Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 49: Trang Sổ Mở Ra Hạnh Phúc
Căn hộ của Linh chìm trong thứ ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách đặt ở góc phòng và ngọn nến thơm phảng phất mùi hoa nhài. Tiếng nhạc jazz du dương như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian, không quá ồn ào để lấn át những lời thì thầm, nhưng đủ để lấp đầy những khoảng lặng bằng sự lãng mạn tinh tế. Linh vẫn tựa đầu vào vai Khánh, hơi ấm từ cơ thể anh len lỏi qua lớp vải áo mỏng, mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Nhịp đập trái tim anh đều đặn dưới tai cô, một âm thanh thô mộc nhưng lại là bản tình ca êm ái nhất mà cô từng nghe. Cô nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc từ da thịt anh, một mùi hương không quá nồng nàn nhưng đủ để níu giữ tâm trí cô, khiến mọi lo toan, mọi mệt mỏi của một ngày dài tan biến.
Khánh khẽ vuốt ve mái tóc dài mềm mại của Linh, từng sợi tóc mượt mà lướt qua kẽ tay anh. Anh cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp ấy như một điều kỳ diệu. Đôi mắt anh dịu dàng nhìn xuống khuôn mặt thanh thoát của cô, nơi khóe môi vẫn còn vương nụ cười mãn nguyện. Anh đã thấy sự vỡ òa của cô khi nhận được món quà, sự rạng rỡ khi cùng anh viết những dòng đầu tiên vào cuốn sổ. Và điều đó, hơn bất cứ điều gì, đã sưởi ấm trái tim vốn ít khi biểu lộ cảm xúc của anh. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, muốn đóng băng thời gian để chỉ có anh và cô, trong không gian riêng tư được dệt nên từ tình yêu và sự thấu hiểu.
Thế nhưng, như một bóng ma dai dẳng, những suy nghĩ về công việc, về áp lực tài chính lại len lỏi vào tâm trí Khánh. Ánh mắt anh khẽ lướt qua vai Linh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, một áp lực. Anh vẫn còn nhớ rõ những con số khô khan trong dự án của anh Hùng, những bản vẽ phức tạp đang chờ anh hoàn thiện, và cả những kỳ vọng vô hình của gia đình. Những ước mơ lớn lao mà họ vừa viết vào cuốn sổ tay chung – một ngôi nhà nhỏ có khu vườn, có những chú mèo lười biếng – bỗng chốc hiện lên rõ ràng hơn, không còn là những nét vẽ vô tư mà là những mục tiêu đòi hỏi sự nỗ lực và hy sinh lớn. Anh biết, để biến những ước mơ giản dị này thành hiện thực, anh cần phải cố gắng hơn rất nhiều, phải đối mặt với nhiều áp lực hơn nữa. Một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không nghe thấy, thoát ra từ lồng ngực anh. Nó mang theo cả những lo toan chưa được giải tỏa, những tính toán thầm lặng về tài chính, về thời gian, về khả năng thực hiện. Anh tự nhủ, mình phải mạnh mẽ, phải cố gắng hơn nữa, để những ước mơ chung này có thể trở thành hiện thực. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, cố gắng tập trung vào khoảnh khắc hiện tại, vào đôi mắt hạnh phúc của Linh. Anh biết, anh phải mạnh mẽ, phải cố gắng hơn nữa, để những ước mơ chung này có thể trở thành hiện thực. Linh, trong vòng tay anh, hoàn toàn không hay biết về những gợn sóng đang khuấy động trong tâm hồn người cô yêu. Cô chỉ cảm nhận được hơi ấm, sự vững chãi của bờ vai anh, và những lời thì thầm về tương lai vẫn còn vang vọng trong tâm trí cô. Đối với cô, đó là một món quà quý giá, là sự cam kết, là niềm tin vững chắc vào một tương lai chung. Cô mong muốn những khoảnh khắc chia sẻ cảm xúc bằng lời nói như thế này sẽ không chỉ là "lần hiếm hoi" hay "đặc biệt", mà sẽ là một phần quen thuộc trong tình yêu của họ. Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió heo may: "Khánh này, anh có thấy hạnh phúc không?"
Khánh siết nhẹ vòng tay, cằm anh khẽ chạm vào tóc cô, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy trân trọng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô, mùi hương quen thuộc mà anh yêu thích. “Có,” anh đáp, giọng trầm ấm, khẽ rung lên. “Anh rất hạnh phúc, Linh à.” Anh không nói thêm nhiều, nhưng ánh mắt anh, khi anh khẽ cúi xuống nhìn cô, đã nói lên tất cả. Nó chứa đựng sự dịu dàng, sự mãn nguyện, và cả một lời hứa thầm lặng. Anh không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng anh tin rằng, qua hành động, qua sự hiện diện của mình, Linh có thể cảm nhận được tình yêu chân thành mà anh dành cho cô. Anh muốn cô hiểu rằng, ngay cả khi anh không nói ra, cô vẫn luôn là điều quan trọng nhất trong cuộc đời anh. Khoảnh khắc ấy, trong ánh nến lung linh, giữa giai điệu jazz du dương, mọi thứ dường như dừng lại. Họ không cần thêm bất kỳ lời nói nào, chỉ cần sự hiện diện của nhau, hơi ấm từ vòng tay ôm, và nhịp đập trái tim hòa chung một điệu. Linh tựa đầu sâu hơn vào vai Khánh, lòng cô tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Cô lướt tay qua từng trang giấy trắng tinh của cuốn sổ tay đang nằm trên bàn, hình dung về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau viết nên. Tiếng bút sột soạt, tiếng cười khúc khích của cô, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả sẽ là một phần của cuốn sổ này. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Và hôm nay, anh đã làm được điều đó, một cách tuyệt vời.
Sau một hồi chìm đắm trong sự yên bình và hạnh phúc, Linh khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một ý tưởng mới. Cô nhẹ nhàng xoay người, đối mặt với Khánh, bàn tay cô đặt hờ lên cánh tay anh, cảm nhận sự rắn chắc, ấm áp. Ánh nến hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đường nét thanh tú và vẻ tinh nghịch ẩn chứa. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn chảy, nhưng trong khoảnh khắc này, nó dường như trở thành bản nhạc nền cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí Linh. Cô muốn lưu giữ những khoảnh khắc này, không chỉ trong ký ức, mà còn trên những trang giấy, như một bằng chứng hữu hình cho tình yêu của họ. Cô khao khát một thứ gì đó để sau này, khi thời gian trôi qua, khi những bộn bề cuộc sống có thể làm phai mờ đi những ký ức, họ vẫn có thể lật giở lại, tìm thấy những nụ cười, những giọt nước mắt, những lời hứa hẹn đã từng có.
"Khánh này," Linh cất tiếng, giọng cô dịu dàng như tiếng chuông gió, nhưng lại chứa đựng một sự quả quyết đáng ngạc nhiên. "Em có một ý này..." Cô hơi ngập ngừng, quan sát biểu cảm trên khuôn mặt anh. Cô luôn lo sợ rằng những ý tưởng lãng mạn, đôi khi có vẻ trẻ con của cô, sẽ khiến anh cảm thấy phiền hà hay không thực tế. Nhưng ánh mắt anh vẫn tập trung vào cô, đầy yêu thương và khuyến khích, khiến cô có thêm dũng khí để bày tỏ. Khánh siết nhẹ bàn tay cô, môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười ấm áp. Anh biết Linh luôn có những ý tưởng đáng yêu, và anh luôn sẵn lòng lắng nghe, dù cho đôi khi anh không biết phải phản ứng thế nào bằng lời nói. "Ý gì vậy em?" anh đáp, giọng trầm ấm, khẽ khàng, như một lời mời gọi cô hãy tiếp tục. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang anh, giúp anh xua đi những lo toan vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí. Anh muốn mình hoàn toàn hiện diện ở đây, cùng cô, trong khoảnh khắc này.
Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai xua tan màn sương sớm. "Em muốn mình có thể ghi lại tất cả, để sau này mình cùng đọc lại." Cô nói, ánh mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô nhìn xuống cuốn sổ tay đang nằm trên bàn, rồi lại nhìn lên Khánh, mong chờ sự đồng tình từ anh. "Anh thấy không? Mình có cuốn sổ tay này rồi." Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ, cảm nhận từng đường vân giấy. Đối với cô, cuốn sổ không chỉ là một vật dụng đơn thuần, nó là biểu tượng của sự khởi đầu, của những ước mơ mà họ vừa cùng nhau viết nên. Nó là một không gian riêng tư, nơi tình yêu của họ có thể được nuôi dưỡng và ghi dấu. Cô muốn nó trở thành một 'kho báu' của những ký ức, một 'cỗ máy thời gian' giúp họ quay về những khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Cô hình dung ra từng trang giấy sẽ được lấp đầy bằng những điều nhỏ nhặt nhất: từ chiếc vé xem phim đầu tiên của họ, đến bức ảnh chụp lén anh khi anh đang say sưa làm việc, hay những dòng nhật ký ghi lại cảm xúc của cô sau mỗi buổi hẹn hò. Cô muốn nó là một nơi mà cả hai có thể chia sẻ những suy nghĩ thầm kín nhất, những ước mơ điên rồ nhất, hay chỉ đơn giản là những câu chuyện cười vu vơ. Cô tin rằng, việc cùng nhau xây dựng cuốn sổ này sẽ giúp họ gắn kết hơn, hiểu nhau hơn, và trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau hơn. "Em muốn mình sẽ không bỏ lỡ bất kỳ điều gì," cô thì thầm, giọng nói chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. "Mỗi buổi hẹn hò, mỗi chuyến đi, mỗi lần mình cười thật to, hay thậm chí là những lần mình giận dỗi nhau nữa. Em muốn mình ghi lại tất cả. Anh thấy sao?" Cô nhìn anh đầy hy vọng, chờ đợi câu trả lời của anh, chờ đợi ánh mắt anh sẽ phản chiếu lại niềm khao khát của cô.
Khánh lắng nghe Linh nói, từng lời cô thốt ra đều chạm đến một góc mềm mại trong trái tim anh. Anh nhìn vào đôi mắt cô, thấy được sự lấp lánh của niềm hy vọng và tình yêu chân thành. Anh hiểu rằng, đối với Linh, những điều nhỏ bé, những kỷ niệm được lưu giữ lại có ý nghĩa lớn lao đến thế nào. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói, và anh biết điều đó đôi khi khiến Linh cảm thấy thiếu thốn. Nhưng anh luôn cố gắng bù đắp bằng hành động, và việc lắng nghe cô, ủng hộ những ý tưởng của cô, cũng là một cách anh thể hiện tình yêu của mình. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp lan tỏa khắp khuôn mặt anh, xua đi vẻ trầm tư thường thấy.
"Anh thích," Khánh đáp, giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng lần này lại pha chút hào hứng, một sự hưởng ứng chân thành. "Rất thích." Anh không chút do dự. Ý tưởng của Linh không chỉ lãng mạn mà còn rất thiết thực, một cách để anh và cô có thể cùng nhau xây dựng một thứ gì đó, một di sản của tình yêu. Anh đưa tay khẽ vuốt ve má cô, cảm nhận sự mềm mại, mịn màng của làn da. "Vậy mình sẽ dán ảnh, dán vé xem phim, rồi ghi lại cảm xúc của mình nữa..." Linh hào hứng lặp lại những ý tưởng của mình, ánh mắt cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô quay sang nhìn cuốn sổ tay trên bàn, như thể nó đã biến thành một sinh vật sống động, chờ đợi được lấp đầy bằng những câu chuyện của họ. "Và mình có thể vẽ thêm những hình ảnh ngộ nghĩnh," Khánh tiếp lời, ý tưởng bất ngờ nảy ra trong đầu anh. "Hoặc ghi lại cả những câu chuyện nhỏ mà mình đã quên, những câu thoại ngớ ngẩn mà mình đã từng nói với nhau..." Anh mỉm cười, nhớ lại một vài khoảnh khắc vui vẻ của họ. Linh phá lên cười khúc khích, giọng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc. "Đúng rồi! Anh giỏi vẽ mà! Anh sẽ vẽ những chú mèo con, những ngôi nhà nhỏ, và cả khu vườn của chúng ta nữa!" Cô nhìn anh đầy ngưỡng mộ. Anh vẽ không phải là họa sĩ chuyên nghiệp, nhưng những nét vẽ của anh luôn mang một vẻ ngây thơ, đáng yêu, khiến cô thích thú.
Họ cùng nhau lật giở cuốn sổ tay, những trang giấy trắng tinh khôi như một lời mời gọi về những câu chuyện chưa kể. Khánh khẽ chạm vào bìa sổ, cảm nhận sự mát lạnh của chất liệu giấy. Anh hình dung ra từng trang giấy sẽ được lấp đầy, không chỉ bằng chữ viết mà còn bằng hình ảnh, bằng những vật kỷ niệm nhỏ bé. Anh nghĩ đến những buổi chiều cuối tuần, khi cả hai cùng ngồi lại, bên ly trà nóng, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm, cùng nhau ghi chép vào cuốn sổ này. Đó sẽ là những khoảnh khắc bình yên, lãng mạn, nơi họ có thể thực sự kết nối với nhau, không bị chi phối bởi những áp lực bên ngoài. Anh chợt nhớ đến lời của bà Hoa, về việc "sớm ổn định", về một mái ấm gia đình. Và cuốn sổ này, có lẽ, chính là một bước nhỏ, một viên gạch đầu tiên để xây dựng nên mái ấm đó.
Một thoáng, ánh mắt Khánh lại khẽ lướt qua vai Linh, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt anh, những ánh đèn ấy không còn lấp lánh như vì sao mà trở nên chói chang, như những lời nhắc nhở về thực tại. Dự án vẫn còn đó, những con số vẫn nhảy múa trong đầu, và cả gánh nặng vô hình về tài chính, về trách nhiệm vẫn đè nặng lên vai. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng nó lại mang theo cả những lo toan chưa được giải tỏa. Anh biết, để biến những ước mơ giản dị này thành hiện thực, anh cần phải cố gắng hơn rất nhiều, phải đối mặt với nhiều áp lực hơn nữa. Anh tự nhủ, mình phải mạnh mẽ, phải cố gắng hơn nữa, để những ước mơ chung này có thể trở thành hiện thực.
Thế nhưng, ngay lập tức, Khánh lắc đầu nhẹ, như thể muốn xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Anh nắm chặt lấy bàn tay Linh, bàn tay cô mềm mại, ấm áp, như một dòng điện nhỏ truyền sự trấn an vào anh. Anh quay lại nhìn cô, đôi mắt anh đã trở lại vẻ dịu dàng, trìu mến. Anh không muốn những lo toan của mình làm ảnh hưởng đến khoảnh khắc hạnh phúc này. Anh muốn cô cảm thấy được yêu thương, được trân trọng, và được an toàn trong vòng tay anh. "Mình sẽ làm cho nó thật đặc biệt," anh nói, giọng anh đầy quyết tâm, "một cuốn sổ mà chỉ có chúng ta mới hiểu được." Linh mỉm cười hạnh phúc, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể anh. Cô lướt tay qua từng trang giấy trắng tinh, hình dung về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau viết nên. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích của cô, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả sẽ là một phần của cuốn sổ này. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Và hôm nay, anh đã làm được điều đó, một cách tuyệt vời. Dù cô không biết về tiếng thở dài khẽ khàng của anh, về những lo toan vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí anh, nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình trên từng trang giấy trắng tinh khôi ấy. Cuốn sổ tay ghi chép chung, dù hiện tại là biểu tượng của hạnh phúc, đã trở thành một vật phẩm mang nhiều ý nghĩa hoài niệm, một vật chứng cho những ước mơ đang chớm nở của hai người. Nó là lời hứa thầm lặng về một tương lai, nơi tình yêu của họ sẽ được ghi dấu, từng trang một, từng ngày một, như một bản tình ca không bao giờ kết thúc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.