Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 51: Dòng Đầu Tiên Của 'Hồi Ức Tình Yêu'

Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt dài trên mặt đường ẩm ướt, và trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình trên từng trang giấy trắng tinh khôi ấy, như một bản tình ca không bao giờ kết thúc, nhưng cũng chứa đựng biết bao nhiêu điều chưa được kể ra.

***

Quán cà phê ‘Hồi Ức’ vẫn chìm trong thứ ánh sáng vàng dịu ngọt, thứ ánh sáng đủ để xua đi bóng tối chớm buông ngoài khung cửa sổ, nhưng lại đủ huyền ảo để dệt nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng nhạc jazz du dương như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian, hòa lẫn với tiếng lách cách của tách cà phê chạm đĩa, và những tiếng thì thầm dịu nhẹ từ những bàn bên cạnh. Mùi cà phê rang xay vẫn vấn vít trong không khí, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và chút hương gỗ cũ mộc mạc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, gợi nhớ về những điều đã cũ, về những kỷ niệm đã qua. Trên chiếc bàn gỗ sờn màu, cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ nằm im lìm giữa Khánh và Linh, như một nhân chứng thầm lặng cho những gì sắp được viết nên.

Linh mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn, long lanh lấp lánh sự háo hức. Những ngón tay thanh mảnh của cô vuốt nhẹ lên lớp bìa da đã bạc màu của cuốn sổ, cảm nhận từng vết xước, từng nếp gấp mà thời gian đã in hằn. Đối với cô, cuốn sổ không chỉ là một vật dụng, mà là một kho báu đang chờ được lấp đầy. "Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu đây, anh Khánh?" Giọng cô dịu dàng, lướt trên từng chữ như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng. "Từ buổi đầu tiên mình gặp nhau nhé? Nơi định mệnh đã đưa chúng ta đến đây, ngay tại 'Hồi Ức' này."

Khánh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Khuôn mặt góc cạnh của anh, thường ngày mang vẻ trầm tĩnh và đôi khi hơi mệt mỏi, giờ đây ánh lên sự dịu dàng hiếm có. Anh siết nhẹ bàn tay Linh đang đặt trên mặt bàn, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. "Tùy em. Anh sao cũng được, miễn là có em bên cạnh." Lời nói của anh ngắn gọn, súc tích như thường lệ, nhưng trong đó chất chứa một sự chân thành sâu sắc mà chỉ Linh mới có thể cảm nhận được. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí anh, câu nói "miễn là có em bên cạnh" không đơn thuần chỉ là một lời hứa, mà còn là một gánh nặng vô hình. Anh biết Linh chỉ cần sự hiện diện của anh, cần một tình yêu chân thành, nhưng để có thể "ở bên cạnh" cô một cách trọn vẹn, để có thể xây dựng một tương lai vững chắc như anh đã hứa, anh cần phải làm nhiều hơn thế. Áp lực về tài chính, về những kỳ vọng của gia đình, về sự nghiệp đang chờ đợi anh ngoài kia, trong cái thành phố đang dần chìm vào màn đêm, vẫn luôn là một tiếng vọng âm ỉ trong tâm hồn anh. Anh cố gắng gạt bỏ chúng, cố gắng chỉ tập trung vào khoảnh khắc này, vào đôi mắt trong veo của Linh, vào sự bình yên mà cô mang lại.

Linh không nhận ra những suy nghĩ phức tạp đang giằng xé trong lòng Khánh. Cô chỉ nhìn thấy ánh mắt dịu dàng và nụ cười ấm áp của anh. Cô rút tay ra, cầm lấy cây bút dạ màu đen mà cô đã chuẩn bị sẵn, đầu bút vẫn còn sắc nét, sẵn sàng để lại những dấu ấn đầu tiên trên trang giấy trắng. "Anh nhớ không, lúc đó em ngồi ở bàn kia, ngay góc cửa sổ, đang đọc sách và anh bước vào... Cứ như định mệnh vậy." Linh vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía góc quán, nơi ánh sáng từ chiếc đèn lồng giấy màu vàng cam hắt xuống một cách lãng mạn. Giọng cô đầy hoài niệm và một chút mơ màng, như đang sống lại khoảnh khắc ấy một lần nữa.

Khánh mỉm cười, nụ cười của anh lần này có chút tinh nghịch. "Anh nhớ chứ. Em mặc chiếc váy màu xanh, tóc buông dài. Và em đã làm đổ cà phê lên áo anh." Anh dừng lại một chút, như thể đang thưởng thức lại cái khoảnh khắc lúng túng nhưng đáng yêu ấy. Trong ký ức của anh, Linh lúc đó như một nàng thơ bước ra từ trang sách, với vẻ đẹp mong manh và sự duyên dáng tự nhiên. Cái khoảnh khắc cô hoảng hốt làm đổ cà phê, rồi vội vàng xin lỗi với đôi má ửng hồng, đã khắc sâu vào tâm trí anh. Anh nhớ mình đã cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng tim anh đã đập loạn nhịp từ lúc đó. Anh đã nghĩ, cô gái này thật thú vị, thật khác biệt. Anh đã lén nhìn cô rất nhiều lần, cố gắng ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt cô, từng cử chỉ nhỏ của đôi tay cô khi lật trang sách.

Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió reo trong gió, xua tan đi chút trầm tư còn vương vấn trong không gian. "Đúng rồi! Em xin lỗi anh mãi mà anh cứ cười." Cô bắt đầu mở cuốn sổ, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Trang giấy trắng tinh khôi như một tấm vải lụa mềm mại, sẵn sàng đón nhận những nét mực đầu tiên. Cô cầm bút, ngón tay thon thả uyển chuyển, như một nghệ sĩ chuẩn bị tạo nên một tác phẩm nghệ thuật. "Vậy thì, em sẽ viết những dòng đầu tiên nhé." Cô nói, giọng đầy phấn khởi, rồi cúi xuống, tập trung vào trang giấy, bắt đầu nắn nót những con chữ đầu tiên. Ánh sáng vàng từ đèn treo hắt xuống mái tóc dài mượt mà của cô, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ.

Khánh tựa lưng vào ghế, lặng lẽ ngắm nhìn Linh. Anh không nói gì, chỉ để ánh mắt mình lướt nhẹ trên từng đường nét của cô, từ mái tóc óng ả, sống mũi thanh tú, đến đôi môi chúm chím đang mím lại vì tập trung. Trong khoảnh khắc này, anh cảm nhận được một sự bình yên hiếm có, một sự tĩnh lặng mà anh ít khi tìm thấy giữa bộn bề công việc. Nhạc jazz vẫn réo rắt, tiếng ly tách vẫn va chạm nhẹ nhàng, nhưng tất cả dường như chìm vào một khoảng không xa xăm. Đối với Khánh, được ngồi đây, bên cạnh Linh, nhìn cô say sưa với niềm vui nhỏ bé của mình, là một điều vô giá. Nó đối lập hoàn toàn với nhịp sống hối hả ngoài kia, nơi những deadlines, những cuộc họp, những con số khô khan đang chờ đợi anh. Anh khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng nó lại chứa đựng tất cả những lo toan mà anh đang cố gắng giấu kín. Anh biết, những khoảnh khắc bình yên như thế này sẽ ngày càng khó kiếm hơn khi anh càng dấn thân sâu hơn vào guồng quay của công việc, của trách nhiệm. Nhưng ngay lúc này, anh chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn sự hiện diện của Linh.

Linh viết, đôi lúc ngừng lại suy nghĩ, đôi lúc lại mỉm cười một mình khi một kỷ niệm nào đó chợt ùa về. "Khoảnh khắc đó, em đã nghĩ có lẽ anh là chàng trai bước ra từ một cuốn tiểu thuyết lãng mạn nào đó." Cô ngước lên nhìn Khánh, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Và em đã tự hỏi, liệu mình có đang mơ không."

Khánh cười nhẹ, tiếng cười trầm ấm. "Anh chỉ là một gã thiết kế bình thường thôi, Linh à. Không có gì lãng mạn như trong tiểu thuyết đâu." Anh nói, giọng anh có chút tự ti, bởi lẽ anh luôn cảm thấy mình vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không lãng mạn bằng Linh. Anh yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng, chứ không giỏi dùng lời lẽ hoa mỹ.

"Không, anh đặc biệt." Linh phản bác ngay lập tức, giọng cô kiên quyết. "Cả cách anh nhìn em lúc đó nữa. Em thấy rõ sự bối rối nhưng cũng có gì đó rất chân thành. Anh không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh đã nói lên tất cả." Cô lại cúi xuống, tiếp tục viết, miêu tả lại cảm giác bối rối nhưng cũng đầy rung động khi lần đầu chạm mặt Khánh. Từng câu chữ của cô như được đong đầy cảm xúc, sống động và chân thật, tái hiện lại một cách tinh tế từng chi tiết nhỏ nhất. Cô miêu tả chiếc áo sơ mi màu xám tro của anh, đôi mắt sâu hút hồn, và cái cách anh nở nụ cười nhẹ khi cô vụng về xin lỗi. Đó là những chi tiết mà cô đã lưu giữ cẩn thận trong ký ức, những mảnh ghép nhỏ làm nên bức tranh tình yêu của họ.

Khánh nhìn những ngón tay cô lướt trên trang giấy, rồi lại nhìn những dòng chữ mềm mại mà cô vừa viết. Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. "Anh chỉ nhớ là em rất đẹp." Anh nói, giọng anh nhẹ nhàng, chân thành. "Và anh đã nghĩ, ước gì mình có thể mời em một ly cà phê khác. Anh đã ước mình có thể kéo dài khoảnh khắc đó thêm một chút nữa." Anh nhớ cái cảm giác tiếc nuối khi phải rời đi, và niềm hy vọng nhỏ nhoi rằng họ sẽ gặp lại. Đó là một cảm giác mới lạ đối với một người trầm tính và thực tế như anh, người ít khi để cảm xúc dẫn lối.

Linh dừng bút, ngước lên nhìn Khánh. "Vậy anh có muốn bổ sung gì không? Một kỷ niệm nào đó anh muốn ghi lại từ buổi đầu tiên mà em chưa biết?" Cô mời gọi, ánh mắt đầy mong chờ. Cô muốn cuốn sổ này là của cả hai, là sự kết hợp của hai tâm hồn, hai góc nhìn.

Khánh nhìn vào cuốn sổ, suy nghĩ một lát. Anh không giỏi diễn đạt bằng lời, nhưng những kỷ niệm về Linh thì anh luôn cất giữ cẩn thận. Anh nhớ lại những cảm xúc ban đầu, cái cảm giác hồi hộp, bối rối, nhưng cũng đầy cuốn hút. "Anh nhớ," anh khẽ nói, giọng anh trầm ấm, "anh đã lén nhìn em rất nhiều lần khi em không để ý. Và anh đã rất lo lắng khi anh làm đổ cà phê, sợ em nghĩ anh là một người vụng về, không ra gì." Anh nói xong, có chút ngượng ngùng, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên vẻ chân thật. Anh không giỏi nói những lời ngọt ngào, nhưng những điều anh nói ra đều là từ tận đáy lòng.

Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian quán cà phê. Cô với tay xoa nhẹ lên mái tóc của Khánh, một cử chỉ đầy yêu thương và thấu hiểu. "Đồ ngốc! Em đâu có nghĩ vậy. Em chỉ thấy anh rất dễ thương thôi." Cô lại cúi xuống, cẩn thận viết thêm những lời Khánh vừa nói vào cuốn sổ. Cô viết lại cảm giác của anh, sự bối rối của anh, và cả những lần anh lén nhìn cô. Cô viết như thể đang vẽ một bức tranh, tô điểm thêm những gam màu cảm xúc cho câu chuyện tình yêu của họ. Mỗi nét bút của cô như một nốt nhạc, tạo nên một giai điệu tình yêu êm đềm, lãng mạn. Họ cùng nhau lật lại những ký ức, từng chút một, tạo nên một câu chuyện chung trên những trang giấy trắng tinh, một câu chuyện được dệt nên từ hai trái tim đang hòa chung nhịp đập. Những dòng chữ của Linh tràn đầy sự lãng mạn và cảm xúc, trong khi những lời bổ sung của Khánh lại đơn giản, thực tế, nhưng lại mang một sự chân thành sâu sắc. Sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu, cách họ nhìn nhận thế giới, đã bắt đầu hiện rõ ngay từ những dòng chữ đầu tiên trên cuốn sổ này. Dù vậy, trong khoảnh khắc đó, nó không phải là một sự đối lập, mà là một sự bổ sung, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh và phong phú hơn.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Khánh và Linh trở về căn hộ của cô. Ánh đèn thành phố lấp l��nh như những vì sao rơi trên mặt đất, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Gió đêm mơn man qua khung cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của cuối mùa thu và tiếng còi xe vọng lại từ xa, nhắc nhở về sự tồn tại của thế giới bên ngoài, của nhịp sống không ngừng nghỉ. Bên trong căn phòng ấm áp, Khánh và Linh ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa êm ái, hơi ấm từ cơ thể họ hòa quyện vào nhau. Cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ vẫn mở, nằm trên đùi Linh, những dòng chữ đầu tiên của câu chuyện tình yêu của họ đã được ghi lại, sống động và đầy cảm xúc.

Linh tựa đầu vào vai Khánh, đôi mắt nhắm nghiền, tận hưởng sự bình yên đang lan tỏa. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh, và nhịp đập đều đặn của trái tim anh. Đó là những điều khiến cô cảm thấy an toàn, được che chở, và hạnh phúc. "Em hạnh phúc lắm, Khánh à. Cảm ơn anh vì tất cả." Giọng cô thì thầm, nhẹ như gió thoảng, nhưng chứa đựng tất cả những cảm xúc chân thành nhất. Cô không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện của anh, sự ấm áp này là đủ.

Khánh khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh, bàn tay anh nhẹ nhàng lướt trên từng sợi tóc, như sợ làm tan biến khoảnh khắc bình yên này. Anh nhìn xuống những dòng chữ Linh vừa viết, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh không ngừng. "Anh cũng vậy, Linh." Lời nói của anh ngắn gọn, nhưng trong đó chất chứa một sự thật hiển nhiên. Anh thực sự hạnh phúc khi ở bên cô, khi được cảm nhận sự bình yên và tình yêu mà cô dành cho anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng thở dài vô hình lại trỗi dậy. Ánh đèn thành phố rực rỡ kia, đối với Linh có thể là một khung cảnh lãng mạn, nhưng đối với Khánh, nó lại là một lời nhắc nhở về những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Những dự án chưa hoàn thành, những con số tài chính cần phải cân đối, những kỳ vọng của gia đình về một tương lai ổn định, tất cả như một bức tường vô hình, ngăn cách anh với sự bình yên trọn vẹn. Anh biết, để duy trì được hạnh phúc này, để biến những ước mơ của Linh thành hiện thực, anh cần phải cố gắng hơn rất nhiều. Anh cần phải mạnh mẽ hơn, phải đối mặt với nhiều thử thách hơn.

Linh, dù đang nhắm mắt, vẫn cảm nhận được sự trầm tư thoáng qua của Khánh. Cô không biết chính xác anh đang nghĩ gì, nhưng cô cảm nhận được một "khoảng lặng" nhỏ trong anh, một sự xa cách vô hình mà đôi khi cô vẫn bắt gặp. Nó không phải là sự lạnh nhạt, mà là một sự bận tâm, một điều gì đó đang chiếm lấy tâm trí anh. Cô cố gắng phớt lờ nó, cố gắng đắm chìm vào khoảnh khắc hiện tại. Cô không muốn những suy nghĩ tiêu cực làm ảnh hưởng đến niềm hạnh phúc mong manh này. "Chúng ta sẽ lấp đầy cuốn sổ này bằng thật nhiều kỷ niệm đẹp nữa, đúng không anh?" Cô lại thì thầm, giọng nói cô đầy hy vọng, như một lời khẳng định cho tương lai.

Khánh siết nhẹ vòng tay ôm Linh, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man trong đầu. Anh nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu thẳm thoáng một vẻ đăm chiêu, rồi lại trở về với Linh, cố gắng che giấu những lo toan đang ẩn hiện. "Nhất định rồi. Anh sẽ cố gắng hết sức." Lời hứa của anh nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng đối với anh, nó lại nặng trĩu. Anh không chỉ hứa với Linh, mà còn hứa với chính mình. Anh sẽ cố gắng để xứng đáng với niềm tin của cô, với tình yêu mà cô dành cho anh. Anh sẽ cố gắng để không bao giờ khiến cô phải thất vọng. Nhưng "cố gắng hết sức" có nghĩa là anh sẽ phải đánh đổi nhiều thứ, sẽ phải hy sinh nhiều khoảnh khắc bình yên như thế này. Anh biết Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô chia sẻ những điều nhỏ bé nhất. Nhưng để "ở đây" một cách vững vàng, anh phải có đủ khả năng tài chính, đủ sức lực để chống chọi với những sóng gió của cuộc sống, để bảo vệ cô khỏi mọi bão giông. Cuốn sổ tay nằm trên đùi Linh, những dòng chữ về buổi gặp gỡ định mệnh vẫn còn thơm mùi mực mới, như một biểu tượng của hạnh phúc, của sự khởi đầu, nhưng cũng mang theo những dự cảm mơ hồ về những gì còn ở phía trước – những thách thức, những khoảng lặng, và có thể, cả những điều không thể nói ra. Khánh ôm Linh chặt hơn, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô, cố gắng khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm tâm trí mình, như một nguồn năng lượng, một lời nhắc nhở về lý do anh phải tiếp tục cố gắng, tiếp tục chiến đấu. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẽ không bao giờ buông tay.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free