Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 55: Bờ Cát Hẹn Ước
Cái siết tay nhẹ của Linh, cái chạm đầu của cô vào vai anh, không đủ để xua đi sự căng thẳng mơ hồ đang cuộn mình trong lồng ngực Khánh. Anh hôn lên tóc cô, cảm nhận mùi hương dịu dàng quen thuộc, nhưng tâm trí vẫn vẩn vơ nơi những con số, những dự định còn ngổn ngang. “Chỉ cần chúng ta cùng cố gắng,” anh đã nói, một lời hứa chân thành, nhưng cũng nặng trĩu trách nhiệm. Anh biết Linh cần những lời yêu thương bay bổng hơn, nhưng cổ họng anh như có gì đó nghẹn lại, không thể thốt ra những điều mà anh nghĩ là vô nghĩa nếu không đi kèm với hành động. Anh luôn tin vào sức mạnh của việc làm, của sự nỗ lực không ngừng nghỉ, để biến những giấc mơ xa vời thành hiện thực cụ thể, hữu hình. Nhưng có lẽ, anh đã quên mất rằng, đôi khi, những lời nói dịu dàng, những lời động viên đúng lúc lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn, hàn gắn những vết nứt vô hình.
Linh vẫn tựa đầu vào vai anh, cố gắng xua đi những suy nghĩ u hoài đang xâm chiếm tâm trí. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, cố gắng tin rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng những lo lắng thoáng qua kia chỉ là ảo giác. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp thở đều đều của Khánh, cố tìm thấy sự bình yên trong vòng tay anh. Nhưng đôi mắt anh, cái nhìn xa xăm không tập trung vào cuốn sổ mà dường như xuyên thấu qua những trang giấy ấy, chạm đến một viễn cảnh xa xôi, đầy thử thách mà chỉ mình anh nhìn thấy, vẫn ám ảnh cô. Cô biết anh yêu cô, yêu sâu đậm theo cách của riêng anh, nhưng cách anh mang vác gánh nặng cuộc sống, tự mình chịu đựng mọi áp lực mà không một lời sẻ chia, lại vô tình tạo nên một bức tường vô hình giữa họ. Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cô một cách trọn vẹn, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cô muốn được cùng anh đối mặt với những khó khăn, được chia sẻ những gánh nặng, chứ không phải để anh một mình gánh vác tất cả. Cái im lặng của Khánh, những cái nhìn xa xăm, sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, tất cả đều đang dần tạo nên một khoảng cách tinh tế mà Linh bắt đầu cảm nhận được. Cô tựa đầu sâu hơn vào vai anh, cố gắng xua đi những suy nghĩ u hoài, cố gắng tin rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng đây chỉ là những lo lắng thoáng qua. Nhưng sự lo âu mơ hồ trong lòng cô, và cái ánh mắt đầy tính toán của Khánh trên cuốn sổ, vẫn là một điềm báo nhẹ nhàng, về một chặng đường phía trước không chỉ toàn màu hồng, mà còn chất chứa những thử thách mà cả hai sẽ phải đối mặt.
Khánh cảm nhận được Linh tựa sâu hơn vào vai mình, như một chú chim nhỏ đang tìm kiếm sự an ủi. Anh siết nhẹ vòng tay, lòng dấy lên một cảm giác vừa yêu thương, vừa nặng trĩu. Anh muốn xua tan mọi ưu phiền trong lòng cô, muốn cô luôn được vui vẻ, vô tư. Nhưng làm sao anh có thể làm được điều đó, khi chính bản thân anh cũng đang gánh vác những lo toan chồng chất? Anh không muốn Linh phải lo lắng cùng mình, không muốn gánh nặng của anh trở thành gánh nặng của cô. Anh nghĩ rằng, im lặng và hành động là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để cô có thể toàn tâm toàn ý theo đuổi những ước mơ lãng mạn mà anh thì không dám nghĩ tới quá nhiều.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng của một ngày mới lướt qua khung cửa sổ, đánh thức Linh khỏi giấc ngủ chập chờn. Không khí trong căn hộ vẫn còn vương vấn mùi cà phê phin đậm đà từ buổi sáng sớm và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa trên bàn. Linh vươn vai, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ nặng nề của đêm qua. Cô quay sang, thấy Khánh đã thức dậy từ lúc nào, đang đứng bên cửa sổ, tay cầm cốc sứ đôi hình mèo, nhìn ra ngoài. Dáng người cao ráo của anh in bóng lên nền trời trong xanh, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến lạ. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt từ hôm qua, cổ áo hơi nhàu, nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần, nam tính.
“Dậy rồi à, mèo con?” Khánh quay lại, trên môi nở một nụ cười nhếch mép nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn khiến Linh cảm thấy ấm lòng. Đôi mắt sâu của anh ánh lên sự dịu dàng, xua đi phần nào vẻ mệt mỏi thường trực.
Linh khẽ gật đầu, kéo chăn lên che kín vai. “Anh dậy sớm vậy? Có chuyện gì à?”
Khánh bước đến bên giường, đặt cốc cà phê xuống tủ đầu giường. Hơi ấm từ thành cốc lan tỏa, mang theo mùi hương quen thuộc mà cô yêu thích. Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của cô. “Anh có một bất ngờ cho em.”
Linh nhìn anh, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên sự tò mò. “Bất ngờ gì vậy?”
Khánh đưa tay chạm nhẹ lên chóp mũi cô, ánh mắt lấp lánh như có ý trêu chọc. “Ngắm biển không, em?”
Linh ngẩn người. Cô không thể tin vào tai mình. Đi biển? Trong một ngày làm việc bình thường như thế này sao? “Thật hả anh? Bất ngờ quá!” Giọng cô reo lên, mọi ưu tư của đêm qua dường như tan biến hết vào không khí. Khuôn mặt trái xoan của cô rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt long lanh vì sung sướng. Cô không ngờ anh lại có thể nghĩ ra một ý tưởng lãng mạn và bất ngờ đến vậy. Khánh ít khi làm những điều ngẫu hứng, anh luôn có kế hoạch, luôn sắp xếp mọi thứ một cách chu toàn. Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, như một đứa trẻ nhận được món quà yêu thích.
Khánh thấy cô vui vẻ, lòng anh cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nụ cười nhếch mép của anh hiện rõ hơn, không còn chút gánh nặng nào vương vấn. “Anh đã xin nghỉ phép rồi. Tối qua thấy em có vẻ suy nghĩ nhiều, anh nghĩ chúng ta cần một chút không khí khác để thư giãn.” Anh không nói thẳng ra là anh biết cô đang lo lắng vì những suy tư của anh, nhưng những lời nói ấy cũng đủ để Linh hiểu được sự tinh tế và quan tâm của anh.
Linh lập tức ôm chầm lấy Khánh, vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. “Em yêu anh, Khánh!” Cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. Khoảnh khắc ấy, mọi bức tường vô hình, mọi khoảng cách mơ hồ đều tan biến. Cô cảm thấy anh thực sự ở đây, ở bên cô một cách trọn vẹn. Cái ôm siết chặt của cô như muốn truyền tải tất cả những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình: sự biết ơn, tình yêu, và cả niềm tin.
Khánh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, một nụ hôn khẽ khàng, chất chứa yêu thương và sự trấn an. “Nào, dậy chuẩn bị đồ đi. Chúng ta sẽ bắt chuyến xe sớm nhất.”
Linh bật dậy ngay lập tức, tràn đầy năng lượng. “Em đi soạn đồ ngay đây!” Cô vừa nói vừa chạy vào phòng thay đồ, tiếng lạch cạch của tủ quần áo vang lên giòn giã. Khánh nhìn theo bóng lưng năng động của cô, lòng anh dấy lên một sự dịu dàng khó tả. Anh yêu cô, yêu cái cách cô hồn nhiên, yêu cái cách cô nhìn cuộc đời bằng đôi mắt tràn đầy hy vọng. Anh biết, để giữ được nụ cười ấy, anh cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Anh lặng lẽ bước đến tủ quần áo của mình, lấy ra một chiếc áo phông đơn giản và chiếc quần short, chuẩn bị cho chuyến đi ngẫu hứng. Dù mọi thứ diễn ra nhanh chóng, nhưng trong từng hành động của anh đều toát lên sự chu đáo và ân cần.
Cả hai nhanh chóng thu xếp đồ đạc. Linh chọn những bộ váy maxi nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, cùng với chiếc mũ rộng vành và kem chống nắng. Cô vừa soạn đồ vừa hát líu lo, tâm trạng vui vẻ như một con chim non được sổ lồng. Khánh thì đơn giản hơn nhiều, vài bộ quần áo gọn gàng, chiếc máy ảnh nhỏ và một cuốn sách. Trong quá trình chuẩn bị, họ không ngừng trao đổi những câu nói đùa, những ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Tiếng cười của Linh vang vọng khắp căn phòng, xua đi vẻ trầm mặc thường ngày. Khánh thỉnh thoảng lại nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên. Anh thấy cô hạnh phúc, anh cũng hạnh phúc. Anh biết, chuyến đi này, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó sẽ là liều thuốc tinh thần quý giá cho cả hai. Anh không muốn cô phải mang những lo lắng của mình. Anh muốn cô là cô gái vô tư, hồn nhiên, đầy ước mơ.
Khi họ đã sẵn sàng, Khánh khoác chiếc balo đơn giản lên vai, nắm lấy tay Linh. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Linh nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy tin tưởng. Mọi suy nghĩ tiêu cực đã hoàn toàn bị đẩy lùi bởi sự bất ngờ và quan tâm của Khánh. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có anh bên cạnh, một người đàn ông tuy ít nói, nhưng luôn thể hiện tình yêu bằng những hành động cụ thể, sâu sắc. Cô tin rằng, dù có những lúc anh trầm ngâm, lo lắng, nhưng tình yêu anh dành cho cô là chân thành và không hề thay đổi. Cô sẽ nắm chặt tay anh, cùng anh bước qua mọi chông gai.
***
Chuyến xe rời khỏi Sài Gòn ồn ào vào buổi sáng muộn, mang theo Khánh và Linh đến một thế giới khác. Bến xe buýt, dù đông đúc và hối hả, với tiếng động cơ gầm rú, tiếng phanh xe ken két và tiếng người nói chuyện ồn ào, bỗng chốc trở thành một phần của hành trình lãng mạn của họ. Mùi khói xe, mùi bụi đường hòa quyện với đôi chút mùi ẩm ướt còn vương lại từ cơn mưa đêm qua, tạo nên một thứ không khí đặc trưng của đô thị đang chuyển mình. Nhưng với Linh và Khánh, tất cả những âm thanh và mùi vị ấy dường như chỉ là nền cho câu chuyện của riêng họ.
Họ tìm được chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Khánh nhường Linh ngồi bên trong để cô có thể ngắm cảnh. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chầm chậm tách khỏi dòng xe cộ tắc nghẽn của thành phố, rồi dần tăng tốc khi ra khỏi nội đô. Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm: những tòa nhà cao tầng dần nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi và những hàng cây rợp bóng.
Khánh lấy ra cặp tai nghe, một bên đeo vào tai mình, một bên nhẹ nhàng đặt vào tai Linh. Giai điệu nhẹ nhàng của một bản nhạc không lời vang lên, như một lời thì thầm xoa dịu tâm hồn. Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận sự vững chãi và hơi ấm từ anh. Tay anh nắm chặt tay cô, từng ngón tay đan xen vào nhau, truyền đi một dòng điện ấm áp, trấn an. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy, giữa nhịp sống hối hả của thế giới.
“Anh nhớ lần mình đi Công viên Bạch Hạc không?” Linh khẽ hỏi, giọng cô thì thầm đủ để Khánh nghe thấy qua tiếng nhạc và tiếng ồn ào của xe cộ.
Khánh siết nhẹ tay cô. “Anh nhớ chứ, em giận anh cả buổi, nhưng rồi lại cười.” Anh mỉm cười, ký ức về ngày ấy ùa về. Lúc đó, anh còn vụng về hơn bây giờ rất nhiều, chẳng biết cách dỗ dành bạn gái. Anh đã lỡ tay làm rớt que kem yêu thích của Linh xuống đất, khiến cô bĩu môi giận dỗi. Anh đã phải mua liên tiếp ba que kem khác nhau để chuộc lỗi, và cuối cùng, cô cũng bật cười trước vẻ mặt lo lắng của anh.
“Đúng vậy,” Linh khúc khích cười, “Lúc đó anh cứ như một đứa trẻ lạc mẹ vậy, tội nghiệp ghê.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh nghịch. “Mà anh biết không, lúc đó em chỉ giả vờ giận thôi. Thật ra em thấy anh cuống quýt lên trông ��áng yêu lắm.”
Khánh cốc nhẹ vào trán cô. “Đồ quỷ sứ. Vậy mà làm anh sợ muốn chết.”
Linh cười rạng rỡ, vùi mặt vào hõm vai anh. “Bây giờ thì không còn giận nữa rồi. Em chỉ muốn ôm anh thật chặt thôi.”
Khánh vòng tay ôm lấy cô, cảm nhận mái tóc mềm mại của cô cọ vào má. Anh hít hà mùi hương dịu nhẹ từ cô, lòng tràn ngập cảm giác bình yên và hạnh phúc. Anh biết, những khoảnh khắc như thế này là vô giá, là động lực để anh tiếp tục cố gắng. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng anh tin rằng, qua những hành động nhỏ nhặt này, Linh có thể cảm nhận được tình yêu của anh.
Họ tiếp tục kể cho nhau nghe những câu chuyện vui, những kỷ niệm cũ, những lần hẹn hò đầu tiên, những khoảnh khắc vụng về nhưng đáng yêu. Tiếng cười của Linh hòa quyện vào giọng nói trầm ấm của Khánh, tạo nên một bản giao hưởng ngọt ngào trên chuyến xe. Họ không cần nói quá nhiều, chỉ cần được ở bên nhau, cùng chia sẻ những rung động nhỏ nhất, cũng đủ khiến trái tim cả hai tràn ngập niềm vui. Linh thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Khánh, đôi mắt cô lấp lánh hạnh phúc. Cô thấy anh cười nhiều hơn, ánh mắt anh cũng bớt đi vẻ ưu tư thường ngày. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể chuyến đi này đã gột rửa đi những lo lắng mơ hồ trong lòng cô.
Khánh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật vẫn tiếp tục lướt qua nhanh chóng. Những ngôi nhà cao tầng của thành phố đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những cánh đồng bát ngát, những hàng cây xanh mướt và những con đường uốn lượn. Anh cảm nhận được hơi ấm từ Linh tựa vào vai mình, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Lòng anh dấy lên một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa nặng trĩu. Hạnh phúc vì có cô bên cạnh, nặng trĩu vì anh biết mình phải làm gì để giữ gìn những khoảnh khắc bình yên này. Anh không muốn những áp lực cuộc sống đô thị len lỏi vào thế giới của họ, phá vỡ đi sự thanh bình mà họ đang có. Anh hứa với lòng mình sẽ cố gắng hết sức, để Linh mãi mãi được hạnh phúc, được vô tư như bây giờ. Nhưng anh cũng không thể tránh khỏi một chút suy tư, một chút lo lắng về tương lai phía trước. Con đường họ đang đi, liệu có phải lúc nào cũng êm đềm như vậy? Hay sẽ có lúc, những gánh nặng cuộc sống sẽ khiến họ phải dừng lại, phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã?
Cả hai cùng ngắm nhìn cảnh vật lướt qua khung cửa sổ. Linh chỉ cho Khánh những đám mây hình thù kỳ lạ, những cánh chim chao lượn trên bầu trời xanh biếc. Khánh lắng nghe cô nói, thỉnh thoảng lại mỉm cười nhẹ. Anh cảm thấy mình thật may mắn khi có cô bên cạnh, một người con gái có thể nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ nhặt nhất. Anh tin rằng, chừng nào họ còn giữ được sự kết nối này, chừng nào họ còn biết trân trọng những khoảnh khắc bình dị, thì tình yêu của họ sẽ mãi bền vững. Chuyến xe tiếp tục lăn bánh, đưa họ ngày càng xa rời sự ồn ào của thành phố, hướng về phía biển, nơi có những cơn sóng rì rào và những lời hứa hẹn đang chờ đợi.
***
Chiếc xe buýt dừng lại ở bến, và ngay khi cánh cửa mở ra, một luồng không khí trong lành, mằn mặn của biển cả ùa vào, xua tan đi sự ngột ngạt của chuyến đi dài. Tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa, như một lời chào đón thân thiện. Khánh và Linh bước xuống xe, cảm nhận làn gió biển mát lành mơn man trên da thịt, xua đi mọi mệt mỏi. Khác hẳn với sự hối hả của Sài Gòn, Vũng Tàu hiện ra với vẻ đẹp bình dị, thoáng đãng, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ.
Họ chậm rãi dạo bước trên con đường nhỏ dẫn ra bãi biển. Phía xa, bãi cát dài vàng óng trải rộng dưới ánh nắng chiều rực rỡ, ôm lấy làn nước biển xanh ngắt bao la. Hàng dừa xanh rì nghiêng mình đón gió, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng người bán hàng rong rao mời hải sản tươi ngon, tiếng nhạc du dương từ các quán ăn ven biển hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động. Mùi biển mặn đặc trưng, mùi hải sản nướng thơm lừng và thoang thoảng mùi kem chống nắng của những du khách khác, tất cả tạo nên một không khí rất riêng của phố biển.
Linh reo lên thích thú, cô vội vàng cởi giày, để lộ bàn chân trần bước đi trên nền cát mịn. Cảm giác mát lạnh từ những hạt cát len lỏi qua từng kẽ ngón chân, mang đến một sự khoan khoái lạ thường. Cô quay sang nhìn Khánh, đôi mắt to tròn long lanh hạnh phúc. “Anh ơi, đẹp quá!”
Khánh mỉm cười, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô. Anh cũng cởi giày, xắn ống quần lên cao, chậm rãi bước theo Linh. Dáng người cao ráo của anh, mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần short, trông thật phóng khoáng và tự do. Vẻ mệt mỏi thường ngày dường như đã tan biến, thay vào đó là một sự thư thái hiếm thấy.
Họ cứ thế dạo bước trên bờ cát, để mặc những con sóng nhỏ vỗ về bàn chân. Linh chạy nhảy tung tăng, đôi khi dừng lại nhặt những vỏ ốc nhỏ xinh xắn. Khánh đi phía sau, lặng lẽ ngắm nhìn cô, lòng anh tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cô hoàn toàn vô tư, hồn nhiên, không chút ưu phiền.
Bỗng, Khánh dừng lại. Anh cúi người xuống, dùng ngón tay trỏ vẽ một hình trái tim lớn trên nền cát ẩm. Rồi, anh cẩn thận khắc vào giữa trái tim hai cái tên: “Linh, Khánh.” Từng nét chữ mềm mại, nắn nót, như lời khẳng định cho tình yêu của anh. Linh đứng bên cạnh, nhìn anh, ánh mắt cô long lanh hạnh phúc. Hành động lãng mạn bất ngờ của Khánh khiến trái tim cô đập rộn ràng. Cô không ngờ một người trầm tính như anh lại có thể làm điều này.
Khánh ngẩng đầu nhìn Linh, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng tràn đầy tình yêu. “Mãi mãi là của nhau,” anh thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự kiên định.
Linh khẽ chạm tay vào hình trái tim trên cát, cảm nhận sự ấm áp từ những lời nói của anh. “Em tin, anh ạ. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tất cả.” Giọng cô dịu dàng, nhưng ẩn chứa một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cô muốn anh biết rằng, cô luôn ở đây, cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo không tì vết, cô chỉ cần một tình yêu chân thành, có sự sẻ chia và tin tưởng.
Khánh kéo cô lại gần, ôm cô vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể anh bao trùm lấy cô, mang đến cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, hít nhẹ mùi hương của biển và của riêng cô. “Anh sẽ cố gắng hết sức, để ước mơ của chúng ta thành hiện thực.” Anh nói nhỏ, giọng anh trầm hơn một chút, mang theo một vẻ trầm tư khó tả. Lời hứa của anh không phải là một lời nói suông, mà là một lời thề nguyện chân thành, xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim anh. Anh biết, để biến những ước mơ ấy thành sự thật, anh sẽ phải đối mặt với rất nhiều thử thách, rất nhiều khó khăn. Nhưng vì Linh, vì nụ cười rạng rỡ của cô, anh sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Linh cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong giọng điệu của Khánh. Anh vẫn ôm cô thật chặt, vẫn hứa hẹn về tương lai, nhưng cô vẫn nhận ra một chút gánh nặng, một chút lo âu mơ hồ trong lời nói của anh. Nó không phải là sự nghi ngờ, mà là sự nhận thức về những thử thách phía trước. Ánh mắt anh khi nói ra lời hứa ấy không hoàn toàn mơ mộng, mà ẩn chứa một sự quyết tâm, pha lẫn chút gì đó ưu tư. Cô biết, anh đang gánh vác mọi thứ một mình, và điều đó khiến cô đau lòng. Cô muốn chia sẻ gánh nặng ấy với anh, muốn anh đừng ôm đồm tất cả.
Họ cùng nắm tay ngắm nhìn dòng chữ trên cát. Những con sóng nhỏ vẫn tiếp tục vỗ vào bờ, đôi khi liếm nhẹ lên hình trái tim. Linh ngước nhìn Khánh, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô khẽ kiễng chân, trao anh một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi. Nụ hôn ấy không chỉ là sự thể hiện tình yêu, mà còn là lời động viên, là lời trấn an mà cô muốn gửi đến anh. “Em tin anh,” cô thì thầm, một lần nữa khẳng định niềm tin mãnh liệt của mình. Khánh đáp lại nụ hôn của cô, một nụ hôn sâu hơn, nồng nàn hơn, như muốn truyền tải tất cả những cảm xúc mà anh không thể nói thành lời. Anh siết chặt tay cô, lòng anh dấy lên một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa biết ơn. Anh biết, dù có khó khăn đến mấy, chỉ cần có Linh bên cạnh, anh sẽ không bao giờ gục ngã.
Nhưng trong khoảnh khắc lãng mạn ấy, khi nhìn dòng chữ tên mình và Linh đang dần bị những con sóng nhỏ xóa nhòa, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Khánh. Tên khắc trên cát, đẹp đẽ đấy, nhưng phù du quá. Liệu những lời hứa hẹn của họ, những ước mơ mà họ vừa viết ra, có dễ dàng bị cuốn trôi đi như vậy không? Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi suy nghĩ tiêu cực. Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh sẽ biến những lời hứa ấy thành những điều cụ thể, vững chắc, không gì có thể xóa nhòa được.
***
Mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một vùng biển rộng lớn. Những tia nắng cuối ngày vàng cam, tím hồng, pha lẫn chút đỏ thẫm, trải dài trên mặt biển lấp lánh, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ và tráng lệ. Gió biển thổi nhẹ hơn, mang theo hơi ẩm và mùi muối đặc trưng. Tiếng sóng biển rì rào vẫn đều đặn, nhưng không còn ồn ào như ban trưa, mà trở nên trầm lắng, như một bản tình ca không lời.
Khánh ôm Linh từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu cô. Vòng tay anh siết chặt, như muốn bao bọc cô khỏi mọi bộn bề của thế giới. Linh tựa vào anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ người yêu. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn đang lan tỏa trong lòng. Đây là khoảnh khắc mà cô khao khát, khoảnh khắc mà cô cảm thấy mình được yêu thương và bảo vệ tuyệt đối.
“Đẹp quá anh ha, giống như ước mơ của chúng ta vậy,” Linh khẽ thì thầm, giọng cô nhẹ bẫng như gió thoảng. Đôi mắt cô hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống, vẽ nên một vệt sáng rực rỡ cuối cùng. Trong mắt cô, cảnh tượng ấy không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là biểu tượng cho tương lai tươi sáng, đầy hy vọng mà cô và Khánh đang cùng nhau xây dựng.
Khánh khẽ gật đầu, môi anh mấp máy một tiếng “Ừm… Đẹp lắm.” Giọng anh trầm hơn một chút, mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ. Anh cũng nhìn về phía chân trời, nhưng ánh mắt anh không chỉ đơn thuần là ngắm cảnh. Đôi mắt sâu thẳm của anh đăm chiêu, như đang nhìn xuyên thấu qua ranh giới giữa biển và trời, tìm kiếm một điều gì đó xa xôi hơn, nặng nề hơn. Một nỗi lo lắng mơ hồ, một gánh nặng vô hình dường như đang ẩn hiện trong đôi mắt ấy, dù anh đã cố gắng che giấu.
Linh cảm nhận được sự khác biệt trong giọng điệu của Khánh. Cô quay đầu lại, ngước nhìn anh. Khuôn mặt góc cạnh của Khánh được ánh hoàng hôn nhuộm đỏ, càng tôn lên vẻ nam tính, nhưng đôi mắt anh thì lại lộ rõ vẻ suy tư. Cô bắt gặp ánh mắt anh đăm chiêu nhìn về phía chân trời, một nỗi lo lắng mơ hồ thoáng qua trong đôi mắt sâu ấy. Nó chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng đủ để Linh nhận ra. Cô biết Khánh đang cố gắng gồng mình, cố gắng che giấu đi những gánh nặng mà anh đang phải đối mặt.
Khánh cảm nhận được ánh mắt của Linh, anh khẽ giật mình. Anh nhanh chóng nở một nụ cười nhẹ, một cái nhếch mép quen thuộc, cố gắng xua đi vẻ trầm tư trên khuôn mặt. “Em sao vậy?” anh hỏi, giọng anh đã trở lại bình thường, nhưng nụ cười ấy không che giấu được sự suy tư vừa rồi. Linh nhìn thấy rõ điều đó. Cô biết anh đang cố gắng trấn an cô, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Linh không nói gì. Cô chỉ khẽ lắc đầu, tựa đầu sâu hơn vào ngực anh. Cô muốn nói với anh rằng cô đã nhận ra, muốn anh đừng cố gắng che giấu mọi thứ một mình. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh tâm sự với cô. Nhưng rồi, cô lại chọn im lặng. Cô biết tính anh, anh không thích nói ra những lo lắng của mình, anh thích tự mình giải quyết mọi chuyện. Việc cô hỏi han quá nhiều có lẽ chỉ khiến anh thêm áp lực.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa khung cảnh hoàng hôn đẹp đến nao lòng, một sự xa cách vô hình lại len lỏi giữa Khánh và Linh. Họ vẫn ôm nhau thật chặt, vẫn cùng ngắm nhìn cảnh biển, nhưng tâm trí của mỗi người lại đang trôi dạt về những hướng khác nhau. Linh thì lo lắng cho Khánh, lo lắng cho gánh nặng mà anh đang mang. Khánh thì lo lắng cho tương lai, lo lắng làm sao để thực hiện được những lời hứa, làm sao để giữ được nụ cười của Linh.
Tiếng sóng biển rì rào vẫn đều đặn vỗ vào bờ, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của thời gian. Những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Khánh siết chặt vòng tay hơn, như muốn níu giữ khoảnh khắc này, níu giữ sự bình yên mong manh mà họ đang có. Anh biết, chuyến đi này, dù ngắn ngủi, đã mang lại cho cả hai những giây phút hạnh phúc và ý nghĩa. Nhưng anh cũng biết, khi họ quay trở lại thành phố, những áp lực cuộc sống, những lo toan bộn bề sẽ lại ùa về. Anh sẽ phải đối mặt với chúng, một mình.
Linh ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn man mác. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cô một cách trọn vẹn, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cô muốn chia sẻ cùng anh, muốn cùng anh gánh vác mọi thứ. Nhưng dường như, anh đã chọn cách tự mình chịu đựng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy họ, không phải là sự im lặng của bình yên, mà là sự im lặng của những điều chưa nói, của những gánh nặng chưa được sẻ chia. Hoàng hôn dần tàn, mang theo những tia nắng cuối cùng, và để lại phía sau một bầu trời đêm đầy sao, nhưng cũng đầy những khoảng trống vô định trong lòng hai người.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.