Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 58: Gánh Nặng Thầm Kín

Trời đã về khuya, không khí se lạnh của một buổi tối cuối tuần tràn vào căn hộ nhỏ của Linh qua ô cửa sổ khép hờ. Mưa phùn lất phất ngoài kia, gõ nhẹ lên kính như một bản nhạc buồn man mác, dịu êm. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách tỏa ra, bao trùm lên không gian một vẻ ấm cúng, đối lập với sự lạnh lẽo bên ngoài. Linh, trong chiếc áo len mỏng màu be, cuộn mình trên chiếc ghế sofa cũ kỹ mà cô đã tự tay bọc lại vải, đầu tựa vào vai Khánh. Mùi hương nến sả chanh thoang thoảng, dịu nhẹ, len lỏi vào từng ngóc ngách, xua tan đi chút ẩm ướt của đêm mưa. Trên bàn trà nhỏ đặt cạnh, một ấm trà hoa cúc vẫn còn bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi thơm dìu dịu, và hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo ngộ nghĩnh vẫn còn vẹn nguyên hơi ấm.

Khánh vòng tay ôm lấy Linh, lòng bàn tay anh vuốt nhẹ lên cánh tay cô, cảm nhận sự mềm mại qua lớp vải. Anh thở dài một tiếng thật nhẹ, tựa cằm lên mái tóc cô, nhắm mắt lại. Linh cảm nhận được sự mệt mỏi trong hơi thở của anh, một thứ mệt mỏi không chỉ dừng lại ở thể xác mà dường như còn len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn. Từ lúc trở về sau bữa tối, Khánh vẫn trầm tư hơn mọi ngày. Dù anh cố gắng hòa mình vào không khí yên bình mà cô tạo ra, ánh mắt anh vẫn thỉnh thoảng lơ đãng, nhìn xa xăm vào khoảng không vô định. Linh đã cố gắng xua đi cảm giác hụt hẫng từ buổi sáng, khi những ý tưởng hẹn hò lãng mạn của cô chỉ nhận lại sự im lặng và cái gật đầu hờ hững từ anh. Cô muốn tin rằng đó chỉ là một ngày tồi tệ của Khánh, và rằng anh xứng đáng có một buổi tối thật sự thư thái bên cô.

“Anh hôm nay có vẻ suy tư hơn mọi ngày đó,” Linh khẽ cất tiếng, giọng cô dịu dàng như một làn gió thoảng, cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng. Ngón tay cô nhẹ nhàng luồn vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng của Khánh, vuốt ve thái dương anh. Cô cảm nhận được sự căng cứng trên vai anh, dưới lớp áo sơ mi mỏng. Dù đã cố gắng thư giãn, cơ thể anh vẫn mang nặng một áp lực vô hình nào đó.

Khánh khẽ cựa mình, mở mắt ra. Đôi mắt anh sâu thẳm, có chút mệt mỏi ẩn giấu. Anh nở một nụ cười gượng gạo, nụ cười ấy không lan đến khóe mắt. “Có lẽ công việc hơi nhiều một chút thôi, em đừng lo.” Giọng anh trầm ấm nhưng thiếu đi sự vô tư thường thấy, như thể anh đang cố gắng giữ một bức tường vô hình ngăn cách thế giới nội tâm của mình với cô. Linh có thể cảm nhận được sự giả tạo nhỏ nhoi trong câu nói ấy, nhưng cô không muốn ép buộc anh. Cô hiểu tính cách của Khánh, anh không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, đặc biệt là những gánh nặng. Anh yêu bằng hành động, bằng sự cố gắng, chứ không phải bằng lời nói hoa mỹ hay những lời than vãn.

“Vậy anh có muốn nói chuyện không? Em luôn ở đây mà.” Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự chân thành và một chút lo lắng. Cô muốn nói cho anh biết rằng cô sẵn lòng lắng nghe, rằng cô không cần anh phải mạnh mẽ tuyệt đối trước mặt cô. Cô chỉ cần anh là chính anh, với tất cả những mệt mỏi và yếu đuối.

Khánh nhìn vào đôi mắt cô, một thoáng dịu dàng lướt qua. Anh khẽ siết chặt vòng tay. “Anh không sao, chỉ muốn ở bên em thế này thôi.” Anh nói, giọng khàn khàn hơn một chút. Câu nói đó, mặc dù đơn giản, lại mang một sức nặng riêng. Linh biết anh muốn cô tin rằng anh ổn, rằng sự hiện diện của cô là đủ để xoa dịu mọi thứ. Cô cảm thấy một niềm an ủi nho nhỏ, nhưng đồng thời cũng là một nỗi buồn man mác. Anh vẫn không chia sẻ. Anh vẫn giữ lại gánh nặng đó cho riêng mình. Cô lại dựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận hơi ấm từ anh và xua đi những suy nghĩ miên man. Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn đều đều, ru ngủ cả hai vào một không gian tĩnh lặng, nơi những tâm sự vẫn còn nằm sâu trong lòng. Khánh, dù đang ôm Linh, tâm trí anh vẫn như một dòng sông chảy xiết, cuốn theo bao lo toan về công việc, về những con số, về tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng một mình. Anh không muốn Linh phải bận tâm, không muốn cô phải lo lắng. Anh nghĩ rằng, gánh vác mọi thứ một mình là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để giữ cho cô được vô tư và hạnh phúc. Đó là cách anh yêu.

*

Khoảng chín giờ tối, khi không gian căn hộ chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa rì rào và tiếng quạt trần quay đều, một âm thanh bất ngờ vang lên, phá vỡ sự bình yên. Tiếng chuông điện thoại rung nhẹ, nhưng đủ để khiến cả Linh và Khánh giật mình. Khánh đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, dường như đã chìm vào một giấc ngủ chập chờn. Tiếng rung liên hồi khiến anh khẽ nhíu mày, rồi từ từ mở mắt. Anh lồm cồm ngồi dậy, vươn tay lấy chiếc điện thoại đang đặt trên bàn trà. Linh nhìn anh, thấy vẻ mặt anh bỗng trở nên căng thẳng hơn hẳn khi nhìn vào màn hình.

“Anh có cuộc gọi à?” Linh hỏi khẽ, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí.

Khánh không trả lời ngay, anh chỉ gật đầu một cái thật nhẹ, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. Khuôn mặt góc cạnh của anh tối sầm lại, đường nét nam tính giờ đây ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. Anh nhanh chóng đứng dậy, bước ra ban công. Linh có thể nghe loáng thoáng tiếng anh nói chuyện qua điện thoại, giọng điệu anh trầm hơn bình thường, xen lẫn một chút gắt gỏng và gấp gáp. Từ ngữ mà cô nghe được không rõ ràng, nhưng đủ để cô nhận ra đó là những vấn đề liên quan đến công việc, đến những con số và deadline. Linh cảm thấy một sự bất an len lỏi. Những cuộc điện thoại như thế này ngày càng thường xuyên hơn, và mỗi lần như vậy, Khánh lại trở nên xa cách, ẩn mình vào một thế giới riêng mà cô không thể chạm tới. Cô không muốn nghe lén, nhưng âm lượng của Khánh, dù đã cố gắng hạ thấp, vẫn đủ để một phần câu chuyện lọt vào tai cô. “...chậm tiến độ... ảnh hưởng đến cả dự án... tôi đã nói rồi mà... phải giải quyết ngay trong đêm nay...” Linh nghe thấy những từ ngữ đứt quãng, xen kẽ là tiếng thở dài nặng nề của Khánh. Cô chỉ im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang nhảy múa trên tán lá cây.

Sau khoảng mười lăm phút, Khánh kết thúc cuộc gọi. Anh bước vào, vẻ mặt vẫn đăm chiêu, đầy những suy tư. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn trà, nơi nó vẫn sáng màn hình sau khi cuộc gọi kết thúc, và gần như ngay lập tức, một thông báo mới hiện lên, nhấp nháy trên nền màn hình đen. Ánh sáng từ màn hình điện thoại tựa như một đốm lửa nhỏ trong căn phòng tối, thu hút sự chú ý của Linh. Khánh không để ý, anh chỉ lắc đầu nhẹ, rồi đi thẳng vào phòng tắm, có lẽ để rửa mặt cho tỉnh táo hoặc để trốn tránh những ánh mắt dò xét của Linh. Tiếng nước chảy rào rào từ trong phòng tắm vang ra, át đi tiếng mưa phùn bên ngoài, tạo nên một sự cô lập đáng sợ.

Linh vẫn ngồi yên trên ghế sofa, cuốn sách đang đọc dở nằm úp trên đùi. Ánh mắt cô vô thức liếc về phía chiếc điện thoại của Khánh. Cô không phải là người tò mò, nhưng sự căng thẳng của anh, cùng với thông báo mới đang nhấp nháy trên màn hình, khiến cô không thể không chú ý. Cô nhìn chăm chú vào dòng thông báo đó. Nó không phải là tin nhắn từ bạn bè, cũng không phải từ một ứng dụng mạng xã hội nào đó. Nó có vẻ quan trọng hơn, mang một sắc thái nghiêm trọng hơn. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Linh. Từ sau buổi sáng, khi Khánh thờ ơ với ý tưởng hẹn hò của cô, cho đến bây giờ, khi anh chìm đắm trong những cuộc gọi công việc và vẻ mặt mệt mỏi, Linh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang dần hình thành giữa hai người. Cô khao khát được chia sẻ, được biết những gì đang diễn ra trong tâm trí anh, nhưng anh lại chọn cách giữ kín.

Cô không biết tại sao, nhưng một sự thôi thúc mạnh mẽ khiến cô vươn tay ra. Ngón tay Linh khẽ chạm vào mặt kính lạnh lẽo của chiếc điện thoại. Cô định bụng sẽ chỉ tắt màn hình đi, hoặc đặt nó vào một vị trí an toàn hơn, tránh để nó làm phiền giấc ngủ chập chờn của Khánh.

*

Ngón tay Linh run nhẹ khi chạm vào màn hình điện thoại. Chiếc điện thoại, vẫn còn lưu lại hơi ấm từ tay Khánh, giờ đây trở nên lạnh lẽo trong lòng bàn tay cô. Cô định tắt màn hình, nhưng đôi mắt cô vô tình lướt qua dòng thông báo đang nhấp nháy trên màn hình khóa. Một dòng chữ ngắn gọn, nhưng đủ để khiến trái tim cô như hẫng đi một nhịp, rơi tự do xuống vực sâu không đáy.

“Nhắc nhở: Khoản vay cá nhân Ngân hàng ACB đến hạn ngày 25/03/20xx. Vui lòng thanh toán để tránh phát sinh phí phạt.”

Dòng chữ đó, rõ ràng và lạnh lùng, đập thẳng vào mắt Linh. Cô đọc đi đọc lại, như thể không tin vào những gì mình vừa thấy. Khoản vay ư? Ngân hàng ư? Tại sao Khánh lại có khoản vay? Và tại sao anh ấy lại không nói gì với cô? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí Linh, tạo thành một cơn bão cảm xúc dữ dội. Khuôn mặt cô tái nhợt đi, đôi mắt to tròn mở to, rồi dần dần chùng xuống, chất chứa sự bàng hoàng và một nỗi đau âm ỉ. Toàn bộ sự bình yên của buổi tối phút chốc tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác hoang mang tột độ.

Cảm giác bất ngờ. Một cảm giác bị che giấu, bị bỏ lại bên ngoài thế giới nội tâm của người mình yêu. Cô không giận, không trách móc, chỉ là một nỗi hụt hẫng mênh mang. Tại sao anh lại phải gánh chịu một mình? Tại sao anh không nói với cô một lời nào? Cô nhớ lại những lần Khánh trầm tư, những cái thở dài đầy mệt mỏi, những lúc anh lơ đãng nhìn vào khoảng không. Giờ đây, mọi thứ dường như đã có lời giải đáp. Không phải anh không yêu cô đủ, không phải anh vô tâm, mà là anh đang gồng mình gánh vác một gánh nặng quá lớn, đến mức không còn đủ sức để san sẻ hay biểu lộ cảm xúc một cách trọn vẹn.

Một làn sóng lo lắng ập đến. Khoản vay đó lớn đến mức nào? Liệu có phải vì nó mà Khánh phải làm việc cật lực đến thế, phải chịu đựng những áp lực đến mức thay đổi cả tính nết? Phải chăng đây là lý do anh luôn từ chối những buổi hẹn hò xa xỉ, luôn đắn đo khi Linh đề xuất những ý tưởng tốn kém? Linh cảm thấy một sự tủi thân dâng lên. Cô đã từng nghĩ anh không hiểu được khao khát về sự lãng mạn của cô, nhưng giờ đây, có lẽ anh chỉ đơn giản là không thể. Anh đang phải chiến đấu với một cuộc chiến thầm lặng mà cô không hề hay biết.

Rồi, một nỗi thương cảm sâu sắc bao trùm lấy Linh. Cô nhìn chiếc điện thoại trong tay, cảm giác nó nặng trĩu. Trái tim cô quặn thắt lại khi nghĩ đến Khánh, người đàn ông trầm tính, ít nói, luôn cố gắng thể hiện tình yêu bằng hành động, bằng sự nỗ lực không ngừng để xây dựng một tương lai vững chắc. Anh đã phải cô độc đến mức nào khi phải giữ kín bí mật này? Anh đã phải mạnh mẽ đến nhường nào để che giấu sự mệt mỏi, sự kiệt quệ của mình?

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn còn chảy, vọng ra đều đều, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Khánh, và về gánh nặng mà anh đang mang. Linh nhanh chóng đặt chiếc điện thoại trở lại vị trí cũ, trên bàn trà. Ngón tay cô vẫn còn run rẩy. Cô quay lưng lại, vờ như đang ngắm nhìn thành phố qua khung cửa sổ, nơi những ánh đèn vàng nhòe đi trong màn mưa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của màn đêm. Cô cố gắng hít thở thật sâu, lấy lại bình tĩnh, nhưng lồng ngực cô vẫn phập phồng kịch liệt.

Trong đầu Linh, giọng nói của cô vang vọng: ‘Khoản vay ư? Tại sao anh ấy không nói gì với mình? Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây... và chia sẻ cùng em, Khánh à.’

*

Khánh bước ra khỏi phòng tắm, hơi nước còn vương vấn trên mái tóc, làm nó thêm bồng bềnh. Anh lau mặt bằng chiếc khăn bông nhỏ, rồi quay lại phía sofa. Anh cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí, một sự tĩnh lặng bất thường từ Linh. Ánh đèn vàng dịu vẫn bao trùm căn phòng, nhưng có gì đó đã khác. Linh vẫn đang đứng quay lưng lại phía anh, hai tay ôm lấy vai, vờ như đang ngắm nhìn những tòa nhà cao tầng lấp lánh trong màn mưa đêm.

“Em sao vậy? Có chuyện gì à?” Khánh hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng xen lẫn chút mệt mỏi. Anh bước đến gần cô, đôi mắt sâu thẳm dò xét bóng lưng cô. Anh không phải là người nhạy cảm với cảm xúc, nhưng sự im lặng của Linh lúc này quá khác lạ so với sự hoạt bát thường ngày của cô. Anh cảm thấy một sự bất an mơ hồ dâng lên.

Linh khẽ giật mình, vội vàng lau vội giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười đó không hề tự nhiên, nó méo mó và mang một vẻ gượng gạo. “Không có gì. Em chỉ hơi buồn ngủ thôi.” Giọng cô vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng có một chút run rẩy nhẹ mà chính cô cũng không nhận ra. Cô sợ, sợ rằng nếu cô nói ra, mọi thứ sẽ sụp đổ. Sợ rằng Khánh sẽ cảm thấy bị tổn thương, bị chất vấn. Cô không muốn anh cảm thấy bị cô soi mói.

Trong lòng Linh, hàng vạn câu hỏi vẫn đang cuộn xoáy. ‘Anh ấy đang gánh vác điều gì mà không nói cho mình? Đây có phải là lý do anh ấy mệt mỏi đến vậy? Tại sao anh lại phải chịu đựng một mình?’ Cô muốn ôm chặt anh, muốn hỏi anh tất cả, muốn nói với anh rằng cô không hề trách móc, cô chỉ muốn chia sẻ gánh nặng cùng anh. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình ngăn cô lại. Cô sợ mình sẽ làm anh buồn, sẽ khiến anh cảm thấy yếu đuối.

Khánh đến gần, vòng tay ôm Linh từ phía sau, đặt cằm lên vai cô. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, nhưng thay vì cảm giác bình yên thường lệ, Linh lại cảm thấy một sự rùng mình nhẹ. Nỗi lo lắng trong lòng cô không những không vơi đi mà lại càng lớn hơn. Cô cảm nhận được nhịp thở đều đều của anh trên cổ mình, cảm nhận được hơi ấm của anh, nhưng tâm trí cô lại không ngừng nghĩ về dòng tin nhắn kia, về những con số, về gánh nặng mà anh đã cố gắng che giấu. Anh vẫn không biết cô đã thấy. Anh vẫn nghĩ mọi thứ vẫn ổn.

Linh nhẹ nhàng gỡ tay Khánh ra, quay người lại đối mặt với anh. Ánh mắt cô nhìn Khánh giờ đây đã khác, không còn là sự ngưỡng mộ hay tình yêu vô tư như trước, mà chất chứa một nỗi lo lắng sâu sắc và một nỗi buồn khó tả. Cô muốn nói, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Cô chỉ khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào khuôn mặt góc cạnh của anh, vuốt ve đường quai hàm đã hơi hóp lại vì mệt mỏi.

Khánh cảm thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, nhưng anh không thể lý giải được nó. Anh nghĩ có lẽ cô đang buồn ngủ thật, hoặc chỉ là một cảm xúc thoáng qua của phụ nữ. Anh mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để phân tích sâu xa những biểu hiện của cô. Anh khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng cái chạm nhẹ của cô, tưởng như đó là sự xoa dịu mà cô dành cho anh sau một ngày dài mệt mỏi. Anh không biết rằng, đằng sau ánh mắt ấy, là một sự thật vừa được hé lộ, một vết nứt đầu tiên trong bức tranh hạnh phúc mà họ đã cùng nhau vẽ nên. Anh vẫn cứ chìm vào suy nghĩ riêng của mình, về những deadline, về những con số, về việc làm sao để mọi thứ ổn thỏa mà Linh không cần phải bận tâm. Khánh vẫn giữ vững suy nghĩ đó: cô xứng đáng được vô tư và hạnh phúc, và anh, là người đàn ông của cô, sẽ gánh vác tất cả.

Linh nhìn anh, nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh, nhìn đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa bao nỗi lo toan. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô muốn hét lên, muốn hỏi anh tại sao anh lại phải một mình gánh chịu tất cả, muốn nói rằng cô sẽ ở đây, cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Nhưng rồi, cô lại chọn cách im lặng. Cái im lặng nặng nề, chất chứa bao lời không nói, bao nỗi lo lắng không thể bày tỏ. Cô biết, đây không phải là lúc để chất vấn. Cô biết, anh cần sự bình yên hơn là sự dò xét.

Cô nhẹ nhàng ôm lấy anh, vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập của trái tim anh. Nhịp đập ấy vẫn mạnh mẽ, nhưng cô biết, nó đang phải gồng mình chống chọi với biết bao áp lực vô hình. Giờ đây, trong vòng tay Khánh, Linh không còn cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn nữa. Thay vào đó là một nỗi lo âu âm ỉ, một sự bất an len lỏi vào từng tế bào. Cô biết, từ giây phút này, mối quan hệ của họ sẽ không còn là chuỗi ngày chỉ có tình yêu và sự vô tư. Một gánh nặng đã xuất hiện, một bức tường vô hình đã được dựng lên. Và cô, Linh, sẽ phải tìm cách phá vỡ nó, hoặc chấp nhận sống chung với nó, như một phần của cuộc đời mình, và của tình yêu này. Tiếng mưa vẫn đều đều ngoài cửa sổ, như khóc than cho một sự thật vừa được khám phá, một gánh nặng thầm kín đang dần lộ diện.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free