Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 41: Góc Khuất Dưới Ánh Hoàng Hôn
Bình minh đã bừng sáng rực rỡ, chiếu những tia nắng vàng ấm áp vào căn phòng, xua tan đi bóng tối của đêm. Trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một sự bình yên tuyệt đối, một tình yêu sâu sắc và vững chắc hơn bao giờ hết. Cô biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, sẽ có những thử thách, những gánh nặng mà Khánh đang mang sẽ trở thành áp lực chung của cả hai. Sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu, dù giờ đây đã được cô chấp nhận và thấu hiểu, vẫn có thể là một thử thách trong tương lai. Nhưng lúc này, tựa đầu vào vai Khánh, cô tin rằng họ có thể cùng nhau vượt qua tất cả, bởi vì tình yêu của họ, đã được củng cố bằng sự thấu hiểu và sẻ chia, đủ mạnh mẽ để làm điều đó.
Ngày hôm đó trôi qua trong sự bình yên hiếm có, một sự tĩnh lặng dịu dàng sau đêm tâm sự. Linh và Khánh, mỗi người trở về với công việc của riêng mình, nhưng trong lòng họ, có điều gì đó đã thay đổi, sâu sắc hơn, gắn kết hơn. Những tin nhắn vẫn đều đặn gửi đi, không vồ vập, không ồn ào, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo một hơi ấm khác lạ, một sự thấu hiểu không cần nói thành lời. Cho đến chiều tối, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn, Khánh đề nghị ghé lại quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc ở khu Phan Xích Long.
Quán ăn nằm nép mình giữa những ngôi nhà san sát, dưới ánh đèn điện sáng trưng của những bảng hiệu rực rỡ. Bàn ghế nhựa đơn giản được kê ngay ngắn trên vỉa hè, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy sức sống. Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng xào nấu lách cách vang vọng, hòa cùng tiếng nói chuyện rôm rả của khách hàng và tiếng xe cộ qua lại tấp nập trên đường. Một mùi hương tổng hợp của đủ loại thức ăn thơm lừng – từ bánh tráng trộn chua ngọt, ốc xào cay nồng cho đến bún đậu mắm tôm đậm đà – quyện lẫn với mùi khói bếp, tạo nên một bản giao hưởng của ẩm thực đường phố đặc trưng của thành phố này. Dù không gian có vẻ ồn ào, nhưng lại mang đến một cảm giác rất đời, rất thật, nơi người ta có thể tìm thấy sự thoải mái sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Khánh và Linh chọn một góc khuất, nơi ánh đèn vàng từ cột điện chiếu xuống không quá chói chang, đủ để tạo nên một khoảng riêng tư giữa dòng người hối hả. Anh Hào, với nụ cười hiền lành và chiếc tạp dề lấm lem bột, nhanh chóng nhận ra hai vị khách quen.
“Món tủ của hai đứa đây! Ăn nóng mới ngon nha!” Anh Hào vừa nói vừa đặt đĩa bánh tráng trộn nghi ngút khói và chén ốc hương xào tỏi ớt thơm lừng lên bàn. Nụ cười của anh Hào rạng rỡ như thường lệ, nhưng Linh cảm thấy không khí ở bàn của cô và Khánh có chút gì đó ‘lặng’ hơn mọi khi. Khánh vẫn gắp thức ăn cho cô, vẫn quan tâm cô như mọi ngày, nhưng những động tác của anh chậm hơn một nhịp, và ánh mắt anh, đôi lúc, lại nhìn xa xăm, lơ đãng về phía dòng người qua lại. Vẻ mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính, nhưng thường ngày ẩn chứa sự tập trung cao độ, nay lại hiện lên một nét trầm tư, man mác buồn. Anh ít khi cười lớn, nụ cười thường chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, nhưng hôm nay, ngay cả cái nhếch mép ấy cũng không xuất hiện.
Linh nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Khánh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh, một sự kết nối quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một chút lo lắng. Cô nhìn vào đôi mắt sâu của anh, cố gắng tìm kiếm điều gì đó ẩn giấu bên trong. Giọng cô dịu dàng, có ngữ điệu, như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn anh. “Anh hôm nay có vẻ suy tư nhỉ? Có chuyện gì không ổn à?”
Khánh giật mình nhẹ, như vừa thoát ra khỏi một suy nghĩ miên man. Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt có chút bối rối. Anh im lặng một lúc, nhìn vào đĩa thức ăn trước mặt, những hạt bánh tráng trộn màu cam đỏ như những mảnh ghép của một câu chuyện chưa được kể. Anh muốn nói, nhưng những từ ngữ cứ mắc kẹt trong cổ họng, nặng trịch như chì. Anh không giỏi bày tỏ cảm xúc, và việc chia sẻ những gánh nặng của mình là một điều vô cùng khó khăn đối với anh.
“Cũng không có gì…” Khánh khẽ thì thầm, giọng anh trầm ấm, nhưng hơi khàn nhẹ, như thể anh đã giữ kín những điều này quá lâu. Anh lại ngập ngừng, đôi mắt sâu vẫn nhìn xa xăm. “Chỉ là…”
Linh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng siết chặt tay anh. Cô hiểu rằng sự im lặng đôi khi còn nói nhiều hơn bất kỳ lời nói nào. Cô không thúc ép, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, bởi cô biết, để một người như Khánh mở lòng, cần rất nhiều sự tin tưởng và thời gian. Cô đã hứa sẽ lắng nghe, và cô sẽ giữ lời. Những gì Khánh đang trải qua, dù cô chưa biết rõ, nhưng cô cảm nhận được sức nặng của nó, một sức nặng vô hình mà anh đã mang vác bấy lâu. Từ đêm qua, khi cô tựa đầu vào vai anh, cô đã cảm nhận được một phần của tảng đá vô hình ấy, và giờ đây, nó đang hiện diện rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô muốn anh biết rằng anh không hề đơn độc, rằng cô ở đây, sẵn sàng sẻ chia, sẵn sàng gánh vác cùng anh. Nụ cười nhẹ nhàng của Linh, dù ẩn chứa một chút buồn man mác, nhưng lại là nguồn động viên lớn lao nhất đối với Khánh lúc này.
Dưới ánh đèn vàng yếu ớt của quán, và ánh hoàng hôn đang dần tắt phía chân trời, nhuộm đỏ những áng mây cuối cùng, Khánh cuối cùng cũng quyết định mở lời. Không khí náo nhiệt xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại giọng nói trầm ấm của anh và tiếng xào xạc của những chiếc lá khô bị gió cuốn. Anh nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của Linh, nơi anh tìm thấy sự thấu hiểu và chấp nhận không điều kiện.
Giọng anh khàn đặc, mỗi câu chữ như được kéo ra từ sâu thẳm trong lồng ngực. “Từ nhỏ, anh đã luôn nghe ông nội nói ‘con trai phải làm rạng danh gia đình’. Bố mẹ anh cũng luôn đặt niềm tin vào anh… Anh không muốn họ thất vọng.” Khánh kể về tuổi thơ không mấy êm đềm, về gánh nặng là con trai trưởng trong một gia đình truyền thống, nơi kỳ vọng luôn đè nặng lên vai anh. Anh nhớ lại những lời Bà Hoa, bà nội anh, thường nhắc nhở về việc "sớm ổn định," về một tương lai vững vàng, về một người đàn ông phải là trụ cột. Ông Lâm, ông nội anh, luôn dạy anh về ý chí, về sự kiên cường và trách nhiệm.
Những ký ức cứ thế ùa về, như một dòng chảy không ngừng nghỉ. “Anh nhớ có lần, anh còn bé lắm, chỉ khoảng mười mấy tuổi thôi, anh đã phải đi làm thêm ở một xưởng gỗ để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Anh muốn mua cho mẹ một chiếc áo mới, muốn giúp bố trả nợ một phần. Lúc đó, anh chỉ nghĩ đơn giản là mình phải cố gắng, phải làm việc thật nhiều để mọi người được hạnh phúc.” Anh ngừng lại, như để tìm từ ngữ, hay để kìm nén một cảm xúc nào đó đang trào dâng. “Áp lực điểm số, áp lực tài chính, áp lực từ những kỳ vọng… Chúng cứ lớn dần theo anh. Anh luôn sợ, sợ rằng mình sẽ không thể đáp ứng được, sợ rằng mình sẽ làm họ thất vọng.”
Linh siết nhẹ tay Khánh, cảm nhận từng câu chữ như những mũi kim châm vào trái tim cô. Cô biết Khánh là người ít nói, và việc anh chia sẻ những điều này chứng tỏ anh đã đặt niềm tin rất lớn vào cô. Cô lắng nghe, không ngắt lời, chỉ để anh được trút bỏ. Ánh mắt cô tràn đầy sự đồng cảm, đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ ưu tư, như đang cùng anh gánh vác những nỗi niềm ấy.
Khánh tiếp tục, giọng anh càng lúc càng trầm hơn, hơi thở nặng nề. “Có những lúc, anh thấy mình như đang gánh một tảng đá vô hình… Nó nặng lắm, Linh ạ. Nặng đến mức anh đôi khi cảm thấy mình không còn sức để thở, không còn sức để nghĩ đến những điều khác.” Anh nhìn vào đĩa ốc hương đã nguội lạnh, nhưng trong mắt anh, dường như anh đang nhìn thấy cả một gánh nặng của cuộc đời mình. "Anh phải có nhà cửa ổn định, phải có một sự nghiệp vững chắc, phải làm gương cho các em... đó là những điều anh luôn tự nhủ với mình, như một lời thề."
Linh không nói gì, chỉ dịu dàng vuốt ve mu bàn tay anh. Nụ cười đồng cảm của cô, dù mang theo chút buồn man mác, lại là nguồn động viên vô giá. Cô cảm nhận được sự yếu lòng hiếm hoi trong đôi mắt sâu của anh, một sự yếu lòng mà có lẽ chưa ai từng thấy. Trái tim cô thắt lại khi nghe anh kể. Cô đã từng băn khoăn về sự khác biệt trong cách thể hiện tình yêu của họ, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng sự im lặng và hành động của Khánh không phải là thiếu tình cảm, mà là sự vật lộn với những gánh nặng khổng lồ mà anh phải mang vác một mình.
“Em hiểu.” Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn anh. “Em ở đây lắng nghe anh. Anh không cần phải một mình gánh vác mọi thứ đâu.” Cô muốn anh biết rằng, dù anh có là ai, dù anh có những gánh nặng nào, cô vẫn yêu anh, vẫn ở bên cạnh anh. Cô không cần một người đàn ông hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, chân thật với chính mình và với cô. Cô cảm nhận được từng hơi thở nặng nề của anh, từng câu chữ anh thốt ra đều là sự dũng cảm lớn lao đối với một người trầm tính như anh. Giữa dòng người hối hả, giữa những âm thanh ồn ã của phố thị, khoảnh khắc này trở nên vô cùng tĩnh lặng, chỉ có hai tâm hồn đang kết nối sâu sắc.
Sau buổi ăn, họ không về ngay. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng bầu trời vẫn còn vương những ánh tím hồng cuối cùng. Thay vì trở về căn hộ quen thuộc, họ quyết định tản bộ trong Công viên Bạch Hạc, nơi những hàng cây cổ thụ vươn mình soi bóng xuống hồ nước phẳng lặng. Không khí trong lành của công viên, quyện với mùi đất ẩm sau những cơn mưa chiều và mùi hương dịu nhẹ của những khóm hoa đêm, giúp tâm hồn Khánh và Linh trở nên nhẹ nhõm hơn. Tiếng chim đêm rúc rích gọi bạn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, và tiếng bước chân nhè nhẹ của họ trên lối đi bộ được lát đá sạch sẽ, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Những ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt hồ.
Linh chủ động nắm chặt tay Khánh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang. Bàn tay anh, dù vẫn mạnh mẽ, nhưng cô cảm thấy có chút gì đó run rẩy, như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Cô biết, những lời tâm sự vừa rồi là một bước ngoặt lớn trong mối quan hệ của họ, và cũng là một bước ngoặt trong chính con người Khánh. Anh đã lần đầu tiên hé lộ góc khuất sâu kín nhất của mình, một điều mà có lẽ anh chưa từng chia sẻ với bất kỳ ai.
“Anh không cần phải gánh vác mọi thứ một mình đâu, Khánh.” Giọng Linh vẫn dịu dàng, nhưng giờ đây nó mang thêm một sự kiên định, một sự cam kết. “Em ở đây mà. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.” Cô dừng lại, quay sang nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn mờ ảo. “Em biết, những kỳ vọng từ gia đình, những áp l��c về tài chính, về sự nghiệp… Chúng thật sự rất lớn. Nhưng anh không phải là người duy nhất phải chịu đựng. Em cũng là một phần của cuộc sống anh, và những gánh nặng của anh cũng là của em.” Lời khẳng định của Linh không chỉ là một lời an ủi, mà là một lời hứa, một sự cam kết sâu sắc rằng cô sẽ không để anh cô đơn trong cuộc chiến này.
Khánh siết chặt tay Linh, đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh lần đầu tiên sau rất nhiều năm, không còn vẻ mệt mỏi hay trầm tư, mà thay vào đó là một sự biết ơn vô hạn và một tia sáng của niềm tin. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên da, xua đi phần nào những nặng nề trong lòng. “Cảm ơn em, Linh.” Anh khẽ nói, giọng anh vẫn trầm ấm nhưng giờ đây lại mang theo một chút nhẹ nhõm đến bất ngờ. “Anh… anh chưa bao giờ kể với ai điều này. Chưa bao giờ.” Cái sự lắp bắp hiếm hoi của anh lại càng làm cho những lời nói ấy trở nên chân thật và quý giá hơn bao giờ hết. Anh đã quen với việc tự mình giải quyết mọi vấn đề, tự mình gánh vác mọi áp lực, và việc mở lòng với người khác dường như là một điều xa xỉ, một biểu hiện của sự yếu đuối. Nhưng với Linh, anh không cảm thấy yếu đuối, mà là được thấu hiểu, được sẻ chia.
Linh mỉm cười, nụ cười của cô nhẹ nhàng và trong trẻo như ánh trăng rọi qua kẽ lá. “Vậy thì bây giờ anh có em rồi. Em sẽ luôn là người lắng nghe anh.” Cô vươn tay vuốt nhẹ má anh, cảm nhận làn da hơi lạnh của anh dưới đầu ngón tay mình. “Mỗi khi anh cảm thấy mệt mỏi, mỗi khi anh cảm thấy gánh nặng này quá lớn, hãy nói với em. Em có thể không giúp anh giải quyết được mọi thứ, nhưng em có thể ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua. Chúng ta là một mà, phải không?”
Khánh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh quay sang ôm Linh thật nhẹ, một cái ôm đầy biết ơn và sự tin tưởng. Anh vùi mặt vào mái tóc dài mềm mại của cô, hít lấy mùi hương dịu nhẹ quen thuộc. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được sự gần gũi chưa từng có, một sự an toàn tuyệt đối. Tảng đá vô hình mà anh đã gánh vác bấy lâu, giờ đây dường như đã được chia sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng đủ để anh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, những kỳ vọng từ gia đình, những áp lực về tài chính để có một mái nhà ổn định vẫn còn đó, chờ đợi anh. Sự vụng về trong cách anh bộc lộ cảm xúc cũng không thể thay đổi một sớm một chiều. Nhưng giờ đây, anh không còn một mình. Anh có Linh. Và đó là tất cả những gì anh cần.
Linh vùi mặt vào vai anh, cảm nhận nhịp tim anh đập đều đều, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Cô khẽ mỉm cười. Cô biết, tình yêu của họ không phải là một câu chuyện cổ tích màu hồng, mà là một hành trình thực tế, nơi họ sẽ cùng nhau đối mặt với những khó khăn, những áp lực của cuộc sống. Nhưng cô tin, với sự thấu hiểu, sự sẻ chia và tình yêu chân thành mà họ dành cho nhau, họ sẽ vượt qua được tất cả. Bởi vì, tình yêu của họ đã được củng cố bằng sự chân thật, bằng những góc khuất được hé lộ và những lời hứa thầm lặng. Dưới ánh trăng lung linh, hai bóng hình đứng tựa vào nhau, như hai mảnh ghép cuối cùng vừa tìm thấy nhau giữa cuộc đời rộng lớn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.