Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 60: Ước Mơ Dưới Ánh Sao, Nỗi Lòng Giữa Đêm
Tiếng mưa vẫn đều đều ngoài cửa sổ, như một bản nhạc nền cho sự thật vừa được khám phá, một gánh nặng thầm kín đang dần lộ diện. Giờ đây, Linh đã ý thức rõ ràng hơn về nó, và cô biết, nó sẽ là một phần của tình yêu này, một phần không thể tránh khỏi, một vết nứt đầu tiên trong bức tranh hạnh phúc mà họ đã cùng nhau vẽ nên, hứa hẹn những thử thách lớn lao hơn đang chờ đợi ở phía trước.
Linh vẫn vùi mặt vào ngực Khánh, cố gắng cảm nhận hơi ấm từ anh, tìm kiếm sự bình yên mà cô vẫn thường tìm thấy trong vòng tay ấy. Nhưng lần này, sự bình yên ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, bên trong là những con sóng ngầm đang cuộn trào. Cô cảm nhận được nhịp tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ, nhưng không còn là nhịp đập của một trái tim vô tư. Thay vào đó, nó mang theo một sự nặng nề, một nhịp điệu của sự kiệt sức, của những lo toan không dứt. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi của gỗ đàn hương và hơi sương đêm, vẫn bao bọc lấy cô, nhưng tâm trí cô lại không ngừng quanh quẩn với dòng tin nhắn nhắc nhở khoản vay mà cô đã vô tình nhìn thấy. Cô cố gắng xua đuổi những suy nghĩ ấy, cố gắng tự nhủ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, rằng anh vẫn ở đây, trong vòng tay cô. Nhưng cái cảm giác hụt hẫng, cái nỗi lo lắng mơ hồ từ ban nãy, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, sắc nét hơn, như một tảng băng trôi đang dần hiện rõ dưới lớp nước lạnh.
Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt Khánh. Trong ánh đèn vàng lờ mờ của phòng khách, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn chứa đựng một nỗi niềm khó gọi tên. Anh vẫn đang nhìn cô, với một ánh nhìn yêu thương, nhưng xen lẫn vào đó là sự mệt mỏi không thể che giấu. Cô biết anh không muốn cô lo lắng, anh muốn bảo vệ cô, nhưng chính sự bảo vệ ấy lại đang tạo ra một khoảng cách vô hình, một bức tường câm lặng giữa hai người. Linh khao khát được anh chia sẻ, được anh coi cô là một phần của gánh nặng mà anh đang mang vác, chứ không phải là một gánh nặng khác mà anh cần phải giấu kín. Cô muốn nói với anh rằng cô không sợ khó khăn, cô chỉ sợ anh một mình gánh chịu tất cả, sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ gục ngã mà không có cô bên cạnh.
"Anh, tối nay trăng sáng lắm," Linh khẽ nói, giọng cô mềm mại như nhung, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang đè nặng. "Anh có muốn lên gác mái ngắm sao không? Em nghĩ... ở đó mình sẽ thấy rõ dải ngân hà. Em muốn mình có một khoảnh khắc thật đẹp, thật yên bình." Cô ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một tia hy vọng mong manh. Cô muốn kéo anh ra khỏi mớ bòng bong của những lo toan, dù chỉ là vài khoảnh khắc.
Khánh nhìn cô, một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đôi mắt. Anh siết nhẹ tay cô, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mềm mại của Linh. "Nghe có vẻ hay đấy, em yêu. Anh cũng muốn thoát khỏi cái mớ công việc một lát." Giọng anh trầm ấm, nhưng Linh vẫn nghe thấy sự mệt mỏi ẩn chứa trong đó. "Có em bên cạnh thì ở đâu cũng đẹp." Anh nói thêm, như một lời trấn an, nhưng Linh biết, anh đang cố gắng rất nhiều để những lời ấy nghe thật tự nhiên. Anh đứng dậy, kéo cô lên theo, tay vẫn nắm chặt tay cô như một sợi dây liên kết vô hình. Cô cảm nhận được sự chai sạn trên đầu ngón tay anh, dấu vết của những ngày tháng làm việc không ngừng nghỉ, của những gánh nặng mà cô chưa thể sẻ chia.
Trước khi đi, Linh cẩn thận chuẩn bị thêm một chiếc chăn mỏng, đủ ấm cho hai người trên gác mái se lạnh. Cô còn pha thêm hai cốc trà thảo mộc nóng hổi, hương bạc hà thoang thoảng, với hy vọng nó sẽ giúp Khánh thư giãn hơn. Cô quan sát anh thu dọn vài thứ lộn xộn trên bàn, động tác anh vẫn nhanh nhẹn, dứt khoát, nhưng vẫn có gì đó nặng nề, chậm rãi hơn mọi khi. Linh cảm thấy tim mình thắt lại. Anh vẫn đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sự mệt mỏi đã hằn sâu vào từng cử chỉ của anh. Họ cùng nhau nắm tay bước lên cầu thang cũ kỹ dẫn ra gác mái. Mỗi bước chân của Linh đều chứa đựng một tia hy vọng, rằng khoảnh khắc sắp tới sẽ là liều thuốc xoa dịu tâm hồn anh, và cũng là cơ hội để cô được gần anh hơn, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Tiếng bước chân của họ vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, như một lời thì thầm về những điều chưa được nói ra.
***
Khi cánh cửa gác mái cũ kỹ mở ra, một luồng gió se lạnh ùa vào, mang theo mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ và phảng phất hương cây cỏ dại. Không gian nơi đây yên tĩnh lạ thường, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố bên dưới. Trên gác mái, An, người bạn thân của Linh, đã từng giúp cô dọn dẹp và trang trí vài chậu cây nhỏ, đặt thêm vài chiếc ghế cũ cùng những chiếc đèn lồng lung linh, tạo nên một không gian mộc mạc nhưng đầy chất thơ. Lúc này, dưới ánh trăng vằng vặc và hàng ngàn vì sao lấp lánh, nơi đây trở thành một thế giới khác, một chốn riêng tư dành cho hai người. Tiếng gió thổi vi vút qua những khe hở trên mái tôn cũ kỹ, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng, như một lời thì thầm của vũ trụ. Xa xa, tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ thành phố, nghe thật nhỏ bé và lạc lõng, chỉ càng làm nổi bật thêm sự yên bình của nơi đây.
Khánh và Linh cùng nhau trải tấm chăn đã chuẩn bị sẵn ra một góc khuất, nơi họ có thể ngả lưng và ngắm nhìn bầu trời đêm rộng lớn. Họ nằm sát vào nhau, hơi ấm từ cơ thể Khánh truyền sang Linh, xua đi cái lạnh se sắt của đêm khuya. Linh vùi đầu vào hõm vai anh, cảm nhận được hơi thở đều đều của anh phả vào tóc mình. Trên kia, dải ngân hà hiện ra rõ nét, như một dòng sông lấp lánh chảy qua bầu trời đen thẳm, rải rác vô vàn tinh tú nhỏ bé, mỗi ngôi sao là một điểm sáng, một ước mơ không tên.
"Anh nhìn kìa, chòm sao kia giống một con thuyền nhỏ đang trôi trên sông ngân Hà, giống như mình vậy, anh nhỉ?" Linh khẽ thì thầm, chỉ tay lên một cụm sao sáng chói. Giọng cô dịu dàng, tràn đầy sự mơ mộng. Cô muốn anh cùng cô lạc vào thế giới của những điều kỳ diệu, để tạm quên đi những bộn bề của cuộc sống.
Khánh vòng tay ôm cô chặt hơn, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của Linh. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ tóc cô làm anh thấy lòng mình dịu lại. "Ừ, một con thuyền chở đầy ước mơ của chúng ta," anh đáp, giọng nói trầm ấm, nhưng trong đó vẫn thoáng một nỗi niềm sâu kín. Anh nhìn theo hướng tay cô chỉ, cố gắng tìm thấy hình ảnh con thuyền nhỏ. Trong khoảnh khắc này, anh muốn thật sự ở bên cô, muốn hòa mình vào sự lãng mạn mà cô đang tạo ra. Nhưng đâu đó sâu trong tâm trí anh, những con số, những dự án, những khoản nợ vẫn hiện lên như những bóng ma, kéo anh trở về với thực tại khắc nghiệt.
Họ cùng nhau trò chuyện về những kỷ niệm đã qua, những khoảnh khắc đầu tiên khi tình yêu chớm nở. Linh kể về lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ở quán cà phê "Hồi Ức", về ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy cuốn hút của anh khi anh đọc sách. Khánh mỉm cười, nhớ lại cảm giác bối rối và xao xuyến khi Linh vô tình làm đổ cà phê lên áo anh, rồi ánh mắt cô bối rối và xin lỗi liên tục. Những câu chuyện nhỏ, những tiếng cười khúc khích, những cái chạm tay nhẹ nhàng, tất cả như xua tan đi phần nào sự nặng nề trong lòng Linh. Cô cảm thấy anh đang dần mở lòng hơn, đang hòa mình vào khoảnh khắc lãng mạn này.
Sau một hồi, Linh lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu cũ kỹ, được trang trí bằng những hình vẽ ngộ nghĩnh. Đó là cuốn sổ mà họ vẫn thường dùng để ghi lại những ước mơ, những kế hoạch chung của hai người. "Anh nhớ không? Mình từng hứa sẽ cùng nhau viết vào đây những điều mình mong muốn cho tương lai," Linh nói, giọng cô đầy hào hứng. Cô lật từng trang, đọc lại những dòng chữ nắn nót của cả hai, những lời hứa hẹn về những chuyến đi, những buổi hẹn hò, những ngôi nhà nhỏ với khu vườn đầy hoa.
"Em muốn một căn bếp ấm cúng, mỗi sáng làm bữa sáng cho anh. Mùi bánh mì nướng và cà phê thơm lừng," Linh viết vào sổ, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao trên trời. Cô ngẩng lên nhìn Khánh, chờ đợi câu trả lời từ anh. "Còn anh? Anh muốn gì, anh yêu?"
Khánh cầm lấy cây bút, nhìn vào cuốn sổ, rồi lại nhìn ra bầu trời đêm. Anh biết Linh đang cố gắng tạo ra một không gian mà ở đó, những lo toan vật chất không thể chạm tới. Anh muốn đáp lại cô bằng tất cả sự chân thành và tình yêu anh dành cho cô. Anh viết nắn nót từng chữ, cố gắng phác họa một tương lai mà anh vẫn luôn muốn xây dựng cho cả hai, một tương lai mà anh đang ngày đêm phấn đấu. "Anh muốn một ban công đầy hoa hồng cho em, nơi mình có thể cùng ngắm bình minh mỗi ngày. Một nơi đủ rộng để em có thể đọc sách, và anh có thể ngồi bên cạnh em, chỉ đơn giản là ở đó." Anh nói, rồi siết nhẹ tay cô. Giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng Linh cảm nhận được một sự nghẹn ngào nhỏ bé trong câu nói ấy. Có lẽ, những ước mơ ấy, trong hoàn cảnh hiện tại, đang trở thành một gánh nặng, một áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai anh. Cô vuốt nhẹ lên những dòng chữ anh vừa viết, cảm nhận sự chân thành và tình yêu anh dành cho mình, nhưng đồng thời, nỗi lo lắng về những gánh nặng mà anh đang một mình gánh vác lại trỗi dậy.
Họ tiếp tục viết, tiếp tục mơ mộng. Linh viết về những đứa trẻ đáng yêu, về những buổi chiều cuối tuần cùng nhau đi dạo. Khánh viết về một căn nhà nhỏ yên bình, một cuộc sống không quá giàu sang nhưng đủ đầy, nơi anh có thể thấy Linh luôn mỉm cười. Mỗi lời anh viết, mỗi câu anh nói, đều chất chứa tình yêu thương và sự hy sinh. Anh muốn mang đến cho cô tất cả những điều tốt đẹp nhất, muốn cô mãi mãi là cô gái vô tư, không phải lo nghĩ về gánh nặng cuộc đời. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, Linh lại cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự khác biệt trong cách họ đối mặt với cuộc sống. Cô muốn được chia sẻ mọi thứ, kể cả những khó khăn, còn anh lại muốn giấu đi, muốn tự mình gánh vác tất cả. Cô biết, anh làm vậy vì yêu cô, nhưng đôi khi, tình yêu ấy lại trở thành một bức tường ngăn cách vô hình.
***
Đêm càng về khuya, không khí trên gác mái càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rì rào và tiếng vọng xa xăm của thành phố vẫn đang trằn trọc không ngủ. Linh, sau những giây phút đắm chìm trong những ước mơ ngọt ngào, nhận ra Khánh đã im lặng từ lúc nào. Cây bút vẫn nằm trong tay anh, nhưng ánh mắt anh không còn nhìn vào cuốn sổ, cũng không còn nhìn lên bầu trời đầy sao. Anh nhìn xa xăm về phía ánh đèn thành phố lấp lánh dưới kia, như một tấm thảm khổng lồ trải dài đến vô tận. Vẻ mặt anh không còn sự dịu dàng của lúc ban đầu, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc, một nỗi mệt mỏi hiện rõ mồn một trong từng đường nét. Đôi mắt sâu thẳm của anh phản chiếu những ánh đèn điện mờ ảo, nhưng lại không có chút ánh sáng lấp lánh nào của niềm vui, chỉ còn lại sự ưu tư và lo lắng chất ch��a.
Linh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Nỗi lo lắng từ tối qua, tưởng chừng đã được xoa dịu bởi những lời yêu thương và những ước mơ chung, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhận ra sự xa cách vô hình đang lớn dần giữa họ, không phải do giận hờn hay cãi vã, mà là bởi những gánh nặng mà Khánh đang một mình gánh vác, và sự im lặng anh chọn để bảo vệ cô. Cô đã thấy dòng tin nhắn khoản vay, cô đã thấy ánh mắt mệt mỏi của anh, và giờ đây, cô lại thấy anh chìm đắm trong suy tư, ngay cả trong khoảnh khắc lãng mạn nhất của hai người.
"Anh nghĩ sao về việc mình có một khu vườn nhỏ trên sân thượng, trồng cây ăn quả, anh nhỉ?" Linh khẽ thì thầm, giọng cô ngập ngừng, cố gắng kéo anh trở về với thực tại, trở về với những ước mơ mà họ vừa cùng nhau vẽ nên. Cô chờ đợi câu trả lời của anh, chờ đợi một tia sáng, một sự kết nối.
Khánh giật mình, quay đầu lại nhìn cô, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ dài đầy ám ảnh. Trên môi anh nở một nụ cười gượng gạo, một nụ cười không hề chạm tới đôi mắt, chỉ là một cử chỉ vô thức để che giấu những gì đang diễn ra bên trong. "À... ừm... cũng được. Ý hay đó em." Giọng anh khô khan, thiếu hẳn đi sự nhiệt tình thường thấy. Anh cố gắng nhìn thẳng vào mắt Linh, nhưng ánh mắt anh vẫn thoáng buồn, vẫn lẩn tránh, như không muốn cô đọc được những suy nghĩ đang giày vò anh.
Linh nhẹ nhàng chạm vào tay anh, bàn tay cô ấm áp và mềm mại, cố gắng truyền đi sự an ủi và thấu hiểu. "Anh có chuyện gì sao? Anh có vẻ mệt mỏi, và… có điều gì đang làm anh bận lòng?" Cô hỏi, giọng nói cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan một lớp băng mỏng manh. Cô biết, câu hỏi này có thể khiến anh cảm thấy bị truy vấn, nhưng cô không thể kìm nén được nữa. Cô khao khát được anh chia sẻ, được anh coi cô là một phần của cuộc đời anh, không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn đồng hành, người sẻ chia. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn.
Khánh siết nhẹ tay cô, một cử chỉ trấn an quen thuộc, nhưng lần này, nó không còn mang lại sự bình yên trọn vẹn cho Linh. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, phản chiếu những lo toan không thể gọi tên trong đôi mắt anh. Anh nghĩ về những lời nhắc nhở của Bà Hoa về việc "sớm ổn định", về trách nhiệm gia đình, về khoản vay đang ngày một đè nặng. Anh biết Linh đang lo lắng, anh cảm nhận được sự bất an của cô, nhưng anh không muốn cô phải gánh vác cùng anh. Anh đã quen với việc một mình chịu đựng, một mình giải quyết mọi vấn đề. Với anh, việc bảo vệ Linh khỏi những áp lực này là cách anh thể hiện tình yêu, là minh chứng cho sự mạnh mẽ của một người đàn ông. Nhưng anh đâu biết, chính sự bảo vệ ấy lại đang đẩy cô vào một góc khuất của sự cô đơn.
Linh im lặng, không nói gì thêm. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt của Khánh, cảm nhận được nỗi buồn man mác đang bao trùm lấy anh. Cô biết, anh sẽ không nói ra. Anh sẽ tiếp tục giữ kín mọi thứ trong lòng, và cô sẽ tiếp tục cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn anh từ phía xa. Cái cảm giác cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh, mà là vì không thể chạm tới được trái tim của người mình yêu, lại một lần nữa dâng lên, nặng nề và đau đáu. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những giọt nước mắt chực trào. Đêm nay, dưới bầu trời đầy sao, giữa những ước mơ chung còn dang dở, cô đã nhận ra một sự thật đau lòng: tình yêu của họ, dù vẫn còn nồng nàn, đã bắt đầu mang theo một gánh nặng vô hình, một vết rạn nứt mà có lẽ, chỉ thời gian mới có thể trả lời được.
***
Khánh vòng tay ôm chặt Linh vào lòng, kéo cô sát hơn về phía mình. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh bao bọc lấy cô, nhưng Linh cảm thấy có một bức tường vô hình đang tồn tại giữa họ. Bức tường ấy không phải là sự giận dỗi hay xa cách vật lý, mà là sự im lặng, sự che giấu những gánh nặng, và nỗi cô đơn của một người khao khát được sẻ chia. Cô vùi mặt vào ngực anh, nghe rõ nhịp đập của trái tim anh, nhưng lần này, nhịp đập ấy không còn mang lại sự bình yên trọn vẹn. Nó là một nhịp đập của sự mệt mỏi, của những áp lực vô hình mà anh đang cố gắng giấu kín.
"Ngủ một lát đi em. Anh ở đây. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Khánh thì thầm vào tóc cô, giọng nói anh trầm ấm, nhưng Linh cảm nhận được một chút gì đó mệt mỏi, một sự trấn an có phần gượng gạo. Anh cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng hơi thở anh đều đều, nặng nề, phản bội lại những lời nói đó. Anh hôn nhẹ lên trán cô, rồi siết chặt vòng tay, như thể muốn níu giữ khoảnh khắc này, níu giữ sự bình yên mong manh đang dần vụt mất.
Linh không nói gì. Cô chỉ khẽ nhắm mắt lại, nép sát vào lòng anh, cố gắng cảm nhận hơi ấm cuối cùng trước khi màn đêm hoàn toàn nhường chỗ cho bình minh. Trong tâm trí cô, nỗi lo lắng về gánh nặng tài chính và sự thiếu chia sẻ của Khánh giờ đây không còn mơ hồ mà hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó là một tảng đá đè nặng lên trái tim cô, một phần không thể tách rời khỏi tình yêu này. Cô biết, anh không bỏ cô, anh vẫn yêu cô, nhưng có lẽ, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, để yêu một cách trọn vẹn, để có thể sẻ chia tất cả. Cô cũng biết, cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thật sự ở đây, với tất cả những gánh nặng và ưu tư của anh. Nhưng anh lại chọn cách giấu kín, và chính điều đó đang dần đẩy họ ra xa nhau, dù thân thể vẫn gần gũi.
Tiếng gió trên gác mái vẫn rì rào, nhưng giờ đây nó mang theo một cảm giác se lạnh hơn, báo hiệu một ngày mới đang đến. Xa xa phía chân trời, một vệt sáng hồng cam mỏng manh bắt đầu xuất hiện, từ từ nhuộm đỏ cả một góc trời. Bình minh ló rạng, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới từ từ lan tỏa, xua tan đi màn đêm đen kịt. Đó là một khởi đầu mới, nhưng cũng đầy những ẩn số và thách thức đang chờ đợi. Linh vẫn nằm trong vòng tay Khánh, nhìn về phía bình minh, trong lòng cô tràn ngập một cảm giác bittersweet. Tình yêu của họ vẫn còn đó, nồng nàn và sâu đậm, nhưng đã không còn là một câu chuyện cổ tích màu hồng. Nó đã trở thành một hành trình đầy thử thách, nơi cả hai phải học cách đối mặt với những gánh nặng, với những khoảng cách vô hình, và với những lời không nói. Cô biết, từ giây phút này, mọi thứ sẽ không còn như xưa. Tình yêu của họ, dù vẫn còn cháy bỏng, nhưng đã bị bao phủ bởi một lớp sương mờ của những lo toan và những điều chưa thể sẻ chia. Bình minh rực rỡ nhưng cũng mang theo một nỗi buồn man mác, như một lời tiên tri về những khó khăn mà họ sẽ phải đối mặt trên con đường phía trước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.