội vàng trước khi đi làm, cái siết tay nhẹ nhàng khi cô cảm thấy lo lắng, cái vuốt tóc trấn an ở quán ăn vặt. Anh không phải là người của những lời nói hoa mỹ, mà là người của những hành động cụ thể, kiên định. Cô đã học cách đọc những tín hiệu ấy, học cách chấp nhận anh như chính anh vốn có. Và cô biết, điều đó là một sự thấu hiểu quý giá mà cô không muốn đánh mất.
Nhưng sự chấp nhận ấy, đôi khi, cũng là một cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ. Cô đứng dậy, đặt cuốn sách lên bàn trà bằng gỗ mun, nơi vẫn còn vương lại mùi trà hoa nhài phảng phất từ sáng. Căn phòng của cô, với những chậu cây nhỏ xinh xắn đặt trên bệ cửa sổ, những bức tranh sơn dầu màu nước đơn giản, và chiếc đàn guitar cũ kỹ nằm trong góc, luôn mang lại cho cô một cảm giác an toàn và thuộc về. Linh đi lại quanh phòng, ngắm nhìn những chậu cây nhỏ, chạm nhẹ vào những chiếc lá xanh mướt. Cô nhớ có lần Khánh đã tỉ mẩn thay đất cho chậu xương rồng của cô khi cô bận rộn công việc. Một hành động nhỏ, nhưng gói ghém tất cả sự quan tâm của anh.
Cô lại nhớ đến câu chuyện cô kể với Khánh về một buổi triển lãm tranh mà cô đã bỏ lỡ. Cô đã nói về một họa sĩ đương đại với những nét vẽ trừu tượng nhưng đầy cảm xúc, một phong cách mà cô vô cùng yêu thích. Khánh chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, và cô đã nghĩ anh không thực sự chú tâm. Cô đã quen với sự trầm lặng ấy của anh, đôi khi cô còn tự nhủ rằng mình không nên đòi hỏi quá nhiều. Anh đã phải gánh vác quá nhiều áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những kỳ vọng về một tương lai vững chắc. Cô không muốn trở thành một gánh nặng nữa, một yếu tố gây áp lực thêm cho anh.
Linh đến gần tấm gương treo trên tường, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Dáng người thanh mảnh, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ ưu tư. Mái tóc dài mềm mại được búi hờ phía sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh tú. Cô vẫn còn trẻ, nhưng dường như tâm hồn cô đã chứa đựng quá nhiều những suy tư, những băn khoăn về tình yêu, về cuộc sống. Cô khẽ chạm vào vết chân chim mờ ảo ở khóe mắt, không biết từ bao giờ mà chúng đã xuất hiện. Có phải là do những đêm trằn trọc, hay do những nỗi buồn man mác cứ đeo đẳng?
Cô trở lại chiếc ghế sofa êm ái, nơi tối qua cô đã tựa vào vai anh. Hương thơm nhẹ nhàng của sữa tắm từ Khánh vẫn còn vương vấn đâu đó, khiến cô cảm thấy vừa gần gũi vừa xa xăm. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. *Không, anh ấy luôn ở đây, luôn quan tâm theo cách của anh ấy. Chỉ là mình chưa đủ thấu hiểu thôi.* Cô tự trấn an mình bằng những hành động nhỏ nhặt mà Khánh đã dành cho cô. Anh không phải là người của những lời nói hoa mỹ, mà là người của những hành động cụ thể, kiên định. Cô đã học cách đọc những tín hiệu ấy, học cách chấp nhận anh như chính anh vốn có. Và cô biết, điều đó là một sự thấu hiểu quý giá mà cô không muốn đánh mất.
Nhưng sâu thẳm, trong góc khuất của trái tim, Linh vẫn thầm ước. Ước gì anh có thể nói ra một lời. Ước gì anh có thể kể cho cô nghe những áp lực anh đang đối mặt, những giấc mơ anh đang ấp ủ, những nỗi sợ hãi anh đang che giấu. Cô muốn được bước vào thế giới nội tâm của anh, không chỉ là người chứng kiến những hành động của anh, mà là người cùng anh chia sẻ mọi hỉ nộ ái ố. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, bằng cả thể xác lẫn tâm hồn. Đó là một khao khát chính đáng, nhưng cô lại sợ hãi việc thể hiện nó, sợ rằng mình sẽ trở thành gánh nặng, sẽ khiến anh thêm mệt mỏi. Trong sự đấu tranh ấy, chiều tà dần buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời thành phố, báo hiệu một buổi tối nữa lại sắp bắt đầu.
***
Hoàng hôn đã buông xuống trên những mái nhà cổ kính của Sài Gòn, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời. Linh quyết định rời căn hộ, tìm đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi cô và Khánh thường hẹn nhau. Cô cần thoát ra khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn, cần một không gian khác để tâm hồn được thanh lọc. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình sau những hàng cây cổ thụ. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần mang vẻ đẹp hoài niệm, những chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ ấm áp. Đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ánh sáng vàng dịu, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống loa ẩn mình, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và những tiếng nói chuyện thì thầm của các cặp đôi khác, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của buổi tối. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, phảng phất thêm chút mùi trà hoa, tất cả tạo nên một không gian đầy mời gọi.
Linh chọn góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Cô gọi một ly trà hoa hồng và ngồi đợi Khánh, lòng vẫn còn chút nặng trĩu. Dù đã cố gắng xua đi những băn khoăn, nhưng cảm giác mong chờ và lo lắng vẫn đan xen. Cô không biết liệu tối nay anh có đến muộn không, hay anh sẽ lại mệt mỏi và trầm lặng như hôm qua. Cô khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai lòa xòa trước trán. Ánh đèn vàng dịu của quán hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt to tròn vẫn còn chút ưu tư.
Khi tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên, Linh ngước nhìn. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy do áp lực công việc. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than, nhưng hôm nay trông anh có vẻ vội vã hơn mọi khi. Tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh hơi lộ vẻ căng thẳng. Đôi mắt sâu của anh lướt qua một lượt căn phòng rồi dừng lại ở cô, ánh lên một tia dịu dàng. Trên tay anh cầm một chiếc hộp nhỏ được gói cẩn thận bằng giấy kraft màu nâu và buộc một sợi dây gai đơn giản, nhưng trông rất tinh tế.
Linh hơi bất ngờ khi thấy chiếc hộp trên tay anh. Cô đã nghĩ anh sẽ đến với vẻ mệt mỏi thường thấy, không hề nghĩ đến việc anh sẽ mang theo bất cứ thứ gì.
"Anh xin lỗi, anh đến muộn một chút," Khánh nói, giọng hơi gấp gáp nhưng vẫn trầm ấm, khi anh đến gần bàn và kéo ghế ngồi đối diện cô. Anh đặt chiếc hộp nhỏ xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Linh.
Linh nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn anh, đôi mắt hơi mở to. "Không sao đâu anh. Anh đến là được rồi. Mà... có gì trong đây vậy anh?" Cô hỏi, giọng điệu xen lẫn tò mò và một chút ngạc nhiên. Những băn khoăn ban nãy chợt tạm lắng xuống, nhường chỗ cho sự hiếu kỳ.
Khánh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ hiếm hoi xua đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh. "Anh nhớ em từng nói em thích họa sĩ này..." Anh nói, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cô.
Linh nhẹ nhàng đưa tay ra cầm lấy chiếc hộp. Cảm giác của giấy kraft thô mộc dưới đầu ngón tay mang đến một sự chân thật, ấm áp. Cô từ từ mở sợi dây gai, rồi gỡ lớp giấy bọc. Bên trong là một tấm bản in giới hạn, được đóng khung gỗ nhỏ tinh xảo. Chính là tác phẩm của họa sĩ mà cô đã nhắc đến với Khánh cách đây vài tuần, một họa sĩ với phong cách trừu tượng đầy nội tâm mà cô vô cùng yêu thích. Tấm bản in mô tả một cảnh biển buổi hoàng hôn, với những gam màu tím, cam, xanh lam hòa quyện một cách kỳ ảo, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa đầy hy vọng.
Đôi mắt Linh mở to hơn, ngạc nhiên tột độ. Cô không thể tin vào những gì mình đang thấy. Cô đã nhắc đến họa sĩ này chỉ một lần duy nhất, trong một cuộc trò chuyện vu vơ về nghệ thuật. Cô đã nghĩ Khánh không để tâm, bởi anh thường ít khi thể hiện sự quan tâm đến những chủ đề "nghệ thuật" như vậy. Nhưng anh đã nhớ, và anh còn tìm được một bản in giới hạn.
Một cảm giác ấm áp đột ngột lan tỏa khắp lồng ngực Linh, xua tan đi tất cả những nỗi băn khoăn, những ưu tư mà cô đã mang theo suốt cả ngày. Trái tim cô như được sưởi ấm bởi một ngọn lửa nhỏ, bùng cháy mãnh liệt. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, không còn chút buồn man mác nào, chỉ còn lại sự xúc động và niềm hạnh phúc ngập tràn. Cô ngước nhìn Khánh, đôi mắt long lanh.
"Khánh..." Cô thì thầm, không nói nên lời. Hóa ra, anh không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn bằng cả trái tim. Anh không chỉ quan tâm bằng hành động lớn, mà còn bằng sự tinh tế đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong tâm hồn cô. Món quà này, không chỉ là một tấm bản in, mà còn là minh chứng cho sự thấu hiểu sâu sắc mà cô đã từng nghi ngờ.
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được sự kết nối giữa họ, không cần lời nói hoa mỹ, không cần những cử chỉ khoa trương. Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, và một món quà nhỏ chứa đựng cả một tấm lòng. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ của quán, tiếng mưa lất phất ngoài hiên, tất cả đều hòa quyện vào khoảnh khắc kỳ diệu ấy, làm nền cho sự bùng nổ cảm xúc trong lòng Linh. Cô ôm chặt món quà vào lòng, cảm giác như đang ôm cả sự quan tâm vô bờ bến của Khánh.
***
Món quà được đặt cẩn thận bên cạnh ly trà hoa hồng, ánh đèn vàng dịu của Quán Cà Phê 'Hồi Ức' hắt lên tấm bản in, làm nổi bật từng đường nét, từng gam màu. Linh ôm món quà vào lòng, cảm giác ấm áp không chỉ lan tỏa từ chất liệu giấy và khung gỗ, mà còn từ sâu thẳm trái tim cô. Mọi băn khoăn từ hôm qua, những nghi hoặc về sự trầm lặng của Khánh, tất cả đều tan biến như sương khói trước ánh nắng ban mai. Cô nhìn Khánh, thấy anh có vẻ nhẹ nhõm khi thấy cô vui. Nụ cười nhẹ trên môi anh, ánh mắt dịu dàng, tất cả đều khiến cô cảm thấy được yêu thương và thấu hiểu hơn bao giờ hết.
"Sao anh lại nhớ chi tiết này vậy? Em chỉ nhắc đến có một lần, trong một buổi nói chuyện vu vơ thôi mà..." Linh hỏi, giọng cô vẫn còn đong đầy sự ngạc nhiên và xúc động. Cô không thể tin được rằng Khánh lại tinh tế đến vậy. Cô đã từng nghĩ anh chỉ đơn thuần là người lắng nghe, chứ không thực sự ghi nhớ những điều nhỏ nhặt như vậy.
Khánh khẽ cười, nụ cười ấy sâu hơn một chút, chạm đến đáy mắt anh. "Anh nghe mà," anh đáp, giọng trầm ấm, đơn giản và súc tích như chính con người anh. Ba từ ấy, giản dị đến không ngờ, nhưng lại mang một sức nặng lớn lao, như một lời khẳng định cho sự quan tâm thầm lặng, cho ngôn ngữ tình yêu bằng hành động của anh. Anh không cần phải giải thích dài dòng, không cần những lời nói hoa mỹ. Chỉ "Anh nghe mà" là đủ để Linh cảm thấy tất cả.
Linh cảm thấy một dòng nước ấm chảy qua tim. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay Khánh đang đặt trên bàn, cảm nhận sự ấm áp và vững chãi từ anh. "Em cảm ơn anh. Em yêu anh," cô thì thầm, những lời ấy bật ra một cách tự nhiên, chân thành nhất từ sâu thẳm trái tim. Trong khoảnh khắc ấy, không có áp lực, không có lo toan, chỉ có tình yêu và sự thấu hiểu.
Khánh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, như muốn truyền tải tất cả những gì anh không thể nói thành lời. Anh không đáp lại bằng lời "Anh cũng yêu em," nhưng ánh mắt anh, cái siết tay của anh, và cả nụ cười dịu dàng ấy, còn hơn cả ngàn vạn lời nói. Linh cảm nhận được điều đó, và cô trân trọng nó.
Họ tiếp tục trò chuyện, không phải về những điều to tát hay những áp lực cuộc sống, mà là về món quà, về những chi tiết trong bức tranh, về những dự định nhỏ nhặt cho cuối tuần. Linh kể cho Khánh nghe về cảm hứng cô tìm thấy trong tác phẩm của người họa sĩ, về những giấc mơ cô ấp ủ về một chuyến đi xa. Khánh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu hoặc khẽ mỉm cười. Dù anh vẫn ít nói, nhưng sự hiện diện của anh, ánh mắt anh, và cách anh lắng nghe đã là đủ cho Linh. Cô cảm thấy mình được thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết, cảm thấy mình được chọn, được ở bên cạnh anh thực sự.
Trong một khoảnh khắc, khi Linh đang say sưa kể về một ý tưởng mới cho công việc, cô thấy Khánh khẽ day nhẹ thái dương. Một cử chỉ rất nhỏ, hầu như không thể nhận ra, nhưng nó không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của Linh. Ánh mắt anh thoáng xa xăm một chút, như thể tâm trí anh đang trôi về một nơi nào đó, nơi có những gánh nặng và áp lực đang chờ đợi. Nhưng rồi, rất nhanh, anh lại quay về nhìn cô, mỉm cười nhẹ. Linh nhận ra điều đó, một thoáng lo lắng vụt qua trong lòng, nhưng cô nhanh chóng phớt lờ nó, chìm đắm trong niềm hạnh phúc hiện tại. Cô không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên và ấm áp này. Cô muốn tận hưởng trọn vẹn cảm giác được yêu thương và thấu hiểu mà Khánh vừa mang lại.
Nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, tiếng mưa lất phất ngoài hiên cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền du dương. Linh khẽ dịch người lại gần Khánh hơn, tựa đầu vào vai anh một cách tự nhiên. Hương thơm dìu dịu của sữa tắm từ người anh quyện với mùi trà hoa hồng phảng phất từ tóc cô, tạo nên một sự hòa quyện êm ái. Khánh vòng tay ôm cô, siết nhẹ. Dù có những áp lực vô hình đang đeo bám anh, dù có những điều không lời mà cả hai vẫn chưa thể chạm tới, nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ cần ở bên nhau, cảm nhận hơi ấm và sự hiện diện của đối phương.
Khánh khẽ vuốt tóc cô, đôi mắt anh lại nhìn xa xăm một chút qua khung cửa sổ quán cà phê, nơi những hạt mưa li ti đang vẽ nên những vệt dài trên ô kính. Linh cảm nhận được nhịp thở đều đều của anh, cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai anh. Cô biết, anh vẫn đang mang trên mình những gánh nặng, những lo lắng mơ hồ về tương lai tài chính, về những kỳ vọng. Nhưng cô cũng biết, anh vẫn ở đây, bên cạnh cô, bằng tất cả những gì anh có thể cho đi. Cô nhắm mắt lại, nguyện ước khoảnh khắc này sẽ kéo dài mãi mãi, không bị những bộn bề cuộc sống hay những khác biệt trong ngôn ngữ tình yêu làm phai nhạt. Tình yêu của họ, dù có những khoảng lặng, những điều chưa nói, vẫn là một thứ tình cảm chân thành và sâu sắc, đủ để sưởi ấm tâm hồn cô giữa bộn bề của một thành phố lớn đầy hối hả.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.