Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 44: Hơi Ấm Từ Bát Cháo
Không gian tràn đầy hơi ấm, nơi anh có thể thật sự thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.
Khánh ngắm nhìn Linh làm việc, lòng anh ngập tràn hạnh phúc và một sự biết ơn sâu sắc. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng căn hộ của mình có thể trở nên ấm cúng và sống động đến thế. Từng món đồ nhỏ, từng chi tiết trang trí, tất cả đều mang đậm dấu ấn của Linh, mang theo hơi thở của sự lãng mạn và tinh tế mà anh vốn thiếu. Cô không chỉ đơn thuần là sắp xếp đồ đạc, mà cô còn đang thổi hồn vào không gian sống của anh, biến nó thành một tổ ấm thực sự.
Anh tiến lại gần, vòng tay ôm nhẹ cô từ phía sau, siết nhẹ. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô vương vấn quanh anh, khiến mọi mệt mỏi dường như tan biến. "Em làm căn hộ của anh sống động hẳn lên. Anh chưa bao giờ nghĩ nó có thể ấm cúng như thế này," Khánh thì thầm, giọng anh trầm ấm, chất chứa biết bao tình cảm. Anh tựa cằm lên vai cô, tận hưởng khoảnh khắc bình yên và ngọt ngào này. Anh nhận ra, sự hiện diện của Linh đã mang đến cho cuộc sống của anh những gam màu tươi sáng mà trước đây anh chưa từng biết đến.
Linh xoay người lại trong vòng tay anh, đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt Khánh, sâu thẳm và đầy hy vọng. "Sau này mình sẽ có cả một căn nhà đầy đủ hơn thế này nhiều, đúng không?" cô hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một mong ước cháy bỏng về một tương lai xa xăm hơn, một mái nhà thực sự của cả hai. Cô không cần một căn biệt thự xa hoa, cô chỉ cần một nơi chốn bình yên, nơi có anh và có cô, nơi tình yêu của họ được vun đắp mỗi ngày.
Khánh siết nhẹ vòng tay, ôm cô chặt hơn. Ánh mắt anh nhìn về phía bức tranh thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lấp lánh như đang gọi mời. Một thoáng suy tư chợt lướt qua trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một nét nặng trĩu vô hình mà Linh lại tinh ý nhận ra. Anh biết, để có được một "căn nhà đầy đủ hơn thế này nhiều" như Linh mong ước, anh sẽ phải nỗ lực rất nhiều, phải đối mặt với vô vàn áp lực tài chính và kỳ vọng từ gia đình. Gánh nặng ấy, dù đã cố gắng giấu kín, nhưng thỉnh thoảng vẫn hiện hữu, như một đám mây nhỏ lướt qua bầu trời trong xanh.
"Chắc chắn rồi. Sẽ có," anh nói, giọng anh kiên định, như một lời hứa được khắc sâu trong trái tim. Dù biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh sẽ làm tất cả để biến ước mơ của Linh thành hiện thực. Anh muốn cô hạnh phúc, muốn cô được sống trong một tổ ấm mà cô hằng mơ ước. Anh không muốn cô phải lo lắng về những gánh nặng mà anh đang gánh vác. Anh muốn cô chỉ cần ở đây, bên cạnh anh, và cùng anh vun đắp tình yêu này.
Linh mỉm cười, nụ cười hạnh phúc nhưng cũng thoáng chút man mác buồn. Cô cảm nhận được sự kiên định trong lời nói của Khánh, nhưng cô cũng không bỏ qua nét suy tư thoáng qua trong ánh mắt anh. Cô biết anh đang cố gắng, và cô trân trọng điều đó. Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, cùng cô đối mặt với những thử thách của cuộc sống. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên mà anh mang lại.
Họ ngồi cạnh nhau trên sofa, ngắm nhìn thành quả của một buổi chiều vui vẻ. Căn hộ của Khánh, với những món đồ mới tinh tươm, những chi tiết trang trí tinh tế, và đặc biệt là sự hiện diện của Linh, đã trở nên ấm áp và tràn đầy sức sống. Bức tranh thành phố về đêm trên tường như một lời nhắc nhở về cuộc sống hối hả ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc này, trong vòng tay của Khánh, Linh cảm thấy bình yên đến lạ. Họ cùng nhau uống một cốc nước mát, vị ngọt nhẹ nhàng lan tỏa trên đầu lưỡi, như chính vị ngọt của tình yêu đang chớm nở.
Trong ánh nắng chiều dần tắt, giữa căn hộ giờ đã mang dấu ấn của cả hai, Khánh và Linh ngồi đó, hai tâm hồn hòa quyện vào nhau. Những lời hứa không tên đã được trao, không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động, những ánh mắt, và sự tin tưởng tuyệt đối. Tình yêu của họ, như bức tranh thành phố về đêm, vừa rực rỡ, vừa sâu lắng, vừa lãng mạn, vừa thực tế. Và Linh biết, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, chỉ cần có anh, cô sẽ vượt qua được tất cả. Bởi vì, đó là tổ ấm của họ, được xây nên từ những mảnh ghép nhỏ bé của tình yêu và sự thấu hiểu.
***
Sáng sớm hôm sau, căn hộ nhỏ của Linh ở quận Bình Thạnh vẫn còn ngập trong ánh sáng lờ mờ của một buổi bình minh se lạnh. Những tia nắng yếu ớt cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, nhưng dường như không đủ sức xua đi cái cảm giác u hoài, nặng nề đang bao trùm khắp căn phòng. Mùi hoa nhài từ ban công, thứ hương thơm thường ngày vẫn mang lại cho Linh sự thư thái, hôm nay lại bị lấn át bởi một thứ mùi khó chịu hơn – mùi ẩm mốc nhẹ của không khí ứ đọng và một chút gì đó của sự mệt mỏi, ốm yếu.
Linh cựa mình, đôi mắt nặng trĩu khó khăn lắm mới hé mở. Cả cơ thể cô như bị nung nóng, từng thớ thịt đều đau nhức. Một cơn đau đầu âm ỉ giật mạnh trong thái dương, khiến cô phải nhắm mắt lại ngay lập tức. Cô đưa tay lên sờ trán, cảm nhận rõ rệt hơi nóng hầm hập đang lan tỏa. "Sao lại ốm đúng lúc này chứ..." cô thở dài thườn thượt, giọng nói khô khốc, khàn đặc như bị ai đó bóp nghẹt. Cổ họng rát bỏng, nuốt nước bọt cũng thấy đau. Cô lại thử lật người, cố gắng lấy hết sức bình sinh để ngồi dậy, nhưng vừa nhấc đầu lên khỏi gối, một cơn choáng váng ập đến, khiến thế giới xung quanh cô quay cuồng. Cô vội vàng ngả lưng xuống, nhắm chặt mắt, cảm giác như mọi thứ đang nhấn chìm mình trong một làn sương mờ mịt.
Cảm giác yếu ớt, cô đơn bủa vây lấy Linh. Khi ốm đau, người ta thường trở nên nhạy cảm hơn, yếu đuối hơn, và khao khát được che chở. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mình như một cánh chim non lạc giữa biển trời, không nơi nương tựa. Mặc dù cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, nhưng trong những lúc như thế này, cô chỉ muốn có một bờ vai vững chãi để dựa vào, một bàn tay ấm áp để nắm lấy.
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng sáng lên, màn hình hiển thị vài tin nhắn công việc chưa kịp đọc. Linh nhìn chằm chằm vào nó, ngón tay run rẩy. Cô biết mình cần phải thông báo cho công ty, nhưng ngay cả việc nhấc điện thoại lên cũng trở thành một gánh nặng. Ánh mắt cô dừng lại ở số điện thoại của Khánh trong danh bạ. Một thoáng do dự lướt qua. Anh sẽ bận rộn với công việc lắm đây. Có nên làm phiền anh không? Nhưng rồi, cái cảm giác cô đơn và sự yếu ớt thể xác đã thắng thế. Cô cần anh. Cô cần nghe giọng nói của anh, cần cảm nhận sự hiện diện của anh, dù chỉ qua một cuộc gọi ngắn ngủi.
Linh bấm số. Tiếng chuông dài vang lên trong sự tĩnh lặng của căn phòng, mỗi tiếng chuông như kéo dài vô tận, đong đầy những lo lắng và hy vọng. Cuối cùng, đầu dây bên kia bắt máy.
"Alo, Linh à? Em gọi anh có gì không?" Giọng Khánh vang lên, trầm ấm và hơi ngái ngủ, có lẽ anh vừa mới thức dậy.
Linh cố gắng hít một hơi thật sâu, nén lại cơn ho khan đang chực trào. "Khánh... anh... anh ơi..." Giọng cô yếu ớt, khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải gắng sức lắm mới thành lời.
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, rồi giọng Khánh lập tức trở nên căng thẳng, đầy vẻ lo lắng. "Em sao vậy? Giọng yếu thế? Em ốm à?" Anh dường như đã tỉnh ngủ hoàn toàn. "Em đang ở đâu? Anh đến ngay!"
"Em... em hơi mệt... chắc là bị cảm rồi..." Linh nói thều thào, khóe mắt cay cay vì sự quan tâm bất chợt của anh. Cô cảm thấy một làn hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực, xua đi phần nào sự cô đơn.
"Đừng nói nhiều! Nằm yên đó. Anh qua ngay bây giờ. Khoảng mười lăm phút nữa anh sẽ đến. Có cần mua gì không?" Giọng Khánh vội vã, pha lẫn sự sốt ruột và một chút gì đó của sự vụng về khi đối mặt với tình huống bất ngờ. Anh không hỏi han nhiều, không dùng những lời nói ngọt ngào trấn an, nhưng sự kiên quyết trong lời nói và hành động ngay lập tức của anh lại mang đến cho Linh một cảm giác an toàn kỳ lạ. Anh không chần chừ, không hỏi nhiều, chỉ đơn giản là hành động.
"Dạ... anh... anh cứ qua đi..." Linh chỉ kịp thốt ra vài lời yếu ớt trước khi Khánh cúp máy. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ánh sáng từ cửa sổ vẫn chưa đủ mạnh để làm sáng bừng căn phòng, nhưng trong lòng cô, một tia hy vọng đã bừng lên, xua đi màn sương mờ mịt của sự yếu đuối. Cô biết, anh sẽ đến. Và sự hiện diện của anh, dù chỉ là những hành động vụng về, cũng đủ để sưởi ấm trái tim cô lúc này. Linh nhắm mắt lại, cố gắng giữ sức, chờ đợi hơi ấm từ vòng tay anh.
***
Chưa đầy mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa khẩn trương vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của căn hộ. Linh cố gắng lê bước ra mở cửa, đầu óc quay cuồng. Trước mặt cô là Khánh, anh vẫn còn mặc bộ đồ ngủ đơn giản, mái tóc hơi rối, nhưng ánh mắt sâu thẳm của anh lại chứa đầy sự lo lắng, thậm chí là tái mét. Anh không nói một lời, vội vã đưa tay lên trán cô.
"Nóng thế này cơ à!" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng. Anh không chờ Linh trả lời, lập tức dìu cô vào phòng khách, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống sofa. "Em sốt cao thế này. Uống nước cam đi. Anh nấu cháo cho em." Anh vừa nói, vừa nhanh chóng đi pha một cốc nước cam tươi, rồi quay lại đặt vào tay cô. "Uống từ từ thôi."
Linh nhìn anh, đôi mắt long lanh. Cô muốn nói rằng mình không sao, rằng không cần anh phải vất vả, nhưng cổ họng khô rát khiến cô chỉ có thể nhấp từng ngụm nước cam mát lạnh. Vị chua ngọt của cam dịu dàng xoa dịu cổ họng đang rát bỏng, mang lại một chút sảng khoái.
Khánh không một phút ngơi nghỉ. Anh đi thẳng vào bếp, bắt đầu lục lọi tủ lạnh. Tiếng lạch cạch của xoong nồi, tiếng nước chảy từ vòi, tiếng dao thớt va vào nhau vang lên đều đều trong căn bếp nhỏ. Anh không phải là một đầu bếp giỏi, Linh biết điều đó. Anh thường chỉ nấu những món đơn giản, và thỉnh thoảng còn vụng về đến mức làm đổ vỡ. Nhưng lúc này đây, từng cử chỉ của anh, dù có phần lúng túng, lại toát lên một sự tận tâm đến lạ. Anh rửa gạo, thái thịt gà, băm hành, tất cả đều được thực hiện một cách cẩn thận, chậm rãi. Linh nằm trên sofa, đôi mắt mệt mỏi dõi theo bóng lưng anh. Ánh nắng dịu dàng từ cửa sổ phòng khách chiếu rọi vào gian bếp, làm nổi bật hình dáng cao gầy của anh, và cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Cô nghe tiếng anh lầm bầm tự nói chuyện với bản thân, thỉnh thoảng lại dừng lại, nhìn vào màn hình điện thoại để tra công thức nấu cháo. Có lúc, anh làm rơi chiếc muỗng, tạo ra một tiếng động nhỏ. Anh khẽ thở dài, rồi lại cúi xuống nhặt lên, tiếp tục công việc của mình. Sự vụng về đáng yêu đó, kết hợp với vẻ mặt nghiêm túc, tập trung cao độ, khiến Linh không khỏi mỉm cười yếu ớt. Cái mỉm cười đó không phải vì cô thấy anh buồn cười, mà vì cô cảm nhận được sự ấm áp, chân thành đang lan tỏa từ những hành động đó.
Mùi cháo gà thơm lừng dần dần lan tỏa khắp căn hộ, xua đi cái không khí ảm đạm ban đầu. Mùi hành phi thơm nức, mùi gạo quyện với thịt gà tươi mới, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức khứu giác vốn đang mệt mỏi của Linh. Cô cảm thấy bụng mình cồn cào, đói cồn cào.
Khoảng nửa tiếng sau, Khánh bưng ra một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói. Bát cháo được trang trí đơn giản nhưng đầy đủ: vài lát thịt gà xé nhỏ, hành lá thái nhỏ và một chút tiêu xay. Anh đặt bát cháo lên bàn, rồi quay sang đỡ Linh ngồi dậy.
"Để anh đút cho em," anh nói, giọng vẫn hơi cứng nhắc nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Linh lắc đầu nhẹ. "Em... em tự ăn được mà..."
"Không sao cái gì mà không sao! Tay em đang run thế kia, làm sao mà cầm muỗng được. Ngoan, để anh đút," Khánh kiên quyết, không cho cô cơ hội từ chối. Anh cầm muỗng, cẩn thận múc từng thìa cháo, thổi nhẹ cho nguội bớt rồi đưa lên miệng cô.
Từng thìa cháo ấm nóng trôi xuống cổ họng, mang theo vị ngọt của thịt, vị béo của cháo, và cả hương vị của sự quan tâm. Linh cảm thấy như có một luồng sinh khí đang chảy vào cơ thể mình. Cô nhìn Khánh, nhìn cái cách anh chăm sóc cô, không chút than phiền, không chút ngần ngại. Anh không giỏi nói những lời yêu thương hoa mỹ, không phải là người lãng mạn theo cách mà nhiều cô gái mơ ước. Anh không nói "Anh yêu em", không thề non hẹn biển. Nhưng anh lại ở đây, vào lúc cô yếu đuối nhất, lặng lẽ nấu cho cô một bát cháo, chăm sóc cô từng chút một.
Trong khoảnh khắc đó, Linh nhận ra, đây chính là "ngôn ngữ tình yêu" của Khánh. Tình yêu của anh không nằm trong những lời nói ngọt ngào, mà nằm trong những hành động cụ thể, thiết thực. Nó giống như một dòng sông chảy ngầm, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại âm thầm nuôi dưỡng, bồi đắp cho tâm hồn cô. Dù vẻ mặt anh vẫn còn thoáng nét mệt mỏi, có lẽ từ áp lực công việc đã đeo bám anh ngay cả trong buổi sáng nay, nhưng sự tận tâm anh dành cho cô thì không hề vơi đi. Linh nuốt xuống từng thìa cháo, cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, không phải từ hơi nóng của cháo, mà từ tình yêu chân thành mà Khánh đang dành cho cô. Cô biết, mình đã không nhầm người.
***
Màn đêm buông xuống, mang theo một cơn mưa phùn nhẹ, lất phất trên mái hiên. Tiếng tí tách của những hạt mưa rơi trên cửa sổ tạo nên một bản nhạc ru êm dịu, xoa dịu đi những căng thẳng còn sót lại trong không khí. Trong phòng ngủ của Linh, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ nhỏ hắt lên một góc tường, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng. Mùi cháo gà đã nguội vẫn còn thoang thoảng đâu đó, quyện lẫn với mùi thuốc thoang thoảng mà Linh đã uống trước khi chìm vào giấc ngủ.
Linh cựa mình tỉnh giấc. Cơn sốt đã thuyên giảm đáng kể. Toàn thân cô không còn nóng hầm hập như ban sáng, những cơn đau đầu cũng đã dịu đi. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Khẽ mở mắt, Linh quay đầu sang bên cạnh.
Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim cô chợt thắt lại, rồi một dòng cảm xúc ấm áp dâng trào. Khánh đang ngủ gật trên chiếc ghế bành cạnh giường. Đầu anh gục xuống, hơi thở đều đều, đôi vai rộng khẽ trùng xuống vì mệt mỏi. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ đã mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng hằn rõ sự kiệt sức. Quầng thâm dưới mắt anh hiện rõ, cho thấy anh đã không ngủ đủ giấc, có lẽ vì công việc bận rộn và cả đêm thức trắng để lo lắng cho cô. Anh vẫn mặc bộ quần áo mà anh đã vội vã chạy đến đây sáng nay, không kịp thay ra.
Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng Linh. Cô nhẹ nhàng cựa mình, cố gắng không gây ra tiếng động, từ từ ngồi dậy. Cơn chóng mặt ban sáng đã biến mất, thay vào đó là một sự bình tâm lạ thường. Cô nhìn Khánh, nhìn người đàn ông đang say giấc vì quá mệt mỏi sau khi chăm sóc cô cả ngày. Anh không hề nói một lời nào về việc mình sẽ ở lại đây, nhưng sự hiện diện của anh, cái dáng vẻ mệt mỏi ấy, đã nói lên tất cả.
Linh khẽ nhấc chiếc chăn mỏng đang đắp trên người mình, nhẹ nhàng vén nó lên, rồi từ từ phủ lên người Khánh. Cô sợ làm anh thức giấc, từng cử chỉ đều nhẹ như gió thoảng. Khi chiếc chăn ấm áp phủ lên người anh, Khánh khẽ cựa mình, nhưng rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Linh đưa tay, khẽ vuốt mái tóc ngắn gọn gàng nhưng hơi rối của anh, chạm nhẹ vào làn da ấm áp. Cô cảm nhận được sự mềm mại của tóc anh, và cả nhịp đập chậm rãi của trái tim anh qua hơi thở đều đều.
"Anh ấy... vẫn luôn ở đây, theo cách riêng của anh," Linh thầm nghĩ. Lời nói đó vang vọng trong tâm trí cô, chân thật và sâu sắc đến lạ. Khánh không phải là người đàn ông lãng mạn, không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói hoa mỹ. Anh không thề non hẹn biển, không vẽ ra những viễn cảnh xa vời. Nhưng anh lại luôn ở đây, hiện diện bằng hành động, bằng sự chăm sóc âm thầm, bằng những gì thiết thực nhất. Dù có phần vụng về, nhưng tình yêu của anh lại mạnh mẽ và chân thành hơn bất kỳ lời nói nào.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, khi họ cùng nhau sắp xếp căn hộ của anh, và lời hứa về một "ngôi nhà đầy đủ hơn thế này nhiều". Ánh mắt thoáng suy tư của anh khi đó, giờ đây cô càng hiểu rõ hơn. Anh đang gánh vác rất nhiều, những áp lực vô hình từ công việc, từ kỳ vọng gia đình, tất cả đều đang đè nặng lên đôi vai anh. Và ngay cả khi mệt mỏi như vậy, anh vẫn ở đây, không rời đi, dành trọn vẹn sự quan tâm cho cô.
Một chút man mác buồn chợt dâng lên trong lòng Linh. Cô cảm nhận được "ngôn ngữ tình yêu" của Khánh, thấu hiểu sâu sắc về cách anh yêu. Nhưng sâu thẳm trong tim, cô vẫn thầm ước, anh có thể chia sẻ nhiều hơn về những gánh nặng anh đang mang trong lòng. Cô muốn anh nói ra, để cô có thể cùng anh gánh vác, để cô không chỉ là người được anh che chở, mà còn là người bạn đồng hành, cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Nhưng cô cũng hiểu, đó là bản tính của anh, trầm tính và không giỏi bộc bạch.
Linh khẽ nằm xuống bên cạnh Khánh, không phải trên giường, mà là trên tấm thảm mềm mại cạnh ghế, để anh có thể ngủ thoải mái hơn một chút trên ghế. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm của anh đang lan tỏa trong căn phòng. Tiếng mưa phùn vẫn đều đều rơi, ru cô vào một giấc ngủ bình yên. Trong vòng tay của sự an toàn vô hình mà Khánh mang lại, Linh cảm thấy mọi lo toan dường như tan biến. Tình yêu của họ không ồn ào, không phô trương, nhưng nó lại vững chãi và sâu sắc như những gốc cây cổ thụ, lặng lẽ bám rễ vào lòng đất.
***
Ánh nắng ban mai rực rỡ tràn vào căn phòng, xua đi những làn sương mờ của đêm mưa, mang theo một làn không khí trong lành, tươi mới. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây ngoài cửa sổ như một bản giao hưởng chào đón ngày mới, đánh thức Linh khỏi giấc ngủ sâu. Cô tỉnh dậy, cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh, sảng khoái như chưa từng bị ốm. Mọi cơn đau nhức, mệt mỏi đều đã tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng dồi dào.
Khánh cũng tỉnh giấc. Anh khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ mở ra. Ánh mắt anh vẫn còn chút mệt mỏi, ngái ngủ, nhưng khi nhìn thấy Linh đang ngồi bên cạnh, một nụ cười nhẹ, đầy vẻ vui mừng và nhẹ nhõm chợt xuất hiện trên khuôn mặt anh. Anh đưa tay lên sờ trán cô, một thói quen đã hình thành từ hôm qua.
"Hết sốt rồi này," anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự an tâm rõ rệt. "May quá."
Linh mỉm cười rạng rỡ. "Em khỏe rồi. Em cảm ơn anh, Khánh. Anh đã vất vả rồi." Cô nhẹ nhàng vòng tay qua cổ anh, ôm chặt anh vào lòng. Cái ôm của cô không chỉ là lời cảm ơn, mà còn chứa đựng biết bao tình yêu và sự thấu hiểu. Cô cảm nhận được sự vững chãi từ vòng tay anh, và cả nhịp đập trái tim anh đang thổn thức.
Khánh đáp lại cái ôm của cô, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Linh. "Chỉ cần em khỏe lại là được," anh nói, giọng anh dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh không nói thêm bất kỳ lời hoa mỹ nào, nhưng cái cách anh ôm cô, cái cách anh vuốt tóc cô, đã nói lên tất cả những gì anh muốn bày tỏ.
Linh tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc của Khánh. "Em biết anh yêu em nhiều thế nào rồi," cô thì thầm, giọng cô chất chứa sự chân thành và một chút gì đó của sự khám phá. Sau một ngày ốm yếu, cô đã hiểu rõ hơn về cách Khánh thể hiện tình yêu, về "ngôn ngữ tình yêu" độc đáo của anh. Nó không phải là những lời nói ngọt ngào, mà là những hành động cụ thể, tận tâm, dù có phần vụng về. Anh không nói "Anh sẽ chăm sóc em", mà anh trực tiếp đến, nấu cháo, pha nước cam, và thức trắng đêm bên cạnh cô.
Khánh siết nhẹ vòng tay, xoa lưng cô. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là ôm cô thật chặt, như muốn truyền hết hơi ấm và sự bình yên vào lòng cô. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mọi thứ thật đúng đắn. Dù anh vẫn còn mang trong mình những áp lực vô hình, dù anh không giỏi bộc lộ cảm xúc bằng lời nói, nhưng cô biết, anh luôn ở đây, theo cách riêng của anh.
Họ cùng nhau đi vào bếp. Mùi cháo gà còn vương lại từ đêm qua vẫn thoang thoảng, gợi nhớ về sự chăm sóc tận tình của Khánh. Anh hâm nóng lại phần cháo còn lại, và họ cùng nhau ngồi vào bàn ăn sáng. Không gian bếp nhỏ bỗng trở nên ấm cúng lạ thường, tràn ngập tiếng cười nói nhẹ nhàng và những ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Linh nhấp từng thìa cháo, cảm nhận vị ngọt của tình yêu đang lan tỏa trong từng tế bào.
Ngồi đối diện Khánh, Linh quan sát anh. Anh vẫn là chàng trai trầm tính, ít nói mà cô quen thuộc. Nhưng giờ đây, cô đã nhìn thấy được sâu hơn vào nội tâm anh, thấu hiểu hơn về cách anh yêu. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, có thể sẽ có những lúc cô khao khát được nghe những lời yêu thương rõ ràng hơn, được anh chia sẻ nhiều hơn về những gánh nặng anh đang mang trong lòng. Sự vụng về trong việc nói lời yêu thương nhưng lại thể hiện qua hành động sẽ là một đặc điểm xuyên suốt của Khánh, và có thể dẫn đến những hiểu lầm sau này khi Linh khao khát được thấu hiểu sâu sắc hơn qua lời nói. Vẻ mặt mệt mỏi vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt anh, cho thấy áp lực công việc vẫn đang đè nặng lên anh, và sẽ quay trở lại mạnh mẽ hơn, dần tạo ra khoảng cách.
Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, Linh cảm thấy bình yên tuyệt đối. Cô đặt tay lên tay Khánh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và tình yêu. Tình yêu của họ, đôi khi không cần những lời nói hoa mỹ, mà chỉ cần sự hiện diện, sự quan tâm âm thầm, và sự thấu hiểu từ hai phía. Cô biết, anh không cần phải hoàn hảo, chỉ cần anh ở đây, bên cạnh cô, cùng cô vun đắp tổ ấm mà họ hằng mơ ước, dù cho đó là một tổ ấm được xây nên từ những hành động vụng về nhưng đầy chân thành, và cả những khoảng lặng sâu sắc.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.