Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 43: Tổ Ấm Của Hai Ta: Những Mảnh Ghép Đầu Tiên
Ánh hoàng hôn đã buông xuống, mang theo hơi ấm của một ngày dài và vương vấn trên những mái nhà, nhưng trong căn hộ nhỏ của Linh, một thứ ánh sáng khác vẫn rực rỡ, đó là ánh sáng của niềm hạnh phúc và sự tin tưởng. Những lời hứa không tên, những cái siết tay thầm lặng đêm qua đã neo đậu vững chắc trong tâm hồn cô gái trẻ, xoa dịu mọi lo lắng mơ hồ về tương lai. Linh tin anh, tin vào tình yêu mà họ đang vun đắp, một tình yêu không hoa mỹ, không ồn ào, mà chân thật và sâu sắc như những gốc cây cổ thụ bám rễ vào lòng đất.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên khẽ chạm vào khung cửa sổ, rải đều trên sàn gỗ và đánh thức những giấc mơ còn dang dở, Linh đã thức dậy từ rất sớm. Cô khẽ khàng rời khỏi giường, không muốn phá vỡ giấc ngủ bình yên của Khánh đang nằm cạnh. Anh vẫn còn chìm trong giấc ngủ, vầng trán giãn ra, không còn những nếp nhăn lo toan thường trực. Linh ngắm nhìn anh một lúc, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười dịu dàng. Cảm giác được thức dậy bên người mình yêu, được nhìn thấy khuôn mặt bình yên ấy, là một thứ hạnh phúc giản dị mà cô trân trọng hơn bất cứ điều gì.
Mùi cà phê thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, hòa quyện với mùi bánh mì nướng giòn rụm. Linh chuẩn bị một bữa sáng nhẹ nhàng, nhưng đầy đủ và ấm áp. Cô pha hai tách cà phê, một cho mình và một cho Khánh, sau đó đặt chúng lên bàn ăn nhỏ kê sát cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn một góc thành phố đang dần bừng tỉnh. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự háo hức khi cô lật dở cuốn sổ tay nhỏ, nơi cô đã cẩn thận ghi chú lại danh sách những vật dụng cần mua cho căn hộ của Khánh. Cuốn sổ tay ấy không chỉ đơn thuần là một danh sách, mà nó còn là biểu tượng của một tương lai chung mà cô đang cùng anh vẽ nên, từng nét một.
Vài phút sau, Khánh cũng thức giấc. Anh bước ra khỏi phòng ngủ, mái tóc hơi rối, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tỉnh táo và ấm áp khi nhìn thấy Linh trong bếp. Cô khoác trên mình chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí, lưng quay lại phía anh, lúi húi sắp xếp đĩa bánh mì. Một hình ảnh thật bình dị, nhưng lại khiến trái tim anh đong đầy. Anh tiến lại gần, vòng tay ôm nhẹ cô từ phía sau, cằm tựa vào vai cô. Hơi ấm từ anh lan tỏa, khiến Linh khẽ rùng mình một cách dễ chịu.
"Chào buổi sáng, em yêu," Khánh thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo sự dịu dàng của buổi sớm. Mùi cà phê và mùi bánh mì quyện vào nhau, tạo nên một khởi đầu ngày mới thật hoàn hảo.
Linh khẽ cười, xoay nhẹ người trong vòng tay anh. "Chào buổi sáng, anh. Anh dậy đúng lúc lắm, bữa sáng xong rồi đây." Cô đặt tay lên tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi. "Anh xem mình cần mua gì nữa nhỉ? Em có list này rồi, chủ yếu là đồ dùng bếp và vài món trang trí nhỏ." Linh hào hứng đưa cuốn sổ tay chung cho Khánh, ngón tay cô lướt trên những dòng chữ, chỉ vào từng mục. Cô đã dành cả buổi tối hôm qua để nghĩ về việc sẽ biến căn hộ có phần khô khan của anh thành một tổ ấm thực sự, với những gam màu tươi sáng và những chi tiết nhỏ xinh mang đậm dấu ấn của cả hai.
Khánh nhận lấy cuốn sổ, lướt qua những dòng chữ thanh mảnh của Linh. Anh biết Linh có gu thẩm mỹ tinh tế, cô luôn biết cách biến những thứ bình thường thành những điều đặc biệt. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, xua đi chút ngái ngủ cuối cùng. "Anh thì chỉ biết mấy thứ cơ bản thôi. Có em đi cùng là anh yên tâm rồi," anh nói, giọng anh có chút cười nhẹ. "Anh cần thêm vài cái chén, đĩa... à, với cái rèm cửa sổ nữa. Cái rèm cũ của anh hơi bạc màu rồi. Mấy thứ nhỏ nhỏ thôi." Anh không giỏi trong việc chọn lựa những món đồ trang trí, nhưng anh tin tưởng hoàn toàn vào Linh. Điều quan trọng đối với anh là tính ứng dụng và sự bền bỉ của vật dụng, còn về vẻ đẹp, anh biết Linh sẽ lo liệu.
Linh lắng nghe anh, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô hiểu tính anh, thực tế và ít quan tâm đến những điều phù phiếm. Nhưng chính sự khác biệt ấy lại tạo nên sự cân bằng giữa hai người. "Được rồi, em sẽ ghi chú lại. Vậy thì hôm nay chúng ta sẽ đi lùng sục khắp các cửa hàng nhé!" cô nói, giọng điệu tràn đầy năng lượng. Cô nhấm nháp ly cà phê, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả một góc phố. Trong lòng Linh, hình ảnh về căn hộ của Khánh, với những món đồ mới do chính tay cô và anh chọn lựa, đã dần hiện rõ, ấm cúng và tràn ngập hơi thở của tình yêu. Cô biết, hành trình xây dựng một tổ ấm không chỉ là những buổi mua sắm, mà là từng khoảnh khắc sẻ chia, từng nụ cười và từng cái nắm tay như thế này. Cô khẽ chạm vào bàn tay Khánh đang đặt trên bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và mong chờ của cô vào tương lai. Khánh cũng siết nhẹ tay cô, một lời đáp trả thầm lặng cho niềm tin ấy.
***
Trung tâm thương mại Grand Plaza vào buổi trưa cuối tuần đông đúc và nhộn nhịp, nhưng không khí bên trong lại mát mẻ dễ chịu nhờ hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Tiếng nhạc nền du dương hòa cùng tiếng nói chuyện xì xào, tiếng bước chân vội vã và tiếng thang cuốn kêu rì rì tạo nên một bản giao hưởng đô thị đặc trưng. Mùi nước hoa thoang thoảng từ các cửa hàng thời trang, mùi thức ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Khánh và Linh tay trong tay dạo quanh khu đồ gia dụng. Linh, với bản tính nhạy cảm và yêu cái đẹp, bị cuốn hút bởi những món đồ trang trí nhỏ xinh, màu sắc tươi tắn, rực rỡ. Cô dừng lại trước một gian hàng bày bán đủ loại gối tựa sofa, khăn trải bàn, lọ hoa bằng gốm sứ. "Cái này màu pastel xinh quá anh nhỉ, đặt ở sofa chắc ấm cúng lắm," Linh trầm trồ, cầm một chiếc gối tựa màu xanh bạc hà có thêu họa tiết đơn giản. Đôi mắt cô sáng lên vẻ thích thú, trong đầu đã hình dung ra cảnh căn hộ của Khánh sẽ trở nên sống động và mềm mại hơn biết bao khi có những món đồ này.
Khánh đứng cạnh Linh, anh cầm thử một chiếc nồi chống dính, lật qua lật lại xem xét chất liệu và giá cả. Anh không quá quan tâm đến màu sắc hay họa tiết, điều anh ưu tiên là tính năng sử dụng và độ bền. "Cái nồi này chống dính tốt này, với lại nồi kia của anh cũ rồi. Chắc phải thay thôi," anh nói, giọng đều đều nhưng vẫn có chút trầm tư. "Còn gối thì... anh thấy cái màu trầm hơn thì hợp với phòng anh hơn. Tông màu của anh hơi tối, mấy màu này có vẻ hơi lạc." Anh nhìn chiếc gối trong tay Linh, cố gắng hình dung nó trong không gian căn hộ của mình. Dù không phải là người quá cầu kỳ, nhưng Khánh vẫn muốn mọi thứ trong nhà phải hài hòa. Anh muốn căn hộ của mình không chỉ là nơi để ở, mà còn là một nơi chốn bình yên, phản ánh một phần con người anh. Anh biết, những món đồ nhỏ bé này sẽ góp phần tạo nên không khí ấy.
Linh bật cười nhẹ, một nụ cười vui vẻ nhưng cũng thoáng chút hờn dỗi đáng yêu. "Anh cứ thực tế hoài! Em biết rồi, anh là người của công việc mà. Nhưng mà nồi này đúng là cần thiết thật," cô nói, rồi cô đặt chiếc gối pastel xuống và cùng Khánh tiếp tục tìm kiếm những món đồ khác. Dù có những khác biệt nhỏ trong sở thích, nhưng họ luôn biết cách tìm thấy điểm chung, hoặc ít nhất là nhường nhịn nhau. Sự hòa hợp giữa một người thực tế như Khánh và một người lãng mạn như Linh chính là điều khiến mối quan hệ của họ trở nên đặc biệt. Linh yêu cái cách anh quan tâm đến những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, dù anh không giỏi thể hiện bằng lời. Cô biết, anh muốn mọi thứ tốt nhất cho cô, cho tổ ấm của họ.
Họ cùng nhau lựa chọn chén đĩa, khăn tắm, ga trải giường. Linh vui vẻ thử những món đồ trang trí, xoay xoay mấy lọ hoa, ngắm nghía những bức tượng nhỏ, còn Khánh kiên nhẫn đứng đợi, thỉnh thoảng lại đưa ra lời khuyên thực tế về chất lượng hoặc giá cả. Anh không hề tỏ ra khó chịu hay vội vã, mà ngược lại, ánh mắt anh luôn dõi theo Linh, tràn đầy yêu thương và sự chiều chuộng. Anh thích nhìn cô vui vẻ, thích nhìn cô hào hứng lựa chọn từng món đồ, như thể cô đang vẽ nên một bức tranh về cuộc sống mà họ sẽ cùng nhau chia sẻ.
Khi đang xem xét một bộ ga trải giường màu xám tro, điện thoại của Khánh rung lên. Anh liếc nhìn màn hình, thấy tên một đồng nghiệp. Một thoáng nhíu mày chợt lướt qua trên khuôn mặt anh, đủ để Linh tinh ý nhận ra. Cô vốn là người nhạy cảm, dễ dàng đọc được những cảm xúc dù là nhỏ nhất của người đối diện, đặc biệt là của Khánh. Cô biết, công việc là gánh nặng vô hình mà anh luôn mang trên vai.
"Có chuyện gì vậy anh?" Linh hỏi nhẹ nhàng, giọng cô chứa đựng sự quan tâm. Cô đứng cạnh anh, khẽ chạm vào cánh tay anh.
Khánh nhanh chóng cất điện thoại vào túi quần, cố gắng mỉm cười trấn an Linh. "À không, chỉ là mail công việc thôi. Để tí anh xem sau," anh đáp, nhưng ánh mắt anh vẫn thoáng chút suy tư. Dù đã cố gắng gạt bỏ, nhưng những áp lực từ công việc vẫn như một sợi dây vô hình, thỉnh thoảng lại kéo tâm trí anh về với hiện thực khắc nghiệt. Anh muốn dành trọn vẹn khoảnh khắc này cho Linh, nhưng trách nhiệm và những lo toan vẫn cứ len lỏi vào từng suy nghĩ.
Linh không nói gì thêm, cô hiểu. Cô biết anh đang cố gắng tập trung vào cô, vào việc mua sắm của họ, nhưng cô cũng cảm nhận được sự dao động nhỏ bé trong tâm hồn anh. Cô nắm chặt tay Khánh hơn, như một lời động viên thầm lặng, một lời khẳng định rằng cô luôn ở đây, cùng anh đối mặt với mọi thứ. Cả hai tiếp tục đi, và cuối cùng, họ chọn được một bức tranh nhỏ có hình ảnh thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Bức tranh ấy, vừa mang nét hiện đại, vừa có chút lãng mạn, như chính tình yêu của họ vậy. Cả Khánh và Linh đều cảm thấy thích thú với lựa chọn này, một sự giao thoa hoàn hảo giữa hai tâm hồn.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng vàng nhạt bắt đầu lướt qua khung cửa sổ căn hộ của Khánh, nhuộm lên không gian một vẻ đẹp dịu dàng và ấm áp, Khánh và Linh đã mang đầy ắp những túi đồ về nhà. Căn hộ của Khánh, vốn luôn gọn gàng nhưng có phần khô khan, giờ đây đã sẵn sàng để được "thay áo mới".
Linh hăm hở mở từng túi đồ, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô khéo léo đặt bức tranh thành phố về đêm lên bức tường trống ở phòng khách, chọn vị trí sao cho ánh sáng tự nhiên có thể làm nổi bật những chi tiết nhỏ. Sau đó, cô sắp xếp những chiếc gối tựa lên sofa, chọn gam màu trầm hơn mà Khánh thích, nhưng vẫn khéo léo điểm xuyết bằng một vài họa tiết tinh tế. Cô còn tìm một góc nhỏ trên bàn làm việc của Khánh, đặt vào đó một chậu cây nhỏ xinh xắn, xanh tươi, mang theo chút hơi thở của thiên nhiên vào không gian vốn chỉ toàn những con số và tài liệu.
"Phải có chút màu xanh mới đúng điệu chứ! Anh thấy sao?" Linh quay lại nhìn Khánh, nở một nụ cười rạng rỡ. Cô vui vẻ như một cô bé đang trang trí nhà búp bê, từng cử chỉ đều toát lên sự tỉ mỉ và tình yêu dành cho nơi này. Cô muốn biến căn hộ của anh thành một không gian tràn đầy hơi ấm, nơi anh có thể thật sự thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.
Khánh ngắm nhìn Linh làm việc, lòng anh ngập tràn hạnh phúc và một sự biết ơn sâu sắc. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng căn hộ của mình có thể trở nên ấm cúng và sống động đến thế. Từng món đồ nhỏ, từng chi tiết trang trí, tất cả đều mang đậm dấu ấn của Linh, mang theo hơi thở của sự lãng mạn và tinh tế mà anh vốn thiếu. Cô không chỉ đơn thuần là sắp xếp đồ đạc, mà cô còn đang thổi hồn vào không gian sống của anh, biến nó thành một tổ ấm thực sự.
Anh tiến lại gần, vòng tay ôm nhẹ cô từ phía sau, siết nhẹ. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô vương vấn quanh anh, khiến mọi mệt mỏi dường như tan biến. "Em làm căn hộ của anh sống động hẳn lên. Anh chưa bao giờ nghĩ nó có thể ấm cúng như thế này," Khánh thì thầm, giọng anh trầm ấm, chất chứa biết bao tình cảm. Anh tựa cằm lên vai cô, tận hưởng khoảnh khắc bình yên và ngọt ngào này. Anh nhận ra, sự hiện diện của Linh đã mang đến cho cuộc sống của anh những gam màu tươi sáng mà trước đây anh chưa từng biết đến.
Linh xoay người lại trong vòng tay anh, đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt Khánh, sâu thẳm và đầy hy vọng. "Sau này mình sẽ có cả một căn nhà đầy đủ hơn thế này nhiều, đúng không?" cô hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một mong ước cháy bỏng về một tương lai xa xăm hơn, một mái nhà thực sự của cả hai. Cô không cần một căn biệt thự xa hoa, cô chỉ cần một nơi chốn bình yên, nơi có anh và có cô, nơi tình yêu của họ được vun đắp mỗi ngày.
Khánh siết nhẹ vòng tay, ôm cô chặt hơn. Ánh mắt anh nhìn về phía bức tranh thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lấp lánh như đang gọi mời. Một thoáng suy tư chợt lướt qua trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một nét nặng trĩu vô hình mà Linh lại tinh ý nhận ra. Anh biết, để có được một "căn nhà đầy đủ hơn thế này nhiều" như Linh mong ước, anh sẽ phải nỗ lực rất nhiều, phải đối mặt với vô vàn áp lực tài chính và kỳ vọng từ gia đình. Gánh nặng ấy, dù đã cố gắng giấu kín, nhưng thỉnh thoảng vẫn hiện hữu, như một đám mây nhỏ lướt qua bầu trời trong xanh.
"Chắc chắn rồi. Sẽ có," anh nói, giọng anh kiên định, như một lời hứa được khắc sâu trong trái tim. Dù biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh sẽ làm tất cả để biến ước mơ của Linh thành hiện thực. Anh muốn cô hạnh phúc, muốn cô được sống trong một tổ ấm mà cô hằng mơ ước. Anh không muốn cô phải lo lắng về những gánh nặng mà anh đang gánh vác. Anh muốn cô chỉ cần ở đây, bên cạnh anh, và cùng anh vun đắp tình yêu này.
Linh mỉm cười, nụ cười hạnh phúc nhưng cũng thoáng chút man mác buồn. Cô cảm nhận được sự kiên định trong lời nói của Khánh, nhưng cô cũng không bỏ qua nét suy tư thoáng qua trong ánh mắt anh. Cô biết anh đang cố gắng, và cô trân trọng điều đó. Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, cùng cô đối mặt với những thử thách của cuộc sống. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên mà anh mang lại.
Họ ngồi cạnh nhau trên sofa, ngắm nhìn thành quả của một buổi chiều vui vẻ. Căn hộ của Khánh, với những món đồ mới tinh tươm, những chi tiết trang trí tinh tế, và đặc biệt là sự hiện diện của Linh, đã trở nên ấm áp và tràn đầy sức sống. Bức tranh thành phố về đêm trên tường như một lời nhắc nhở về cuộc sống hối hả ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc này, trong vòng tay của Khánh, Linh cảm thấy bình yên đến lạ. Họ cùng nhau uống một cốc nước mát, vị ngọt nhẹ nhàng lan tỏa trên đầu lưỡi, như chính vị ngọt của tình yêu đang chớm nở.
Trong ánh nắng chiều dần tắt, giữa căn hộ giờ đã mang dấu ấn của cả hai, Khánh và Linh ngồi đó, hai tâm hồn hòa quyện vào nhau. Những lời hứa không tên đã được trao, không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động, những ánh mắt, và sự tin tưởng tuyệt đối. Tình yêu của họ, như bức tranh thành phố về đêm, vừa rực rỡ, vừa sâu lắng, vừa lãng mạn, vừa thực tế. Và Linh biết, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, chỉ cần có anh, cô sẽ vượt qua được tất cả. Bởi vì, đó là tổ ấm của họ, được xây nên từ những mảnh ghép nhỏ bé của tình yêu và sự thấu hiểu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.