Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 59: Ánh Mắt Đong Đầy Nỗi Lo
Hoàng hôn buông mình xuống thành phố, nhuộm một màu vàng cam trầm mặc lên khung cửa sổ căn hộ của Linh. Ánh chiều tà hắt vào, in bóng những đường nét mảnh mai của cô lên bức tường trắng, như một bức phác họa dang dở của nỗi lòng. Linh đang tất bật trong bếp, những động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng quen thuộc, nhưng tâm trí cô lại không ngừng luẩn quẩn quanh một khoảnh khắc của đêm hôm trước. Dòng tin nhắn lạnh lùng trên màn hình điện thoại của Khánh, con số vay mượn và những lời nhắc nhở không ngừng vọng lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn bã của bản nhạc cuộc sống.
Cô nhẹ nhàng đặt đĩa thịt bò sốt vang lên bàn ăn, mùi hương ấm nồng lập tức lan tỏa, quyện vào không gian đang được sưởi ấm bởi ánh nến. Ba cây nến trụ trắng tinh, được đặt cẩn thận giữa một lọ hoa baby nhỏ xinh, rải những đốm sáng lung linh lên chiếc khăn trải bàn màu kem. Đó là những món đồ mà Linh đã tự tay chọn, tỉ mỉ sắp đặt, hệt như cách cô vun vén cho mối quan hệ này. Cô yêu sự lãng mạn nhẹ nhàng, yêu những khoảnh khắc được cùng Khánh sẻ chia, dù chỉ là một bữa ăn tối đơn giản. Tiếng nhạc jazz dịu dàng từ chiếc loa nhỏ, bản "Autumn Leaves" quen thuộc mà cả hai đều yêu thích, nhẹ nhàng len lỏi, lấp đầy những khoảng trống của sự im lặng đang chất chứa trong lòng Linh.
Cô quay sang nhìn chiếc tủ sách nhỏ, nơi có một góc riêng dành cho những kỷ vật của họ. Đôi cốc sứ hình mèo, một chiếc màu trắng, một chiếc màu đen, vẫn nằm yên vị trên giá. Chúng là món quà Khánh tặng cô vào kỷ niệm ba tháng yêu nhau, biểu tượng cho sự gắn kết và những ngày tháng vô tư, hạnh phúc. Giờ đây, khi nhìn vào chúng, Linh cảm thấy một nỗi chua xót. Tình yêu vẫn ở đó, nhưng sự vô tư, liệu có còn vẹn nguyên? Cô nhớ lại lời thầm thì của Khánh đêm qua, cái cách anh mệt mỏi nhắm mắt khi cô chạm vào gương mặt anh. Anh tin cô đang xoa dịu anh, tin cô không hề hay biết về gánh nặng mà anh đang mang. Và cô, vì sợ hãi, vì muốn bảo vệ anh khỏi những chất vấn, đã chọn cách im lặng. Cái im lặng ấy, giờ đây, đang trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách cô với người mình yêu thương nhất.
Trong lòng Linh, hàng vạn câu hỏi vẫn cuộn xoáy không ngừng. *Anh ấy đang gánh vác điều gì mà không nói cho mình? Đây có phải là lý do anh ấy mệt mỏi đến vậy, đến mức không còn đủ sức để yêu cho đúng như anh đã nói trong tương lai xa xăm nào đó? Tại sao anh lại phải chịu đựng một mình?* Cô muốn ôm chặt anh, muốn hỏi anh tất cả, muốn nói với anh rằng cô không hề trách móc, cô chỉ muốn chia sẻ gánh nặng cùng anh. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Cô không sợ khó khăn, cô chỉ sợ sự xa cách, sợ cái cảm giác một mình chống chọi với những lo toan của cuộc sống mà không có ai để tựa vào. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình ngăn cô lại. Cô sợ mình sẽ làm anh buồn, sẽ khiến anh cảm thấy yếu đuối khi gánh nặng ấy bị phơi bày. Anh, người đàn ông luôn muốn che chở cho cô, liệu có thể chấp nhận sự yếu đuối của mình trước mặt cô không? Linh thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nhẹ, tan vào tiếng nhạc jazz và hương nến. Cô biết, đây không phải là lúc để chất vấn. Cô biết, anh cần sự bình yên hơn là sự dò xét. Cô sẽ chờ đợi, sẽ tìm một khoảnh khắc thích hợp để chạm đến trái tim anh, để anh biết rằng cô luôn ở đây, sẵn sàng cùng anh gánh vác. Nhưng sự chờ đợi ấy, bản thân nó đã là một gánh nặng, một nỗi lo âu âm ỉ, len lỏi vào từng thớ thịt.
Linh rướn người, với tay lấy một chiếc ly rượu vang thủy tinh trong suốt, đặt xuống cạnh mỗi đĩa ăn. Ánh nến phản chiếu lung linh trên thành ly, tạo thành những dải sáng huyền ảo. Cô tự nhủ, tối nay, cô sẽ cố gắng tạo ra một không gian thật ấm cúng, thật bình yên, để Khánh có thể thả lỏng sau một ngày dài mệt mỏi. Cô sẽ không nhắc đến bất cứ điều gì liên quan đến công việc hay tiền bạc. Cô sẽ chỉ ở bên anh, lắng nghe anh, và để anh cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện của mình. Cô mong rằng, trong bầu không khí ngọt ngào ấy, anh sẽ cảm thấy đủ an toàn để mở lòng. Cô hy vọng rằng, ánh mắt mệt mỏi của anh sẽ vơi đi phần nào, thay vào đó là sự thư thái và bình yên. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Linh biết, đó chỉ là một hy vọng mong manh. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện, và dù cô có cố gắng che giấu nó bằng bao nhiêu sự lãng mạn đi chăng nữa, thì nó vẫn ở đó, âm ỉ và khó chịu, như một vết dằm trong trái tim cô.
Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ gần sáu giờ. Khánh sắp về. Cô vội vàng kiểm tra lại mọi thứ lần cuối. Căn hộ nhỏ nhắn của cô, dưới ánh nến lung linh và giai điệu jazz nhẹ nhàng, trông thật ấm cúng và lãng mạn. Nó là tổ ấm mà cô hằng mơ ước, nơi cô và Khánh có thể cùng nhau xây dựng hạnh phúc. Nhưng giờ đây, tổ ấm ấy lại dường như đang bị bao phủ bởi một đám mây mù vô hình, đám mây của những lo toan và gánh nặng mà chỉ một mình Khánh biết. Cô ước gì mình có thể nhìn thấu tâm can anh, có thể biết được anh đang nghĩ gì, đang lo lắng điều gì. Cô ước gì anh có thể tin tưởng cô đủ để sẻ chia. Bởi vì, tình yêu không chỉ là những lời thề non hẹn biển, không chỉ là những cử chỉ lãng mạn, mà còn là sự đồng hành, sự sẻ chia gánh nặng, và sự thấu hiểu nhau đến tận cùng. Linh cảm thấy một sự cô đơn nhẹ len lỏi, một sự cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh, mà là vì không thể chạm tới được trái tim của người mình yêu. Cô đứng đó, giữa căn phòng ấm áp, nhưng lòng lại trống trải, bồn chồn.
***
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, kéo Linh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cánh cửa mở ra, và Khánh bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm tối và mùi hương quen thuộc của nước hoa nam tính, pha lẫn chút mùi khói bụi của đường phố Sài Gòn. Anh cao ráo, dáng người có vẻ hơi gầy đi một chút so với dạo trước, đường nét khuôn mặt góc cạnh, nam tính, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ mệt mỏi khó che giấu. Anh vận bộ đồ công sở quen thuộc, áo sơ mi xanh nhạt đã hơi nhăn nhúm ở phần tay áo, quần tây sẫm màu. Linh nhìn thấy rõ sự căng thẳng trên vai anh, dù anh đã cố gắng che giấu bằng một nụ cười nhẹ.
"Anh về rồi!" Khánh cất tiếng, giọng hơi khàn, nhưng vẫn mang theo sự ấm áp quen thuộc. Anh nhìn thấy bàn ăn được trang hoàng lộng lẫy, ánh nến lung linh, và Linh đang đứng đó, nở một nụ cười rạng rỡ. Một tia ấm áp lóe lên trong đôi mắt anh, xua đi phần nào vẻ mệt mỏi. Anh bước đến gần, vòng tay ôm Linh vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, một cảm giác quen thuộc, an toàn, nhưng lần này, Linh lại cảm nhận được một sự kiệt sức tiềm ẩn trong cái ôm ấy. Cô vùi mặt vào ngực anh, hít hà mùi hương của anh, cố gắng tìm kiếm sự bình yên, nhưng nỗi lo lắng từ đêm qua vẫn âm ỉ, không ngừng gặm nhấm tâm trí cô.
"Anh mệt không? Công việc dạo này vẫn bận rộn lắm sao?" Linh khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, cố gắng che giấu sự lo âu. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang ẩn chứa sâu trong đó.
Khánh siết nhẹ vòng tay, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. "Cũng vậy thôi em, sắp xong dự án rồi. Hôm nay em nấu gì mà thơm thế?" Anh cố gắng chuyển hướng câu chuyện, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng Linh nhận ra một sự né tránh tinh tế. Anh không nói trực tiếp về sự mệt mỏi của mình, không chia sẻ những áp lực đang đè nặng lên vai. Đó chính là điều khiến Linh lo lắng nhất. Anh luôn như vậy, luôn muốn một mình gánh vác mọi thứ, luôn muốn che chở cô khỏi những khó khăn của cuộc sống. Nhưng liệu một mình anh có thể gánh vác được bao lâu?
Họ ngồi vào bàn ăn. Khánh khen món ăn ngon, nhưng những câu chuyện của anh vẫn xoay quanh công việc: những cuộc họp kéo dài, những deadline gấp rút, những khó khăn trong việc tìm kiếm khách hàng mới. Anh nói về các dự án đang triển khai, về những con số khô khan, về những áp lực từ cấp trên. Linh lắng nghe anh nói, đôi khi gật đầu, đôi khi mỉm cười, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi anh. Cô quan sát từng cử chỉ nhỏ, từng biểu hiện thoáng qua trên gương mặt anh. Cô thấy đôi khi anh lại trầm tư, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể tâm trí anh đang trôi nổi ở một nơi nào đó rất xa, ngoài tầm với của cô. Cô biết, anh đang cố gắng tập trung vào bữa ăn, cố gắng dành thời gian cho cô, nhưng sự mệt mỏi và những lo toan vẫn hiện rõ trong từng hơi thở của anh.
"Anh ăn thêm đi, em nấu nhiều lắm." Linh gắp thêm một miếng thịt vào đĩa của Khánh. Cô muốn anh ăn thật nhiều, muốn anh có thêm năng lượng để đối mặt với những thử thách. "Anh đừng làm việc quá sức. Sức khỏe là quan trọng nhất." Giọng cô chứa đựng sự quan tâm chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Cô không biết phải làm gì để giúp anh, khi anh không chịu mở lòng.
Khánh mỉm cười nhẹ, một nụ cười gượng gạo, không chạm đến đôi mắt. "Anh biết rồi. Em đừng lo. Anh khỏe mà." Anh nói, nhưng ánh mắt anh lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Linh cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ. Lời nói của anh như một bức tường vô hình, ngăn cô không thể tiếp cận sâu hơn vào thế giới nội tâm của anh. Cô nhớ lại cái cảm giác trống trải khi anh chỉ im lặng lắng nghe ý tưởng hẹn hò của cô trong chương trước, và cảm giác hụt hẫng ấy giờ đây lại trở về, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn.
Bữa ăn tiếp diễn trong không khí vừa ấm cúng, vừa nặng nề. Ánh nến lung linh, nhạc jazz du dương, mùi thức ăn thơm lừng, tất cả đều tạo nên một khung cảnh lãng mạn hoàn hảo. Nhưng Linh lại cảm thấy như có một bức màn vô hình đang che phủ, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, không trọn vẹn. Cô vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi, cố gắng nói những câu chuyện vui vẻ, nhưng trong lòng cô, nỗi lo lắng đang lớn dần, như một đám mây đen kéo đến che khuất bầu trời quang đãng của tình yêu. Cô nhìn Khánh, người đàn ông mà cô yêu tha thiết, người đàn ông đang cố gắng gồng mình gánh vác mọi thứ, và cô cảm thấy thương anh vô cùng. Cô muốn chia sẻ gánh nặng ấy với anh, muốn nói rằng cô không sợ hãi bất cứ điều gì khi có anh bên cạnh. Nhưng anh lại không cho cô cơ hội ấy. Anh giữ kín mọi thứ trong lòng, như một pháo đài kiên cố, không cho phép bất cứ ai xâm nhập, kể cả cô. Điều này khiến Linh cảm thấy cô đơn, dù anh vẫn đang ngồi ngay trước mặt cô.
Cô đưa mắt nhìn quanh căn hộ, nơi từng góc nhỏ đều in dấu kỷ niệm của hai người. Từ chiếc ghế sofa êm ái nơi họ thường ngồi xem phim, đến ban công nhỏ nơi họ cùng ngắm sao trời. Tất cả đều là biểu tượng của một tình yêu đẹp, một tình yêu mà cô tin rằng s�� vững bền mãi mãi. Nhưng giờ đây, những biểu tượng ấy lại mang theo một chút ưu tư, một chút bất an. Liệu tình yêu ấy có đủ sức mạnh để vượt qua những gánh nặng vô hình này không? Hay nó sẽ bị bào mòn dần, như những con sóng vỗ vào bờ cát, từng chút, từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại những mảnh vỡ? Linh thở dài trong thinh lặng, một tiếng thở dài mà Khánh không hề hay biết.
***
Bữa tối dần kết thúc, những cây nến đã cháy vơi đi một nửa, ánh sáng càng trở nên yếu ớt, bao trùm căn phòng trong một vẻ huyền ảo, mơ hồ. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, nhưng có vẻ như nó cũng trở nên trầm lắng hơn, như đang đồng điệu với tâm trạng của Linh. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa lất phất bắt đầu rơi, đều đều như nhịp đập của trái tim Linh, nặng trĩu những suy tư.
Linh nhẹ nhàng đưa tay, đặt lên bàn tay Khánh đang đặt trên bàn. Bàn tay anh ấm áp, nhưng có vẻ gầy hơn, những đường gân xanh nổi rõ. Cô cảm nhận được sự chai sạn trên đầu ngón tay anh, dấu vết của những ngày tháng làm việc không ngừng nghỉ. Cô vuốt nhẹ lên mu bàn tay anh, cố gắng truyền đi sự ấm áp, sự động viên mà cô muốn gửi gắm. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, chất chứa bao nhiêu lời muốn nói.
"Anh có gì muốn nói với em không?" Linh khẽ hỏi, giọng nói của cô trầm ấm, dịu dàng, như một lời mời gọi chân thành. "Em ở đây mà, anh biết đấy. Em luôn ở đây." Cô muốn anh biết rằng cô không hề sợ hãi những khó khăn, rằng cô sẵn sàng cùng anh đối mặt với mọi thứ. Cô không cần một người đàn ông hoàn hảo, cô chỉ cần một người đàn ông thành thật với cô, chia sẻ với cô.
Khánh ngước nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm của anh có chút ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng trở về vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười gượng gạo, không hề chạm đến đáy mắt. Anh siết nhẹ bàn tay cô, như một lời trấn an vô hình. "Không có gì đâu em, đừng lo lắng. Anh ổn." Anh lặp lại, những lời lẽ quen thuộc, nhưng lần này, Linh cảm thấy chúng như những lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim cô. "Chỉ là công việc hơi áp lực một chút thôi, dự án mới nhiều việc, nhưng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát."
Anh đứng dậy, đi về phía ban công, vén rèm nhìn ra ngoài trời mưa. Dáng vẻ anh đơn độc dưới ánh đèn lờ mờ của thành phố. Linh vẫn ngồi đó, trái tim cô như thắt lại. Anh vẫn giấu cô. Anh vẫn tin rằng anh phải một mình gánh vác tất cả, rằng cô không nên bận tâm đến những lo toan của anh. Điều đó khiến cô vừa thương anh, vừa cảm thấy hụt hẫng. Cô biết anh làm vậy vì yêu cô, vì muốn bảo vệ cô, nhưng chính sự bảo vệ ấy lại đang tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người. Cái cảm giác cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh, mà là vì không thể chạm tới được trái tim của người mình yêu, lại một lần nữa dâng lên.
Khánh quay lại, bước đến bên cô, nhẹ nhàng ôm Linh vào lòng. Cô vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, nhưng lần này, cô không còn tìm thấy sự bình yên trọn vẹn. Thay vào đó là một cảm giác kiệt sức từ anh, một sự mệt mỏi thấm đẫm vào từng thớ thịt. Cô cảm nhận được hơi ấm của anh, mùi hương quen thuộc của anh, nhưng tâm trí cô lại không ngừng nghĩ về dòng tin nhắn kia, về những con số, về gánh nặng mà anh đã cố gắng che giấu. Cô biết, anh vẫn không biết cô đã thấy. Anh vẫn nghĩ mọi thứ vẫn ổn, rằng anh vẫn đang thành công trong việc giữ cô vô tư và hạnh phúc.
Nỗi lo lắng về gánh nặng tài chính và sự thiếu chia sẻ của Khánh, cùng với tương lai bấp bênh của mối quan hệ, len lỏi sâu vào tâm trí Linh. Cô đáp lại cái ôm của anh, nhưng trong lòng cô, nỗi bất an đã mọc rễ, cắm sâu vào từng tế bào. Cô biết, từ giây phút này, mối quan hệ của họ sẽ không còn là chuỗi ngày chỉ có tình yêu và sự vô tư. Một gánh nặng đã xuất hiện, một bức tường vô hình đã được dựng lên, không phải bởi những cuộc cãi vã hay sự xuất hiện của người thứ ba, mà bởi chính sự im lặng, sự che giấu, và những áp lực vô hình của cuộc sống.
Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô biết mình không thể ép buộc anh phải chia sẻ, nhưng cô cũng không thể ngừng lo lắng. Cô sẽ phải tìm cách phá vỡ bức tường ấy, hoặc chấp nhận sống chung với nó, như một phần của cuộc đời mình, và của tình yêu này. Cô không biết con đường phía trước sẽ như thế nào, nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, tình yêu của họ sẽ không còn là một câu chuyện cổ tích màu hồng. Nó sẽ là một hành trình đầy thử thách, nơi cả hai phải học cách đối mặt với những gánh nặng, với những khoảng cách vô hình, và với những lời không nói.
Tiếng mưa vẫn đều đều ngoài cửa sổ, như một bản nhạc nền cho sự thật vừa được khám phá, một gánh nặng thầm kín đang dần lộ diện. Giờ đây, Linh đã ý thức rõ ràng hơn về nó, và cô biết, nó sẽ là một phần của tình yêu này, một phần không thể tránh khỏi, một vết nứt đầu tiên trong bức tranh hạnh phúc mà họ đã cùng nhau vẽ nên, hứa hẹn những thử thách lớn lao hơn đang chờ đợi ở phía trước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.