Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 56: Căn Hộ Nhỏ, Suy Tư Lớn
Hoàng hôn đã tắt, kéo theo những tia nắng cuối cùng, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên biển Vũng Tàu. Trong vòng tay Khánh, Linh vẫn cảm nhận được sự ấm áp, vững chãi, nhưng nỗi lo lắng mơ hồ từ ánh mắt anh vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào như một lời thì thầm của số phận, khẽ khàng nhắc nhở về những gánh nặng vô hình mà Khánh đang mang vác. Anh siết chặt vòng tay, như muốn níu giữ khoảnh khắc bình yên mong manh này, biết rằng ngày mai, những bộn bề của thành phố sẽ lại ùa về, và anh sẽ phải đối mặt với chúng, có lẽ là một mình. Linh ngước nhìn anh, ánh mắt cô ánh lên nỗi buồn man mác, khao khát được chia sẻ, được cùng anh gánh vác, nhưng rồi lại chọn im lặng. Một sự im lặng nặng nề, không phải của bình yên, mà của những điều chưa nói, của những gánh nặng chưa được sẻ chia, bao trùm lấy hai người giữa khung cảnh lãng mạn mà cũng đầy những khoảng trống vô định.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng len lỏi qua tấm rèm cửa sổ đã cũ kỹ của căn hộ Linh, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn chút hơi biển mặn mà, như dư âm của chuyến đi Vũng Tàu vẫn chưa tan. Khánh và Linh, sau một đêm dài trên xe trở về thành phố, thức giấc muộn hơn mọi ngày. Linh vươn vai, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận sự sảng khoái và một niềm hạnh phúc nhẹ nhàng. Bên cạnh cô, Khánh đã dậy từ lúc nào, anh đang ngồi bên bàn ăn nhỏ, lặng lẽ pha hai tách cà phê. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi sự mệt mỏi còn vương lại.
“Anh dậy sớm vậy?” Linh hỏi, giọng còn ngái ngủ, mái tóc dài buông xõa trên vai. Cô bước đến bên anh, vòng tay qua cổ Khánh từ phía sau, khẽ tựa cằm lên vai anh. Cảm giác hơi ấm từ cơ thể anh, mùi cà phê quen thuộc và chút hương biển còn sót lại trên quần áo anh khiến cô cảm thấy bình yên đến lạ.
Khánh khẽ xoay người, đặt nụ hôn nhẹ lên trán cô. “Ừm, anh ngủ đủ rồi. Em lại đây uống cà phê đi, anh pha xong rồi.” Giọng anh vẫn trầm ấm như mọi khi, nhưng Linh cảm nhận được một sự tĩnh lặng, trầm tư hơn bình thường. Cô ngồi xuống đối diện anh, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Khánh. Chúng vẫn đẹp, vẫn trìu mến, nhưng có một điều gì đó xa xăm, một nỗi niềm khó gọi tên ẩn chứa bên trong.
Linh nhấp một ngụm cà phê nóng, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ của mình, ánh mắt dừng lại ở những bức tường đã ngả màu, những món đồ nội thất đã cũ. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô, rực rỡ như ánh nắng ngoài kia. “Anh thấy không,” cô bắt đầu, giọng đầy hào hứng, “căn phòng này sẽ đẹp hơn nhiều nếu mình thêm chút màu sắc, chút ‘chất’ của cả hai mình vào đây.” Cô nói, vừa nói vừa hình dung ra bức tranh tương lai, nơi căn hộ nhỏ này không chỉ là của riêng cô nữa, mà là một tổ ấm chung, nơi mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn của cả hai. Cô muốn biến nơi đây thành một không gian tràn ngập kỷ niệm và hơi thở của tình yêu, một nơi thực sự thuộc về “chúng ta”.
Khánh đặt tách cà phê xuống, ánh mắt anh lướt qua những bức tường, những món đồ cũ kỹ mà Linh vừa nhắc đến. Anh biết Linh muốn gì, cô muốn một sự thay đổi, một dấu hiệu của sự gắn kết. “Ừm... cũng được. Em thích gì thì mình làm thôi,” anh đáp, giọng anh trầm hơn một chút, mang theo một sự do dự nhỏ mà Linh hầu như không nhận ra. Trong tâm trí anh, mỗi ý tưởng trang trí, mỗi món đồ mới đều nhanh chóng chuyển hóa thành những con số, những khoản chi phí. Anh nghĩ đến số tiền lương vừa nhận, đến những hóa đơn sắp tới, đến khoản tiết kiệm còn ít ỏi. Căn hộ của Linh vốn dĩ đã ổn, anh tự nhủ, liệu có cần thiết phải tốn kém thêm không? Nhưng nhìn ánh mắt lấp lánh của Linh, anh không đành lòng từ chối. Anh yêu cô, yêu nụ cười rạng rỡ của cô, và muốn làm mọi thứ để cô hạnh phúc.
Linh không để ý đến sự do dự thoáng qua trong giọng anh. Cô vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi những bức tường cũ kỹ biến thành một bức tranh tươi mới, nơi những vật dụng nhỏ bé trở thành biểu tượng của tình yêu. “Mình sẽ biến nó thành tổ ấm thực sự của chúng mình, anh nhỉ?” cô hỏi, ánh mắt long lanh nhìn anh, tìm kiếm sự đồng điệu, sự khẳng định từ anh. Cô muốn anh cũng hào hứng, cũng khao khát điều đó như cô. Đối với Linh, việc trang trí căn hộ không chỉ là mua sắm vật chất, mà là vun đắp cho một tương lai, là hiện thực hóa những lời hứa hẹn mà họ đã trao nhau bên bờ biển. Đó là cách cô thể hiện tình yêu, bằng việc xây dựng một không gian chung, một nền móng vững chắc cho hạnh phúc.
Khánh nhìn vào đôi mắt đầy hy vọng của Linh, anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi. “Ừm, tổ ấm của chúng mình.” Anh lặp lại lời cô, nhưng trong lòng anh, câu nói đó vang lên như một tiếng vọng xa xăm, mang theo bao nhiêu trăn trở. Anh nghĩ về những lời hứa trên bờ cát, về hình ảnh tên hai người bị sóng biển xóa nhòa. Liệu những ước mơ này, những lời hứa này có bị những con sóng của cuộc đời cuốn trôi đi không? Anh muốn bảo vệ Linh khỏi những lo toan đó, muốn cô được sống trong thế giới màu hồng của riêng mình, nhưng anh cũng biết, điều đó thật khó. Anh lướt mắt qua một tờ quảng cáo đồ nội thất nằm trên bàn, những con số in đậm đập thẳng vào mắt anh, nhắc nhở anh về thực tại nghiệt ngã. Anh thầm nghĩ, liệu mình có đủ sức để xây dựng một tổ ấm đúng nghĩa, một nơi mà Linh có thể thực sự bình yên và hạnh phúc, mà không phải lo lắng về bất cứ điều gì? Liệu anh có đủ "sức để yêu cho đúng" như cô mong muốn, hay chỉ là đang cố gắng gồng mình để đáp ứng những kỳ vọng?
Linh không hay biết về trận chiến nội tâm đang diễn ra trong Khánh. Cô đứng dậy, kéo anh ra khỏi ghế, tay nắm chặt tay anh. “Vậy thì, mình đi thôi! Mình đi mua sắm đồ trang trí, mua những thứ đẹp nhất để biến căn phòng này thành nơi đáng yêu nhất!” Cô hào hứng nói, như một đứa trẻ sắp được vào cửa hàng đồ chơi. Nụ cười rạng rỡ của cô như một tia nắng xua tan đi những đám mây u ám trong lòng Khánh, dù chỉ là tạm thời. Anh khẽ thở dài trong lòng, rồi nắm chặt tay cô. Anh biết, hôm nay sẽ là một ngày dài. Dài không phải vì công việc, mà vì những phép tính không ngừng nghỉ trong đầu anh, vì gánh nặng vô hình mà anh tự đặt lên vai mình. Linh vẫn là cô gái vô tư, lãng mạn mà anh yêu, và anh, dù mệt mỏi, vẫn sẽ cố gắng làm mọi thứ để giữ nụ cười đó trên môi cô. Anh tin rằng, tình yêu của anh đủ lớn, đủ mạnh để vượt qua mọi khó khăn, nhưng đôi khi, anh lại thấy mình thật nhỏ bé trước những áp lực mà cuộc sống hiện đại đặt ra.
***
Trung tâm thương mại Grand Plaza vào buổi chiều cuối tuần đông đúc và nhộn nhịp. Ánh đèn rực rỡ từ các cửa hàng, tiếng nhạc nền sôi động, tiếng bước chân hối hả và những cuộc trò chuyện ồn ào tạo nên một bầu không khí náo nhiệt. Mùi nước hoa sang trọng từ các quầy mỹ phẩm hòa lẫn với mùi thức ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực, cùng với hơi lạnh của điều hòa, tất cả tạo nên một cảm giác xa hoa, hiện đại. Linh, với vẻ ngoài thanh mảnh và đôi mắt to tròn long lanh, như một tia sáng nhỏ bé giữa dòng người tấp nập. Cô nắm chặt tay Khánh, kéo anh đi từ cửa hàng này sang cửa hàng khác, như thể cô là một đứa trẻ vừa được thả vào cửa hàng đồ chơi khổng lồ. Mỗi món đồ trang trí nhỏ xinh, mỗi tấm giấy dán tường với họa tiết độc đáo, mỗi bộ rèm cửa với màu sắc tươi mới đều khiến mắt cô sáng lên, và cô hào hứng quay sang hỏi ý kiến Khánh.
“Anh thấy tấm rèm này thế nào? Màu xanh này hợp với bộ ghế sofa mình định mua không?” Linh chỉ vào một tấm rèm màu xanh ngọc bích mềm mại, ánh mắt cô tràn đầy sự kỳ vọng. Cô hình dung ra cảnh căn hộ nhỏ của mình được khoác lên một chiếc áo mới, tươi tắn và tràn đầy sức sống. Cô muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, thật đẹp đẽ, bởi đó là nơi họ sẽ cùng nhau vun đắp những kỷ niệm, nơi họ sẽ bắt đầu một cuộc sống chung.
Khánh tiến lại gần, nhìn tấm rèm. Anh gật đầu, nhưng ánh mắt anh không chỉ dừng lại ở màu sắc hay chất liệu. Chúng nhanh chóng lướt xuống góc dưới, nơi có dòng chữ nhỏ ghi giá tiền. Một con số khá lớn hiện lên, khiến anh khẽ nhíu mày. “Cũng đẹp đó em,” anh đáp, giọng anh vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản, “nhưng mà... chắc là hơi đắt nhỉ?” Anh không muốn làm mất đi niềm vui của Linh, nhưng gánh nặng tài chính lại khiến anh không thể không tính toán. Trong đầu anh, những con số cứ nhảy múa liên tục, phép cộng trừ nhân chia không ngừng diễn ra. Anh nghĩ đến khoản tiền dự phòng cho những tình huống khẩn cấp, đến tiền thuê nhà, tiền ăn uống, và cả những khoản chi phí bất ngờ có thể phát sinh.
Linh nghe Khánh nói, cô chỉ cười nhẹ. Đối với cô, một chút chi phí cho hạnh phúc là điều hoàn toàn xứng đáng. “Thôi kệ, lâu lâu mình mới mua mà. Hơn nữa, nó sẽ làm căn phòng mình bừng sáng hẳn lên!” cô nói, tay cô vuốt ve tấm vải rèm mềm mại, cảm nhận sự tinh tế của nó. Cô không cần cuộc sống xa hoa, nhưng cô tin rằng những chi tiết nhỏ, những món đồ được chọn lựa kỹ càng sẽ mang lại một không khí ấm cúng, một cảm giác thuộc về cho tổ ấm của họ. Cô tin vào giá trị tinh thần mà những món đồ này mang lại, hơn là giá trị vật chất của chúng. Khánh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, mà Linh không hề để ý. Anh biết Linh nói đúng, lâu lâu mới mua, nhưng cái "lâu lâu" ấy lại cộng dồn vào một ngân sách đã eo hẹp. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa hai thế giới: một bên là thế giới lãng mạn, tràn đầy ước mơ của Linh, và một bên là thế giới thực tế, khô khan của những con số và trách nhiệm mà anh đang gánh vác.
Họ tiếp tục đi qua các gian hàng. Linh cầm thử nhiều món đồ, từ những chiếc gối tựa sofa với họa tiết đáng yêu, đến những chiếc đèn ngủ nhỏ xinh tạo ánh sáng ấm áp. Mỗi khi Linh say sưa chọn lựa, Khánh lại lầm lũi theo sau, ánh mắt anh thường xuyên dừng lại ở những bảng giá, những con số giảm giá hay những chương trình khuyến mãi. Vẻ mặt anh dần trở nên trầm ngâm hơn, đôi khi anh khẽ nhíu mày khi nhìn hóa đơn tổng cộng của những món đồ Linh đã chọn. Anh yêu Linh, yêu cả sự vô tư, lãng mạn của cô, nhưng đôi khi, chính sự vô tư ấy lại khiến anh cảm thấy mình càng phải gồng gánh nhiều hơn. Anh muốn mình là người có thể lo cho cô tất cả, không để cô phải bận tâm về tiền bạc, nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Anh nhớ lại những lời hứa hẹn trên bờ biển, những kế hoạch lớn lao họ đã cùng nhau vạch ra trong cuốn sổ tay. Để hiện thực hóa chúng, anh cần tiền, cần rất nhiều tiền. Và những món đồ trang trí nhỏ bé này, dù chỉ là một phần nhỏ, cũng đang nhắc nhở anh về gánh nặng ấy.
Linh, đôi khi, cũng thoáng nhận ra sự im lặng bất thường của Khánh, hay ánh mắt anh cứ mãi dán vào những con số. Cô quay sang nhìn anh, nắm lấy tay anh. Bàn tay cô mềm mại, ấm áp, hoàn toàn đối lập với bàn tay anh có phần cứng nhắc, chai sạn vì công việc. “Anh sao vậy? Có vẻ không vui lắm à?” cô hỏi, giọng đầy lo lắng. Cô luôn tinh tế nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của anh, dù anh có cố gắng che giấu đến đâu.
Khánh giật mình, cố gắng mỉm cười trấn an cô. “À, không có gì đâu em. Anh chỉ... đang nghĩ xem mình còn thiếu gì không thôi. Nhiều đồ quá, anh sợ mình mua về lại không dùng hết.” Anh nói dối một cách vụng về, ánh mắt tránh đi ánh mắt dò hỏi của Linh. Anh không muốn cô biết những lo lắng của mình, không muốn cô phải bận tâm về những thứ thực tế, khô khan như tiền bạc. Anh muốn cô được vui vẻ, được mơ mộng, được sống trong thế giới của tình yêu. Anh không muốn cô phải thấy "anh không còn đủ sức để yêu cho đúng", đúng với những gì cô khao khát.
Linh nhìn anh một lúc, rồi khẽ gật đầu, dù trong lòng cô vẫn còn chút hoài nghi. Cô biết anh không giỏi nói ra cảm xúc, không giỏi chia sẻ những gánh nặng. Cô cũng không muốn ép anh. “Vậy mình mua thêm một vài chậu cây nhỏ xinh nữa nhé, để không gian thêm xanh mát,” cô đề nghị, cố gắng xua đi không khí trầm lắng vừa rồi. Khánh gật đầu, theo Linh đến gian hàng cây cảnh. Anh vẫn đi sau cô, vẫn giữ vẻ mặt trầm ngâm, nhưng lòng anh lại dâng lên một cảm giác phức tạp. Vừa là tình yêu, sự chiều chuộng dành cho Linh, vừa là nỗi lo lắng, sự bất lực khi phải đối mặt với những gánh nặng tài chính mà anh không thể chia sẻ cùng cô. Giữa trung tâm thương mại ồn ào và lấp lánh, một khoảng cách vô hình, mang tên "những điều chưa nói", lại dần hình thành giữa hai người.
***
Đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thành phố sau một ngày dài. Trong căn hộ nhỏ của Linh, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng trang trí mới mua hắt lên những bức tường, tạo nên một không gian ấm cúng, lung linh đến lạ. Mùi sơn mới còn vương vấn, hòa quyện với hương vải rèm mới tinh, mang theo một cảm giác của sự khởi đầu, của một tổ ấm đang dần thành hình. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ loa bluetooth vang lên, như lời thì thầm của tình yêu, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Khánh và Linh, cả hai đều lấm lem chút bụi bẩn và mồ hôi, nhưng đôi mắt Linh thì sáng bừng niềm hạnh phúc.
“Anh ơi, giúp em treo bức tranh này lên đây nhé! Cao hơn chút nữa... đúng rồi!” Linh reo lên, giọng cô đầy hào hứng khi chỉ đạo Khánh treo một bức tranh nhỏ có họa tiết hoa lá. Cô đứng lùi lại, ngắm nghía thành quả, đôi mắt ánh lên niềm tự hào. Với Linh, mỗi vật dụng được đặt đúng chỗ, mỗi chi tiết nhỏ được chăm chút đều là một phần của tình yêu, là một cách cô vun đắp cho hạnh phúc của họ. Cô muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, bởi vì đây không chỉ là căn hộ của cô, mà là "tổ ấm của chúng ta", như lời cô đã nói.
Khánh làm theo lời Linh, cẩn thận đặt bức tranh vào vị trí. Bàn tay anh, vốn đã quen với những con số và bản vẽ kỹ thuật, nay lại tỉ mẩn với những công việc trang trí nhỏ nhặt. Ánh mắt anh lướt qua bức tường, chợt dừng lại ở một vết nứt nhỏ mà trước đây anh chưa từng để ý. Trong đầu anh, vết nứt ấy lập tức biến thành một khoản chi phí sửa chữa, một vấn đề cần giải quyết. Anh thở dài nhẹ trong lòng, rồi lại cố gắng che giấu vẻ mặt trầm tư của mình. “Xong rồi đó em,” anh nói, giọng anh có chút mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. Anh muốn mình là chỗ dựa vững chắc cho Linh, là người có thể giải quyết mọi vấn đề, không để cô phải lo lắng. Nhưng đôi khi, chính sự cố gắng đó lại khiến anh cảm thấy mình đang ngày càng xa rời cô.
Linh quay lại, nhìn thấy bức tranh đã được treo ngay ngắn, cô không giấu được niềm vui sướng. Cô ôm chầm lấy Khánh, tựa đầu vào ngực anh. “Tuyệt vời! Anh đúng là siêu nhân của em!” cô thì thầm, cảm nhận hơi ấm và mùi mồ hôi nhẹ từ anh. Nhưng rồi, cô cũng thoáng nhận ra một sự cứng nhắc trong cơ thể anh, một sự gồng mình mà anh đang cố gắng che giấu. Cảm giác mềm mại của bàn tay cô khi chạm vào cánh tay anh lại càng làm nổi bật sự căng thẳng, chai sạn từ cơ thể Khánh. Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ lo lắng. “Anh mệt rồi hả? Sao mặt anh cứ đăm chiêu thế?” cô hỏi, giọng cô dịu dàng, đầy quan tâm. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh mở lòng, cô không muốn anh phải chịu đựng mọi thứ một mình. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cô thầm nghĩ.
Khánh khẽ giật mình. Anh biết mình không thể che giấu được cô. Nhưng anh cũng không muốn nói ra những lo lắng của mình. Anh không muốn phá hỏng khoảnh khắc hạnh phúc này, không muốn Linh phải bận tâm về những gánh nặng mà anh đang mang. Anh nở một nụ cười gượng gạo, một cái nhếch mép quen thuộc nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi. “Không có gì. Anh chỉ đang nghĩ xem... làm thế nào để căn phòng này luôn ấm áp thế này thôi,” anh nói, một lời nói dối vụng về, không che giấu được sự lúng túng. Ánh mắt anh lướt ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng ngàn vì sao trên bầu trời đêm. Nhưng trong mắt anh, những ánh đèn ấy không phải là vẻ đẹp lung linh, mà là biểu tượng của sự hối hả, của những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh.
Linh nhìn theo ánh mắt anh, rồi lại nhìn vào khuôn mặt góc cạnh của Khánh. Cô biết anh đang nói dối, biết anh đang cố gắng che giấu một điều gì đó. Nhưng cô lại chọn im lặng. Cô tựa đầu sâu hơn vào vai anh, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của anh. Cô muốn tin vào lời anh nói, muốn tin rằng anh chỉ đang nghĩ về cách duy trì sự ấm áp cho tổ ấm của họ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi buồn man mác dâng lên. Cô cảm thấy một sự xa cách vô hình, một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa hai người, được tạo nên từ những điều Khánh không nói, và những điều Linh chọn không hỏi. Cô khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ, nhưng anh lại chọn cách tự mình gánh vác.
Căn phòng giờ đây đã trở nên ấm cúng và đầy ắp hơi thở của tình yêu. Những chiếc đèn lồng hắt ánh sáng vàng dịu lên những bức tranh, những chậu cây nhỏ xinh. Tiếng nhạc vẫn nhẹ nhàng vang lên, tạo nên một không gian lãng mạn. Khánh ôm Linh, nhưng ánh mắt anh vẫn nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng sừng sững, những ánh đèn xe hối hả dưới phố. Anh biết, những giấc mơ của Linh, những lời hứa hẹn của họ, đều cần đến một nền tảng vững chắc, và nền tảng ấy, chính là trách nhiệm của anh. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không phải từ công việc tay chân, mà từ gánh nặng tinh thần. Anh yêu Linh, nhưng đôi khi, anh lại cảm thấy mình không đủ sức để yêu cô một cách trọn vẹn, đúng như cô xứng đáng. Anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Linh cảm nhận được sự cứng nhắc trong vòng tay anh, và cả nỗi ưu tư đang ẩn chứa trong anh. Cô biết, có những điều không thể nói thành lời, có những gánh nặng không thể sẻ chia. Trong khoảnh khắc ấy, giữa căn phòng ấm cúng của tình yêu, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy họ, không phải là sự bình yên mà là sự im lặng của những điều chưa nói, của những gánh nặng chưa được sẻ chia. Hoàng hôn đã tắt từ lâu, và giờ đây, bầu trời đêm đầy sao nhưng cũng đầy những khoảng trống vô định trong lòng hai người, hệt như những khoảng trống trong câu chuyện tình yêu của họ, đang chờ được lấp đầy, hoặc sẽ mãi mãi bị bỏ ngỏ.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.