Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 52: Dòng Chảy Yêu Thương và Khoảng Lặng Đầu Tiên
Cuộc đời, đôi khi, là chuỗi ngày bình yên được dệt nên từ những khoảnh khắc giản dị, tưởng chừng vô nghĩa. Nhưng với Linh và Khánh, mỗi khoảnh khắc ấy đều là một viên ngọc, được nâng niu và cẩn thận đặt vào cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, nơi những “hồi ức tình yêu” của họ bắt đầu định hình.
**Cảnh 1:**
Buổi sáng muộn, những tia nắng vàng óng ả đổ tràn qua khung cửa sổ lớn trong căn hộ của Linh, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ bóng loáng. Không gian ngập tràn sự tĩnh lặng dễ chịu, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ xoay đều, như một lời thì thầm êm ái của buổi ban mai. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện cùng hương hoa nhài dịu nhẹ từ lọ hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một bầu không khí khiến người ta chỉ muốn đắm chìm mãi.
Trên chiếc ghế sofa êm ái, Linh ngồi khoanh chân, lưng tựa vào Khánh, đôi mắt long lanh tập trung vào từng nét chữ đang uốn lượn trên trang giấy trắng tinh của cuốn sổ tay. Cuốn sổ, vật phẩm thiêng liêng lưu giữ tình yêu của họ, giờ đây nằm ngay ngắn trên đùi cô, bìa da cũ kỹ đã trở nên mềm mại hơn qua mỗi lần chạm. Ngón tay thon dài của Linh lướt nhẹ trên mặt giấy, cây bút bi nhỏ xoay tròn uyển chuyển, ghi lại những kỷ niệm tươi mới nhất. Khuôn mặt cô rạng rỡ, khóe môi hé nụ cười khúc khích khi nhớ về một buổi hẹn hò đầy ắp tiếng cười.
“Anh nhớ hôm đó không?” Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, vẫn không rời mắt khỏi trang giấy. “Anh cứ lóng ngóng làm đổ nước cam mãi! Em đã phải chạy đi lấy khăn lau mấy lượt liền.” Cô khẽ cười, một tràng cười giòn tan lấp đầy không gian yên tĩnh, âm vang cùng tiếng kèn saxophone du dương. “Trông anh lúc đó buồn cười lắm, cứ như một đứa trẻ vừa làm sai vậy.”
Khánh, với cánh tay vững chãi ôm lấy vai Linh, khẽ siết nhẹ. Anh đang đọc lại những trang trước đó, những dòng chữ do Linh nắn nót ghi lại về buổi gặp gỡ đầu tiên, về ấn tượng ban đầu của cô về anh. Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, kéo căng khóe môi, làm lộ ra những nếp nhăn nhỏ nơi đuôi mắt. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng câu chữ, cảm nhận được sự tỉ mỉ, tình cảm mà Linh đã đặt vào đó. “Anh chỉ muốn em cười thôi mà,” anh thì thầm, giọng nói trầm ấm tựa tiếng đàn cello, khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Anh cảm nhận được từng sợi tóc lụa mượt lướt qua kẽ tay, một sự thân thuộc và bình yên lạ kỳ. “Mà em viết hay thật đấy, như một câu chuyện cổ tích.” Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, một nụ hôn đầy yêu thương và trân trọng.
Linh nghe vậy, mặt khẽ ửng hồng. Cô ngừng viết, khép cuốn sổ lại một chút, rồi ngẩng đầu nhìn Khánh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh nghịch nhưng cũng đầy ẩn ý. “Phải là câu chuyện của chúng mình chứ. Em ước gì anh cũng viết nhiều hơn một chút…” Lời nói của cô nhẹ bẫng, nhưng lại chứa đựng một khao khát thầm kín. Cô không mong anh phải viết những lời hoa mỹ, nhưng cô mong anh sẽ chia sẻ nhiều hơn, sẽ để lại dấu ấn cảm xúc của anh trong cuốn nhật ký chung này. Cô biết Khánh là người kiệm lời, anh thể hiện tình yêu bằng hành động nhiều hơn. Nhưng đôi khi, cô vẫn ước ao những lời nói yêu thương, những dòng tâm sự chân thành từ chính anh.
Khánh cảm nhận được ánh mắt dò hỏi của Linh. Anh biết cô muốn gì, nhưng việc đặt bút xuống để diễn tả cảm xúc sâu thẳm trong lòng vẫn luôn là một thử thách đối với anh. Anh không giỏi dùng từ ngữ để tô vẽ, những cảm xúc của anh thường ẩn mình trong những hành động nhỏ bé, trong những cái siết tay, những cái ôm, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện lặng lẽ. Anh khẽ thở dài, một hơi thở gần như vô hình, rồi nở nụ cười gượng gạo. “Anh sẽ cố gắng.” Anh nói, và sự thật là anh đã cố gắng. Cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ về cô, cố gắng mang đến cho cô sự bình yên, sự an toàn. Nhưng việc viết ra, việc mở lòng hoàn toàn trên trang giấy, lại là một rào cản khác. Anh sợ những dòng chữ vụng về của mình sẽ không thể diễn tả hết những gì anh cảm nhận, sợ chúng sẽ làm mất đi sự lãng mạn mà Linh đã tạo nên.
Thế nhưng, Linh không để sự trầm mặc của anh kéo dài. Cô hiểu tính cách anh, không ép buộc. Cô lại mở cuốn sổ ra, tay cầm bút, và lần này, cô không viết chữ. Thay vào đó, cô bắt đầu phác thảo một bức vẽ đơn giản. Bức vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc, khắc họa hình ảnh một chàng trai cao ráo, dáng vẻ hơi lúng túng với mái tóc gọn gàng, đang cầm một ly nước cam chao đảo, khuôn mặt có chút lo lắng nhưng đôi mắt lại ánh lên sự ấm áp. Đó chính là Khánh, trong khoảnh khắc “đổ nước cam” mà cô vừa nhắc đến.
Khánh nhìn theo nét bút của cô, rồi nhận ra hình ảnh mình trong đó. Anh bật cười, một tiếng cười nhỏ, khác hẳn với tiếng cười khúc khích của Linh, nhưng lại chân thành. “Em vẽ anh xấu thế à?” anh trêu chọc, giọng nói chứa đựng sự dịu dàng.
Linh ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh. “Không xấu đâu. Đáng yêu mà! Đây là Khánh của riêng em, Khánh lóng ngóng nhưng ấm áp.” Cô nói, rồi quay lại hoàn thiện bức vẽ, thêm một vài chi tiết nhỏ như ly nước cam màu cam rực rỡ và nụ cười mỉm của chính cô ở góc tranh. Cô cảm thấy hạnh phúc. Những khoảnh khắc như thế này, khi cô có thể thoải mái thể hiện bản thân, khi Khánh ở bên cạnh, dù anh ít nói, nhưng cô vẫn cảm nhận được tình yêu của anh qua từng cử chỉ, từng ánh mắt. Cô biết, có những điều không cần phải nói ra bằng lời, chỉ cần cảm nhận bằng trái tim. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó của Linh vẫn khao khát được nhìn thấy một phần tâm hồn anh được viết ra, được chia sẻ một cách rõ ràng hơn trong cuốn sổ chung này.
**Cảnh 2:**
Mặt trời đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và khu Phan Xích Long lại bừng lên sức sống vốn có của nó. Đèn điện sáng trưng, rực rỡ đến chói mắt, biến con phố thành một dải lụa vàng cam giữa lòng thành phố. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng nói chuyện rôm rả từ những quán ăn vỉa hè tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, đặc trưng của Sài Gòn về đêm. Không khí nóng bức, có chút bụi bặm, nhưng lại không làm giảm đi sự náo nhiệt, thân thiện của nơi đây. Mùi thơm nồng nàn của đủ thứ món ăn đường phố – từ bánh tráng trộn chua ngọt, ốc xào me cay nồng, bún đậu mắm tôm đậm đà, cho đến mùi khói bếp nghi ngút – hòa quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan.
Giữa biển người đông đúc ấy, Khánh và Linh tìm thấy chỗ ngồi quen thuộc tại một quán ốc nhỏ, nơi họ đã ghé thăm không biết bao nhiêu lần. Những chiếc bàn nhựa đơn giản, những chiếc ghế đẩu thấp màu xanh đỏ xếp san sát nhau, nhưng lại mang đến một cảm giác gần gũi, thân thương. Anh Hào, chủ quán với nụ cười hiền lành và mái tóc muối tiêu, đã nhanh chóng nhận ra họ và mang ra những món tủ mà không cần phải hỏi.
“Ốc ở đây vẫn là ngon nhất, anh nhỉ?” Linh vui vẻ nói, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Cô gắp một con ốc hương thơm lừng, chấm vào chén nước chấm chua ngọt, rồi đưa lên miệng, tận hưởng hương vị quen thuộc. “Anh Hào nhớ cả món tủ của hai đứa mình luôn.” Cô cảm thấy thoải mái và hạnh phúc trong những khoảnh khắc bình dị như thế này, không cần sang trọng, chỉ cần được ở bên anh, được chia sẻ những niềm vui nhỏ bé.
Khánh mỉm cười nhẹ, đặt chiếc đũa xuống, gắp cho Linh một miếng bánh tráng trộn đầy đủ các loại topping. “Ừm. Anh Hào là người giữ kỷ niệm cho chúng ta đấy.” Anh nhìn quanh quán, nhìn những gương mặt xa lạ nhưng lại mang chung một niềm vui ẩm thực. Trong thâm tâm, anh cảm thấy ấm áp. Được thấy Linh vui vẻ, được chia sẻ những món ăn cô yêu thích, đó là niềm hạnh phúc lớn lao đối với anh. Nhưng rồi, ánh mắt anh khẽ lướt qua màn hình điện thoại vừa sáng lên trong túi quần. Một tin nhắn công việc. Dù chỉ là một thoáng, nhưng nó đủ để kéo anh ra khỏi khoảnh khắc hiện tại, đưa tâm trí anh trở lại với những con số, những deadline đang chờ đợi. Anh cố gắng phớt lờ, nhưng cái cảm giác thôi thúc kiểm tra lại mạnh hơn. Anh khẽ thở dài trong lòng, rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra, lướt qua màn hình một cách vội vã, sau đó lại cất vào túi.
Linh, với sự nhạy cảm vốn có, không bỏ qua hành động nhỏ ấy của Khánh. Cô nhìn theo ánh mắt anh, rồi nhìn xuống chiếc điện thoại vừa biến mất vào túi quần. Nụ cười trên môi cô khẽ chùng xuống một chút, một thoáng buồn man mác lướt qua đôi mắt. Cô hiểu anh bận rộn, hiểu áp lực công việc của anh. Nhưng đôi khi, cô chỉ muốn anh có thể hoàn toàn ở đây, hoàn toàn thuộc về cô, dù chỉ trong vài giờ ngắn ngủi. “Anh cứ bận bịu hoài, ăn cũng không yên.” Giọng Linh hơi trầm xuống, nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, không muốn để những suy nghĩ tiêu cực làm hỏng bữa tối. Cô mỉm cười tươi trở lại, cố gắng xua đi cái cảm giác xa cách vừa thoáng qua. “Thôi, mình ăn đi, rồi ghi vào sổ là ‘Ngày ăn ốc ngon nhất thế giới’!”
Khánh nhìn thấy sự thay đổi nhỏ trên nét mặt Linh, anh biết cô đã nhận ra sự lơ đãng của mình. Anh cảm thấy hơi có lỗi, nhưng anh không biết phải nói gì để giải thích. Anh chỉ có thể siết chặt tay cô dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự trấn an. Anh gật đầu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về công việc sang một bên, tập trung vào Linh, vào món ốc hương thơm lừng trước mặt.
Linh lấy chiếc điện thoại của mình ra, chụp vội vài tấm ảnh món ốc xào me đang bốc khói, chụp cả khoảnh khắc Khánh đang gắp thức ăn cho cô, rồi nhanh chóng mở cuốn sổ nhỏ ra. Cô ghi chú lại tên quán, tên món ăn, và những cảm nhận vui vẻ của mình về bữa tối nay. Tiếng bút sột soạt trên giấy xen lẫn tiếng cười của họ, tiếng xe cộ, tiếng nhạc xập xình từ quán bar gần đó, tạo nên một bức tranh âm thanh sống động.
Họ tiếp tục thưởng thức bữa ăn, chia sẻ những câu chuyện trong ngày, những dự định nhỏ cho cuối tuần. Linh kể về một bộ phim cô vừa xem, về những cảm xúc cô trải qua. Khánh lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng ánh mắt anh đôi khi vẫn vô thức lướt qua đám đông, nơi ánh đèn đường lung linh như nhắc nhở anh về một thế giới khác, một thế giới đầy những trách nhiệm và lo toan mà anh đang mang vác. Anh biết Linh muốn anh chia sẻ nhiều hơn, nhưng anh không muốn những gánh nặng ấy làm vấy bẩn sự hồn nhiên, trong trẻo của cô. Anh chỉ muốn cô được vui vẻ, được vô tư. Đó là cách anh yêu cô, cách anh bảo vệ cô. Tiếng cười của Linh vang lên, trong trẻo và hồn nhiên, như một nốt nhạc cao vút giữa bản giao hưởng ồn ã của phố thị. Khánh nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa nặng trĩu. Hạnh phúc vì có cô, nặng trĩu vì những gì anh phải cố gắng để duy trì hạnh phúc này.
**Cảnh 3:**
Khi thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh lặng hơn, tiếng ồn ào từ phố thị dần xa, Khánh và Linh trở về căn hộ ấm cúng của cô. Không gian yên bình, dịu mát hơn hẳn so với cái nóng bức, náo nhiệt của khu Phan Xích Long. Tiếng nhạc jazz vẫn còn đó, khẽ khàng len lỏi trong từng ngóc ngách. Họ không vội vàng đi ngủ, mà chọn một góc ban công nhỏ, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Gió đêm lướt nhẹ qua tóc, mang theo chút hơi lạnh của sương và mùi hương thoang thoảng của hoa sữa từ một góc phố nào đó.
Linh tựa đầu vào vai Khánh, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Cô mở cuốn sổ tay, lật từng trang đã được lấp đầy bằng những nét chữ, hình vẽ nguệch ngoạc và những mẩu chuyện nhỏ của họ. Mỗi trang giấy là một cánh cửa mở ra một kỷ niệm, một khoảnh khắc hạnh phúc. Khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ mãn nguyện khi đọc lại những dòng cô đã viết, những nụ cười, những cái ôm, những lần giận hờn vu vơ rồi làm lành. “Cuốn sổ của chúng mình sắp đầy rồi đó anh,” Linh thì thầm, giọng nói cô dịu dàng, tràn đầy yêu thương. “Mỗi lần đọc lại, em lại thấy yêu anh nhiều hơn.” Cô chỉ cho anh xem một bức vẽ nhỏ về hai bàn tay nắm chặt, rồi lại chỉ sang một đoạn văn ngắn gọn về lần đầu tiên anh nắm tay cô. Đối với Linh, cuốn sổ này không chỉ là một cuốn nhật ký, mà là một minh chứng sống động cho tình yêu của họ, một kho báu chứa đựng những cảm xúc chân thật nhất.
Khánh siết nhẹ vòng tay ôm Linh, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. “Anh cũng vậy,” anh nói, nhưng ánh mắt anh lại không nhìn vào cuốn sổ, mà lại hướng về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy không ngừng. Thành phố về đêm, đối với Linh là khung cảnh lãng mạn, nhưng đối với Khánh, nó lại là biểu tượng của sự hối hả, của những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Những dự án dang dở, những con số tài chính cần phải được cân đối, những kỳ vọng từ gia đình về một tương lai vững chắc… tất cả như một bức tường vô hình, ngăn cách anh với sự bình yên trọn vẹn mà Linh đang cảm nhận. Anh biết, để giữ được hạnh phúc này, để biến những ước mơ giản dị của Linh thành hiện thực, anh cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, phải đối mặt với nhiều thử thách hơn. Anh không muốn những lo toan đó làm phiền Linh, nhưng chúng cứ âm ỉ trong tâm trí anh, như một dòng chảy ngầm không ngừng nghỉ.
Linh cảm nhận được sự trầm ngâm của anh. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt cô chạm vào ánh nhìn xa xăm của Khánh. Một sự bận tâm, một điều gì đó đang chiếm lấy tâm trí anh. Đó không phải là sự lạnh nhạt, nhưng nó tạo ra một “khoảng lặng” nhỏ giữa hai người, một sự xa cách vô hình mà cô vẫn thỉnh thoảng bắt gặp. “Anh đang nghĩ gì vậy?” Linh hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng ẩn chứa một sự mong chờ, một khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ những gánh nặng ấy cùng anh. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh kể cho cô nghe những gì đang khiến anh phải suy tư.
Khánh giật mình, ánh mắt anh rời khỏi những ánh đèn xa xăm, trở về với Linh. Anh cố gắng che giấu những lo toan đang ẩn hiện trong lòng. Anh nở một nụ cười gượng gạo, nụ cười không với tới đôi mắt sâu thẳm của anh. “À… không có gì,” anh nói, giọng anh hơi ngập ngừng. Anh vuốt ve mái tóc Linh, rồi lại nhìn về phía thành phố, như để tìm kiếm một câu trả lời thuyết phục hơn. “Chỉ là… nghĩ về tương lai của chúng ta.”
Linh nhìn nụ cười gượng của anh, nhìn ánh mắt anh tránh né, và cô biết anh đang nói dối, hoặc ít nhất là không nói hết sự thật. Cô cảm nhận được một sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt anh, một gánh nặng vô hình mà anh không muốn chia sẻ. Cô muốn hỏi thêm, muốn đào sâu vào những suy nghĩ ấy, nhưng cô lại sợ làm anh khó xử, sợ phá vỡ khoảnh khắc bình yên mong manh này. Cô hiểu anh muốn bảo vệ cô, muốn cô được vô tư, nhưng đôi khi, chính sự bảo bọc ấy lại tạo nên một khoảng trống, một sự thiếu kết nối mà Linh luôn khao khát.
Cuốn sổ tay bìa da, đã gần như đầy ắp những dòng chữ, những bức vẽ, những mẩu chuyện nhỏ của họ, nằm trên đùi Linh. Nó là minh chứng cho một tình yêu nồng cháy, cho những ngày tháng hạnh phúc ngập tràn tiếng cười. Nhưng đồng thời, sự “lấp đầy” của nó cũng ngụ ý rằng giai đoạn “tình yêu sét đánh” đang dần đi đến hồi kết, và những trang tiếp theo sẽ không chỉ là tiếng cười, mà có thể là cả những khoảng lặng, những suy tư chưa thể gọi tên. Ánh đèn thành phố vẫn lung linh, huyền ảo, nhưng trong khoảnh khắc đó, chúng không còn là biểu tượng của sự lãng mạn mà là lời nhắc nhở về những gánh nặng, về những điều không thể nói ra, đang dần lớn lên trong lòng Khánh, và Linh, dù đang rất hạnh phúc, vẫn cảm nhận được một nỗi buồn man mác, một sự chiêm nghiệm về những gì còn ở phía trước. Khánh ôm Linh chặt hơn, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô, cố gắng khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm tâm trí mình, như một nguồn năng lượng, một lời nhắc nhở về lý do anh phải tiếp tục cố gắng, tiếp tục chiến đấu. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẽ không bao giờ buông tay, dù cho những gánh nặng cuộc đời có thể khiến anh mệt mỏi đến nhường nào.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.