Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 47: Món Quà Im Lặng, Tình Yêu Vỡ Òa
Ánh đèn vàng dịu trong căn hộ của Linh hắt lên hai bóng hình đang ôm nhau, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Nhưng đằng sau vẻ bình yên đó, là những dòng chảy ngầm của cảm xúc, của những điều chưa nói, của những nỗ lực thầm lặng và những khao khát không tên. Khánh hy vọng, món quà anh chuẩn bị sẽ là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa giao tiếp cảm xúc mà anh luôn vụng về, là lời khẳng định cho tình yêu anh dành cho Linh, một tình yêu không cần đến lời nói, nhưng sâu sắc và bền chặt. Linh, trong khi đó, vẫn chìm đắm trong niềm tin của riêng mình, một niềm tin được xây dựng trên những hành động của anh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi mong chờ, một nỗi khao khát về một sự hiện diện trọn vẹn hơn, một sự sẻ chia không chỉ bằng hành động, mà còn bằng cả tâm hồn.
***
Linh khẽ thoát khỏi vòng tay của Khánh, nhẹ nhàng đi về phía kệ sách gần cửa sổ. Cô sắp xếp lại vài cuốn tiểu thuyết cũ, vuốt ve bìa sách một cách vô thức, nhưng tâm trí thì không ngừng vẩn vơ về Khánh. Cái ôm vừa rồi ấm áp thật, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự căng thẳng mơ hồ từ anh, một thứ áp lực vô hình dường như đang đè nặng lên vai người đàn ông cô yêu. Đã mấy ngày nay rồi, anh cứ vậy, thỉnh thoảng lại lơ đãng, ánh mắt xa xăm như thể đang lạc vào một thế giới riêng mà cô không thể chạm tới. Cô biết, anh đang bận rộn với công việc, với những dự án mới mà anh Hùng vừa giao. Cô tự nhủ mình phải tin tưởng, phải thông cảm cho anh. Tình yêu của họ không cần những lời hoa mỹ, mà cần sự thấu hiểu và sẻ chia. Nhưng đôi khi, cô vẫn ước ao anh sẽ mở lòng hơn một chút, chia sẻ những gánh nặng ấy cùng cô. Giá mà cô có thể nhìn thấu những suy nghĩ đang ẩn giấu trong đôi mắt sâu thẳm của anh.
Căn hộ nhỏ của Linh chìm trong sự yên tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xào xạc bên ngoài cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cũ. Mùi hương trà hoa nhài vẫn còn vương vấn trong không khí, dịu nhẹ và thanh khiết. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những lo lắng không tên đang vây lấy mình. Cô tin Khánh, luôn tin tưởng vào tình yêu anh dành cho cô. Nhưng cái cảm giác "có gì đó" anh đang giấu diếm vẫn khiến lòng cô bồn chồn không yên. Cô quay người lại, định hỏi anh thêm vài câu, nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và bất ngờ.
Linh hơi giật mình, nhưng ngay lập tức một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô. Anh vừa đi đâu đó về sao? Cô bước nhanh ra cửa, trái tim đập nhẹ. Khi cánh cửa mở ra, nụ cười của Linh hơi chững lại. Khánh đứng đó, dáng người cao ráo, hơi gầy trong chiếc áo sơ mi màu xám tro, nhưng nét mặt anh lại lộ vẻ căng thẳng rõ rệt, dù anh cố gắng che giấu bằng một nụ cười gượng gạo. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày chất chứa vẻ mệt mỏi, giờ đây lại ánh lên một sự hồi hộp lạ lùng. Anh cầm một chiếc túi giấy nhỏ màu nâu, hơi giấu ra sau lưng, như thể một đứa trẻ đang cố che đi món đồ chơi yêu thích.
“Anh về rồi à?” Linh hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng không giấu được chút băn khoăn. “Hôm nay trông anh lạ lắm đó nha.” Cô nhìn anh đầy trìu mến, ánh mắt dò xét. Cô chưa bao giờ thấy anh có vẻ bồn chồn và căng thẳng đến vậy, ngay cả khi đối mặt với những áp lực công việc lớn nhất.
Khánh bước vào, hơi thở anh có chút gấp gáp. Anh không đáp lại câu hỏi của cô ngay lập tức, chỉ mỉm cười, một nụ cười không hoàn toàn tự nhiên. Anh cố gắng giữ cho biểu cảm của mình bình thản nhất có thể, nhưng trong lòng anh, một trận gió lốc đang cuộn trào. Bao nhiêu ngày qua, anh đã dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho khoảnh khắc này, nhưng giờ đây, đứng trước Linh, anh lại cảm thấy vụng về và lo lắng hơn bao giờ hết. Liệu cô có hiểu được tấm lòng anh? Liệu món quà này có đủ sức nói lên tất cả những điều anh không thể nói thành lời?
“Anh có chuyện muốn nói với em,” Khánh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng hơi run. Anh không thể tiếp tục giữ bí mật này được nữa. Anh biết Linh tinh tế đến mức nào, cô đã cảm nhận được sự khác lạ từ anh. Anh không muốn cô phải lo lắng thêm. Khánh nhìn Linh, đôi mắt anh ngập tràn sự chân thành và tình yêu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sợ hãi rằng tình yêu của anh, dù sâu sắc đến mấy, vẫn sẽ không đủ để lấp đầy khao khát được thấu hiểu của cô. Anh sợ, vì anh luôn vụng về trong việc thể hiện cảm xúc bằng lời nói.
Linh bước lùi một bước, nhường lối cho anh. Cô khẽ gật đầu, lòng cô đột nhiên cũng trở nên hồi hộp theo anh. Mùi hương dịu nhẹ của nước hoa mà anh vẫn thường dùng thoảng qua, mang theo chút mùi giấy mới từ chiếc túi anh đang cầm. Anh đặt chiếc túi giấy màu nâu lên bàn ăn, nơi chiếc bình hoa nhài vẫn còn lung linh dưới ánh đèn. Căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc túi, không dám rời mắt. Trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy như tất cả mọi thứ đều đang tạm dừng lại, chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra. Anh sẽ nói gì? Hay là anh sẽ đưa cho cô cái gì? Cô không thể đoán được.
Khánh hít một hơi thật sâu, dường như đang lấy hết can đảm. Anh nhìn Linh, ánh mắt anh đầy trìu mến nhưng cũng chất chứa một sự căng thẳng tột độ. Anh chậm rãi đưa tay vào trong chiếc túi, như thể đang làm một nghi thức trang trọng. Linh nín thở. Đầu tiên, anh lấy ra hai chiếc cốc sứ. Chúng nhỏ nhắn, xinh xắn, với hình vẽ hai chú mèo con đang tựa vào nhau, một con mèo màu trắng tinh nghịch và một con mèo màu đen trầm tĩnh, đối lập nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ. Chiếc cốc màu trắng có hình chú mèo đang ngước nhìn lên, đôi mắt long lanh như thể đang chờ đợi. Chiếc cốc màu đen có hình chú mèo đang cúi đầu, vẻ trầm tư nhưng vẫn toát lên sự ấm áp. Màu sắc của chúng tươi sáng, nhưng lại không quá chói chang, vừa đủ để tạo cảm giác dễ chịu.
Linh nhìn những chiếc cốc, đôi mắt cô mở to vì ngạc nhiên. Cô nhận ra ngay hình ảnh của hai chú mèo đó, chúng giống như cô và anh vậy, một người hoạt bát, một người trầm tính, luôn tìm kiếm sự cân bằng trong nhau. Nhưng sự ngạc nhiên của cô chưa dừng lại ở đó. Khánh tiếp tục lấy ra một cuốn sổ tay bìa da màu nâu sẫm, dày dặn và có vẻ cổ điển. Bìa sổ được khắc một hình ảnh đơn giản: một cành hoa hồng nhỏ, và ở góc dưới, là hai chữ cái viết tắt tên của họ, K và L, lồng vào nhau một cách tinh xảo. Mùi da thuộc mới thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi mực in dịu nhẹ.
Khánh đặt những món quà lên bàn, đẩy nhẹ về phía Linh. Anh vẫn đứng đó, hai tay buông thõng, ánh mắt không rời khỏi cô. Anh muốn nói rất nhiều, nhưng cổ họng lại nghẹn lại. Anh cảm thấy tim mình đập mạnh đến nỗi tưởng chừng như cô có thể nghe thấy. Sau một lúc im lặng, anh cuối cùng cũng cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng hơi run rẩy, mỗi từ như được chắt lọc từ sâu thẳm trái tim: “Anh… anh biết anh không giỏi nói lời yêu thương. Anh biết đôi khi em cảm thấy anh vô tâm, hay không đủ tinh tế. Anh biết em khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu, nhưng anh lại vụng về quá…” Anh ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. “Nhưng anh muốn… muốn chúng ta có một thứ gì đó để… để giữ lại những kỷ niệm. Để mỗi ngày, chúng ta có thể nhìn lại những khoảnh khắc đã qua, và để cùng nhau xây dựng tương lai.”
Anh đưa mắt nhìn những chiếc cốc sứ và cuốn sổ tay. “Những chiếc cốc này… anh thấy nó giống chúng ta. Một chiếc màu trắng, một chiếc màu đen, nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng lại tạo thành một bức tranh hoàn hảo. Giống như em và anh vậy, dù khác biệt, nhưng lại không thể thiếu nhau. Còn cuốn sổ này… anh muốn chúng ta cùng nhau viết vào đó. Viết về những điều nhỏ nhặt, những ước mơ, những dự định. Để mỗi khi em cần anh ở bên, anh có thể cùng em lật giở từng trang, cùng em sống lại từng khoảnh khắc. Để em không còn cảm thấy cô đơn trong những suy nghĩ của mình. Anh muốn… anh muốn chứng minh cho em thấy, rằng anh luôn ở đây, luôn cố gắng vì em, vì chúng ta.”
Linh đứng bất động, đôi mắt cô dán chặt vào những món quà trên bàn. Cô lắng nghe từng lời Khánh nói, từng câu chữ như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của cô. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Không phải là nước mắt của sự buồn bã, mà là nước mắt của sự vỡ òa, của niềm hạnh phúc tột độ, của cảm giác được thấu hiểu một cách sâu sắc nhất. Cô không cần những lời yêu đương sáo rỗng, cô chỉ cần anh hành động, và anh đã làm điều đó, theo cách riêng của anh, một cách chân thành và vụng về đến đáng yêu.
Cô từ từ tiến đến gần, đôi tay run rẩy chạm vào những chiếc cốc sứ mát lạnh. Hình ảnh hai chú mèo con như đang mỉm cười với cô. Rồi cô chạm vào cuốn sổ tay, cảm nhận độ sần sùi của lớp da thuộc, lướt ngón tay qua hai chữ cái K và L lồng vào nhau. Mỗi chi tiết nhỏ đều thể hiện sự tỉ mỉ, sự quan tâm mà Khánh đã dành cho cô. Cô nhớ lại những lời mình đã nói với anh trong đêm bình yên ấy, về một tình yêu không cần xa hoa, chỉ cần sự hiện diện, sự thấu hiểu. Và Khánh, bằng hành động của mình, đã đáp lại tất cả. Anh đã lắng nghe, đã ghi nhớ, và đã cố gắng để thực hiện ước mơ nhỏ bé của cô.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ, mọi lo lắng trong lòng Linh đều tan biến như sương khói. Cô cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy, tràn ngập một thứ tình yêu ấm áp và bao la. Cô ngước nhìn Khánh, đôi mắt ngấn lệ nhưng lại rạng rỡ một cách lạ kỳ. Cô muốn nói, muốn nói thật nhiều, nhưng cổ họng cô lại nghẹn ứ. Tất cả những gì cô có thể làm là đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, siết chặt. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Khánh nhìn thấy nước mắt của Linh, lòng anh vừa nhẹ nhõm vừa xót xa. Anh biết cô đã hiểu, đã cảm nhận được tất cả. Anh nhẹ nhàng bước đến gần, vòng tay ôm Linh vào lòng. Cô nức nở, vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và mùi hương của anh. Tiếng nức nở của cô khe khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, nhưng đó là những tiếng nức nở của hạnh phúc, của sự cảm động. Anh ôm cô thật chặt, khẽ hôn lên mái tóc mềm mại của cô, lòng anh ngập tràn sự bình yên hiếm có. Giây phút này, mọi áp lực, mọi lo toan về công việc, về tài chính, dường như đều tan biến. Anh chỉ muốn được ở đây, trọn vẹn bên cô, như cô đã mong ước.
“Em yêu anh… Cảm ơn anh… Cảm ơn vì tất cả,” Linh thì thầm trong vòng tay anh, giọng cô nghẹn ngào. Cô siết chặt vòng tay, như thể sợ rằng anh sẽ tan biến mất. Cô cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim anh, mạnh mẽ và đều đặn. Cô biết, đây chính là nơi thuộc về cô. Đây chính là người đàn ông mà cô đã chọn.
Khánh ôm chặt Linh, hôn nhẹ lên tóc cô, rồi khẽ nói, giọng anh trầm ấm và đầy yêu thương: “Anh cũng yêu em. Rất nhiều.” Anh dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô, đôi mắt anh ánh lên sự dịu dàng. Anh dẫn Linh đến chiếc ghế sofa êm ái, nơi ánh đèn bàn chiếu xuống một vầng sáng dịu nhẹ. Họ ngồi cạnh nhau, vai kề vai. Linh vẫn còn xúc động, nhưng đã lấy lại được bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng cầm cuốn sổ tay lên, ngón tay lướt trên bìa da mềm mại, cảm nhận sự tinh tế trong từng chi tiết.
Cô mở cuốn sổ ra, những trang giấy trắng tinh khôi hiện ra, thơm mùi giấy mới. Cô nhìn Khánh, đôi mắt long lanh hỏi ý anh. Khánh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn vẻ gượng gạo hay căng thẳng như lúc đầu. Anh cầm lấy cây bút dạ đen mà anh đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng đặt vào tay Linh. “Chúng ta sẽ viết gì đầu tiên đây?” Linh hỏi, giọng cô vẫn còn hơi run, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ háo hức.
Khánh dịu dàng cầm lấy bàn tay cô, tay anh đặt lên trên tay cô, cùng cô cầm cây bút. Hương nước hoa của anh quyện với mùi giấy mới và mùi da thuộc, tạo nên một sự hòa quyện thật đặc biệt. “Viết về ngày hôm nay,” anh thì thầm, giọng anh như một lời thì thầm của gió, nhẹ nhàng và ấm áp. “Ngày mà chúng ta bắt đầu một chương mới.”
Khánh khẽ nghiêng người, tựa cằm lên vai Linh, cùng cô nhìn xuống trang giấy trắng. Linh bắt đầu viết, nét chữ cô mềm mại và uyển chuyển. Cô viết ngày tháng hôm nay, rồi viết một dòng chữ đơn giản nhưng chất chứa tất cả tình cảm của cô: “Ngày… chúng ta bắt đầu ghi lại hành trình tình yêu của mình. Cảm ơn anh, vì đã luôn ở đây, và đã cho em thấy rằng anh hiểu em nhiều đến thế nào.” Khánh đọc từng chữ, lòng anh dâng trào một cảm xúc khó tả. Anh khẽ siết chặt tay cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô một lần nữa.
Linh ngẩng đầu lên nhìn anh, khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng tràn ngập niềm hạnh phúc. Cô cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa những đám mây. Món quà này không chỉ là những chiếc cốc hay cuốn sổ, mà nó còn là lời khẳng định cho sự hiện diện của anh, cho sự thấu hiểu anh dành cho cô, điều mà cô khao khát bấy lâu. Cô ôm chặt lấy cuốn sổ, như thể ôm lấy cả tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng.
Khánh nhìn gương mặt hạnh phúc của Linh, lòng anh trào dâng sự mãn nguyện. Anh đã làm được. Anh đã khiến cô hạnh phúc. Anh đã thể hiện được tình yêu của mình theo cách mà anh nghĩ là tốt nhất. Tuy nhiên, khi nhìn sâu vào đôi mắt cô, anh vẫn thoáng thấy một nỗi niềm xa xăm nào đó, một gánh nặng vô hình lại bắt đầu len lỏi trong tâm trí anh. Dự án của anh Hùng vẫn còn đó, những con số, những bản vẽ, những kỳ vọng của gia đình vẫn như một tảng đá đè nặng. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng nó lại mang theo cả những lo toan chưa được giải tỏa. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, cố gắng tập trung vào khoảnh khắc hiện tại, vào đôi mắt hạnh phúc của Linh. Anh biết, anh phải mạnh mẽ, phải cố gắng hơn nữa, để những ước mơ chung này có thể trở thành hiện thực.
Trong vòng tay Khánh, Linh tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể anh. Cô lướt tay qua từng trang giấy trắng tinh, hình dung về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau viết nên. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích của cô, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả sẽ là một phần của cuốn sổ này. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Và hôm nay, anh đã làm được điều đó, một cách tuyệt vời. Dù cô không biết về tiếng thở dài khẽ khàng của anh, về những lo toan vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí anh, nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình trên từng trang giấy trắng tinh khôi ấy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.