Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 39: Ánh Trăng Và Lời Hứa Thầm
Tiếng nhạc jazz du dương từ quán cà phê Hồi Ức vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh khi cô mở cửa căn hộ của mình. Thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng và tiếng còi xe vọng lại từ xa xa, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hối hả. Linh không bật đèn chính, để màn đêm bao trùm lấy không gian quen thuộc, chỉ thắp một cây nến thơm hương hoa nhài đặt trên kệ sách, để ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, xua đi bóng tối nhưng vẫn giữ lại sự riêng tư, ấm cúng. Mùi hoa nhài ngọt ngào, thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu những sợi căng thẳng còn vương lại trong cô.
Cô thay vội bộ đồ công sở bằng chiếc quần cotton mềm mại và chiếc áo phông rộng rãi, cảm giác dễ chịu bao trùm lấy cơ thể. Rồi cô chậm rãi bước đến chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ, nơi có thể thu vào tầm mắt một phần nhỏ của thành phố về đêm. Gió đêm mơn man qua khung cửa kính khép hờ, mang theo chút hơi lạnh se sắt của cuối thu. Linh tựa lưng vào thành ghế, đôi mắt dõi theo những đốm sáng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cuộc trò chuyện với Trâm vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô, những lời Trâm nói, và cả những lời cô đã dùng để bảo vệ Khánh.
“Trâm nói đúng, Khánh không phải người lãng mạn theo kiểu hoa mỹ,” Linh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút u hoài. “Anh ấy không tặng hoa mỗi tuần, không viết những lá thư tình mùi mẫn, cũng không nói những lời đường mật.” Ngón tay cô vuốt nhẹ lên chiếc cốc sứ đôi hình mèo đang đặt trên bàn trà nhỏ, một món quà Khánh tặng cô vào dịp kỷ niệm sáu tháng yêu nhau. Chiếc cốc của cô là mèo cái, chiếc của anh là mèo đực, hai con mèo tựa vào nhau, như chính họ vậy. Cô nhớ lại cái cách anh đặt nó xuống bàn, gương mặt hơi ngượng nghịu nhưng ánh mắt lại lấp lánh một niềm vui thầm kín. Nó không phải một món quà đắt tiền, nhưng lại chất chứa sự quan tâm tỉ mỉ, vì cô từng vô tình nhắc rằng mình thích mèo và luôn muốn có một bộ cốc đôi. Những điều nhỏ nhặt ấy, đối với Linh, còn quý giá hơn cả những món quà xa xỉ. “Nhưng anh ấy có cách riêng của mình… một cách yêu lặng lẽ, chân thành, và đầy trách nhiệm.”
Linh lật mở cuốn sổ tay chung của hai đứa, cuốn sổ bìa da màu nâu đã hơi sờn góc, nơi họ ghi lại những kỷ niệm, những ước mơ giản dị. Mùi giấy cũ và mực bút bi phảng phất, gợi về những ngày đầu tiên của tình yêu. Cô vuốt ve từng trang giấy, nơi có những dòng chữ của cô xen lẫn nét chữ cương nghị của Khánh. Có những dòng anh chỉ viết một từ “Nhớ”, nhưng lại khiến tim cô ấm áp đến lạ. Cô lướt qua những bức vẽ nguệch ngoạc hình trái tim, những kế hoạch cho một buổi dã ngoại cuối tuần, những câu nói đùa mà chỉ hai người mới hiểu. Mỗi trang là một lát cắt của hạnh phúc, một mảnh ghép của tình yêu họ đã vun đắp.
“Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” câu nói của cô, giờ đây vang vọng trong tâm trí Linh, mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Sự “ở đây” của Khánh không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của một trái tim luôn hướng về cô, dù cách anh thể hiện có phần kín đáo, vụng về. Cô nhớ chuyến về quê cùng anh, nhớ ánh mắt đầy tự hào của Bác Ba khi nói về Khánh, nhớ những lời ông nội anh đã răn dạy, những kỳ vọng nặng nề đặt lên vai người cháu trai duy nhất. Cô đã thấy được một phần của bức tường mà Khánh tự dựng lên, không phải để xa lánh cô, mà để che giấu những gánh nặng, những áp lực anh đang một mình gánh vác.
Đêm dần về khuya, ánh trăng tròn vành vạnh đã vươn lên cao, rọi sáng qua khung cửa sổ, vẽ nên một vệt bạc trên sàn nhà. Ánh nến thơm lung linh hòa vào ánh trăng, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Linh vẫn ngồi đó, tay vuốt ve trang sổ, sau đó đặt lên chiếc cốc sứ hình mèo của mình, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi. Những hồi ức ùa về như một dòng chảy êm đềm. Cô nhớ lại cách Khánh đã vụng về cầm tay cô lần đầu tiên ở Công viên Bạch Hạc, lòng bàn tay anh to lớn, ấm áp và có chút chai sần. Cô nhớ những buổi hẹn hò giản dị ở quán ăn vỉa hè, nơi anh luôn nhường cô miếng ngon nhất, luôn quan sát xem cô có thích không, dù chẳng nói một lời.
Cô mỉm cười khi nghĩ về những khoảnh khắc ấy, những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng lại lấp đầy trái tim cô bằng sự ấm áp. “Anh ấy không nói nhiều, nhưng mỗi hành động đều là một lời hứa,” Linh thầm thì với chính mình, như thể đang giải thích cho một ai đó vô hình. “Mỗi cái nắm tay, mỗi cái ôm đều hơn cả ngàn lời yêu.” Nụ cười của cô chợt tắt, thay vào đó là một ánh nhìn trầm tư. Cô đã từng băn khoăn về sự khác biệt trong ngôn ngữ tình yêu của họ. Cô khao khát những lời nói, những sự xác nhận trực tiếp, trong khi Khánh lại thể hiện qua hành động. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng đó không phải là một khiếm khuyết, mà là một phần con người anh. Anh đã dành cả tuổi trẻ để gồng mình gánh vác, để đối mặt với những kỳ vọng. Những lời nói hoa mỹ có lẽ là một thứ xa xỉ anh chưa từng được phép sở hữu, hoặc chưa từng biết cách để bày tỏ.
“Nhưng liệu anh ấy có đang quá gồng mình không?” Câu hỏi này bỗng nhiên len lỏi vào tâm trí Linh, mang theo một chút lo lắng. “Liệu những gánh nặng ấy có quá sức với anh không?” Cô nhớ lại gương mặt mệt mỏi của Khánh những buổi tối anh về trễ, đôi khi chỉ kịp ăn qua loa rồi lại vùi đầu vào công việc. Cô nhớ ánh mắt anh thoáng chút ưu tư khi nhắc đến dự án mới, hay khi nhận cuộc gọi từ gia đình. Cô biết anh đang cố gắng rất nhiều, không chỉ cho riêng anh mà còn cho tương lai của cả hai. Những áp lực vô hình từ công việc, từ gia đình, từ kỳ vọng của xã hội, tất cả đều đang đè nặng lên đôi vai rộng của anh. Cô cảm nhận được sự im lặng của anh đôi khi không phải là sự thờ ơ, mà là sự mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để nói ra.
Cái “cảm giác được thấu hiểu từ những điều không nói ra” mà cô đã nói với Trâm, giờ đây lại mang một tầng nghĩa khác. Cô thấu hiểu sự mệt mỏi của anh, sự cô đơn của anh trong gánh nặng đó. Và cô muốn trở thành điểm tựa cho anh, chứ không phải là một gánh nặng thêm. Linh khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ như làn khói nến, tan vào không gian tĩnh lặng. Cô biết, tình yêu của họ không chỉ có những khoảnh khắc ngọt ngào mà còn có những góc khuất, những thử thách mà họ sẽ phải cùng nhau đối mặt. Cái hạt mầm lo lắng nhỏ bé mà cô cố gắng phớt lờ ở quán cà phê, giờ đây đã nảy mầm, không phải thành nỗi sợ hãi, mà thành một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một sự chấp nhận trọn vẹn hơn.
Dưới ánh trăng dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, khi những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời, Linh nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc tình yêu cô dành cho Khánh. Làn gió đêm vẫn se lạnh, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một sự ấm áp lạ thường. Cô nhận ra rằng, dù Khánh có trầm tính, vụng về trong lời nói, và đôi khi có những gánh nặng riêng không thể sẻ chia, thì tình yêu của anh dành cho cô là thật, là chân thành. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo theo chuẩn mực xã hội, không cần những lời thề non hẹn biển lãng mạn như trong phim ảnh. Cô cần một tình yêu đích thực, nơi cô được là chính mình và được thấu hiểu theo cách riêng của họ.
Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng, như nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian. Linh mở mắt, nhìn về phía ban công, nơi những chậu cây nhỏ đang đón những giọt sương mai đầu tiên. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy kiên định nở trên môi cô. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một quyết tâm mạnh mẽ chưa từng có. Những băn khoăn, những lo lắng nhỏ bé đã tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. “Không phải những lời hoa mỹ, mà là cảm giác an toàn khi ở bên anh, là sự bình yên trong tim. Đó mới là điều em cần,” cô thầm nghĩ, giọng nội tâm đầy vững vàng.
Cô biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, sẽ có những khó khăn, những áp lực mà Khánh đang gánh vác sẽ trở thành áp lực chung của cả hai. Sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu, dù giờ đây đã được cô chấp nhận và thấu hiểu, vẫn có thể là một thử thách trong tương lai. Nhưng Linh tin rằng, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Cô đặt bàn tay lên ngực trái, nơi trái tim đang đập những nhịp đập đều đặn, như thể đang thầm hứa một điều gì đó với chính mình và với Khánh. Một lời hứa không cần cất thành lời, một sự cam kết không cần chứng kiến.
“Dù có khác biệt, em tin vào anh, Khánh. Em tin vào tình yêu của chúng ta.” Ánh mắt cô sáng lên, trong đó không còn sự ưu tư man mác, mà là sự tin tưởng tuyệt đối và một tình yêu sâu sắc, trưởng thành. Cô tin vào những hành động của anh, tin vào sự chân thành trong trái tim anh. Cô muốn ở bên anh, cùng anh gánh vác, cùng anh vượt qua mọi giông bão. Lúc này, Linh không chỉ yêu Khánh mà còn yêu cả những gánh nặng, những trách nhiệm mà anh mang trên vai. Cô muốn trở thành một phần trong cuộc đời anh, một người đồng hành, một điểm tựa vững chắc. Và cô biết, đây chính là lúc cô nhận ra tình yêu của mình không chỉ là những rung động ban đầu, mà đã trở thành một dòng chảy sâu rộng, không thể tách rời.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.