Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 54: Bên Cốc Sứ Đôi, Ước Mơ Viết Tiếp
Cơn mưa đêm qua đã giã từ thành phố, để lại một buổi sáng trong lành và tinh khôi đến lạ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ và những vật dụng nhỏ xinh trong căn hộ của Linh. Không khí mang theo chút hơi ẩm se lạnh của buổi sớm, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi tia nắng dịu dàng và mùi hương thoang thoảng của cà phê mới pha, quyện cùng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên bệ cửa. Đó là một khởi đầu tuyệt đẹp, đúng như Linh hằng mơ ước về những buổi sáng bình yên bên người mình yêu.
Khánh đang đứng bên bếp, tiếng máy nướng bánh mì kêu tách một tiếng nhỏ, báo hiệu một lát bánh mì phết bơ đã sẵn sàng. Anh vẫn còn ngái ngủ một chút, mái tóc đen hơi rối, nhưng động tác lại dứt khoát và tỉ mỉ. Anh đặt đĩa bánh mì vàng ươm lên bàn, nơi Linh đã bày sẵn hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo – quà tặng cô tự tay làm cho anh trong một lần cả hai đi workshop gốm. Linh mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh khi đặt hai tách trà nóng hổi xuống cạnh đĩa bánh. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa, mang theo mùi hương thanh tao của trà lài mà Khánh yêu thích.
"Trời đẹp quá anh nhỉ, giống như một khởi đầu mới vậy," Linh khẽ nói, giọng cô mềm mại như chính ánh nắng đang tràn vào phòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vừa tắm mình trong mưa đêm giờ đây hiện ra với một vẻ thanh khiết khác lạ, những tán cây xanh mướt như vừa được gột rửa. Đối với Linh, mỗi buổi sáng thức dậy bên Khánh đều là một khởi đầu mới, một trang giấy trắng tinh khôi để cô có thể vẽ lên đó những gam màu hạnh phúc. Cô cảm nhận được sự bình yên hiếm có này, một thứ xa xỉ giữa lòng thành phố ồn ào. Nụ cười trên môi cô không chỉ vì vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn vì sự hiện diện của Khánh, người đàn ông trầm lặng nhưng luôn mang đến cho cô cảm giác an toàn. Cô khao khát những khoảnh khắc như thế này, những buổi sáng không vội vã, chỉ có hai người cùng nhau đón nhận sự dịu dàng của ngày mới. Linh luôn muốn được chia sẻ những cảm xúc sâu sắc ấy với Khánh, muốn anh cũng cảm nhận được sự lãng mạn trong từng khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng cô biết Khánh có cách thể hiện riêng, thầm lặng và kín đáo hơn.
Khánh quay lại, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt rạng rỡ của Linh. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi lướt qua đôi môi anh, nhưng nó không phải là nụ cười bùng nổ, mà là một nét cong tinh tế, chứa đựng sự an yên và mãn nguyện. "Ừm," anh đáp, giọng trầm ấm. Anh bước lại gần, bàn tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của Linh, những ngón tay anh lướt qua sợi tóc cô, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy yêu thương, như thể muốn xoa dịu mọi nỗi lo lắng vô hình. "Uống trà đi em, còn ấm đấy."
Lời nói ngắn gọn của Khánh, nhưng hành động của anh lại nói lên tất cả. Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh trên tóc mình, và một làn sóng yêu thương lan tỏa trong lòng cô. Cô biết Khánh không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ, anh thể hiện tình cảm qua những điều nhỏ nhặt, qua sự chăm sóc chu đáo, qua việc luôn đảm bảo cô được thoải mái và an toàn. Anh vẫn luôn là như vậy, từ những ngày đầu yêu nhau. Anh sẽ không nói "Anh yêu em nhiều lắm" một cách dễ dàng, nhưng anh sẽ nhớ Linh thích trà lài, sẽ nướng bánh mì cho cô mỗi sáng, sẽ vuốt tóc cô một cách trìu mến. Đối với Linh, đôi khi những hành động đó còn quý giá hơn ngàn lời nói. Cô tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, lắng nghe nhịp thở đều đặn. Qua khung cửa sổ, thành phố bắt đầu cựa mình thức giấc, những âm thanh đầu tiên của một ngày mới bắt đầu vọng lên, nhưng trong căn hộ nhỏ này, chỉ có sự bình yên và hơi ấm tình yêu. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương của Khánh, của trà, của nắng sớm, ước gì khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi. Cô mơ hồ cảm thấy một chút gì đó khác lạ trong hơi thở của anh, một sự căng thẳng nhẹ, nhưng Linh nhanh chóng xua đi suy nghĩ đó. Có lẽ cô đã quá nhạy cảm. Cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn giây phút này, khoảnh khắc mà cô cảm thấy được yêu thương và chở che trọn vẹn nhất. Khánh, trong giây phút ấy, cũng cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi. Vòng tay anh khẽ siết quanh eo Linh, như muốn giữ chặt cô, giữ chặt khoảnh khắc này. Nhưng sâu thẳm bên trong, tâm trí anh vẫn không ngừng làm việc. Anh nghĩ về những dự án đang chờ đợi, về những con số cần phải khớp, về những cuộc họp quan trọng sắp tới. Gánh nặng vô hình ấy vẫn luôn song hành cùng anh, ngay cả trong những giây phút hạnh phúc nhất. Anh biết Linh khao khát một cuộc sống bình yên, không bon chen, và anh cũng muốn mang đến cho cô điều đó. Nhưng để có được sự bình yên ấy, anh phải không ngừng chiến đấu, không ngừng cố gắng giữa một thành phố đầy cạnh tranh này. Ánh mắt anh thoáng nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình, ẩn chứa bao nhiêu áp lực và thách thức. Anh thở dài nhẹ, cố gắng giấu đi nỗi lo âu đang len lỏi. Anh không muốn Linh phải bận lòng. Đối với anh, tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà là một lời hứa, một gánh nặng trách nhiệm phải thực hiện bằng hành động cụ thể, bằng một tương lai vững chắc.
***
Buổi trưa, ánh nắng đã dịu hơn, nhưng vẫn đủ làm sáng bừng căn phòng. Sau bữa sáng ấm cúng, Khánh và Linh ngồi đối diện nhau tại bàn trà, nơi cuốn sổ tay ghi chép chung được đặt trang trọng ở giữa. Cuốn sổ giờ đây đã dày lên đáng kể, chứa đựng vô vàn kỷ niệm, từ những dòng chữ nguệch ngoạc đến những bức vẽ đơn giản, tất cả đều là dấu ấn của tình yêu họ. Linh cầm chiếc bút dạ màu xanh ngọc, đôi mắt to tròn, long lanh lấp lánh niềm vui. Khuôn mặt cô rạng rỡ, như thể cô đang đứng trước một thế giới đầy những điều kỳ diệu và bất tận. Cô xoay xoay chiếc bút giữa các ngón tay, như đang nhào nặn một giấc mơ.
“Hay mình viết về ngôi nhà mơ ước của chúng ta đi?” Linh lên tiếng, giọng cô tràn đầy hào hứng, những câu hỏi tu từ bật ra tự nhiên như một lời mời gọi. “Một căn hộ nhỏ có ban công đầy hoa, anh nhỉ? Sáng nào mình cũng có thể ra đó uống trà, ngắm thành phố thức giấc, và buổi tối thì ngắm sao trời.” Cô vẽ một đường cong mềm mại trên trang giấy, phác họa hình dáng một ngôi nhà nhỏ với ban công rộng, nơi những giỏ hoa rực rỡ đang đua nhau khoe sắc. Trong tâm trí Linh, ngôi nhà không chỉ là một nơi để ở, mà là một tổ ấm, một chốn bình yên được dệt nên từ tình yêu và những ước mơ giản dị. Cô khao khát một không gian riêng tư, nơi cô và Khánh có thể cùng nhau xây dựng một cuộc sống trọn vẹn, tránh xa những bộn bề của thế giới bên ngoài. Cô ngước nhìn Khánh, chờ đợi một cái gật đầu, một nụ cười đồng điệu, hay ít nhất là một lời nói nào đó thể hiện sự hào hứng tương tự.
Khánh nhìn theo nét bút của Linh, rồi đưa mắt nhìn về phía xa xăm, như đang hình dung ra ngôi nhà ấy trong đầu. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ, nhưng lại pha chút suy tư. “Ừm, ban công thì phải tính đến hướng nắng, loại cây nào phù hợp để không tốn quá nhiều công chăm sóc mà vẫn xanh tốt quanh năm,” anh đáp, giọng điệu trầm lắng, mang theo sự thực tế đến bất ngờ. Anh không nói về vẻ đẹp lãng mạn của hoa, mà lại tập trung vào yếu tố kỹ thuật và công năng. Anh đã quen với việc nhìn mọi thứ dưới lăng kính của một người kỹ sư, một người luôn phải tính toán, đo đạc để mọi thứ trở nên khả thi và hiệu quả nhất. Trong đầu anh, hình ảnh ngôi nhà không phải là những nét vẽ bay bổng của Linh, mà là một bản thiết kế chi tiết, với các thông số kỹ thuật, chi phí vật liệu, và thời gian thi công. Anh muốn đảm bảo rằng ngôi nhà ấy sẽ không chỉ đẹp trong mơ, mà còn vững chắc và bền bỉ trong thực tế. Anh biết Linh muốn anh chia sẻ cảm xúc, nhưng anh lại không giỏi diễn đạt chúng bằng lời. Thay vào đó, anh thể hiện tình yêu của mình bằng cách biến những giấc mơ của cô thành hiện thực, bằng cách đảm bảo rằng mọi thứ sẽ được thực hiện một cách tốt nhất, ổn định nhất. Sự khác biệt trong cách tiếp cận này, dù tinh tế, lại là một khoảng lặng vô hình giữa họ.
Linh hơi khựng lại, nụ cười trên môi cô thoáng chút hụt hẫng. Cô đã mong đợi một phản ứng lãng mạn hơn, một lời đồng ý đầy cảm xúc. Nhưng rồi cô nhanh chóng gạt bỏ sự thất vọng nhỏ bé đó, tự nhủ rằng Khánh luôn là người thực tế, và chính sự thực tế ấy lại là điểm tựa vững chắc cho những ước mơ bay bổng của cô. “Đúng rồi! Anh nói đúng!” cô gật đầu, cố gắng hòa mình vào dòng suy nghĩ của anh. “Vậy thì mình sẽ chọn những loại cây dễ sống, anh nhỉ? Để mình còn có thời gian đi chơi nữa.” Cô lại tiếp tục vẽ, thêm vào những chi tiết nhỏ như một bộ bàn ghế gỗ trên ban công, một chiếc xích đu nhỏ. “Và một chuyến đi biển nữa, Vịnh Ngọc chẳng hạn, nơi mình sẽ cùng nhau ngắm bình minh.” Giọng Linh lại vang lên đầy mơ mộng, đôi mắt cô lại rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. Cô nhớ lại những bức ảnh tuyệt đẹp về Vịnh Ngọc mà cô từng xem, nơi mặt trời mọc trên biển cả, nhuộm đỏ cả một vùng trời, và luôn mơ ước được cùng Khánh trải nghiệm khoảnh khắc kỳ diệu đó.
Khánh gật gù, ánh mắt anh hơi nheo lại khi Linh nhắc đến chuyến đi biển. Anh thích biển, thích sự rộng lớn và yên bình của nó. Nhưng ngay lập tức, tâm trí anh lại quay về với những con số, những kế hoạch đang dang dở. “Chuyến đi đó anh sẽ sắp xếp, nhưng chắc phải đợi dự án này xong đã,” anh nói, có chút tiếc nuối trong giọng. Anh muốn đi, rất muốn được cùng Linh thoát khỏi sự ồn ào của thành phố, nhưng trách nhiệm công việc nặng nề vẫn đè nặng lên vai anh. Dự án hiện tại của công ty đang ở giai đoạn nước rút, đòi hỏi anh phải dốc hết sức lực và thời gian. Anh không thể lơ là, không thể để mọi thứ bị trì hoãn chỉ vì một chuyến đi chơi. Anh biết Linh sẽ hiểu, nhưng anh vẫn cảm thấy một chút tội lỗi khi không thể ngay lập tức chiều theo mong muốn của cô. Áp lực vô hình từ công việc, từ kỳ vọng của gia đình, từ những mục tiêu tài chính mà anh tự đặt ra cho bản thân, tất cả đang dần bào mòn sự tự do và lãng mạn trong tâm hồn anh. Anh muốn mang đến cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một tương lai vững chắc, và điều đó đòi hỏi sự hy sinh, sự tập trung không ngừng nghỉ.
Linh thoáng nhìn thấy ánh mắt xa xăm của Khánh, và c���m nhận được sự ngập ngừng trong lời anh. Cô biết anh đang bận rộn với công việc, và cô luôn cố gắng thông cảm. Nhưng đôi khi, cô vẫn khao khát được ưu tiên hơn, được cảm nhận rằng cô là điều quan trọng nhất, ngay cả khi anh đang bận rộn đến mấy. Cô cố gắng mỉm cười, tiếp tục ghi chép. “Vậy thì mình sẽ viết vào đây là ‘Chuyến đi Vịnh Ngọc – sau dự án XYZ’ nhé!” cô nói, giọng vẫn tươi tắn, nhưng trong lòng đã có chút gợn. Cô chuyển sang một trang mới, viết thêm về những đứa trẻ. “Rồi sau này, mình sẽ có hai đứa con, một trai một gái, anh nhỉ? Con trai sẽ giống anh, trầm tính và thông minh. Con gái sẽ giống em, lanh lợi và hay cười. Mình sẽ đặt tên cho chúng là…” Linh bắt đầu say sưa nghĩ ra những cái tên dễ thương, những cái tên mà cô đã ấp ủ từ lâu.
Khánh lắng nghe Linh nói, nhưng đôi môi anh lại mím chặt. Anh nhìn vào cuốn sổ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chiếc điện thoại của anh đang đặt cách đó không xa, thỉnh thoảng lại nhấp nháy một thông báo mới. Anh ngập ngừng một chút khi Linh nhắc đến “tên con cái”. Anh yêu Linh, anh muốn có một gia đình với cô, nhưng ý nghĩ về việc có con, về trách nhiệm làm cha, về gánh nặng tài chính sẽ tăng lên gấp bội, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh biết mình chưa sẵn sàng. Hay đúng hơn, anh cảm thấy mình chưa đủ sẵn sàng về mặt tài chính để mang lại cho những đứa trẻ một cuộc sống tốt đẹp nhất. Anh vẫn đang vật lộn với những mục tiêu hiện tại, và viễn cảnh về một tương lai xa hơn, với những trách nhiệm lớn hơn, khiến anh trở nên thận trọng. Anh cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, gần như không đạt đến đôi mắt anh. “Ừm… Để sau này mình cùng bàn bạc kỹ hơn về chuyện đó nhé em,” anh nói, giọng anh nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng Linh lại nhận ra một sự né tránh tinh tế. Cô cảm thấy một khoảng trống nhỏ vô hình đang hình thành giữa họ, dù cả hai vẫn đang ngồi cạnh nhau, cùng nhau viết nên những ước mơ. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn xuống cuốn sổ, nơi những nét vẽ về một gia đình hạnh phúc vẫn còn dang dở. Cô thầm ước Khánh có thể mở lòng hơn, chia sẻ những lo lắng của anh, thay vì cứ giữ chúng một mình.
***
Chiều tối, hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên thành phố, nhuộm bầu trời bằng những gam màu cam, tím lãng mạn. Gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, mang theo hơi thở mát lành của cuối ngày. Trong căn hộ của Linh, không gian dần chìm vào ánh sáng dịu nhẹ của những chiếc đèn nhỏ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và riêng tư. Cuốn sổ tay ghi chép chung giờ đã đầy ắp những trang giấy với ước mơ và kế hoạch, từ ngôi nhà có ban công đầy hoa, đến những chuyến đi biển lãng mạn, và cả những cái tên cho những đứa trẻ trong tương lai. Mỗi nét chữ, mỗi hình vẽ đều thấm đẫm hy vọng và tình yêu của Linh.
Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ anh. Tay anh vòng qua eo cô, siết nhẹ, một cử chỉ quen thuộc, trấn an và đầy yêu thương. Cả hai cùng nhìn ngắm những gì mình vừa viết, những giấc mơ được chắp cánh trên từng trang giấy. Niềm hạnh phúc lan tỏa trong lòng Linh, một niềm hạnh phúc giản dị nhưng sâu sắc. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có Khánh bên cạnh, người cùng cô xây dựng nên một tương lai mà cô hằng mơ ước. “Thật tuyệt vời, anh nhỉ?” Linh khẽ thì thầm, giọng cô dịu dàng như gió thoảng. “Em cảm thấy mình có thể làm được tất cả mọi thứ khi có anh.” Đối với Linh, Khánh không chỉ là người yêu, mà là nguồn sức mạnh, là điểm tựa để cô vững tin vào mọi điều. Cô muốn anh biết điều đó, muốn anh cảm nhận được tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối của cô dành cho anh. Cô khẽ siết chặt tay Khánh, truyền đi hơi ấm và cảm xúc của mình.
Khánh hôn nhẹ lên tóc cô, một nụ hôn khẽ khàng, chất chứa yêu thương. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc Linh, cùng với sự mềm mại của cô trong vòng tay anh, khiến anh cảm thấy một sự bình yên tạm thời. “Chắc chắn rồi,” anh đáp, giọng anh trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định, pha chút thực tế hơn là sự bay bổng. “Chỉ cần chúng ta cùng cố gắng.” Lời nói của anh là một lời khẳng định, một lời hứa, nhưng lại thiếu đi sự mềm mại, sự lãng mạn mà Linh thường khao khát. Anh không nói “anh cũng yêu em nhiều lắm” hay “chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện tất cả”, mà là “cùng cố gắng”. Đối với Khánh, “cố gắng” là từ khóa của mọi thành công, của mọi hạnh phúc. Anh tin rằng, chỉ cần cả hai cùng nỗ lực, cùng vượt qua những khó khăn, thì mọi giấc mơ đều có thể trở thành hiện thực. Nhưng anh không biết rằng, đôi khi, Linh chỉ cần những lời nói an ủi, những lời động viên về mặt tinh thần hơn là những lời khẳng định về mặt hành động.
Linh cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong giọng điệu của Khánh. Mặc dù anh ôm cô, hôn lên tóc cô, nhưng cô vẫn cảm nhận được một sự căng thẳng nhẹ trong cơ thể anh, một sự lo âu mơ hồ không thể che giấu. Ánh mắt anh không hoàn toàn dừng lại ở những dòng chữ lãng mạn, mà dường như đang "tính toán", "cân nhắc" điều gì đó sâu xa hơn. Anh nhìn vào những kế hoạch về ngôi nhà, những chuyến đi, những đứa con, không phải với vẻ mặt mơ mộng của người đang xây dựng ước mơ, mà với ánh mắt của một người đang gánh vác một trọng trách lớn lao. Linh cảm thấy một chút gì đó xa cách, một khoảng trống nhỏ đang dần hình thành giữa họ, dù cả hai đang ở gần nhau đến thế. Cô biết anh luôn cố gắng vì cô, vì tương lai của cả hai. Anh làm việc không ngừng nghỉ, gánh vác mọi áp lực tài chính, luôn muốn mang đến cho cô những điều tốt đẹp nhất. Nhưng liệu anh có đang thực sự chia sẻ cảm xúc, chia sẻ những lo lắng, những gánh nặng nội tâm của mình với cô không? Hay anh đang một mình chống chọi với tất cả, tự tạo ra một bức tường vô hình giữa anh và cô?
“Anh ấy luôn cố gắng vì mình, nhưng liệu anh ấy có đang thực sự chia sẻ cảm xúc của mình không?” Linh thầm nghĩ, một câu hỏi không thành tiếng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí cô. Cô biết Khánh yêu cô, nhưng cách anh thể hiện tình yêu ấy đôi khi khiến cô cảm thấy lạc lõng. Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cô một cách trọn vẹn, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cô muốn được cùng anh đối mặt với những khó khăn, được chia sẻ những gánh nặng, chứ không phải để anh một mình gánh vác tất cả. Cái im lặng của Khánh, những cái nhìn xa xăm, sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, tất cả đều đang dần tạo nên một bức tường vô hình, một khoảng cách tinh tế mà Linh bắt đầu cảm nhận được. Cô tựa đầu sâu hơn vào vai anh, cố gắng xua đi những suy nghĩ u hoài, cố gắng tin rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng đây chỉ là những lo lắng thoáng qua. Nhưng sự lo âu mơ hồ trong lòng cô, và cái ánh mắt đầy tính toán của Khánh trên cuốn sổ, lại là một điềm báo nhẹ nhàng, về một chặng đường phía trước không chỉ toàn màu hồng, mà còn chất chứa những thử thách mà cả hai sẽ phải đối mặt.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.