Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 38: Khi Trái Tim Lên Tiếng
Ánh hoàng hôn cuối cùng của một ngày đã từ từ buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây thành phố. Trên con đường trở về từ chuyến đi thăm quê Khánh, Linh vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp và bình yên. Những lời Khánh chia sẻ, những gánh nặng anh đã cưu mang từ thơ ấu, tất cả đã vẽ nên một bức chân dung rõ ràng và chân thật hơn về người đàn ông cô yêu. Cô không còn cảm thấy anh xa cách hay khó hiểu nữa, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một tình yêu thương pha lẫn xót xa. Cô biết, anh không vụng về trong tình yêu, mà anh đang gồng mình gánh vác quá nhiều. Trong khoảnh khắc đó, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ người anh, Linh đã thầm nhủ rằng cô sẽ luôn ở bên, không rời xa anh. Cảm giác bình yên ấy theo cô về tận căn hộ, len lỏi vào từng giấc ngủ, và vẫn còn đọng lại khi cô thức dậy vào sáng hôm sau.
Vài ngày sau, khi nắng chiều dịu dàng trải vàng trên những con phố nhỏ, Linh tìm đến quán Cà Phê "Hồi Ức" – chốn quen thuộc của cô và Trâm, nơi những câu chuyện thân tình luôn được sẻ chia. Quán vẫn giữ vẻ thanh bình, hoài niệm với kiến trúc Pháp cổ được cải tạo khéo léo. Những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được đánh bóng cẩn thận, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu khiến không gian trở nên ấm cúng lạ thường. Tiếng nhạc jazz du dương, trầm bổng chảy tràn trong không khí, hòa lẫn với tiếng ly tách lanh canh khe khẽ từ quầy pha chế và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách quen. Một mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất chút mùi gỗ cũ và hương trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, khiến tâm hồn như được vỗ về.
Linh chọn một góc quen thuộc, cạnh ô cửa sổ lớn nhìn xuống con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Nắng chiều vẫn còn vương vấn, luồn qua tán lá xanh mướt, nhảy múa trên mặt bàn gỗ. Gió nhẹ nhàng lùa vào, mang theo hơi mát của phố phường, vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô. Hôm nay, Linh chọn một chiếc váy linen màu be nhạt, thanh lịch và nhẹ nhàng, tôn lên dáng người thanh mảnh của cô. Khuôn mặt trái xoan của cô rạng rỡ hơn thường lệ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc không thể giấu giếm, và một nụ cười thường trực nở trên môi.
Trâm đến ngay sau đó, nhỏ nhắn và xinh xắn trong chiếc áo blouse họa tiết hoa nhỏ và quần jeans cá tính. Mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt biết cười của cô bạn thân nhanh chóng quét một lượt quanh quán, rồi dừng lại ở Linh.
“Chào bà nội,” Trâm cười tít mắt, khẽ cấu yêu cánh tay Linh. “Dạo này thấy cậu hạnh phúc ra mặt nha. Mới mấy ngày không gặp mà mặt mày tươi rói như hoa vậy. Kể nghe đi, Khánh dạo này sao rồi? Có gì mới không?” Trâm vừa nói, vừa gọi một ly trà đào, rồi nhấp một ngụm, ánh mắt tinh nghịch nhìn Linh.
Linh bật cười khúc khích, cái cấu tay của Trâm không làm cô khó chịu mà còn khiến cô thêm hưng phấn. “Vẫn vậy đó Trâm. À mà, tuần trước anh ấy…” Giọng Linh bỗng nhỏ lại một chút, tràn đầy sự ngọt ngào khi cô nhớ lại những kỷ niệm vừa qua. “Anh ấy tặng tớ một bản in giới hạn của họa sĩ tớ thích. Cái người mà tớ chỉ nhắc đến thoáng qua một lần thôi đó.” Linh kể, ánh mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. “Rồi còn dẫn tớ về thăm quê nữa. Kể cho tớ nghe về tuổi thơ của anh ấy, về ông nội, về những ước mơ từ bé… Tớ hiểu anh ấy nhiều hơn rất nhiều.”
Trâm lắng nghe một cách chăm chú, thi thoảng lại gật gù, môi khẽ nhếch lên. “Trời ơi, Khánh nhớ cả mấy chuyện nhỏ xíu đó luôn hả? Cậu đúng là có phước đó nha. Đàn ông con trai thời nay, người nào tinh tế được như vậy thì hiếm lắm đó.” Trâm xuýt xoa, đôi mắt tròn xoe mở to. “Đúng là đàn ông của hành động! Tớ cứ tưởng mấy người ít nói như Khánh là kiểu vô tâm, ai dè bên trong lại ẩn chứa cả một đại dương tình cảm.”
Linh gật đầu lia lịa, tựa hồ muốn khẳng định từng lời Trâm nói. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng níu giữ trên vòm lá, như muốn chia sẻ niềm vui của mình với cả thế giới. Trong tâm trí cô, hình ảnh Khánh hiện lên rõ ràng, với vẻ trầm tĩnh nhưng ấm áp, với những hành động nhỏ bé nhưng chất chứa cả một trời yêu thương. Cô nhớ lại khoảnh khắc Khánh đưa cô cuốn sổ tay cũ kỹ, với những nét vẽ nguệch ngoạc của một đứa trẻ mơ về ngôi nhà cho ông nội. Khoảnh khắc ấy, trái tim cô như thắt lại vì xúc động, vì nhận ra rằng đằng sau vẻ ngoài điềm đạm ấy là cả một thế giới nội tâm phong phú, đầy trách nhiệm và tình cảm.
“Đúng vậy đó Trâm. Tớ cũng từng nghĩ anh ấy lạnh lùng, khó hiểu. Nhưng mà không phải đâu.” Linh nói, giọng cô tràn đầy sự tin tưởng. “Anh ấy không phải là kiểu người giỏi nói những lời hoa mỹ, những câu ‘anh yêu em’ sáo rỗng. Nhưng anh ấy thể hiện tình cảm bằng cách riêng của mình, bằng sự quan tâm tỉ mỉ đến từng sở thích nhỏ nhặt của tớ, bằng việc dẫn tớ về nơi anh ấy lớn lên, chia sẻ những góc khuất trong tâm hồn mà không phải ai cũng biết.”
Trâm chống cằm, đôi mắt vẫn đong đầy sự tò mò. “Nghe cậu kể thì tớ cũng thấy vậy. Nhưng mà Linh này,” Trâm đột nhiên hạ giọng, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn một chút, “cậu có bao giờ thấy Khánh ít nói quá không? Kiểu như nhiều khi cậu có muốn tâm sự, muốn chia sẻ gì đó mà ảnh cứ im lặng, làm cậu cảm thấy hơi… lạc lõng không? Hay không lãng mạn như mấy anh chàng khác mà cậu từng quen, hoặc mấy anh chàng trên phim ảnh?” Trâm hỏi, câu hỏi của cô chạm đến một góc nhỏ trong lòng Linh, nơi những băn khoăn cũ từng trú ngụ.
Hoàng hôn đã dần buông xuống, ánh sáng trong quán Cà Phê “Hồi Ức” cũng trở nên dịu hơn, sâu lắng hơn. Những chiếc đèn lồng giấy bắt đầu tỏa sáng rõ rệt, những gam màu vàng ấm áp bao trùm không gian, tạo cảm giác thân mật và riêng tư. Bên ngoài cửa sổ, phố phường đã lên đèn, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng một ngày mới cho màn đêm. Mùi cà phê vẫn vương vấn, nhưng giờ đây có thêm chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bàn Linh, hòa quyện với mùi gỗ cũ, tạo nên một không gian vừa thanh bình vừa lãng mạn.
Linh nghe câu hỏi của Trâm, nụ cười trên môi cô chợt thoáng tắt đi một chút, thay vào đó là một vẻ mặt trầm ngâm. Cô nhớ lại những lúc Khánh im lặng, những bữa ăn không tiếng nói, những cái ôm không còn đủ ấm. Những khoảnh khắc đó, cô đã từng cảm thấy hụt hẫng, cô đơn đến tột cùng. Nhưng giờ đây, sau chuyến đi về quê Khánh, sau khi nghe anh kể về những gánh nặng từ thời thơ ấu, mọi thứ đã thay đổi.
Linh khẽ siết chặt bàn tay Trâm đang đặt trên bàn, ánh mắt cô trở nên kiên định lạ thường, đôi mắt to tròn ánh lên một vẻ quyết tâm. “Không đâu Trâm. Bây giờ thì tớ không thấy vậy nữa.” Giọng cô dịu dàng nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định từ tận đáy lòng. “Anh ấy không giỏi nói lời hoa mỹ, không phải là kiểu người sẽ đứng dưới mưa hát cho tớ nghe hay làm những điều lãng mạn như trong phim. Nhưng tình cảm anh ấy dành cho tớ thì sâu sắc lắm, Trâm ạ. Sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào.”
Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô nhìn thẳng vào Trâm, như muốn truyền tải tất cả những gì cô đang cảm nhận. “Cái cảm giác được thấu hiểu từ những điều không nói ra đó, nó còn hơn cả ngàn lời yêu. Khi anh ấy nhớ tớ thích trà nóng và pha cho tớ một ly vào một buổi sáng lạnh. Khi anh ấy để ý tớ hay đau dạ dày và luôn chuẩn bị sẵn thuốc. Hay như cái cách anh ấy tặng tớ bản in của họa sĩ tớ yêu thích, chỉ vì tớ từng nhắc đến nó một lần duy nhất. Đó không phải là lãng mạn sao? Đó không phải là tình yêu sao?”
Linh không đợi Trâm trả lời, cô tiếp tục, giọng nói trở nên đầy cảm xúc và có chút xót xa. “Chuyến về quê vừa rồi, tớ hiểu anh ấy hơn rất nhiều. Anh ấy không phải lạnh lùng, mà anh ấy đang gánh vác quá nhiều. Từ nhỏ đã được dạy phải mạnh mẽ, phải tự chủ, phải gánh vác trách nhiệm gia đình. Những kỳ vọng từ ông nội, từ bố mẹ, rồi áp lực mưu sinh nơi thành phố… Tất cả đè nặng lên vai anh ấy. Anh ấy muốn xây dựng một tương lai vững chắc, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình, để họ không phải lo lắng. Tớ nhận ra, sự trầm tĩnh của anh ấy không phải là sự thờ ơ, mà là một bức tường anh ấy tự dựng lên để bảo vệ bản thân khỏi những áp lực, và để anh ấy có thể tự mình gánh vác mọi thứ.”
Nói đến đây, Linh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại một chút, những suy tư mơ hồ về tương lai chợt thoáng qua trong tâm trí cô, dù cô cố gắng xua đi. Cô biết, những gánh nặng ấy là thật, và chúng có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ. Nhưng lúc này, tình yêu và sự thấu hiểu đã lấn át tất cả. “Anh ấy vất vả nhiều lắm, Trâm ạ. Nhưng vẫn luôn cố gắng vì tớ. Tớ tin vào tình yêu của anh ấy, tin vào sự chân thành và những gì anh ấy đang làm để xây dựng tương lai cho cả hai đứa.”
Trâm lắng nghe một cách im lặng, đôi mắt cô bạn thân dần mở rộng, từ ngạc nhiên đến thấu hiểu. Cô chạm nhẹ vào tay Linh, như một sự ủng hộ vô điều kiện. “Tớ hiểu rồi, Linh. Nghe cậu nói, tớ cũng thấy mình đã nhìn nhận anh Khánh hơi phiến diện.” Trâm mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười của sự cảm thông. “Đúng là, mỗi người có một cách yêu và thể hiện tình cảm riêng. Quan trọng là người trong cuộc cảm nhận được. Và tớ thấy cậu đang rất hạnh phúc.”
Linh mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi được chia sẻ và khẳng định niềm tin của mình. Cô tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhìn ra khoảng không gian xa xăm bên ngoài cửa sổ, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Trong lòng cô, niềm hạnh phúc vẫn ngập tràn, nhưng sâu thẳm đâu đó, vẫn còn một chút suy tư man mác. Cô đã chấp nhận cách Khánh thể hiện tình yêu, đã thấu hiểu những gánh nặng anh mang, nhưng liệu cô có thể luôn kiên định như thế này không? Liệu những áp lực vô hình ấy có bào mòn dần hành động và sự tinh tế của Khánh, và liệu cô có thể mãi mãi cảm nhận được ‘cái cảm giác được thấu hiểu từ những điều không nói ra’ khi anh ngày càng mệt mỏi? Những câu hỏi ấy chỉ thoáng qua, nhưng đủ để gieo một hạt mầm lo lắng nhỏ bé vào góc khuất trong trái tim cô, một hạt mầm mà cô cố gắng phớt lờ, tin rằng tình yêu đủ lớn sẽ vượt qua tất cả.
“Anh ấy không đơn độc đâu, Trâm,” Linh khẽ thì thầm, như nói với chính mình. “Anh ấy có em ở đây. Em sẽ luôn ở bên anh, dù anh có gánh vác bao nhiêu đi nữa.”
Trâm không nói gì, chỉ khẽ nắm chặt tay Linh, như một lời hứa sẽ luôn ở bên cạnh cô bạn thân của mình. Hai cô gái ngồi đó, trong không gian ấm áp của quán cà phê Hồi Ức, giữa tiếng nhạc jazz du dương và ánh đèn vàng dịu, cùng nhau chia sẻ những câu chuy���n, những niềm vui và cả những nỗi niềm riêng. Tình yêu của Linh dành cho Khánh, sau chuyến đi ấy, đã không còn là những rung động ban đầu, mà đã trở thành một dòng chảy sâu rộng, chấp nhận cả những gánh nặng và góc khuất trong tâm hồn anh. Cô tin rằng, tình yêu của họ không chỉ là những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn là sự thấu hiểu, sự sẻ chia những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Dù tương lai có nhiều khó khăn, dù áp lực cuộc sống vẫn hiện hữu, nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh đèn vàng dịu của một buổi tối bình yên, cô chỉ cần ở bên cạnh anh, và tin tưởng vào tình yêu của cả hai.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.