Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 48: Lời Thì Thầm Của Tương Lai
Linh vùi mặt vào hõm vai Khánh, cảm nhận hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên tóc. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa qua lớp áo mỏng, siết chặt lấy cô trong một vòng ôm vững chãi. Trái tim cô, sau những giây phút vỡ òa, giờ đây đập rộn ràng nhưng lại dịu êm lạ thường, như thể tìm được một bến đỗ bình yên giữa bão tố. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi của gỗ đàn hương phảng phất cùng chút hương trà xanh mà anh vẫn dùng, quyện vào khứu giác cô, mang đến một cảm giác an toàn đến lạ. Cô siết chặt vòng tay quanh anh, như sợ rằng khoảnh khắc này sẽ tan biến vào hư vô.
“Anh… anh thật là đáng ghét…” Linh thốt lên, giọng cô vẫn còn nức nở, nhưng sâu thẳm trong đó là sự nũng nịu và biết ơn. Cô khẽ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn lên khuôn mặt Khánh. Vẻ mệt mỏi thường trực trên gương mặt anh dường như đã tan biến, thay vào đó là một sự dịu dàng hiếm thấy, một ánh nhìn chỉ dành riêng cho cô. “Nhưng em yêu anh nhiều lắm.”
Khánh khẽ mỉm cười, một nụ cười không quá rạng rỡ, nhưng lại đủ sức sưởi ấm cả trái tim Linh. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, rồi thì thầm vào tai cô, giọng anh trầm ấm như tiếng gió xôn xao trên lá, mang theo sự chân thành hiếm có. “Anh biết em thích những điều giản dị. Anh… anh chỉ muốn chúng ta có một mái nhà nhỏ, ấm cúng. Có em, có anh… và những chú mèo con chạy quanh.”
Lời nói của Khánh như một phép màu, xoa dịu mọi vết xước trong tâm hồn Linh. Những gì cô khao khát bấy lâu nay, những điều giản dị mà cô vẫn giữ kín trong lòng, giờ đây lại được chính anh nói ra, một cách tự nhiên và chân thật đến thế. Cô không cần một lâu đài tráng lệ, không cần những món quà xa xỉ, cô chỉ cần một ngôi nhà, dù nhỏ bé, nơi có hơi ấm của tình yêu, nơi có anh và cô cùng nhau vun đắp. Và những chú mèo con, một hình ảnh ngộ nghĩnh và đầy sức sống, đã vẽ nên một bức tranh tương lai rõ nét và ngọt ngào trong tâm trí cô.
Linh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng giờ đã ánh lên vẻ sửng sốt và một niềm hạnh phúc tột độ. Cô nhìn Khánh, như muốn tìm kiếm sự xác nhận trong đáy mắt anh. “Thật sao anh? Em… em mơ ước điều đó lâu rồi. Một ngôi nhà nhỏ có vườn, có hoa, có tiếng mèo kêu mỗi sáng…” Giọng cô nhỏ dần, như sợ rằng nói lớn sẽ làm tan biến giấc mơ mong manh này. Cô đã không nghĩ rằng Khánh, một người đàn ông trầm tính và thực tế, lại có thể thấu hiểu được những ước mơ lãng mạn và có phần trẻ con của cô đến vậy. Anh luôn là người của những con số, những dự án, những mục tiêu lớn lao, khiến cô đôi lúc cảm thấy mình lạc lõng với những mơ mộng viển vông. Nhưng hôm nay, anh đã chứng minh điều ngược lại.
Khánh khẽ hôn lên trán Linh một lần nữa, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một lời hứa. “Thật. Chúng ta sẽ cùng nhau viết thật nhiều kỷ niệm vào cuốn sổ này. Và biến chúng thành hiện thực.” Anh nói, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một niềm tin mãnh liệt, như thể anh đã nhìn thấy rõ ràng tương lai mà anh vừa vẽ ra.
Ánh sáng từ chiếc đèn đọc sách trên bàn hắt xuống, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ bao quanh hai người, xua đi bóng tối mờ ảo của buổi tối đang dần buông. Bên ngoài cửa sổ, những tia nắng hoàng hôn cuối cùng đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm, và những ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh, huyền ảo. Tiếng còi xe cộ từ xa vọng lại giờ đã lắng xuống, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của căn phòng, hòa quyện với tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa, mang theo mùi hoa nhài dịu mát từ ban công. Mùi nến thơm nhẹ nhàng của Linh, thứ mùi hương cô vẫn thường dùng để xoa dịu tâm hồn sau những ngày dài mệt mỏi, giờ đây cũng trở nên ngọt ngào hơn, như một sự khẳng định cho khoảnh khắc bình yên này.
Khánh khẽ nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn giữ Linh trong một tư thế gần gũi. Anh dẫn cô đến chiếc bàn cà phê nhỏ, nơi cặp cốc sứ hình mèo và cuốn sổ tay ghi chép chung vẫn nằm đó, như một minh chứng cho tình yêu thầm lặng và sự thấu hiểu anh dành cho cô. Họ ngồi xuống cạnh nhau trên chiếc sofa êm ái, vai kề vai, hơi ấm từ anh vẫn vương vấn bên cô. Linh vẫn còn xúc động, nhưng đã lấy lại được sự bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng cầm cuốn sổ tay lên, ngón tay cô lướt trên bìa da mềm mại, cảm nhận sự tinh tế trong từng chi tiết. Một cảm giác trân trọng dâng trào trong lòng cô.
Cô mở cuốn sổ ra, những trang giấy trắng tinh khôi hiện ra, thơm thoang thoảng mùi giấy mới. Cô nhìn Khánh, đôi mắt long lanh hỏi ý anh. Khánh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn vẻ gượng gạo hay căng thẳng như lúc đầu. Anh cầm lấy cây bút dạ đen mà anh đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng đặt vào tay Linh. Ngón tay anh khẽ chạm vào ngón tay cô, một dòng điện nhỏ chạy qua, khiến tim Linh khẽ rung động.
“Chúng ta sẽ viết gì đầu tiên đây?” Linh hỏi, giọng cô vẫn còn hơi run, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ háo hức. Cô ngắm nhìn cây bút trong tay, một vật phẩm đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt trong khoảnh khắc này.
Khánh dịu dàng cầm lấy bàn tay cô, tay anh đặt lên trên tay cô, cùng cô cầm cây bút. Hương nước hoa của anh quyện với mùi giấy mới và mùi da thuộc, tạo nên một sự hòa quyện thật đặc biệt, một mùi hương sẽ mãi in sâu vào ký ức của Linh. Anh khẽ nghiêng người, tựa cằm lên vai Linh, cùng cô nhìn xuống trang giấy trắng. “Viết về ngày hôm nay,” anh thì thầm, giọng anh như một lời thì thầm của gió, nhẹ nhàng và ấm áp, đủ để cô nghe thấy rõ mồn một. “Ngày mà chúng ta bắt đầu một chương mới.”
Linh gật đầu, trái tim cô như muốn nhảy múa. Cô bắt đầu viết, nét chữ cô mềm mại và uyển chuyển, như chính tâm hồn cô. Cô viết ngày tháng hôm nay, rồi viết một dòng chữ đơn giản nhưng chất chứa tất cả tình cảm của cô: “Ngày… chúng ta bắt đầu ghi lại hành trình tình yêu của mình. Cảm ơn anh, vì đã luôn ở đây, và đã cho em thấy rằng anh hiểu em nhiều đến thế nào.” Những con chữ hiện lên trên nền giấy trắng tinh, như những hạt mầm đầu tiên của một khu vườn tình yêu mà họ sẽ cùng nhau vun xới.
Khánh đọc từng chữ, lòng anh dâng trào một cảm xúc khó tả. Anh khẽ siết chặt tay cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô một lần nữa. Nụ hôn ấy, không chỉ là sự biểu lộ tình cảm, mà còn là một lời hứa ngầm, một sự khẳng định cho những gì anh vừa nói. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một niềm hạnh phúc giản dị khi thấy Linh hạnh phúc đến vậy. Đó là khoảnh khắc mà mọi gánh nặng dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và tình yêu.
Linh ngẩng đầu lên nhìn anh, khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng tràn ngập niềm hạnh phúc. Cô cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa những đám mây, một cảm giác bồng bềnh, nhẹ nhõm. Món quà này không chỉ là những chiếc cốc hay cuốn sổ, mà nó còn là lời khẳng định cho sự hiện diện của anh, cho sự thấu hiểu anh dành cho cô, điều mà cô khao khát bấy lâu. Cô ôm chặt lấy cuốn sổ, như thể ôm lấy cả tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng.
Họ tiếp tục cùng nhau viết, cùng nhau phác thảo những hình ảnh đơn giản. Khánh, với sự khéo léo của một người làm thiết kế, vẽ những nét phác thảo của một ngôi nhà nhỏ với mái ngói đỏ tươi, bên cạnh là một mảnh vườn nhỏ xinh xắn với những bông hoa đủ màu sắc. Anh còn vẽ thêm hai chú mèo nhỏ đang cuộn mình ngủ dưới gốc cây, nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại đầy ấm áp và sống động. Linh nhìn những nét vẽ của anh, lòng cô dâng trào niềm vui. Cô hí hoáy tô màu cho những bông hoa, viết thêm những lời chú thích nhỏ bên cạnh: “Ngôi nhà của chúng ta”, “Vườn hoa em thích”, “Mèo con của Khánh và Linh”. Mỗi nét chữ, mỗi hình vẽ đều thấm đẫm tình yêu và hy vọng của họ. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích của Linh, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc.
Trong lòng Linh, một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa. Cô tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể anh, sự vững chãi của bờ vai anh. Cô lướt tay qua từng trang giấy trắng tinh, hình dung về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau viết nên. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích của cô, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả sẽ là một phần của cuốn sổ này. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Và hôm nay, anh đã làm được điều đó, một cách tuyệt vời.
Khánh nhìn gương mặt hạnh phúc của Linh, lòng anh trào dâng sự mãn nguyện. Anh đã làm được. Anh đã khiến cô hạnh phúc. Anh đã thể hiện được tình yêu của mình theo cách mà anh nghĩ là tốt nhất, bằng những hành động cụ thể và những lời hứa về tương lai. Anh cảm thấy một sự tự hào nhẹ nhàng, một niềm vui len lỏi. Tuy nhiên, khi nhìn sâu vào đôi mắt cô, anh vẫn thoáng thấy một nỗi niềm xa xăm nào đó, một gánh nặng vô hình lại bắt đầu len lỏi trong tâm trí anh. Ánh mắt anh khẽ lướt qua vai Linh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, một áp lực. Dự án của anh Hùng vẫn còn đó, những con số khô khan, những bản vẽ phức tạp, những kỳ vọng của gia đình vẫn như một tảng đá đè nặng lên vai anh. Những ước mơ lớn lao mà họ vừa viết vào cuốn sổ tay chung – ngôi nhà nhỏ, khu vườn, những chú mèo – bỗng chốc hiện lên rõ ràng hơn, không còn là những nét vẽ vô tư mà là những mục tiêu đòi hỏi sự nỗ lực và hy sinh lớn.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng nó lại mang theo cả những lo toan chưa được giải tỏa, những tính toán thầm lặng về tài chính, về thời gian, về khả năng thực hiện. Anh biết, để biến những ước mơ giản dị này thành hiện thực, anh cần phải cố gắng hơn rất nhiều, phải đối mặt với nhiều áp lực hơn nữa. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, cố gắng tập trung vào khoảnh khắc hiện tại, vào đôi mắt hạnh phúc của Linh. Anh biết, anh phải mạnh mẽ, phải cố gắng hơn nữa, để những ước mơ chung này có thể trở thành hiện thực.
Trong vòng tay Khánh, Linh tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể anh. Cô lướt tay qua từng trang giấy trắng tinh, hình dung về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau viết nên. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích của cô, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả sẽ là một phần của cuốn sổ này. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Và hôm nay, anh đã làm được điều đó, một cách tuyệt vời. Dù cô không biết về tiếng thở dài khẽ khàng của anh, về những lo toan vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí anh, nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình trên từng trang giấy trắng tinh khôi ấy. Đối với Linh, những lời thì thầm về tương lai, về một mái ấm nhỏ bé, giản dị, chính là món quà quý giá nhất mà Khánh có thể dành cho cô. Nó không chỉ là tình yêu, mà còn là sự thấu hiểu, sự cam kết, và một niềm tin vững chắc vào một tương lai chung. Cô mong muốn những khoảnh khắc chia sẻ cảm xúc bằng lời nói như thế này sẽ không chỉ là "lần hiếm hoi" hay "đặc biệt", mà sẽ là một phần quen thuộc trong tình yêu của họ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.