Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 40: Lời Thì Thầm Dưới Ánh Nến

Đêm đã dần buông sâu, mang theo một làn gió se lạnh luồn qua kẽ lá, nhưng trong căn hộ nhỏ của Linh, một sự ấm áp dịu dàng đang lan tỏa. Không gian được bao phủ bởi ánh nến lung linh, những ngọn lửa nhỏ nhảy múa trên đầu mỗi cây nến thơm mùi hoa nhài, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên tường. Dưới ánh sáng huyền ảo đó, chiếc bàn trà nhỏ xinh xắn được bày biện tươm tất với một ấm trà hoa cúc nghi ngút khói, hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo đáng yêu và vài lát bánh ngọt bưởi non, món Khánh yêu thích. Linh khẽ vuốt ve thành cốc sứ, cảm nhận hơi ấm dịu nhẹ truyền vào lòng bàn tay, trong lòng pha trộn giữa sự hồi hộp và một quyết tâm mãnh liệt. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị cho khoảnh khắc này, từng chi tiết nhỏ đều được chăm chút, từ bản nhạc jazz êm dịu đang khẽ khàng ngân nga trong không gian, cho đến chiếc váy linen màu kem cô đang mặc, đơn giản nhưng tinh tế.

Tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Linh giật mình, trái tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn gom hết can đảm vào lồng ngực, rồi bước ra mở cửa. Khánh đứng đó, dáng người cao ráo quen thuộc, ánh mắt anh hơi mệt mỏi sau một ngày làm việc dài, nhưng ngay khi nhìn thấy cô, một tia dịu dàng bừng sáng trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Anh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ sức làm tan chảy mọi lo âu trong lòng Linh.

“Anh vào đi,” Linh khẽ nói, giọng cô có chút run rẩy mà chính cô cũng không ngờ tới.

Khánh bước vào, hương thơm của nến và trà lập tức bao bọc lấy anh, xua đi mùi bụi đường và sự căng thẳng của công việc. Anh nhìn quanh, nhận ra sự chuẩn bị chu đáo của Linh, và đôi mắt anh ánh lên một vẻ ngạc nhiên, cùng với sự trân trọng sâu sắc. Anh không cần phải hỏi, anh biết Linh đang muốn nói chuyện. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, nơi sự dịu dàng thường ngày giờ đây ẩn chứa một nỗi niềm khó tả.

“Mọi thứ ổn chứ, Linh?” Khánh hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. Anh khẽ đặt chiếc cặp tài liệu xuống góc phòng, rồi tiến lại gần Linh, bàn tay anh nhẹ nhàng chạm vào eo cô, kéo cô lại gần hơn.

Linh tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc của anh, mùi gỗ và giấy tờ, pha chút nắng gió. “Ổn, Khánh à. Chỉ là… em muốn mình nói chuyện nghiêm túc một chút.” Giọng cô thì thầm, nhưng mỗi từ đều rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô cảm nhận được cơ thể anh hơi cứng lại, một phản ứng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng Linh hiểu. Cô biết anh không giỏi đối mặt với những cuộc trò chuyện "nghiêm túc" về cảm xúc, về những điều không thể định lượng bằng logic hay số liệu. Nhưng hôm nay, cô cần phải làm điều đó.

Khánh khẽ gật đầu, siết nhẹ eo cô. “Anh ở đây, Linh.” Lời nói của anh ngắn gọn, súc tích như thường lệ, nhưng ánh mắt anh lại nói lên nhiều điều hơn thế. Đó là ánh mắt của sự sẵn lòng lắng nghe, của sự thấu hiểu vô điều kiện, một lời khẳng định không cần cất thành lời rằng anh sẽ không đi đâu cả, sẽ ở lại đây, cùng cô đối mặt với bất cứ điều gì cô muốn sẻ chia.

Linh dẫn anh đến chiếc bàn trà, mời anh ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái. Cô rót trà cho anh, hơi nước ấm áp bốc lên, mang theo hương hoa cúc thanh khiết. Bàn tay cô khẽ run khi đặt chiếc cốc sứ hình mèo con vào tay anh, và Khánh nhận ra điều đó. Anh nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên bàn tay cô, cái chạm khẽ nhưng đầy trấn an. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng đang cuộn xoáy trong lòng.

“Em đã suy nghĩ rất nhiều sau lần mình nói chuyện với Trâm… và cả những gì em cảm nhận được từ anh,” Linh bắt đầu, giọng cô vẫn còn hơi ngập ngừng. Cô nhìn vào đôi mắt Khánh, cố gắng tìm kiếm sự kết nối, sự thấu hiểu. “Em biết anh không phải là người của những lời nói hoa mỹ, không phải là người sẽ bày tỏ cảm xúc một cách dễ dàng. Và em… em đã từng có chút băn khoăn về điều đó.”

Khánh vẫn giữ im lặng, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh kiên nhẫn và đầy tập trung. Anh biết Linh cần không gian để nói ra hết những điều chất chứa trong lòng, và anh sẵn lòng trao cho cô không gian ấy. Anh không cắt lời, không đưa ra bất kỳ phán xét nào, chỉ đơn giản là lắng nghe, để cho lời nói của cô lấp đầy không gian giữa hai người.

Linh hít một hơi sâu, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh nến, phản chiếu những ngọn lửa nhỏ nhảy múa. “Nhưng rồi, em nhận ra, tình yêu của anh không nằm ở những lời nói đó. Nó nằm ở cách anh nhớ em thích trà nóng mỗi khi trời trở lạnh, nằm ở cách anh luôn để lại phần bánh cuối cùng cho em, dù anh cũng rất thích. Nó nằm ở cái ôm thật chặt khi em mệt mỏi, và cái nhìn đầy tin tưởng mỗi khi em đối mặt với khó khăn.” Cô dừng lại một chút, như để những lời nói của mình thấm sâu vào không khí, và vào chính tâm hồn mình. “Cái cảm giác được thấu hiểu từ những điều không nói ra đó, nó còn hơn cả ngàn lời yêu, Khánh à. Em đã nói với Trâm như vậy, và em thực sự tin điều đó.”

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Khánh, anh siết nhẹ tay Linh một lần nữa, như một lời cảm ơn, một lời khẳng định không lời. Anh không cần cô phải nói quá nhiều, anh cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ của cô, cảm nhận được sự tin tưởng mà cô dành cho anh. Và điều đó, đối với một người kiệm lời như anh, còn quý giá hơn bất kỳ lời yêu nào. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc jazz du dương và tiếng nến cháy lách tách, tạo nên một bầu không khí thân mật, nơi hai tâm hồn đang xích lại gần nhau hơn bao giờ hết. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đi phần nào, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, sẵn sàng cho những lời sẻ chia sâu sắc hơn.

***

Đêm càng về khuya, những ngọn nến đã cháy vơi đi một nửa, ánh sáng càng trở nên huyền ảo và ấm áp hơn. Linh và Khánh vẫn ngồi đối diện nhau, những chén trà đã cạn, nhưng câu chuyện của họ chỉ mới thực sự bắt đầu. Sau những lời mở đầu về sự thấu hiểu và chấp nhận cách Khánh thể hiện tình yêu, Linh bắt đầu đi sâu hơn vào những ước mơ và nỗi sợ hãi thầm kín nhất của mình, những điều mà cô chưa bao giờ dám nói ra một cách trọn vẹn với bất kỳ ai, kể cả Trâm.

“Em muốn một cuộc sống mà chúng ta có thể cùng nhau xây dựng, Khánh à,” Linh nói, giọng cô trở nên trầm hơn, mang theo một chút mơ màng. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, như đang hình dung ra một bức tranh của tương lai. “Không chỉ là vật chất, không chỉ là một ngôi nhà to, một công việc ổn định. Mà còn là những giá trị tinh thần. Một cuộc sống mà chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ những niềm vui nhỏ bé, những buổi chiều đọc sách bên nhau, những chuyến đi bất chợt đến một nơi xa lạ.” Cô khẽ cười, một nụ cười đầy hy vọng. “Em muốn được tự do theo đuổi nghệ thuật, được vẽ, được viết, được sống với những đam mê của mình. Và em muốn anh ở bên cạnh, ủng hộ em trên con đường đó, giống như cách em muốn ủng hộ anh.”

Khánh vẫn im lặng lắng nghe, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi khuôn mặt cô. Anh cảm nhận được từng rung động trong giọng nói của Linh, từng hơi thở nhẹ nhàng của cô. Anh biết đây không chỉ là những lời nói bâng quơ, mà là cả một thế giới nội tâm mà cô đang chậm rãi mở ra trước mắt anh. Bàn tay anh vẫn nắm chặt tay cô, một cái siết nhẹ, đủ để truyền đi sự hiện diện, sự quan tâm sâu sắc của anh.

Rồi giọng Linh bỗng chùng xuống, mang theo một nỗi sợ hãi mong manh. “Nhưng em cũng sợ… sợ nhiều lắm, Khánh à.” Cô ngừng lại, như đang cân nhắc từng câu chữ, sợ rằng những lời này sẽ làm tổn thương anh, hoặc làm anh cảm thấy gánh nặng hơn. “Em sợ một ngày nào đó anh sẽ cảm thấy mệt mỏi vì em, vì những cảm xúc của em. Em biết mình là người nhạy cảm, dễ suy nghĩ. Em sợ những lúc em yếu lòng, em tìm đến anh, nhưng anh lại quá bận rộn, quá mệt mỏi để lắng nghe. Em sợ… sợ sự cô đơn, sợ một ngày nào đó chúng ta sẽ lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống, giống như những cặp đôi khác em từng thấy.”

Nỗi sợ hãi của Linh không phải là sự nghi ngờ tình yêu của Khánh, mà là nỗi sợ hãi về những thử thách mà cuộc sống có thể mang lại, nỗi sợ hãi về việc tình yêu không đủ sức chống chọi lại áp lực của thời gian và trách nhiệm. Cô nhớ lại những câu chuyện về những mối tình đẹp đã tan vỡ, không vì hết yêu, mà vì không còn đủ sức để nắm giữ. “Em không cần anh phải hoàn hảo, Khánh. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, bên cạnh em, thấu hiểu em.”

Khánh vẫn không nói gì, nhưng anh khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô bằng ngón cái, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy an ủi. Anh hiểu những nỗi sợ hãi đó của Linh. Anh biết cô không đòi hỏi gì cao xa, chỉ là sự hiện diện, sự thấu hiểu, những điều mà đôi khi anh, vì áp lực và sự vụng về trong cách thể hiện, đã không thể trao cho cô một cách trọn vẹn.

Linh tiếp tục, giọng cô trở nên kiên định hơn, như thể nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho một quyết tâm mới. “Em biết anh không giỏi nói, nhưng em cảm nhận được tình yêu của anh qua từng hành động nhỏ. Và em cũng muốn anh biết rằng, em tin tưởng anh hoàn toàn, Khánh à. Em tin vào sự chân thành trong trái tim anh, tin vào những nỗ lực anh đang bỏ ra cho tương lai của chúng ta.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô ánh lên một vẻ thành thật, chân thành đến mức Khánh cảm thấy tim mình thắt lại. “Và em muốn chúng ta có thể chia sẻ mọi thứ, kể cả những gánh nặng mà anh đang mang.”

Câu nói cuối cùng của Linh như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí Khánh. Anh đã luôn cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, che giấu những áp lực công việc, những lo toan về tài chính, những kỳ vọng từ gia đình. Anh không muốn Linh phải bận tâm, không muốn cô phải lo lắng. Anh nghĩ rằng, đó là cách anh bảo vệ cô, cách anh yêu cô. Nhưng giờ đây, cô lại nói muốn chia sẻ, muốn cùng anh gánh vác.

“Em cảm nhận được, Khánh à,” Linh nói tiếp, như đọc được suy nghĩ của anh. “Em thấy anh mệt mỏi những buổi tối về trễ, em thấy ánh mắt anh thoáng chút ưu tư khi nhắc đến dự án mới, hay khi nhận cuộc gọi từ gia đình. Em biết anh đang cố gắng rất nhiều, không chỉ cho riêng anh mà còn cho tương lai của cả hai. Những áp lực vô hình từ công việc, từ gia đình, từ kỳ vọng của xã hội, tất cả đều đang đè nặng lên đôi vai rộng của anh.” Cô khẽ đưa bàn tay còn lại lên chạm vào má anh, ngón tay cô lướt nhẹ trên gò má hơi gầy của anh. “Sự im lặng của anh đôi khi không phải là sự thờ ơ, mà là sự mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để nói ra. Em thấu hiểu sự mệt mỏi của anh, sự cô đơn của anh trong gánh nặng đó. Và em muốn trở thành điểm tựa cho anh, chứ không phải là một gánh nặng thêm.”

Khánh không thể nói nên lời. Cổ họng anh nghẹn lại. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Linh lại thấu hiểu anh đến vậy, lại nhìn sâu vào những góc khuất trong tâm hồn anh đến vậy. Anh đã luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, che giấu những yếu đuối của mình. Nhưng cô, bằng sự tinh tế và tình yêu của mình, đã nhìn thấu tất cả. Cái chạm nhẹ trên má, giọng nói run run của cô, tất cả như đánh thức một phần mềm yếu ẩn sâu trong anh. Cảm giác được thấu hiểu, được chia sẻ, dù chỉ bằng lời nói, cũng khiến anh thấy nhẹ nhõm đến lạ lùng. Anh siết chặt tay Linh hơn nữa, như muốn nói rằng anh đã nhận được tất cả, rằng anh trân trọng tất cả những gì cô vừa nói. Mùi hoa nhài từ nến thơm, mùi trà hoa cúc, và giờ đây, cả mùi hương dịu nhẹ từ Linh, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng, sâu lắng, nơi hai tâm hồn đã tìm thấy nhau ở một tầng sâu hơn.

***

Ánh nến đã cháy gần hết, chỉ còn lại những đốm lửa nhỏ chập chờn, yếu ớt. Bên ngoài khung cửa sổ, những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời, vẽ nên một vệt hồng cam dịu nhẹ, báo hiệu một ngày mới đang tới. Trong căn phòng, không khí vẫn còn vương vấn mùi nến thơm và trà hoa, nhưng giờ đây, nó còn thấm đẫm một cảm giác bình yên và sự kết nối sâu sắc.

Sau những lời chia sẻ đầy chân thành và dễ bị tổn thương của Linh, Khánh cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng của mình. Anh nhẹ nhàng buông tay cô ra, rồi vòng tay qua eo cô, kéo cô vào lòng một cách dịu dàng nhưng đầy chắc chắn. Linh không ngần ngại, cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình, lắng nghe nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Cái ôm này không chỉ là một cái ôm bình thường, nó là một lời đáp trả, một lời hứa, một sự thấu hiểu không cần đến ngôn từ.

Khánh hít một hơi thật sâu, mùi hương dịu nhẹ từ tóc Linh vờn quanh mũi anh, xoa dịu đi những căng thẳng còn sót lại trong tâm trí. Giọng anh trầm ấm, hơi khàn nhẹ vì cảm xúc, vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mang theo một sự chân thành đến rung động. “Cảm ơn em, Linh.” Anh nói, chỉ hai từ đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả sự biết ơn, sự trân trọng mà anh dành cho cô. “Anh hiểu rồi. Anh sẽ cố gắng hơn.” Lời hứa này không phải là một cam kết vội vàng, mà là một sự nhìn nhận sâu sắc về bản thân, về những giới hạn của chính mình, và một mong muốn thực sự để thay đổi, để trở thành phiên bản tốt hơn cho cô, cho mối quan hệ của họ. Anh biết, 'cố gắng hơn' không có nghĩa là anh sẽ trở thành một người nói nhiều lời yêu thương hay bày tỏ cảm xúc một cách khoa trương, mà là anh sẽ nỗ lực để lắng nghe nhiều hơn, để chia sẻ nhiều hơn theo cách của riêng anh, để Linh không còn cảm thấy cô đơn trong những gánh nặng mà cô đã nhận ra.

Linh nhắm mắt lại, tựa đầu vào vai Khánh, thì thầm. “Em cũng yêu anh. Rất nhiều.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng tình yêu trong đó lại lớn lao, bao la. Cô cảm thấy mọi băn khoăn, mọi lo lắng đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một sự bình yên sâu sắc. Cô biết, đây chính là người đàn ông mà cô muốn gắn bó trọn đời. Không cần một tình yêu hoàn hảo, không cần một người đàn ông hoàn hảo, chỉ cần một tình yêu chân thành, một người đàn ông biết lắng nghe và sẵn lòng cùng cô vượt qua mọi khó khăn.

Khánh khẽ hôn lên trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy yêu thương và sự khẳng định. Anh khẽ đẩy cô ra một chút, đủ để họ có thể nhìn vào mắt nhau, rồi anh vươn tay lấy cuốn sổ tay nhỏ từ trên bàn trà, cuốn sổ tay ghi chép chung của cả hai. Đó là nơi họ đã cùng nhau ghi lại những kỷ niệm, những ước mơ, những kế hoạch nhỏ bé cho tương lai.

“Nhớ không, trang này chúng ta đã viết về chuyến đi Đà Lạt sắp tới,” Linh khẽ nói, ngón tay cô lướt nhẹ trên trang giấy đã hơi nhàu, nơi những nét chữ của cả hai đan xen vào nhau. Dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh, những dòng chữ ấy như sống dậy, mang theo biết bao hy vọng và mong chờ.

Khánh mỉm cười nhẹ. “Anh vẫn nhớ. Chúng ta sẽ đi.” Giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây, nó mang thêm một chút tươi vui, một chút hứa hẹn. Anh lật tiếp vài trang, đến một trang khác, nơi họ đã vẽ nguệch ngoạc một ngôi nhà nhỏ với khu vườn đầy hoa. “Và ngôi nhà này nữa, chúng ta sẽ có một khu vườn đầy hoa hồng, và một chú chó nhỏ.”

Linh bật cười khúc khích, nụ cười nhẹ nhàng và trong trẻo như tiếng chuông gió. “Và một chiếc ghế bành lớn để anh có thể đọc sách mỗi buổi chiều.” Cô khẽ siết chặt tay Khánh, cảm nhận sự vững chãi từ anh. “Em tin vào anh, Khánh. Em tin vào tình yêu của chúng ta.” Lời khẳng định của Linh không chỉ là một lời nói suông, mà là một sự cam kết, một niềm tin được xây dựng từ sự thấu hiểu sâu sắc, từ những khoảnh khắc cô độc và những lần cô đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại nói lên tất cả. Anh cũng tin. Anh tin vào cô, tin vào tình yêu mà họ đang có. Cả hai cùng ngồi sát bên nhau, dựa vào nhau, lật từng trang cuốn sổ tay, mỉm cười nhớ lại những ước mơ đã qua và ấp ủ những kế hoạch sắp tới. Mỗi trang giấy là một mảnh ghép, một viên gạch nhỏ xây nên tòa lâu đài tình yêu của họ. Bên ngoài, bình minh đã bừng sáng rực rỡ, chiếu những tia nắng vàng ấm áp vào căn phòng, xua tan đi bóng tối của đêm. Trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một sự bình yên tuyệt đối, một tình yêu sâu sắc và vững chắc hơn bao giờ hết. Cô biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, sẽ có những thử thách, những gánh nặng mà Khánh đang mang sẽ trở thành áp lực chung của cả hai. Sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu, dù giờ đây đã được cô chấp nhận và thấu hiểu, vẫn có thể là một thử thách trong tương lai. Nhưng lúc này, tựa đầu vào vai Khánh, cô tin rằng họ có thể cùng nhau vượt qua tất cả, bởi vì tình yêu của họ, đã được củng cố bằng sự thấu hiểu và sẻ chia, đủ mạnh mẽ để làm điều đó.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free