Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 50: Cuốn Sổ Tay Định Mệnh
Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày cuối tuần rắc vàng lên khung cửa sổ căn hộ nhỏ của Linh, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên sàn gỗ. Tiếng chim lảnh lót từ tán cây bên ngoài ban công như bản nhạc dạo đầu cho một ngày mới, xua tan đi sự tĩnh lặng còn vương vấn của đêm qua. Linh khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của Khánh đang bao bọc lấy mình từ phía sau. Anh vẫn còn chìm trong giấc ngủ, hơi thở đều đều phả vào mái tóc cô, mang theo mùi hương nam tính đặc trưng của anh, một mùi hương vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, đủ để khiến cô cảm thấy bình yên đến lạ.
Cô lướt tay nhẹ nhàng lên cánh tay anh, cảm nhận làn da ấm áp dưới lớp vải áo thun mỏng. Khoảnh khắc này, nằm gọn trong vòng tay anh, được bao bọc bởi sự bình yên hiếm có, khiến mọi lo toan, mọi bận rộn của cuộc sống thành phố dường như tan biến. Linh nhớ lại cuộc trò chuyện đêm qua, khi họ cùng nhau mơ mộng về một cuốn sổ tay chung, nơi họ sẽ ghi lại những kỷ niệm, những ước mơ. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô. Đó không chỉ là một ý tưởng ngẫu hứng, mà là một khao khát sâu thẳm của Linh, khao khát được lưu giữ, được chia sẻ, được cảm nhận sự hiện diện của anh trong từng trang giấy. Cô muốn có một minh chứng hữu hình cho tình yêu của họ, một nơi mà những cảm xúc, dù nhỏ bé đến đâu, cũng được trân trọng và ghi dấu.
Khánh khẽ động đậy, rồi mở mắt. Đôi mắt anh, vốn sâu và thường mang vẻ trầm tư, giờ đây dịu dàng hơn, ánh lên tia ấm áp khi nhìn thấy cô. Anh siết nhẹ vòng tay, kéo cô sát hơn vào lòng. "Chào buổi sáng," anh thì thầm, giọng nói còn ngái ngủ, trầm ấm.
Linh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt anh. "Chào buổi sáng, anh." Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập của trái tim anh qua lồng ngực mình. "Anh còn nhớ ý tưởng cuốn sổ tay của em không?" Cô hỏi, giọng nói đầy háo hức, như một đứa trẻ chờ đợi món quà. "Em nghĩ hôm nay mình đi tìm một cuốn thật đặc biệt nhé!"
Khánh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, đủ làm bừng sáng cả căn phòng. Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, động tác dịu dàng, trìu mến. "Tất nhiên là nhớ rồi, Linh à. Sao anh có thể quên được ý tưởng của em chứ?" Anh nói, giọng anh chứa đựng sự tự nhiên và chắc chắn, như thể điều đó là hiển nhiên. "Anh nghĩ đó là một ý hay. Để anh đưa em đi." Anh ôm cô chặt hơn, một cái ôm không chỉ bằng vòng tay mà còn bằng cả tấm lòng. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mọi thứ đều đúng đắn, mọi lo âu đều tan biến. Cô không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện của anh, sự chấp thuận và hưởng ứng chân thành của anh đối với những điều nhỏ bé cô ấp ủ.
Linh khẽ thở dài mãn nguyện, tựa hẳn vào lồng ngực anh. "Mình sẽ ghi gì vào đó nhỉ? Những kỷ niệm, những ước mơ... hay cả những điều mình không dám nói ra?" Cô tưởng tượng ra những trang giấy sẽ được lấp đầy, không chỉ bằng những câu chuyện vui vẻ mà còn bằng những cảm xúc sâu kín, những suy tư mà đôi khi họ ngại ngùng không thể nói thành lời. Cô tin rằng, qua từng nét chữ, từng hình vẽ, họ sẽ hiểu nhau hơn, kết nối sâu sắc hơn. Đối với Linh, cuốn sổ tay không chỉ là một vật lưu giữ, mà còn là một cây cầu nối những khoảng cách vô hình giữa hai tâm hồn.
Khánh nghe cô nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang hình dung ra những điều cô vừa kể. Anh biết Linh khao khát sự thấu hiểu, khao khát được chia sẻ những góc khuất trong tâm hồn. Anh thì thầm: "Bất cứ điều gì em muốn, Linh à. Miễn là nó là của chúng ta." Anh hôn nhẹ lên tóc cô, rồi từ từ buông cô ra, đứng dậy. "Nào, công chúa của anh. Để anh chuẩn bị bữa sáng, rồi chúng ta sẽ bắt đầu cuộc hành trình đi tìm kho báu đặc biệt đó." Anh đùa, cố gắng làm cho không khí thêm phần vui vẻ.
Linh bật cười khúc khích, giọng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô nhảy xuống giường, cảm thấy tràn đầy năng lượng và niềm vui. Họ cùng nhau vào bếp, chuẩn bị bữa sáng đơn giản. Tiếng lạch cạch của ly tách, mùi bánh mì nướng thơm lừng, mùi cà phê phảng phất trong không khí. Khánh, dù trầm tính, vẫn cố gắng trò chuyện, hỏi han về kế hoạch trong ngày của Linh, về những điều cô muốn làm. Anh pha cà phê cho cô, đúng kiểu cô thích, thêm một chút sữa và đường, rồi đặt trước mặt cô. Linh quan sát anh, từng cử chỉ của anh đều thể hiện sự quan tâm, dù anh ít khi nói ra. Cô mỉm cười, cảm thấy mình thật may mắn. Dù anh không phải là người đàn ông khéo léo trong lời nói, nhưng anh luôn chứng minh tình yêu của mình qua hành động, qua sự chăm sóc tỉ mỉ. Bữa sáng diễn ra trong sự bình yên và ấm áp, những tia nắng vẫn nhảy nhót trên bàn ăn, vẽ nên một bức tranh hạnh phúc giản dị, nơi hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau, sẵn sàng cho một ngày mới đầy ắp những điều bất ngờ và ý nghĩa.
***
Buổi trưa, sau khi đã nạp đầy năng lượng và chuẩn bị tươm tất, Khánh và Linh tay trong tay dạo bước trên những con phố nhỏ của thành phố. Khác với sự hối hả thường ngày của những tuyến đường lớn, con hẻm dẫn vào tiệm sách cũ 'Góc Sách' mang một vẻ tĩnh lặng, cổ kính đến lạ. Nắng đã lên cao nhưng vẫn dịu nhẹ, lọt qua những tán cây cổ thụ, tạo thành những mảng sáng tối đan xen trên vỉa hè. Tiếng rao hàng rong xa xa, tiếng còi xe hiếm hoi từ đường lớn vọng lại, tất cả chỉ càng làm nổi bật lên sự yên bình của con phố này. Khánh nắm chặt tay Linh, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của bàn tay cô, như một điểm tựa vững chắc giữa dòng đời xuôi ngược. Anh ngước nhìn bầu trời xanh biếc, một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len lỏi vào tâm hồn anh.
'Góc Sách' hiện ra trước mắt họ như một ốc đảo nhỏ giữa lòng đô thị. Cửa hàng không lớn, nằm khuất sau một giàn hoa giấy tím biếc, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu ken két khi họ đẩy nhẹ, và một tiếng chuông đồng nhỏ leng keng vang lên, báo hiệu sự có mặt của khách. Ngay lập tức, một mùi hương đặc trưng ập vào khứu giác: mùi giấy cũ, mùi gỗ mục, mùi bụi thời gian, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương thơm dễ chịu, gợi lên cảm giác hoài niệm và tri thức.
Không gian bên trong 'Góc Sách' chật hẹp nhưng ấm cúng đến lạ. Những kệ sách gỗ cao vút tận trần nhà, chất đầy những cuốn sách đủ mọi kích cỡ, đủ mọi thể loại. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng trên trần, cùng với ánh sáng tự nhiên hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ, khiến từng góc nhỏ đều trở nên huyền ảo. Khánh và Linh cùng nhau bước đi giữa những lối đi hẹp, mắt đảo quanh tìm kiếm. Linh, với dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng, trông như một nàng thơ lạc vào thế giới cổ tích. Cô khẽ vuốt ve những bìa sách cũ, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ say mê.
"Em muốn một cuốn sổ không quá mới, có chút gì đó của thời gian, như tình yêu của chúng mình vậy," Linh thì thầm, giọng nói cô hòa vào tiếng lật sách sột soạt đâu đó. "Nó phải có câu chuyện của riêng nó, trước khi chúng ta viết câu chuyện của mình vào." Cô giải thích, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm. Với Linh, tình yêu không phải là một tờ giấy trắng tinh, mà là một hành trình được vun đắp qua thời gian, qua những thăng trầm. Cô muốn một cuốn sổ cũng vậy, một cuốn sổ đã từng chứng kiến những câu chuyện, những hồi ức của riêng nó, để rồi được tiếp tục lấp đầy bằng câu chuyện của họ.
Khánh nhìn cô, mỉm cười. Anh yêu cái cách Linh nhìn mọi thứ bằng một tâm hồn lãng mạn, bằng một trái tim giàu cảm xúc. Anh hiểu cô muốn một thứ gì đó có chiều sâu, có ý nghĩa, chứ không phải một vật phẩm hào nhoáng. Anh im lặng đi theo cô, thỉnh thoảng khẽ chạm vào lưng cô, như một lời động viên thầm lặng. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng anh biết cách thể hiện sự ủng hộ của mình bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất.
Họ len lỏi qua các kệ sách, ngắm nhìn những tựa đề lạ lẫm, những bìa sách đã bạc màu theo năm tháng. Mùi giấy cũ càng lúc càng nồng, quyện với mùi gỗ đặc trưng của cửa hàng, tạo nên một cảm giác thư thái đến lạ. Cuối cùng, ánh mắt họ dừng lại ở một góc khuất, nơi ánh sáng yếu ớt nhất rọi vào. Trên một chiếc kệ gỗ mục nát, nằm lẫn giữa những cuốn tiểu thuyết cũ, là một cuốn sổ tay nhỏ bé, bìa da màu nâu sẫm, đã sờn rách ở vài chỗ, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp cổ điển, trầm mặc.
"Cuốn này thì sao?" Khánh khẽ hỏi, chỉ vào cuốn sổ. Giọng anh trầm ấm, không quá lớn, đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh của hiệu sách.
Linh quay sang, ánh mắt cô ngay lập tức bị cuốn hút bởi cuốn sổ. Cô nhẹ nhàng rút nó ra khỏi kệ, như thể sợ làm tổn thương một vật phẩm quý giá. Cô vuốt ve bìa da, cảm nhận sự mềm mại, hơi lạnh của chất liệu đã nhuốm màu thời gian. Những đường vân trên da, những vết xước nhỏ, tất cả đều kể một câu chuyện riêng, một quá khứ bí ẩn. "Ôi, nó thật hoàn hảo!" Linh thốt lên, giọng nói cô đầy kinh ngạc và vui sướng. Đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. "Bìa da này, những trang giấy này... như thể nó đang chờ đợi chúng ta vậy." Cô lật mở cuốn sổ, những trang giấy bên trong đã ngả màu vàng úa, nhưng vẫn sạch sẽ, tinh khôi, sẵn sàng đón nhận những dòng chữ mới.
Khánh đứng cạnh cô, nhìn cô say sưa ngắm nghía cuốn sổ. Anh chạm nhẹ vào bìa da, cảm nhận độ sần sùi, ấm áp của nó. Anh không biết cuốn sổ này đã trải qua bao nhiêu năm tháng, đã chứng kiến những gì, nhưng anh biết, từ giờ trở đi, nó sẽ là một phần của câu chuyện tình yêu của họ. Nó sẽ là một vật chứng, một nhân chứng cho những khoảnh khắc hạnh phúc, những ước mơ, và cả những nỗi niềm chưa được nói ra. Anh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Cuốn sổ này, nó mang một vẻ đẹp không phô trương, một vẻ đẹp của sự bền bỉ và trường tồn, giống như cách anh muốn tình yêu của họ sẽ mãi mãi như vậy.
"Chúng ta lấy cuốn này nhé?" Linh hỏi, ngước nhìn anh, ánh mắt cô tràn đầy mong chờ.
Khánh gật đầu. "Ừ, lấy cuốn này." Anh trả lời ngắn gọn, nhưng trong giọng nói anh chứa đựng tất cả sự đồng tình và trân trọng. Họ mang cuốn sổ ra quầy thanh toán. Tiếng chuông cửa leng keng một lần nữa khi họ rời đi, mang theo không chỉ một cuốn sổ tay cũ kỹ mà còn là một lời hứa thầm lặng về những câu chuyện chưa kể, về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau viết nên, từng trang một, từng ngày một. Cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, tuy hiện tại là biểu tượng của tình yêu, nhưng sự 'cũ kỹ' của nó cũng có thể gợi ý về sự hao mòn của thời gian và những thử thách mà mối quan hệ sẽ phải trải qua.
***
Rời khỏi 'Góc Sách', Khánh và Linh đi bộ đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi tình yêu của họ đã chớm nở, nơi những kỷ niệm đầu tiên được kh���c ghi. Buổi chiều đã buông xuống, nắng không còn gay gắt, mà thay vào đó là một ánh sáng vàng dịu, hắt lên những con phố, làm mềm mại đi những góc cạnh của thành phố. Không khí dễ chịu, mang theo chút se lạnh của những ngày cuối thu, báo hiệu một mùa đông sắp đến.
Quán cà phê 'Hồi Ức' vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ kính, lãng mạn của nó. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp xếp một cách ngẫu hứng nhưng tinh tế. Đèn lồng giấy với ánh sáng vàng ấm áp đã bắt đầu được thắp lên, tạo nên một không gian huyền ảo, mời gọi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, tất cả hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, khiến tâm hồn người ta dịu lại. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, như một lời thì thầm của quá khứ.
Họ chọn một góc nhỏ quen thuộc, nơi có ban công nhìn xuống con hẻm yên bình. Khánh gọi hai tách cà phê đen, đúng kiểu anh thích, và một ly trà hoa hồng cho Linh. Anh đặt cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ lên bàn, giữa hai người. Cuốn sổ nằm đó, trầm mặc và tĩnh lặng, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Linh nhẹ nhàng vuốt ve bìa sổ, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui sướng và sự háo hức. Cô rút ra một chiếc bút bi màu xanh từ túi xách, cẩn thận mở trang đầu tiên của cuốn sổ. Trang giấy đã ngả màu vàng, mềm mại dưới ngón tay cô.
"Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu bằng những quy tắc nhé?" Linh hỏi, ngước nhìn Khánh, ánh mắt cô đầy vẻ tinh nghịch.
Khánh mỉm cười, gật đầu. "Anh nghe đây. Em là người đưa ra ý tưởng mà."
Linh suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi viết xuống dòng đầu tiên: "Quy tắc số một: Luôn nói thật lòng, dù là những điều nhỏ nhất." Cô ngước nhìn Khánh, ánh mắt cô như muốn dò xét. "Anh thấy sao?"
Khánh nhìn dòng chữ trên trang giấy, rồi nhìn vào mắt Linh. Anh biết cô muốn anh cởi mở hơn, chia sẻ nhiều hơn. Anh khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm: "Anh đồng ý. Sự thật là điều quan trọng nhất." Anh biết mình không phải là người giỏi bộc lộ cảm xúc, nhưng anh muốn cố gắng vì cô, vì tình yêu của họ. Anh muốn phá vỡ bức tường im lặng mà đôi khi anh tự dựng lên.
Linh mỉm cười hài lòng. Cô viết tiếp: "Quy tắc số hai: Mỗi người sẽ viết khi có cảm hứng, không ép buộc. Và không được đọc trước khi người kia đồng ý." Cô nhấn mạnh vế cuối cùng, ánh mắt như ẩn chứa một chút bí ẩn. Quy tắc này, đối với Linh, không chỉ là sự tôn trọng quyền riêng tư, mà còn là một cách để tạo ra sự hồi hộp, sự bất ngờ, và để mỗi người có thể thật sự giãi bày những điều sâu kín nhất mà không sợ bị phán xét hay hiểu lầm ngay lập tức. Cô muốn cuốn sổ này là một không gian an toàn cho cả hai.
Khánh nghe Linh nói, trong lòng anh chợt dấy lên một suy nghĩ phức tạp. "Không được đọc trước khi người kia đồng ý." Anh lặp lại trong tâm trí. Anh hiểu ý Linh, nhưng anh cũng tự hỏi, liệu có bao giờ anh sẽ phải viết những điều mà anh không muốn cô đọc không? Những lo toan, những gánh nặng mà anh luôn cố giấu kín để cô không phải bận tâm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào và hối hả, như một lời nhắc nhở về những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt dài trên mặt đường ẩm ướt. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng nó lại mang theo cả những lo toan chưa được giải tỏa. Để biến những ước mơ của Linh thành hiện thực, để xây dựng một mái ấm như bà Hoa hằng mong muốn, anh cần phải cố gắng hơn rất nhiều, phải đối mặt với nhiều áp lực hơn nữa. Anh tự nhủ, mình phải mạnh mẽ.
Linh không nhận ra tiếng thở dài của anh, cô vẫn say sưa với những ý tưởng của mình. "Và quy tắc quan trọng nhất," cô tiếp tục, giọng nói cô trở nên nghiêm túc hơn, "Cuốn sổ này là của chúng ta, là nơi lưu giữ tình yêu và ước mơ của hai đứa. Nó không phải là một cuốn nhật ký cá nhân, mà là một kỷ vật chung, một bản tình ca mà chúng ta sẽ cùng nhau viết nên."
Khánh quay lại nhìn cô, ánh mắt anh đã trở lại vẻ dịu dàng, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn còn vương vấn chút suy tư. "Anh sẽ cố gắng, Linh à. Cố gắng để những ước mơ này thành hiện thực." Anh nói, giọng anh đầy quyết tâm, nhưng vẫn không giấu được một chút mệt mỏi. Lời hứa này, đối với anh, không chỉ là một lời nói suông, mà là một gánh nặng, một trọng trách lớn lao. Anh biết Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Nhưng để "ở đây" một cách vững vàng, anh phải có đủ khả năng tài chính, đủ sức lực để chống chọi với những sóng gió của cuộc sống.
Linh không hề hay biết về những suy nghĩ sâu xa trong lòng Khánh. Cô chỉ cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, sự quyết tâm trong ánh mắt anh. Cô mỉm cười hạnh phúc, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cơ thể anh. Cô lướt tay qua từng trang giấy trắng tinh, hình dung về những kỷ niệm họ sẽ cùng nhau viết nên. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích của cô, và cả những khoảng lặng bình yên khi cả hai cùng chiêm nghiệm – tất cả sẽ là một phần của cuốn sổ này.
Khánh khẽ đặt tay lên tay Linh, bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, như một lời hứa thầm lặng về sự bảo bọc. Anh biết, những ngày tháng sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẽ cố gắng. Anh sẽ cố gắng để xứng đáng với niềm tin của Linh, với tình yêu mà cô dành cho anh. Họ ngồi đó, giữa không gian hoài niệm của 'Hồi Ức', với cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ nằm giữa, như một nhân chứng thầm lặng cho một tình yêu đang chớm nở, một lời hứa về một tương lai mà cả hai cùng mơ ước. Cuốn sổ là biểu tượng của hạnh phúc, của sự khởi đầu, nhưng cũng mang theo những dự cảm mơ hồ về những gì còn ở phía trước – những thách thức, những khoảng lặng, và có thể, cả những điều không thể nói ra. Dù Linh không biết về tiếng thở dài khẽ khàng của anh, về những lo toan vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí anh, nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình trên từng trang giấy trắng tinh khôi ấy, như một bản tình ca không bao giờ kết thúc, nhưng cũng chứa đựng biết bao nhiêu điều chưa được kể ra.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.