Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 46: Nỗi Lòng Chẳng Nói

Ánh sáng ban mai yếu ớt len qua khe rèm, vẽ thành những vệt dài mờ ảo trên sàn gỗ lạnh lẽo của căn hộ Khánh. Tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ con phố bên dưới, như một bản nhạc nền dịu nhẹ cho những suy tư vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh sau một đêm dài trằn trọc. Khánh ngồi bên cửa sổ, bàn tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt hơi gầy và hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, không rõ là đang dõi theo dòng người hối hả dưới kia hay đang chìm vào những khoảng không vô định của riêng mình.

Lời của Linh từ tối qua, những khao khát tưởng chừng giản dị nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới cảm xúc phức tạp, vẫn văng vẳng trong đầu anh. “Em muốn mình luôn ‘có nhau’ như thế này, anh nhé?” Cô đã nói thế, với một ánh mắt đầy hy vọng và cả chút mong manh. Và anh, như thường lệ, chỉ có thể siết chặt tay cô, hứa hẹn bằng hành động: “Anh sẽ cố gắng để em có được điều đó.” Một lời hứa chân thành, đúng với con người anh – một người đàn ông của trách nhiệm và sự nỗ lực không ngừng. Nhưng anh biết, sâu thẳm trong lòng, Linh muốn nhiều hơn thế. Cô muốn sự hiện diện trọn vẹn, muốn sự thấu hiểu, muốn anh san sẻ những gánh nặng mà anh cứ âm thầm gánh vác một mình.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh hiểu Linh không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng “ở đây” của cô và “ở đây” của anh lại có những định nghĩa khác nhau. Với Linh, “ở đây” là sự hiện diện về mặt cảm xúc, là những lời sẻ chia, là những khoảnh khắc mà tâm hồn hai người thực sự hòa quyện. Còn với Khánh, “ở đây” lại gắn liền với việc xây dựng một nền tảng vững chắc, một tương lai ổn định để cô không phải lo toan, để cô có thể “có được điều đó” mà cô hằng mơ ước. Anh luôn tin rằng, sự cố gắng của anh trong công việc, những giờ làm việc quên ăn quên ngủ, những áp lực vô hình mà anh gánh chịu, tất cả đều là để đổi lấy một tương lai tươi sáng cho cả hai. Anh yêu cô, yêu bằng tất cả những gì anh có, nhưng cách anh thể hiện tình yêu lại vụng về đến mức đôi khi chính anh cũng cảm thấy bất lực. Anh không giỏi nói những lời đường mật, không khéo léo trong việc bày tỏ cảm xúc bằng ngôn ngữ, và điều đó, anh biết, đã tạo ra một khoảng trống vô hình giữa hai người.

Cảm giác bất lực len lỏi trong lòng, hòa lẫn với sự thôi thúc mạnh mẽ phải làm điều gì đó. Anh không thể tiếp tục để sự im lặng, sự vụng về của mình khiến Linh phải suy nghĩ, phải buồn phiền. Anh muốn chứng minh cho cô thấy, anh thực sự hiểu và trân trọng những khao khát sâu thẳm của cô, dù anh không thể thốt nên lời một cách dễ dàng. Anh muốn tìm một cách khác, một cách mà anh cảm thấy tự tin và chân thành nhất, để nói lên tất cả những gì anh giữ kín trong tim. Anh nghĩ đến nụ cười của Linh, nghĩ đến ánh mắt long lanh của cô khi nhận được một điều bất ngờ, và một tia hy vọng lóe lên trong anh.

“Mình phải làm gì đó… một điều gì đó thật sự ý nghĩa,” Khánh tự nhủ, giọng anh trầm khẽ, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh vuốt mặt một lần nữa, cố gắng xua đi sự mệt mỏi. Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Thay vì mở các ứng dụng công việc hay kiểm tra email như mọi ngày, ngón tay anh lướt qua các biểu tượng, tìm kiếm một cái gì đó khác lạ. Anh gõ những từ khóa như "quà tặng độc đáo cho người yêu," "đồ đôi handmade," "sổ tay kỷ niệm." Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự tập trung cao độ, pha lẫn chút lo âu và cả niềm hy vọng. Anh lướt qua hàng loạt trang web bán đồ thủ công, cửa hàng gốm sứ trực tuyến, những món quà được quảng cáo là "độc nhất vô nhị." Anh muốn tìm một thứ không chỉ đẹp, mà còn phải mang ý nghĩa sâu sắc, một thứ có thể trở thành biểu tượng cho tình yêu của hai người, một cách để họ "có nhau" theo một nghĩa khác, vững bền và hữu hình hơn.

Anh dừng lại ở một trang web bán các sản phẩm gốm sứ thủ công. Những chiếc cốc, đĩa, bát được làm tỉ mỉ, mang hơi thở của sự sáng tạo và tình yêu của người thợ. Anh hình dung Linh sẽ thích một cặp cốc sứ đôi, có thể là in hình những họa tiết đơn giản nhưng ý nghĩa, hoặc có một chút gì đó ngộ nghĩnh, đáng yêu như tính cách của cô. Anh nhớ Linh từng nói cô thích những thứ nhỏ xinh, không cần quá đắt tiền nhưng phải có "cái hồn" của nó. Anh nhấp vào một vài mẫu, phóng to hình ảnh, xem xét từng chi tiết. Mùi cà phê nguội còn vương trong căn phòng từ sáng hôm qua, hòa lẫn với mùi ẩm của đêm, tạo nên một không gian tĩnh mịch, nơi chỉ có anh và những suy nghĩ miên man về Linh. Anh biết, dù anh có vụng về đến mấy, thì tình yêu anh dành cho cô là thật, là sâu sắc. Và anh sẽ tìm mọi cách để cô cảm nhận được điều đó, dù không phải bằng những lời nói hoa mỹ mà bằng chính những hành động âm thầm, lặng lẽ của mình.

***

Buổi chiều tại văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' luôn mang một nhịp điệu hối hả và sôi động. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng gay gắt của buổi chiều hè, khiến không gian bên trong tràn ngập ánh sáng chói chang. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm râm ran trong khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sáng tạo và áp lực. Mùi cà phê mới pha từ máy pha tự động hòa lẫn với mùi giấy in, mùi vật liệu mới và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên một không khí đặc trưng của môi trường công sở.

Khánh ngồi trước máy tính, cố gắng tập trung vào bản báo cáo tài chính cuối quý cho dự án "Vinhomes Grand Park" – một dự án lớn đòi hỏi sự tỉ mỉ và chính xác cao độ. Thế nhưng, tâm trí anh cứ bị phân tán. Những con số, biểu đồ nhảy múa trước mắt anh dường như không thể giữ chân được suy nghĩ của anh lâu hơn vài phút. Thay vào đó, hình ảnh những chiếc cốc sứ đôi, những cuốn sổ tay bìa da tinh xảo cứ lướt qua trong đầu anh. Anh thầm mắng mình vì sự lơ đãng, biết rằng mình không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc, nhất là khi anh Hùng, vị sếp khó tính và quyết đoán, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo.

Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh reo. Màn hình hiện lên tên 'Anh Hùng'. Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói cho thật chuyên nghiệp trước khi nhấc máy.

“Khánh à, dự án X cần hoàn thành trước cuối tuần. Em đã xem xét kỹ lưỡng các số liệu chưa?” Giọng anh Hùng trầm ấm nhưng dứt khoát, không giấu giếm sự kỳ vọng. “Đây là một dự án trọng điểm, không có chỗ cho sai sót. Anh cần em đảm bảo mọi thứ phải hoàn hảo tuyệt đối.”

“Vâng, em đã nắm rõ, anh Hùng,” Khánh trả lời, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng anh đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Ánh mắt anh vô thức liếc nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính. Thời gian eo hẹp, và công việc thì chồng chất. Anh cảm thấy như mình đang bị kéo căng ra giữa hai thái cực: một bên là trách nhiệm với công việc, với tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng; một bên là khát khao được bù đắp, được thể hiện tình yêu với Linh theo một cách khác, sâu sắc hơn lời nói.

Sau cuộc gọi, Khánh quay lại với màn hình, nhưng tâm trí vẫn không thể yên. Trong giờ giải lao ngắn ngủi, anh nhanh chóng lướt điện thoại, tìm kiếm các cửa hàng online bán mẫu cốc sứ đôi và sổ tay. Anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, như cách anh luôn làm trong công việc. Anh muốn món quà này phải gói ghém được tất cả những tình cảm anh không thể nói ra, tất cả những nỗ lực anh đang âm thầm thực hiện vì Linh.

Đúng lúc anh đang say sưa với những hình ảnh cốc sứ hình mèo ngộ nghĩnh, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

“Này ông tướng, lại mơ màng gì đấy?” Minh, bạn thân của Khánh, với dáng người cao lớn, vạm vỡ và vẻ ngoài năng động, đi ngang qua, ánh mắt tinh quái lướt nhìn màn hình điện thoại của Khánh. “Hay đang ‘săn’ quà cho Linh à?” Minh cười hì hì, vừa nói vừa đặt tay lên vai Khánh, như muốn trêu chọc.

Khánh giật mình, vội vàng tắt màn hình điện thoại. Một chút bối rối lướt qua khuôn mặt anh, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh thường thấy. Anh cười gượng, nụ cười chỉ nhếch nhẹ nơi khóe môi, không đủ để che đi vẻ mặt mệt mỏi và suy tư. “Không có gì,” anh đáp, giọng trầm khẽ. “Đang tìm ý tưởng cho một dự án cá nhân thôi.” Anh cố tình nhấn mạnh từ "cá nhân" để Minh không tò mò thêm, đồng thời cũng là một cách để phân định rạch ròi giữa công việc và việc riêng.

Minh nhún vai, vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ. “Dự án cá nhân gì mà khiến ông tướng lơ đãng đến mức suýt nữa đâm vào cột đấy?” Anh nói đùa, nhưng ánh mắt vẫn lộ vẻ quan tâm. Minh biết Khánh là người kín đáo, ít khi chia sẻ chuyện riêng tư. Anh cũng nhận thấy dạo gần đây Khánh có vẻ bận tâm nhiều hơn, và sự căng thẳng luôn ẩn hiện trong ánh mắt anh. “Thôi được rồi, có gì thì cứ nói tôi nghe. Đừng có ôm đồm một mình.”

“Cảm ơn ông,” Khánh đáp, gật đầu nhẹ. Anh biết Minh lo lắng cho mình, nhưng anh không muốn chia sẻ về kế hoạch này. Anh muốn đây là một bất ngờ hoàn hảo dành cho Linh. Sau khi Minh đi khỏi, Khánh lại lén lút mở điện thoại, tiếp tục nghiên cứu các cửa hàng online một cách thận trọng hơn. Anh lướt qua các mẫu sổ tay bìa da, các loại giấy viết, các phụ kiện nhỏ xinh. Anh muốn chọn một cuốn sổ mà họ có thể cùng nhau ghi lại những kỷ niệm, những ước mơ, những khoảnh khắc "có nhau" của riêng họ. Dù áp lực công việc đang đè nặng, dù thời gian eo hẹp, nhưng ý nghĩ về nụ cười của Linh khi nhận được món quà này lại tiếp thêm động lực cho anh. Anh tin rằng, đây chính là cách anh có thể giao tiếp với cô, một ngôn ngữ tình yêu không cần đến lời nói, mà bằng sự chân thành từ trái tim anh.

***

Khi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố, xua đi những vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tà, Khánh mới rời khỏi văn phòng. Anh lái xe, hòa mình vào dòng người hối hả, nhưng tâm trí anh vẫn chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất: món quà dành cho Linh. Anh đã tìm thấy một hiệu sách cũ mà Linh từng nhắc đến trong một lần trò chuyện bâng quơ, một nơi cô nói rằng cô tìm thấy sự bình yên giữa những trang sách cổ kính.

Hiệu sách cũ 'Góc Sách' nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không quá ồn ào nhưng vẫn đủ để cảm nhận được nhịp sống của thành phố. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu ken két khi Khánh đẩy vào. Tiếng chuông gió leng keng vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của khách. Mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian và mùi gỗ ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng, yên tĩnh và cổ kính. Những kệ sách gỗ cao vút, chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, cao tận trần nhà, tạo cảm giác như lạc vào một mê cung tri thức. Ánh đèn vàng dịu từ những bóng đèn treo cao chiếu xuống, làm không gian thêm phần ấm cúng và có chút bí ẩn.

Khánh bước đi chậm rãi giữa các kệ sách, bàn tay lướt nhẹ qua những gáy sách cũ kỹ, cảm nhận sự tĩnh lặng và hoài niệm nơi đây. Anh nhớ Linh từng nói, cô thích cảm giác được bao bọc bởi những câu chuyện, những tri thức mà thời gian đã hun đúc. Anh tìm đến khu vực sổ tay và văn phòng phẩm, nơi bày bán đủ loại sổ sách với nhiều kích cỡ và chất liệu khác nhau. Anh muốn tìm một cuốn sổ không chỉ để ghi chép, mà còn phải là một vật phẩm mang ý nghĩa đặc biệt, một nơi để hai người cùng nhau lưu giữ những khoảnh khắc, những suy nghĩ, những ước mơ. Một cuốn sổ có thể trở thành "cầu nối" cho những điều anh khó nói thành lời.

Anh dừng lại trước một kệ bày những cuốn sổ tay bìa da thủ công. Ánh mắt anh bị thu hút bởi một cuốn sổ bìa da màu nâu trầm, chạm khắc những hoa văn tinh xảo, cổ điển. Nó không quá cầu kỳ, nhưng lại toát lên vẻ sang trọng và trường tồn. Anh cẩn thận cầm cuốn sổ lên, cảm nhận độ nặng vừa phải và chất liệu da mềm mại, ấm áp dưới đầu ngón tay. Anh mở từng trang giấy, chất giấy hơi ngả vàng, dày dặn và có mùi thơm thoang thoảng của gỗ. Anh hình dung Linh sẽ mỉm cười như thế nào khi nhận được nó, hình dung những dòng chữ, những hình vẽ nhỏ xinh mà cô sẽ ghi vào đây. Và rồi, anh cũng sẽ viết những dòng của mình, những điều anh chưa từng nói, những suy nghĩ anh chưa từng chia sẻ. Cuốn sổ này sẽ là minh chứng cho những khoảnh khắc "có nhau" mà Linh hằng mong ước, một cách cụ thể và hữu hình nhất.

“Anh tìm cuốn sổ tay để làm quà tặng à?” Một giọng nói dịu dàng vang lên. Chị Thư, chủ cửa hàng, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao và ánh mắt hiền lành, mỉm cười hỏi. “Ở đây chúng em có nhiều mẫu độc đáo lắm. Anh muốn tìm loại nào?”

Khánh khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn sổ. “Vâng, tôi muốn tìm một cuốn đặc biệt, để ghi lại những điều quan trọng.” Anh nói, giọng anh trầm ấm và chân thành. Anh cảm thấy cuốn sổ này chính là thứ anh đang tìm kiếm. Nó không chỉ là một món quà, mà còn là một lời hứa, một sự khởi đầu cho một hành trình mới mà anh và Linh sẽ cùng nhau bước đi.

Sau khi thanh toán cuốn sổ, Khánh rời hiệu sách, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và phấn chấn lạ thường. Anh tiếp tục ghé một cửa hàng gốm sứ nhỏ gần đó mà anh đã tìm được trên mạng. Cửa hàng này cũng nhỏ xinh và ấm cúng không kém hiệu sách cũ, trưng bày những sản phẩm gốm sứ được làm thủ công tỉ mỉ. Anh đi thẳng đến khu vực trưng bày cốc sứ đôi. Ánh mắt anh dừng lại ở một cặp cốc sứ có hình hai chú mèo con đang tựa vào nhau, tạo thành hình trái tim khi ghép lại. Chúng thật ngộ nghĩnh, đáng yêu, và quan trọng hơn, chúng gợi cho anh nhớ đến Linh, nhớ đến sự dịu dàng và tình yêu của cô dành cho những điều nhỏ bé, dễ thương. Anh biết Linh sẽ thích chúng.

Khánh tỉ mỉ kiểm tra từng chiếc cốc, cảm nhận độ mịn của men sứ, màu sắc tươi tắn của họa tiết. Anh hình dung cảnh hai người cùng ngồi uống trà, cà phê mỗi sáng bằng cặp cốc này, những khoảnh khắc bình yên mà Linh hằng khao khát. Đây là cách anh sẽ hiện diện trong cuộc sống của cô, không bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng những vật phẩm giản dị, gần gũi, gắn liền với cuộc sống thường ngày của họ. Anh tin rằng, chính những điều nhỏ bé và chân thành này mới là thứ thực sự có thể chạm đến trái tim Linh, và lấp đầy những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra.

***

Tối muộn, khi thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn những ánh đèn vàng dịu hắt ra từ các tòa nhà và cửa hàng, Khánh mới đến căn hộ của Linh. Trên đường đi, anh ghé vội vào một tiệm hoa nhỏ, mua một bó hoa nhài trắng muốt, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian xe. Anh muốn mang đến cho Linh một chút gì đó tươi mới, một chút hương sắc của sự bình yên mà cô hằng yêu thích.

Linh mở cửa, nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy anh. Cô mặc một chiếc váy cotton mềm mại, mái tóc dài buông xõa, trông thật nhẹ nhàng và thanh thoát. “Anh đến rồi à,” cô nói, giọng dịu dàng và ấm áp, như thể sự xuất hiện của anh đã xua tan đi mọi mệt mỏi trong cô.

Khánh trao bó hoa cho cô, cảm nhận sự mềm mại của những cánh hoa dưới đầu ngón tay. “Anh mua cho em,” anh nói, nụ cười nhẹ hiện trên môi. Anh cố gắng tỏ ra thật tự nhiên, nhưng trong lòng anh vẫn có chút hồi hộp, xen lẫn với sự căng thẳng từ một ngày dài làm việc và chuẩn bị.

Linh vui vẻ đón nhận bó hoa, hít hà mùi hương thoang thoảng của hoa nhài. “Thơm quá, cảm ơn anh.” Cô đặt bó hoa vào một chiếc bình nhỏ trên bàn ăn, ánh mắt lướt qua Khánh một cách tinh tế. Cô nhận thấy anh vẫn có vẻ hơi lơ đãng, thỉnh thoảng ánh mắt anh lại liếc nhìn đồng hồ treo tường hoặc vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ như đang chờ đợi điều gì đó. Đã nhiều lần trong ngày, anh cũng làm những hành động tương tự, khiến cô vừa tò mò vừa có chút bối rối. Anh cũng có vẻ đang giữ một bí mật nào đó, một điều gì đó mà anh không muốn chia sẻ ngay lập tức.

“Hôm nay anh sao thế?” Linh hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng không giấu được chút băn khoăn. Cô tiến đến gần anh, đặt tay lên cánh tay anh. “Em thấy anh cứ lơ đãng thế nào ấy, cứ như đang có chuyện gì đó giấu em vậy.” Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, đầy trìu mến nhưng cũng pha chút tìm tòi, muốn khám phá điều đang ẩn giấu trong tâm trí anh.

Khánh khẽ giật mình trước câu hỏi trực diện của Linh. Anh cố gắng mỉm cười trấn an cô, nụ cười có vẻ hơi gượng gạo. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn tiết lộ bất ngờ của mình quá sớm. “Anh không sao,” anh đáp, giọng anh cố tỏ ra bình thản. “Chỉ là đang nghĩ về một dự án mới thôi. Anh Hùng vừa giao một dự án khá gấp, cần phải hoàn thành trước cuối tuần. Em đừng lo.” Anh biết, đây là một lời nói dối nhỏ, nhưng anh tin rằng nó cần thiết để bảo vệ sự bất ngờ mà anh đã dày công chuẩn bị.

Linh vẫn nhìn anh, ánh mắt cô dừng lại trên đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô nhận ra sự mệt mỏi ẩn hiện nơi đáy mắt anh, và cả một chút căng thẳng. Cô biết, anh luôn là người của công việc, luôn gánh vác trách nhiệm nặng nề. Và có lẽ, đây cũng là một trong những lần anh đang cố gắng giải quyết áp lực đó một mình. Cô không muốn tạo thêm gánh nặng cho anh bằng những câu hỏi dồn dập. “Dự án gì mà lại khiến anh ấy bận tâm đến vậy…” Linh thầm nghĩ trong lòng, một nỗi tò mò vẫn len lỏi, nhưng cô chọn cách tin tưởng và tôn trọng sự riêng tư của anh. Cô đã quá quen với những khoảng lặng đầy suy tư của anh, và tự cho phép mình lấp đầy chúng bằng niềm tin. Cô tin rằng, dù anh không nói ra, nhưng anh vẫn luôn dành cho cô một vị trí quan trọng nhất. Cô tin rằng, những lo toan trong ánh mắt anh là vì tương lai của cả hai.

Khánh vòng tay ôm Linh vào lòng, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ cơ thể cô. Anh tựa cằm lên tóc cô, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những áp lực đang đè nặng. Anh muốn tận hưởng khoảnh khắc bình yên này, muốn được "ở đây" trọn vẹn bên cô, như cô đã mong ước. Nhưng tâm trí anh vẫn như một dòng sông không ngừng chảy, với những suy nghĩ về công việc, về món quà, về cách làm sao để Linh có thể thực sự cảm nhận được tình yêu của anh.

Trong vòng tay anh, Linh cũng nhắm mắt. Cô cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, những nỗi buồn man mác vừa chớm nở. Cô vuốt nhẹ tấm lưng rộng của anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Cô biết, anh yêu cô theo cách của anh, một cách trầm lặng và đầy hành động. Cô tự nhủ rằng mình nên trân trọng điều đó. Tuy nhiên, dù cô cố gắng đến mấy, một cảm giác không trọn vẹn vẫn len lỏi trong lòng cô. Cô vẫn khao khát được nghe những lời nói yêu thương rõ ràng hơn, được anh chia sẻ nhiều hơn về những gánh nặng anh đang mang trong lòng. Cô cảm thấy, dù anh đang ôm cô, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi nào đó rất xa.

Ánh đèn vàng dịu trong căn hộ của Linh hắt lên hai bóng hình đang ôm nhau, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Nhưng đằng sau vẻ bình yên đó, là những dòng chảy ngầm của cảm xúc, của những điều chưa nói, của những nỗ lực thầm lặng và những khao khát không tên. Khánh hy vọng, món quà anh chuẩn bị sẽ là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa giao tiếp cảm xúc mà anh luôn vụng về, là lời khẳng định cho tình yêu anh dành cho Linh, một tình yêu không cần đến lời nói, nhưng sâu sắc và bền chặt. Linh, trong khi đó, vẫn chìm đắm trong niềm tin của riêng mình, một niềm tin được xây dựng trên những hành động của anh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi mong chờ, một nỗi khao khát về một sự hiện diện trọn vẹn hơn, một sự sẻ chia không chỉ bằng hành động, mà còn bằng cả tâm hồn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free