Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 45: Ước Mơ Giản Dị Giữa Đêm Bình Yên

Ánh nắng ban mai rực rỡ của buổi sáng đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhuộm màu lam tím lên khung cửa sổ căn hộ của Linh. Sau bữa sáng ấm áp và lời hứa hẹn về một ngày khỏe mạnh, Khánh đã ở lại cùng Linh, giúp cô dọn dẹp và chuẩn bị cho một ngày làm việc từ xa nhẹ nhàng hơn. Giờ đây, khi mọi bận rộn đã lắng xuống, một không gian yên bình bao trùm căn hộ nhỏ. Linh đã hoàn toàn bình phục sau cơn ốm, cảm giác nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng như một dòng suối mát lành chảy qua từng thớ thịt. Cô cảm nhận rõ ràng tình yêu thương và sự quan tâm chân thành từ Khánh, nó như một lớp vỏ bọc vô hình, bao bọc và giữ ấm trái tim cô, khiến cô cảm thấy an toàn và được che chở hơn bao giờ hết.

Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng ở góc phòng lan tỏa, xua đi những góc tối, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và riêng tư. Bên ngoài cửa sổ, những ánh đèn cao tầng của thành phố bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, xa xăm và lung linh. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng gió rì rào khẽ lùa qua khe cửa ban công, mang theo chút hương hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ Linh đặt ở đó. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng của hoa oải hương phảng phất trong không khí, càng khiến không gian thêm thư thái và lãng mạn.

Linh và Khánh ngồi sát cạnh nhau trên chiếc ghế sofa bọc vải mềm mại, cơ thể họ gần gũi đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ anh. Trên bàn trà nhỏ phía trước, một cặp cốc trà hoa cúc còn bốc khói nghi ngút, cùng với cuốn sổ tay bìa da quen thuộc – cuốn sổ ghi chép chung của họ, nơi họ từng ghi lại những kế hoạch nhỏ, những ý tưởng trang trí nhà cửa, và đôi khi là những dòng cảm xúc vụn vặt.

Linh khẽ tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận được sự vững chãi và quen thuộc từ bờ vai rộng của anh. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, hít hà mùi hương trầm ấm đặc trưng của riêng Khánh, mùi của gỗ đàn hương và chút hương sách cũ, pha lẫn với mùi cà phê phảng phất còn vương trên tóc anh từ buổi chiều. Cô đã biết, anh không phải là người giỏi nói những lời ngọt ngào, những câu "anh yêu em" nồng nhiệt. Ngôn ngữ tình yêu của anh là những hành động cụ thể, là bát cháo nóng hổi giữa đêm khuya, là bàn tay đặt lên trán kiểm tra cơn sốt, là ánh mắt lo lắng không che giấu. Cô đã thấu hiểu điều đó. Nhưng sâu thẳm trong lòng người con gái nhạy cảm như Linh, cô vẫn khao khát một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự chia sẻ không chỉ bằng hành động mà còn bằng những lời nói, những tâm tư thầm kín.

Cảm thấy sự bình yên đang bao trùm lấy mình, và được truyền thêm sức mạnh từ sự hiện diện của Khánh, Linh chợt cảm thấy đủ can đảm để mở lòng. Cô biết, đây chính là khoảnh khắc thích hợp nhất để sẻ chia những điều nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng trong trái tim cô. Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên bàn tay anh đang đặt trên đùi, đan những ngón tay mình vào các ngón tay anh. Hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa, xoa dịu mọi nỗi lo âu còn vương vấn.

“Anh này,” cô bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một chút mơ màng như thể đang lạc vào một thế giới riêng, “em cứ nghĩ mãi về tương lai của mình…” Cô ngước nhìn lên khuôn mặt Khánh, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một niềm hy vọng mong manh. Anh vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng ánh mắt anh dịu dàng đáp lại ánh nhìn của cô, một sự khuyến khích thầm lặng.

Khánh không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay cô, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy đủ sự lắng nghe và quan tâm. Anh khẽ "Ừm?" một tiếng, giọng nói trầm ấm, như một lời mời gọi cô tiếp tục sẻ chia. Anh vẫn luôn như vậy, không bao giờ cắt ngang lời cô, mà luôn kiên nhẫn chờ đợi, dù đôi khi sự im lặng của anh lại khiến cô cảm thấy một chút chênh vênh.

Linh mỉm cười nhẹ, tiếp tục tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. “Em không cần cuộc sống xa hoa đâu, anh à. Em biết anh luôn cố gắng vì một tương lai tốt đẹp cho chúng ta, nhưng em thật sự không cần những thứ vật chất quá lớn lao. Chỉ cần mình có một căn nhà nhỏ thôi, không cần quá rộng rãi, chỉ cần đủ ấm cúng, đủ để mình gọi đó là tổ ấm.” Cô ngừng lại một chút, như đang hình dung ra khung cảnh đó trong tâm trí mình. Nụ cười trên môi cô càng trở nên dịu dàng hơn. “Mỗi tối anh về, mình cùng nhau chuẩn bị bữa tối, cùng ăn cơm, rồi cùng kể cho nhau nghe chuyện trong ngày. Anh kể cho em nghe về những dự án ở công ty, về những điều anh gặp phải. Em sẽ kể cho anh nghe về những bệnh nhân của em, về những câu chuyện nhỏ nhặt ở phòng khám.”

Giọng Linh nhỏ dần, nhưng từng lời cô nói ra đều chất chứa sự chân thành và khao khát. “Và quan trọng nhất, là anh luôn ở đây… thật sự ở đây, với em.” Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Khánh. Trong ánh mắt cô lúc này không chỉ có tình yêu, mà còn có một nỗi niềm mong muốn được thấu hiểu sâu sắc, được cảm nhận sự hiện diện trọn vẹn của anh, không chỉ là thân xác mà còn là tâm hồn. Cô muốn anh không chỉ hiện diện về mặt thể lý, mà còn hiện diện về mặt cảm xúc, tâm trí. Cô muốn anh đặt gánh nặng công việc xuống, dù chỉ trong vài giờ mỗi tối, để hoàn toàn là của cô, của tổ ấm nhỏ bé đó. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo hay một người đàn ông không tì vết, cô chỉ cần anh, với tất cả con người anh, hiện hữu trọn vẹn trong cuộc đời cô.

Khánh vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt anh tập trung hoàn toàn vào Linh. Anh nhẹ nhàng xoa bàn tay cô, ngón cái anh lướt trên mu bàn tay mềm mại của cô, một hành động vô thức nhưng đầy trìu mến. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay cô, và cả sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Trong khoảnh khắc này, anh cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một sự an ủi đến từ những lời nói giản dị nhưng đầy ý nghĩa của Linh. Anh biết Linh không đòi hỏi điều gì quá xa vời, cô chỉ mong muốn một cuộc sống bình dị, ấm áp. Đó là điều mà anh luôn muốn mang lại cho cô, một cuộc sống ổn định, không phải lo toan. Nhưng chính vì mong muốn đó, anh lại càng cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Anh hiểu rằng, để có được "một căn nhà nhỏ" và "những bữa cơm tối yên bình", anh cần phải làm việc cật lực hơn nữa, phải cố gắng hơn nữa để xây dựng một nền tảng vững chắc. Ước mơ của cô không xa hoa, nhưng để biến nó thành hiện thực một cách trọn vẹn và bền vững, đối với Khánh, vẫn là một chặng đường dài đầy thử thách. Anh không muốn cô phải lo lắng bất cứ điều gì, nhưng đôi khi, chính sự cố gắng thầm lặng của anh lại vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người.

***

Sau khi Linh chia sẻ ước mơ giản dị của mình, một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên, tiếng gió vẫn khẽ lướt qua rèm cửa, nhưng bầu không khí dường như đã thay đổi. Nó trở nên tĩnh lặng hơn, sâu lắng hơn, như thể thời gian cũng đang nín thở lắng nghe những suy tư trong lòng hai người. Khánh vẫn giữ im lặng, ánh mắt anh không còn tập trung hoàn toàn vào Linh nữa mà nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn những gánh nặng không tên đang chờ đợi anh. Khuôn mặt anh, vốn dĩ đã mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu, ẩn chứa một nỗi lo toan khó tả.

Linh cảm nhận được sự trân trọng từ anh, cô biết anh đang lắng nghe và suy nghĩ về những lời cô nói. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra một khoảng lặng khó tả, một sự chững lại trong dòng chảy cảm xúc mà cô vừa tạo ra. Tim cô khẽ se lại một chút. Cô khao khát một lời đáp lại nồng nhiệt hơn, một ánh mắt thấu hiểu sâu sắc hơn, một câu nói thể hiện sự đồng điệu trong tâm hồn. Nhưng Khánh vẫn chỉ im lặng, ánh mắt anh như đang lạc về một nơi nào đó rất xa, ngoài kia, giữa những tòa nhà cao tầng và ánh đèn giao thông nhấp nháy. Cô chợt cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, một nỗi buồn không tên, không rõ ràng nhưng lại dai dẳng. Cô biết anh yêu cô, cô cảm nhận được tình yêu của anh qua những hành động. Nhưng đôi khi, cô tự hỏi, liệu anh có thực sự thấu hiểu những khao khát sâu thẳm nhất trong trái tim cô, khao khát về một sự hiện diện trọn vẹn, không bị chia sẻ bởi những áp lực vô hình của cuộc sống?

Sau một lúc lâu, Khánh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy, nhưng Linh vẫn nhận ra. Anh siết nhẹ tay Linh, kéo cô lại gần hơn một chút, tựa cằm lên mái tóc mềm mại của cô. “Anh hiểu,” anh nói, giọng anh trầm ấm nhưng không hề có sự phấn khích hay nồng nhiệt mà Linh mong đợi. Nó mang một sắc thái nghiêm túc, pha lẫn chút mệt mỏi. “Anh sẽ cố gắng để em có được điều đó.” Lời hứa của anh nghe thật chân thành, đúng với con người anh – một người đàn ông của hành động và trách nhiệm. Anh không hứa suông, anh hứa sẽ cố gắng, sẽ làm mọi thứ để biến ước mơ của cô thành hiện thực. Nhưng đối với Linh, trong khoảnh khắc này, lời hứa đó lại thiếu đi một điều gì đó. Nó thiếu đi sự chia sẻ cảm xúc, thiếu đi sự đồng điệu tâm hồn mà cô đang khao khát. Anh nhìn ước mơ của cô như một mục tiêu cần “cố gắng đạt được” hơn là một trạng thái cảm xúc, một sự kết nối tinh thần.

Linh khẽ ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt Khánh. Đôi mắt anh vẫn sâu thẳm, nhưng cô nhận ra một chút mệt mỏi và lo toan ẩn hiện nơi đáy mắt. “Em biết anh luôn cố gắng,” cô nói, giọng cô dịu dàng nhưng có chút ngập ngừng. Cô muốn anh hiểu rằng cô trân trọng sự cố gắng của anh, nhưng cô cũng muốn anh hiểu điều quan trọng hơn. “Chỉ là… em muốn mình luôn ‘có nhau’ như thế này, anh nhé?” Cô nhấn mạnh vào cụm từ “có nhau”, như muốn truyền tải tất cả những gì cô muốn nói vào đó. Cô không chỉ muốn có anh về mặt vật chất, mà còn muốn có anh về mặt tinh thần, về mặt cảm xúc. Cô muốn anh hiện diện trọn vẹn, không phân tâm, không lo toan, dù chỉ trong những khoảnh khắc nhỏ bé mỗi ngày. Cô khao khát được anh chia sẻ những gánh nặng anh đang mang trong lòng, để cô có thể cùng anh gánh vác, hoặc ít nhất là cùng anh đối mặt.

Khánh khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, cố gắng xua đi vẻ mặt trầm tư. Anh vòng tay ôm Linh chặt hơn, như muốn trấn an cô, muốn truyền cho cô tất cả sự an toàn mà anh có thể mang lại. Anh tựa cằm lên tóc cô, nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô. Trong vòng tay anh, Linh cũng nhắm mắt, tận hưởng hơi ấm quen thuộc đó. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, những nỗi buồn man mác vừa chớm nở. Cô biết, anh yêu cô theo cách của anh, một cách trầm lặng và đầy hành động. Cô tự nhủ rằng mình nên trân trọng điều đó.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc bình yên đó, khi Linh đang chìm đắm trong cảm giác được bao bọc, ánh mắt Khánh lại lướt qua chiếc đồng hồ treo tường. Kim giây vẫn đều đặn nhích từng chút, như nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian và những trách nhiệm đang chờ đợi. Đó chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, một cái liếc nhìn vô thức, nhưng nó không thoát khỏi sự quan sát tinh tường của người kể chuyện. Nó như một vết gợn nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, một dấu hiệu nhỏ bé nhưng đủ để báo hiệu về những áp lực vô hình vẫn đang đeo bám anh, những áp lực sẽ ngày càng ảnh hưởng đến khả năng "hiện diện" trọn vẹn của anh trong mối quan hệ này.

Linh cảm nhận được sự im lặng của anh, và dù cô cố gắng giữ cho mình bình yên, nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi buồn vẫn len lỏi. Cô biết, anh đang cố gắng, nhưng cô cũng nhận ra rằng, anh vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ những lo toan để thực sự "ở đây" cùng cô. Có lẽ, cô đã quá quen với những khoảng lặng đầy suy tư của anh, và tự cho phép mình lấp đầy chúng bằng niềm tin. Cô tin rằng, dù anh không nói ra, nhưng anh vẫn luôn dành cho cô một vị trí quan trọng nhất. Cô tin rằng, những lo toan trong ánh mắt anh là vì tương lai của cả hai. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận một sự thật, rằng cô vẫn khao khát được nghe những lời nói yêu thương rõ ràng hơn, được anh chia sẻ nhiều hơn về những gánh nặng anh đang mang trong lòng. Sự khác biệt trong cách Linh muốn được thể hiện tình yêu và cách Khánh thể hiện đã bắt đầu hiện rõ, như một sợi chỉ mỏng manh nhưng bền bỉ, dệt nên những lo lắng mơ hồ cho tương lai của họ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free