Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 37: Nơi Gửi Gắm Một Thời
Tiếng mưa lất phất ngoài hiên cửa sổ dần ngớt, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không khí, se se lạnh và ẩm ướt. Linh khẽ dựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận nhịp thở đều đều của anh, nghe tiếng nhạc jazz cuối cùng lịm dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho một khoảng lặng êm đềm. Cô nhắm mắt lại, nguyện ước khoảnh khắc này sẽ kéo dài mãi mãi, không bị những bộn bề cuộc sống hay những khác biệt trong ngôn ngữ tình yêu làm phai nhạt. Tình yêu của họ, dù có những khoảng lặng, những điều chưa nói, vẫn là một thứ tình cảm chân thành và sâu sắc, đủ để sưởi ấm tâm hồn cô giữa bộn bề của một thành phố lớn đầy hối hả. Cô mở mắt, nhìn lên khuôn mặt anh, vẫn thấy ánh mắt anh hơi xa xăm qua khung cửa sổ, nơi những hạt mưa cuối cùng đang vẽ nên những vệt dài trên ô kính. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết anh đang mang theo những gánh nặng vô hình, nhưng sự hiện diện của anh, hơi ấm từ bờ vai anh, vẫn là điều duy nhất cô cần.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè chiếu qua kẽ lá, đánh thức thành phố Sài Gòn sau một đêm mưa, Khánh đã có mặt trước cửa căn hộ của Linh. Anh không bấm chuông, chỉ đứng lặng lẽ, đôi mắt nhìn lên khung cửa sổ quen thuộc, kiên nhẫn đợi chờ. Linh, với linh cảm đặc biệt của những người yêu nhau, đã thức giấc từ sớm. Cô bước ra ban công, nhìn thấy anh, và một nụ cười nhẹ nở trên môi. Dù đêm qua có những ưu tư thoáng qua về gánh nặng của anh, nhưng sáng nay, nhìn thấy Khánh đứng đó, sự hiện diện của anh đã xua tan đi tất cả.
“Em xong rồi à?” Khánh hỏi khi Linh mở cửa, giọng anh trầm ấm, mang theo chút hơi sương của buổi sớm. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, quần kaki, trông có vẻ thoải mái hơn thường ngày, nhưng vẫn toát lên vẻ chỉnh tề quen thuộc. Đôi mắt anh không còn vẻ xa xăm như đêm qua, mà thay vào đó là một sự háo hức kín đáo, một điều hiếm thấy ở anh.
Linh gật đầu, mái tóc dài còn vương chút ẩm sau khi gội, gương mặt mộc mạc nhưng rạng rỡ. “Em đã chuẩn bị sẵn sàng từ nửa tiếng trước rồi. Lần đầu tiên anh dẫn em về quê đó nha!” Cô nói, giọng pha lẫn chút trêu chọc và sự phấn khích không thể giấu giếm. Ánh mắt cô long lanh, to tròn, ánh lên vẻ tò mò về một thế giới mà cô chưa từng được biết về người đàn ông bên cạnh mình. “Em chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được anh dẫn về thăm quê đó nha!”
Khánh khẽ cười, nụ cười hiếm hoi ấy làm khuôn mặt góc cạnh của anh trở nên mềm mại hơn. Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ thân mật mà chỉ khi ở bên Linh anh mới bộc lộ. “Anh muốn em hiểu hơn về anh, Linh ạ.” Giọng anh trầm xuống, nhưng đầy chân thành. “Nơi anh lớn lên, những gì đã tạo nên anh bây giờ. Anh muốn em nhìn thấy nó.” Anh muốn cô không chỉ nhìn thấy một Khánh trầm lặng, ít nói của hiện tại, mà còn là một Khánh của quá khứ, với những mảnh ghép đã tạo nên con người anh ngày hôm nay. Anh tin rằng, để thực sự thấu hiểu anh, Linh cần phải chạm vào cội rễ, nơi những hạt mầm đầu tiên của tính cách anh đã nảy nở.
Họ cùng nhau đến ga tàu. Buổi sáng sớm ở ga Sài Gòn không kém phần hối hả so với ban ngày, nhưng mang một vẻ đẹp khác. Ánh nắng vàng óng len lỏi qua mái vòm kiến trúc cổ kính pha lẫn hiện đại của nhà ga, tạo nên những vệt sáng dài trên nền đá hoa cương. Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, nghe như một lời chào mời, một lời hứa hẹn về những chuyến đi. Tiếng loa thông báo đều đặn vang lên, lẫn trong tiếng kéo vali lọc cọc trên nền gạch, tiếng người nói chuyện ồn ào, pha tạp đủ giọng điệu từ khắp mọi miền. Mùi khói tàu thoang thoảng, xen lẫn mùi thức ăn nhanh và mùi bụi bặm đặc trưng của một nơi đông đúc. Tất cả tạo nên một bầu không khí hỗn tạp nhưng đầy sức sống, đôi khi lại mang chút buồn bã của sự chia ly, của những cuộc gặp gỡ và những lời từ biệt.
Linh đi bên cạnh Khánh, bàn tay cô tự nhiên tìm đến bàn tay anh, đan chặt vào những ngón tay rắn rỏi của anh. Cô cảm nhận được sự vững chãi, bình yên đến lạ khi ở bên anh, ngay cả giữa dòng người xô bồ này. Khánh giúp cô xếp hành lý lên khoang tàu, từng động tác đều chậm rãi, cẩn trọng. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi hành động của anh đều thể hiện sự quan tâm sâu sắc. Linh nhìn anh, lòng cô ngập tràn sự ấm áp. Có lẽ, đây chính là cách anh yêu, không bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng những việc làm thiết thực, lặng lẽ.
Khi tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng bánh sắt nghiến ken két trên đường ray, Linh ngồi cạnh cửa sổ, đôi mắt không rời khỏi khung cảnh bên ngoài. Từ những tòa nhà cao tầng chọc trời của Sài Gòn, những con đường đông đúc xe cộ, dần dần nhường chỗ cho những khu công nghiệp, rồi đến những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận. Những rặng dừa nghiêng mình trong gió, những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng sau hàng cây. Tất cả đều là những hình ảnh quen thuộc của vùng quê Việt Nam, nhưng đối với Linh, nó mang một ý nghĩa đặc biệt, bởi vì đó là quê hương của Khánh, nơi anh đã lớn lên, nơi chôn giấu những ký ức đầu đời của anh.
“Anh này, lúc nhỏ anh có hay ra đồng chơi không?” Linh hỏi, quay sang nhìn Khánh, ánh mắt cô lấp lánh như những hạt sương sớm.
Khánh mỉm cười nhẹ, đôi mắt anh cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang lục tìm những mảnh ký ức đã ngủ quên. “Có chứ. Hồi nhỏ anh nghịch lắm, hay cùng mấy đứa bạn trong xóm ra đồng bắt cá, thả diều. Tối về thế nào cũng bị ông nội phạt.” Giọng anh mang theo chút hoài niệm, khiến Linh bất ngờ. Cô chưa bao giờ hình dung được một Khánh nghịch ngợm như thế. Anh luôn điềm đạm, trầm tĩnh đến mức cô nghĩ tuổi thơ anh cũng phải thật yên ắng.
“Thật á? Em không ngờ đó!” Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. “Em cứ nghĩ anh từ bé đã là một cậu bé ngoan ngoãn, ít nói rồi chứ.”
Khánh lắc đầu, nụ cười trên môi anh sâu hơn một chút. “Không hẳn. Anh chỉ bắt đầu trầm tính hơn khi lớn lên, khi nhận ra có nhiều thứ phải lo toan, phải suy nghĩ.” Anh nói, ánh mắt anh lại thoáng xa xăm, như một đám mây nhẹ bay qua bầu trời trong xanh. Linh cảm nhận được điều đó, một cảm giác man mác buồn dấy lên trong lòng cô. Cô hiểu rằng, sự trầm tính của anh không phải là bản chất bẩm sinh, mà là kết quả của những trải nghiệm, những gánh nặng mà cuộc sống đã đặt lên vai anh.
Tàu tiếp tục lao đi, mang theo hai con người với những câu chuyện, những ký ức, và những hy vọng. Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ anh, và sự yên bình lạ lùng khi được ở bên anh, khám phá từng góc khuất trong tâm hồn anh. Cô thầm nghĩ, chuyến đi này không chỉ là về việc khám phá một vùng đất mới, mà còn là một hành trình khám phá con người anh, người mà cô yêu bằng cả trái tim. Cô muốn hiểu anh hơn, muốn biết điều gì đã tạo nên Khánh của hiện tại, để có thể yêu anh một cách trọn vẹn nhất, để có thể cùng anh san sẻ những gánh nặng mà anh không giỏi nói ra. Mỗi cánh đồng lúa, mỗi ngôi nhà thấp thoáng, mỗi tiếng còi tàu đều như đang kể một phần câu chuyện của Khánh, và Linh, cô là người lắng nghe chăm chú nhất.
***
Sau nhiều giờ trên tàu, khi ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng những ngọn cây, Khánh và Linh cuối cùng cũng đặt chân đến vùng quê yên bình của anh. Khác hẳn với sự ồn ào, hối hả của ga tàu Sài Gòn, nơi đây chào đón họ bằng một không khí trong lành, mát mẻ, và sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Tiếng còi tàu đã im bặt, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tiếng gió xào xạc trên những hàng tre.
Khánh dẫn Linh đi bộ qua những con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo, nơi những bức tường nhà đã bạc màu theo thời gian, phủ đầy rêu phong và những giàn hoa giấy rực rỡ. Linh cảm nhận được mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cây cỏ dại thoang thoảng, và cả mùi hương của những bông hoa lài trắng muốt nở ven đường. Mọi thứ đều giản dị, mộc mạc nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến cô cảm thấy lòng mình như được gột rửa, thanh thản hơn rất nhiều.
“Đây là khu nhà cũ của anh,” Khánh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút tự hào và hoài niệm khi họ dừng chân trước một ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, có một khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa. Ngôi nhà không quá lớn, nhưng toát lên vẻ ấm cúng, kiên cố, như đã đứng vững qua bao năm tháng mưa nắng. Hiện tại, ngôi nhà này đã có người thân của Khánh ở, nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc xưa, với những khung cửa gỗ cũ kỹ và hàng hiên rợp bóng cây.
Linh dừng lại, ngắm nhìn ngôi nhà một cách tỉ mỉ. Cô cố gắng hình dung ra một cậu bé Khánh, với mái tóc bù xù, đôi mắt sáng ngời, chạy nhảy khắp sân, chơi đùa dưới tán cây. “Đẹp quá anh ạ,” cô thốt lên, giọng nói nhẹ nhàng. “Nó có vẻ... rất nhiều kỷ niệm.”
Khánh gật đầu. “Tất cả tuổi thơ của anh đều gắn liền với nơi này.” Anh khẽ siết nhẹ bàn tay Linh, dẫn cô đi sâu hơn vào con hẻm nhỏ.
Bỗng, một giọng nói sang sảng vang lên từ một ngôi nhà gần đó. “Ôi, Khánh đấy à con? Lâu rồi mới về. Bác cứ tưởng con bỏ quên cái làng này rồi chứ!”
Một người phụ nữ lớn tuổi, dáng người nhỏ nhắn, tóc bạc phơ, đang ngồi hóng mát trước hiên nhà, vẫy tay gọi họ. Đó là Bác Ba, người hàng xóm cũ thân thiết của gia đình Khánh. Khuôn mặt bà phúc hậu, ánh mắt tinh anh, và nụ cười rạng rỡ.
Khánh cười hiền, nụ cười không giấu được sự thân thuộc. “Cháu chào Bác Ba ạ. Dạo này bác có khỏe không ạ?”
Bác Ba nhìn Linh, đôi mắt bà nheo lại đầy tò mò và niềm nở. “Đây là... bạn gái cháu hả? Xinh quá! Khi nào thì cưới vợ để bác còn mừng, Khánh?” Câu hỏi của bà tuy vô tư, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến không khí bỗng dưng trầm xuống một chút.
Linh hơi đỏ mặt, cô cúi đầu chào bà một cách lễ phép. “Cháu chào bác ạ. Cháu là Linh.” Cô cảm nhận được một chút áp lực vô hình từ câu hỏi của bác Ba, một áp lực mà cô biết, Khánh đã phải đối mặt không chỉ một lần.
Khánh siết nhẹ bàn tay Linh, như muốn trấn an cô, và cũng như một cách để anh tự trấn an mình. Anh cười gượng, “Bác Ba cứ đùa. Chúng cháu cũng mới về thôi ạ.” Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của bà, chỉ khẽ lái sang chuyện khác.
Bác Ba vẫn cười xòa, không để ý đến sự lảng tránh của Khánh. “Thôi, thôi, bác biết rồi. Nhưng mà cũng phải tính toán sớm đi chứ con. Con trai con đứa, lớn rồi, phải có vợ có con, ổn định gia đình cho bố mẹ mừng chứ.” Lời nói của Bác Ba như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy hàm ý, gieo vào lòng Linh một hạt mầm ưu tư. Cô chợt nhớ đến lời của Bà Hoa, mẹ Khánh, từng nói trong một lần gặp gỡ về việc ‘sớm ổn định’. Dường như, áp lực về sự ổn định, về việc lập gia đình là một gánh nặng chung mà Khánh phải mang trên vai, từ gia đình cho đến những người xung quanh.
Khánh nắm nhẹ tay Linh, dẫn cô đi tiếp. Anh khẽ nói với Linh bằng giọng nhỏ đủ để cô nghe thấy, “Bác Ba tốt bụng lắm, nhưng tính bác ấy cứ thế đấy.” Anh không muốn Linh phải bận tâm quá nhiều về những lời nói ấy, nhưng Linh biết, chính anh cũng đang mang theo những suy nghĩ về nó.
Họ tiếp tục đi qua con hẻm nhỏ, nơi mỗi góc nhà, mỗi con đường đều chứa đựng những mảnh ký ức của Khánh. Anh chỉ cho cô cái cây bàng cổ thụ nơi anh và đám bạn thường tụ tập chơi bi, cái giếng làng nơi mẹ anh thường ra giặt đồ, hay bãi đất trống giờ đã thành vườn rau nhỏ, nơi anh từng thả diều. Linh lắng nghe anh kể chuyện, ánh mắt cô đong đầy sự thích thú và đồng cảm. Cô quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, cố gắng hình dung Khánh thời thơ ấu, một cậu bé tuy nghịch ngợm nhưng cũng đầy trách nhiệm, được nuôi dưỡng trong vòng tay của gia đình và cộng đồng làng quê. Cô nhận ra rằng, sự trầm tĩnh của Khánh không phải là vỏ bọc, mà là một phần tự nhiên được hun đúc từ môi trường sống, từ những lời dạy dỗ của ông bà, cha mẹ. Từ những con hẻm nhỏ này, từ những câu chuyện giản dị ấy, Linh dần cảm nhận được một Khánh rất khác, một Khánh sâu sắc hơn, gần gũi hơn, và cũng đầy gánh nặng hơn những gì cô vẫn thường thấy ở thành phố.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái ngói rêu phong và những hàng cây xanh mát. Khánh và Linh ngồi trong khu vườn nhỏ phía sau ngôi nhà cũ của anh, nơi giờ đây đã trở thành một góc yên tĩnh, riêng tư với bộ bàn ghế đá cũ kỹ. Khu vườn xanh tốt với vài cây ăn quả trĩu cành, những luống rau xanh mướt và những bụi hoa dại nở rộ, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong không khí.
Tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran, hòa cùng tiếng gió xào xạc lá cây, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của làng quê. Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi cây cỏ và mùi hương thoang thoảng của trà nóng từ tách trà mà người thân Khánh đã chuẩn bị, quyện vào nhau, đưa đẩy tâm hồn vào một không gian hoài niệm và sâu lắng. Linh khẽ hít thở, cảm nhận sự bình yên hiếm có này.
Khánh ngồi thẳng người trên ghế đá, đôi mắt anh nhìn về phía xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. “Ông nội anh là người rất nghiêm khắc,” anh bắt đầu kể, giọng anh trầm hơn thường lệ, như đang lật giở từng trang ký ức cũ kỹ. “Ông luôn dạy anh phải là một người đàn ông trụ cột, phải tự mình lo liệu mọi thứ, không được dựa dẫm vào ai. Từ nhỏ, anh đã phải học cách tự lập, học cách gánh vác trách nhiệm.” Anh dừng lại một chút, như đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm xúc của mình. “Anh lớn lên với những lời đó, những kỳ vọng đó. Nó vừa là động lực, để anh luôn cố gắng vươn lên, để không phụ lòng ông nội, bố mẹ. Nhưng đồng thời, nó cũng là… gánh nặng.”
Linh im lặng lắng nghe, cô cảm nhận được từng lời nói của Khánh, từng ánh mắt anh nhìn về phía chân trời. Cô khẽ đưa tay đặt lên bàn tay anh, truyền cho anh hơi ấm và sự thấu hiểu. “Em hiểu rồi, Khánh à,” cô nói khẽ, giọng đầy đồng cảm. “Em cứ nghĩ anh trầm tính vì anh không muốn chia sẻ, vì anh không giỏi nói ra cảm xúc của mình. Nhưng thực ra, anh đã mang theo những điều đó từ rất lâu rồi, phải không?” Cô nhận ra rằng, sự trầm tĩnh, ít nói của Khánh không phải là sự thờ ơ, mà là một bức tường anh tự dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi những áp lực, và cũng để anh có thể tự mình gánh vác mọi thứ.
Khánh siết nhẹ tay cô, đôi mắt anh quay về nhìn Linh, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều điều chưa nói. “Đúng vậy, Linh. Từ nhỏ, anh đã được dạy phải mạnh mẽ, phải tự chủ. Mọi quyết định, mọi gánh nặng đều phải do một mình anh gánh vác. Anh sợ làm người khác thất vọng, sợ không đủ khả năng để hoàn thành những kỳ vọng mà gia đình đặt vào.” Anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay Linh đang đặt trên tay mình, như thể đang tìm kiếm sự an ủi. “Và khi ra thành phố, khi đối mặt với cuộc sống mưu sinh, những gánh nặng ấy càng trở nên lớn hơn. Anh muốn xây dựng một tương lai vững chắc, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình, để họ không phải lo lắng. Nhưng đôi khi, anh cảm thấy mình đơn độc trên con đường đó.”
Những lời Khánh nói như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn Linh, xoa dịu những băn khoăn mà cô từng có về anh. Cô không còn cảm thấy anh xa cách hay khó hiểu nữa, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một tình yêu thương pha lẫn xót xa. Cô biết, anh không vụng về trong tình yêu, mà anh đang gồng mình gánh vác quá nhiều.
“Anh không đơn độc đâu, Khánh,” Linh nói, giọng cô dịu dàng như một lời thì thầm. “Anh có em ở đây. Em sẽ luôn ở bên anh, dù anh có gánh vác bao nhiêu đi nữa.”
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô. Trong khoảnh khắc đó, Linh nhìn thấy sự nhẹ nhõm, sự biết ơn và cả một chút yếu lòng hiếm hoi trong đôi mắt anh. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng cái gật đầu ấy còn hơn vạn lời nói.
Khánh đưa tay với lấy chiếc túi nhỏ bên cạnh, từ từ lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu đã hơi cũ. “Đây là cuốn sổ tay chung của chúng ta,” anh nói, giọng anh có chút ngập ngừng. “Anh muốn ghi lại tất cả những điều này cùng em. Để em hiểu anh, và để anh không quên những gì đã tạo nên mình.” Anh mở cuốn sổ, lật đến một trang có những dòng chữ viết tay ngay ngắn, cùng với một vài hình vẽ nguệch ngoạc. “Đây là ước mơ của anh khi còn nhỏ, muốn xây một ngôi nhà thật lớn cho ông nội, cho bố mẹ.” Anh chỉ vào một hình vẽ ngôi nhà với mái ngói đỏ tươi và khu vườn rộng rãi. “Giờ anh vẫn đang cố gắng thực hiện nó.”
Linh nhìn vào cuốn sổ, trái tim cô như thắt lại. Cô nhìn thấy không chỉ những ước mơ, mà còn là cả một gánh nặng mà Khánh đã cưu mang từ khi còn bé. “Anh đã mang theo những điều này từ rất lâu rồi,” cô thì thầm, ngón tay khẽ chạm vào trang giấy. “Anh đã vất vả rất nhiều, phải không?”
Khánh khẽ gật đầu, ánh mắt anh lại nhìn xa xăm, nhưng lần này không còn vẻ đơn độc mà có thêm sự bình yên khi có Linh bên cạnh. “Có lẽ vậy. Nhưng anh tin rằng, mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.”
Linh siết nhẹ tay anh, cảm thấy gần gũi và yêu thương anh hơn bao giờ hết. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ người anh. Cô biết, những gánh nặng của Khánh không phải là điều dễ dàng để san sẻ, nhưng ít nhất, bây giờ cô đã hiểu được nguồn gốc của chúng. Cô không còn băn khoăn về sự trầm lặng của anh, mà thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc và tình yêu thương vô bờ bến dành cho người đàn ông này. Cô nhận ra rằng, tình yêu của họ không chỉ là những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Dù tương lai có nhiều khó khăn, dù áp lực cuộc sống vẫn hiện hữu, nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của một ngày, họ chỉ cần ở bên nhau, cùng nhau đối diện với những câu chuyện đã tạo nên con người họ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.