Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 42: Hoàng Hôn Của Những Lời Hứa Không Tên

Sau buổi tối tĩnh lặng và đầy thổ lộ, căn hộ của Linh chìm trong một thứ bình yên lạ lẫm, một sự tĩnh lặng không phải vì vắng lặng, mà vì hai tâm hồn vừa tìm thấy một điểm chung sâu sắc hơn. Ánh nắng dịu của buổi chiều muộn len lỏi qua ô cửa kính, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm còn vương vấn từ một đêm tâm sự. Gió nhẹ mơn man rèm cửa, tạo ra những chuyển động mềm mại, như một hơi thở nhẹ nhàng của không gian. Không có tiếng ồn ào của phố thị, chỉ có sự giao thoa êm đềm của hai trái tim đang đập cùng một nhịp sau những lời nói chân thật nhất.

Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận sự vững chãi quen thuộc và mùi hương dịu nhẹ đặc trưng của anh, một mùi hương của nắng, của giấy sách, và của một chút mệt mỏi nhưng nay đã được xoa dịu. Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên cánh tay anh, cảm nhận làn da ấm áp. Tâm hồn cô vẫn còn rung động bởi những lời Khánh đã chia sẻ đêm qua, những góc khuất mà anh chưa từng để lộ ra với bất kỳ ai, giờ đây đã được phơi bày trước mắt cô, như một cuốn sách cũ kỹ nhưng quý giá vừa được mở ra. Điều đó không làm cô thấy sợ hãi, mà trái lại, nó củng cố thêm niềm tin và tình yêu của cô dành cho anh. Cô cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể mình đã bước vào một phần thế giới của anh mà trước đây chỉ là những phỏng đoán mờ nhạt. Anh, chàng trai trầm tính, ít nói, người luôn gánh vác mọi thứ một mình, giờ đây đã cho phép cô bước vào thế giới nội tâm của anh, dù chỉ là một góc nhỏ, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự tin tưởng vô bờ bến mà anh dành cho cô.

“Anh biết không, em cảm thấy mình hiểu anh hơn rất nhiều sau tối qua,” Linh khẽ thì thầm, giọng cô dịu dàng như một làn gió thoảng. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn sâu vào mắt Khánh, tìm kiếm một sự xác nhận, một sự đồng điệu. “Không phải là em chưa từng hiểu anh trước đây, nhưng giờ thì… em cảm thấy như mình đã chạm được vào một phần rất thật trong con người anh mà anh luôn giấu kín.” Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười mang theo sự cảm động và một chút tự hào.

Khánh siết nhẹ vòng tay ôm Linh, anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự biết ơn không lời. Anh vẫn là người đàn ông ít nói, nhưng giờ đây, sự im lặng của anh không còn là bức tường ngăn cách mà là một không gian để Linh cảm nhận những điều không thể nói thành lời. Anh khẽ nắm lấy bàn tay cô, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ, như một lời cảm ơn chân thành nhất. “Anh cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng giờ đây đã mất đi cái vẻ nặng nề thường trực. Sự nhẹ nhõm ấy không chỉ đến từ việc trút bỏ gánh nặng, mà còn đến từ cảm giác được chấp nhận, được thấu hiểu một cách trọn vẹn. “Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình kể ra những điều đó. Anh cứ nghĩ mình phải tự giải quyết tất cả.” Anh thừa nhận, một sự thừa nhận hiếm hoi về sự yếu đuối mà anh luôn cố che giấu. Linh là người đầu tiên anh cho phép nhìn thấy vết thương lòng sâu kín của mình.

Linh lại tựa đầu vào vai anh, trái tim cô tràn ngập sự bình yên. Cô biết, con đường phía trước của họ không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Những áp lực mà Khánh đã kể, những kỳ vọng từ gia đình, gánh nặng tài chính, chúng vẫn còn đó, là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống mà họ sẽ phải đối mặt. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy đơn độc hay lo sợ. Cô có anh, và anh có cô. “Những gánh nặng đó, chúng ta sẽ cùng nhau gánh vác, đúng không?” Linh hỏi, câu hỏi không phải để chất vấn hay đòi hỏi, mà là để khẳng định một lần nữa sự cam kết của cô. “Em không mong anh phải hoàn hảo, em chỉ mong anh ở đây, bên cạnh em, và chia sẻ cùng em mọi thứ. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, gánh nặng hay thành công.” Cô vươn tay, nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào tay anh, cảm nhận sự gắn kết không lời.

Khánh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh không giỏi nói ra những lời hoa mỹ, nhưng cái gật đầu ấy, cái siết tay chặt hơn một chút, và ánh mắt trìu mến anh dành cho cô, đã nói lên tất cả. Anh cảm thấy như một tảng băng trong lòng mình đang tan chảy, không phải vì anh yếu đuối, mà vì anh đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi anh có thể là chính mình, với tất cả những ưu tư và gánh nặng mà không cần phải che giấu. Anh hít một hơi thật sâu, làn gió nhẹ từ ban công mang theo mùi hương của cây cỏ, xoa dịu tâm hồn anh. Anh biết, Linh không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn tâm giao, là người đồng hành mà anh luôn tìm kiếm. Cô không chỉ nhìn thấy vẻ ngoài mạnh mẽ của anh, mà còn nhìn thấy cả những vết sẹo ẩn sâu bên trong, và chấp nhận chúng bằng tất cả sự dịu dàng. Họ cùng nhau nhìn ra ban công, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả vàng, tô điểm cho bầu trời một gam màu ấm áp, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn, nơi họ sẽ cùng nhau vẽ nên những câu chuyện của riêng mình. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan dường như tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết không thể tách rời của hai tâm hồn.

***

Khi vầng thái dương bắt đầu nghiêng mình về phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, Khánh và Linh rời căn hộ, tìm đến Công viên Bạch Hạc, nơi từng chứng kiến nhiều kỷ niệm êm đềm của họ. Không khí trong công viên vào buổi hoàng hôn thật trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng và hương hoa cỏ dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt hồ tĩnh lặng, nơi những đàn cá nhỏ đang lượn lờ. Xa xa, tiếng cười đùa của trẻ em đã vơi dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và lãng mạn của buổi chiều tà.

Họ tìm đến một chiếc ghế đá cũ kỹ khuất dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi họ từng ngồi hàng giờ liền để trò chuyện, hay chỉ đơn giản là im lặng ngắm nhìn dòng người qua lại. Chiếc ghế đá này đã trở thành một nhân chứng thầm lặng cho tình yêu của họ, ghi dấu những khoảnh khắc đầu tiên của sự rung động, của những cái nắm tay vụng về, và giờ đây, của sự thấu hiểu sâu sắc. Từ vị trí này, họ có thể phóng tầm mắt ra phía hồ nước, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ nên một bức tranh rực rỡ, với những dải mây màu cam, hồng, tím xen kẽ nhau, phản chiếu xuống mặt hồ như một tấm gương khổng lồ.

Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên da. Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt anh vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng của sự bình yên hiếm hoi. “Đẹp thật đấy,” anh khẽ nói, ánh mắt anh dõi theo vầng thái dương đang lặn dần, nhưng rồi lại nhanh chóng quay về phía Linh, như thể vẻ đẹp của thiên nhiên chỉ trọn vẹn khi có cô bên cạnh. Giọng anh trầm ấm, mang theo một chút trầm trồ mà hiếm khi anh bộc lộ.

Linh mỉm cười dịu dàng, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày. Cô nhìn Khánh, cảm nhận sự thanh thản trên gương mặt anh, một sự thanh thản mà cô biết anh đã phải đấu tranh rất nhiều để có được. Cô biết, những lời anh nói không chỉ là về cảnh hoàng hôn, mà còn là về cảm giác anh đang trải qua, về sự bình yên mà cô mang lại cho anh. “Giống như tình yêu của chúng ta vậy, rực rỡ và bình yên,” Linh đáp lại, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc. Cô không cần những lời hứa hẹn xa vời, không cần những lời thề non hẹn biển. Cô chỉ cần những khoảnh khắc như thế này, nơi họ có thể cùng nhau cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, cùng nhau chia sẻ những rung cảm sâu sắc nhất mà không cần phải nói quá nhiều. Đối với cô, sự hiện diện của anh, sự tin tưởng anh dành cho cô khi mở lòng, chính là lời hứa trọn vẹn nhất.

Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Chỉ có ánh hoàng hôn đang buông dần, nhuộm đỏ cả một vùng trời và mặt hồ, và hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau. Linh ngắm nhìn Khánh, cảm nhận sự tin tưởng sâu sắc mà anh đã đặt vào cô khi chia sẻ những góc khuất nội tâm. Cô biết, đối với một người đàn ông trầm tính như anh, việc mở lòng là một điều vô cùng khó khăn, là một bước ngoặt lớn. Và việc anh chọn cô để chia sẻ, để gửi gắm những bí mật ấy, là một minh chứng hùng hồn cho tình yêu và sự tin tưởng anh dành cho cô. Cô nhẹ nhàng vươn tay, đặt bàn tay mình lên mu bàn tay anh đang đặt trên ghế đá. Bàn tay anh ấm áp, mạnh mẽ, nhưng cô vẫn cảm nhận được một chút gân guốc, dấu hiệu của những gánh nặng vô hình mà anh đang mang. Cô siết nhẹ, như muốn truyền cho anh sức mạnh, như muốn nói rằng: "Em ở đây, em sẽ luôn ở đây bên cạnh anh."

Khánh không nói gì, chỉ khẽ đan những ngón tay mình vào tay cô, một cái đan tay nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Ánh mắt anh vẫn dõi theo vầng thái dương đang lặn, nhưng cảm giác ấm áp và an toàn lan tỏa từ bàn tay Linh khiến anh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tảng đá vô hình mà anh đã gánh vác bấy lâu, giờ đây dường như đã được chia sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng đủ để anh cảm thấy lòng mình thanh thản. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, những kỳ vọng từ gia đình, những áp lực về tài chính để có một mái nhà ổn định vẫn còn đó. Sự vụng về trong cách anh bộc lộ cảm xúc cũng không thể thay đổi một sớm một chiều. Nhưng giờ đây, anh không còn một mình. Anh có Linh. Và đó là tất cả những gì anh cần để đối mặt với mọi thứ. Cảm giác được yêu thương và chấp nhận đã xua đi phần nào những lo toan, để lại trong lòng anh một sự bình yên sâu sắc, một niềm tin vào tương lai.

***

Khi ánh hoàng hôn hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống và những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, Khánh và Linh cùng nhau tản bộ đến một quán ăn vặt quen thuộc ở khu Phan Xích Long. Con đường dẫn vào quán tấp nập xe cộ qua lại, tiếng còi xe, tiếng nói cười rôm rả của những người đi đường tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của đô thị. Khu phố trở nên sống động hơn bao giờ hết, với những ánh đèn neon đủ màu sắc chiếu sáng các cửa hàng, quán ăn. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, từ những quán ốc, bánh tráng trộn, bún đậu tỏa ra khắp nơi, kích thích mọi giác quan.

Quán ăn vặt của họ là một góc nhỏ bình dân, với những bộ bàn ghế nhựa đơn giản được xếp gọn gàng trên vỉa hè. Bếp nấu đặt ngay bên ngoài, khói bếp và mùi thơm của các món ăn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, gần gũi. Dù không gian ồn ào và tấp nập, nhưng khi ngồi cạnh nhau, Khánh và Linh vẫn tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Có lẽ, sự bình yên ấy đến từ chính sự gắn kết mà họ vừa củng cố, một sự gắn kết đủ mạnh để tách biệt họ khỏi mọi ồn ào xung quanh.

“Món này vẫn ngon như ngày đầu anh nhỉ?” Linh khẽ nói, mắt cô lấp lánh niềm vui khi nhìn đĩa bánh tráng trộn đầy màu sắc được đặt trước mặt. Cô nhớ những lần đầu tiên họ đến đây, những buổi hẹn hò giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Hương vị quen thuộc của món ăn, vị chua, cay, mặn, ngọt hòa quyện, đưa cô trở về những kỷ niệm đẹp đẽ.

Khánh gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi anh. Anh đưa tay gắp một miếng bánh tráng trộn cho Linh, hành động tuy nhỏ nhưng lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Chỉ cần ăn cùng em là thấy ngon rồi,” anh đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút dịu dàng mà chỉ khi ở bên cô, anh mới bộc lộ. Lời nói của anh không hoa mỹ, nhưng lại chân thật và ngọt ngào, khiến trái tim Linh ấm áp. Cô biết, đối với anh, sự hiện diện của cô mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải bản thân món ăn.

Họ cùng nhau thưởng thức bữa ăn, chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt về một ngày, về những điều đã thấy, đã nghe. Linh không ngừng nói về những điều cô thích, những dự định nhỏ bé của cô, và Khánh lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi xen vào một vài câu hỏi ngắn gọn, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo cô, tràn đầy yêu thương.

“Em hy vọng sau này chúng ta vẫn sẽ có những buổi tối giản dị như thế này,” Linh khẽ nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía con đường tấp nập, nơi ánh đèn xe cộ lướt qua như những vệt sáng nối dài. Một thoáng ưu tư chợt lướt qua trong lòng cô. Cô yêu những khoảnh khắc bình yên và giản dị này, nhưng cô cũng biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng cho phép họ có được những điều ấy. Áp lực công việc, gánh nặng cuộc sống, tất cả đều có thể bào mòn những điều nhỏ bé nhưng quý giá này.

Khánh nhìn theo ánh mắt Linh, rồi ánh mắt anh cũng thoáng một nét suy tư. Anh nhìn về phía những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, nơi những văn phòng vẫn còn sáng đèn, nơi những giấc mơ về một tương lai ổn định, về một mái nhà nhỏ đang chờ anh xây dựng. Gánh nặng tài chính, những kỳ vọng từ gia đình lại chợt ùa về, dù chỉ là một thoáng chốc. Anh biết, để có thể duy trì những buổi tối giản dị như thế này trong tương lai, anh sẽ phải nỗ lực rất nhiều, phải đánh đổi nhiều thứ. Anh phải làm việc chăm chỉ hơn, phải gánh vác nhiều hơn. Sự im lặng của anh kéo dài trong vài giây, đủ để Linh cảm nhận được sự dao động nhỏ bé trong tâm hồn anh.

Nhưng rồi, Khánh nhanh chóng trở lại thực tại, anh quay sang nhìn Linh, nụ cười nhẹ trên môi anh đã trở lại, xua đi nét ưu tư thoáng qua. Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ. “Chắc chắn rồi. Sẽ có thôi,” anh nói, giọng anh kiên định, như một lời hứa không cần phải nói ra thành lời. Anh không nói nhiều, nhưng lời khẳng định của anh đủ để xoa dịu những lo lắng mơ hồ trong lòng Linh. Anh biết, cô không cần anh phải hứa hẹn về một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, bên cạnh cô, cùng cô vượt qua mọi khó khăn. Và anh sẽ làm tất cả để giữ lấy những khoảnh khắc bình yên này.

Linh mỉm cười hạnh phúc. Cô tin anh. Cô biết anh không phải là người nói suông. Dù anh ít khi biểu lộ cảm xúc bằng lời nói, nhưng những hành động của anh luôn thể hiện sự chân thành và tình yêu sâu sắc. Đôi khi, cô vẫn thấy ánh mắt Khánh lơ đãng nhìn về phía những tòa nhà cao tầng, một thoáng ưu tư về tương lai tài chính chợt lướt qua. Nhưng mỗi khi như vậy, Linh lại khẽ chạm chân anh dưới gầm bàn, hoặc nhẹ nhàng hỏi một câu chuyện vui, kéo anh về thực tại, về khoảnh khắc hiện tại mà họ đang cùng nhau chia sẻ. Cô không muốn anh phải một mình gánh chịu mọi gánh nặng. Cô muốn anh biết rằng, anh không hề đơn độc.

Trong ánh đèn lấp lánh của khu phố đêm, giữa tiếng ồn ào và tấp nập, Khánh và Linh ngồi cạnh nhau, hai tâm hồn hòa quyện trong sự thấu hiểu và tin tưởng. Những lời hứa không tên đã được trao, không phải bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng những cái siết tay, những ánh mắt, và sự hiện diện của họ dành cho nhau. Tình yêu của họ không phải là một câu chuyện cổ tích, mà là một hành trình thực tế, nơi họ sẽ cùng nhau đối mặt với những áp lực của cuộc sống, cùng nhau xây dựng một tương lai, bằng sự chân thành và những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Và Linh biết, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, chỉ cần có anh, cô sẽ vượt qua được tất cả. Bởi vì, tình yêu của họ đã được củng cố bằng sự chân thật, bằng những góc khuất được hé lộ và những lời hứa thầm lặng, như ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng bình yên vừa buông xuống.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free