Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 304: Bất Lực Giữa Những Nỗ Lực Cuối Cùng
Linh mở mắt, một luồng ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào căn phòng vẫn còn chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Đồng hồ báo thức của Khánh đã vang lên tự lúc nào, tiếng chuông đều đều, lặp đi lặp lại như một lời nhắc nhở khô khan về nhịp sống hối hả không ngừng. Cô không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào, chỉ biết rằng đêm qua, những suy nghĩ nặng trĩu đã đeo bám cô cho đến tận lúc bình minh hé rạng. Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm, nhưng không mang theo chút ấm áp nào, chỉ là một thứ ánh sáng nhạt nhòa, dịu dàng một cách lạnh lẽo, đủ để phơi bày sự trống rỗng trong căn hộ.
Khánh đã rời giường. Cô nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng sột soạt của áo quần, rồi tiếng bước chân vội vã trong bếp. Anh luôn như vậy, mỗi buổi sáng đều là một cuộc chạy đua với thời gian, với những áp lực vô hình mà anh tự gánh vác. Linh trân mình nằm đó, lắng nghe từng âm thanh quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một nỗi buồn đến nao lòng. Cô biết, anh đang chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, một ngày mà có lẽ anh sẽ lại chìm đắm trong những con số, những dự án, những cuộc họp không hồi kết. Và cô, sẽ lại ở đây, một mình trong căn hộ này, với những suy tư và nỗi cô đơn của riêng mình.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ ngoài ban công lùa vào qua khe cửa sổ, hòa lẫn với mùi cà phê thoảng nhẹ từ bếp. Mùi hương ấy, lẽ ra phải mang lại sự yên bình, nhưng trong lòng Linh lúc này, nó chỉ càng làm nổi bật lên sự lạc lõng. Cô gượng mình ngồi dậy, mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn nét ưu tư của đêm qua. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn nhà lạnh lẽo. Khánh đang đứng ở cửa, chỉnh lại cà vạt. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính vẫn vậy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hằn lên vẻ mệt mỏi rõ rệt, những quầng thâm dưới mắt tố cáo một giấc ngủ không trọn vẹn.
"Anh không ăn sáng à? Em làm nhanh cho anh một chút bánh mì nhé?" Linh nói, giọng cô nhỏ và có chút van nài, như thể đang cố níu giữ một điều gì đó sắp vụt mất. Cô muốn anh dừng lại, dù chỉ vài phút, để cô có thể chăm sóc anh, để cô có thể cảm thấy mình vẫn còn là một phần quan trọng trong cuộc sống của anh. Cô muốn anh cảm nhận được sự quan tâm của cô, không chỉ bằng những lời nói, mà bằng cả hành động.
Khánh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn ra cửa. Anh không nhìn thẳng vào mắt cô. "Không cần đâu em, anh muộn rồi. Anh ra ngoài mua đại gì đó." Giọng anh đều đều, không một chút biểu cảm, như thể đó chỉ là một câu nói xã giao, một lời từ chối lịch sự, chứ không phải là một sự cự tuyệt đối với nỗ lực của người anh yêu. Lời nói của anh như một lưỡi dao vô hình, cứa vào trái tim Linh, khiến cô cảm thấy mình hoàn toàn vô dụng, hoàn toàn bị gạt ra ngoài lề.
Linh cố gắng, một lần nữa. Cô không muốn bỏ cuộc. "Tối qua anh ngủ có ngon không? Em thấy anh trằn trọc..." Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh mở lòng. Cô muốn biết điều gì đang giày vò anh, điều gì đang khiến anh mệt mỏi đến vậy. Cô muốn anh hiểu rằng, cô ở đây, sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng gánh vác cùng anh.
Khánh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao mệt mỏi và áp lực. "Ừm... cũng tạm. Công việc nhiều quá. Thôi anh đi đây. Em ở nhà cẩn thận." Anh nói nhanh, câu từ cụt lủn, rồi khẽ cúi xuống, hôn phớt lên trán Linh. Nụ hôn nhẹ bẫng, hờ hững, không một chút ấm áp, không một chút nồng nàn, chỉ như một thói quen, một cử chỉ vô thức. Rồi anh vội vã quay đi, tiếng bước chân nhanh chóng khuất dần sau cánh cửa, để lại sau lưng một khoảng trống rỗng, một sự im lặng đáng sợ.
Linh đứng đó, nhìn theo bóng anh khuất dần, bàn tay cô vô thức nắm chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Lời nói của cô, những nỗ lực cuối cùng của cô, như tan vào không khí, không để lại một dấu vết nào. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm cô, lạnh lẽo và tê tái. Cô quay vào, nhìn căn phòng trống rỗng, nơi chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng gió xào xạc ngoài ban công. Mùi cà phê đã phai nhạt, chỉ còn lại sự cô đơn và một nỗi buồn man mác. Cô hít một hơi thật sâu, như thể muốn hít vào một chút sức mạnh, một chút dũng khí để đối mặt với thực tại phũ phàng này. Anh ở đây, nhưng anh không ở đây. Tình yêu của họ, có lẽ, đã trở thành một bức tranh mờ nhạt, một giai điệu đứt quãng, không còn tìm thấy sự hòa âm.
***
Buổi chiều cùng ngày, Linh tìm đến quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi cô và Trâm thường gặp gỡ để tâm sự những chuyện buồn vui. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, nép mình trong một ngôi nhà Pháp cổ kính được cải tạo lại. Tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian hoài niệm và ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và kỷ niệm. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ những chiếc loa nhỏ, như một lời thì thầm êm ái, ru lòng người vào những suy tư sâu lắng.
Trâm đã đến trước, ngồi ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi có một ban công nhỏ nhìn xuống hẻm. Cô ấy nhỏ nhắn, xinh xắn, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt biết cười, nhưng hôm nay, vẻ mặt cô ấy cũng hiện rõ sự lo lắng khi nhìn thấy Linh bước vào. Mái tóc dài uốn nhẹ của Trâm buông xõa, bộ trang phục trẻ trung, nữ tính nhưng không quá cầu kỳ. Linh bước đến, kéo ghế ngồi đối diện bạn, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc. Tách cà phê trên bàn vẫn còn nghi ngút khói, nhưng Linh cảm thấy như cả thế giới đang lạnh đi.
"Cậu sao rồi Linh?" Trâm hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Linh, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ đầu ngón tay bạn.
Linh lắc đầu, đôi mắt to tròn đỏ hoe, nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, nơi ánh nắng nóng bức của Sài Gòn vẫn đang rọi xuống những con phố tấp nập. "Em đã cố gắng rồi Trâm ạ. Mỗi lần em muốn nói chuyện, muốn chạm vào anh ấy, anh ấy lại như một bức tường vô hình. Em không biết phải làm gì nữa." Giọng Linh nghẹn ngào, những lời nói như bị mắc kẹt lại trong cổ họng, khó khăn lắm mới thốt ra được. Cô kể cho Trâm nghe về buổi sáng, về sự lạnh nhạt của Khánh, về nụ hôn hờ hững và những lời từ chối vô thức. Cô kể về những bữa tối im lặng, về sự xa cách ngày càng lớn.
Trâm siết nhẹ tay Linh, ánh mắt cô ấy đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. "Chị hiểu mà Linh. Nhưng em đã cố gắng hết sức rồi. Không phải lỗi của em. Anh ấy... anh ấy đang tự giam mình trong cái áp lực đó." Trâm nói, giọng cô ấy dịu dàng nhưng kiên định. "Chị biết anh Khánh là người tốt, anh ấy yêu em theo cách riêng của mình. Nhưng có những lúc, áp lực cuộc sống nó lớn quá, nó biến mình thành một người khác, một người mà chính mình cũng không còn nhận ra. Và rồi, mình vô tình làm tổn thương những người mình yêu thương nhất."
"Nhưng em thấy bất lực quá." Linh nói, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nóng hổi. Cô không khóc nức nở, mà chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, chứa đựng tất cả sự mệt mỏi và kiệt quệ trong lòng. "Cứ như em đang nói chuyện với không khí. Em không còn thấy mình quan trọng trong cuộc sống của anh ấy nữa. Em cảm thấy mình vô hình, Trâm ạ. Ngay cả khi anh ấy ở ngay bên cạnh em." Tiếng ly tách va vào nhau lanh canh từ quầy bar xa xa, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tiếng mưa rơi nhè nhẹ trên mái hiên từ một cơn mưa bất chợt vừa tạnh, tất cả đều trở nên xa xôi, như thể cô đang ở trong một thế giới riêng, cô đơn và lạc lõng.
Trâm nhìn Linh, ánh mắt đầy xót xa. "Vậy thì em phải nghĩ cho bản thân mình chứ. Em không thể cứ mãi chạy theo một người đang cố tình lẩn tránh em được. Linh à, tình yêu đâu phải là sự hy sinh vô điều kiện như vậy." Trâm vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh, cử chỉ đầy yêu thương và an ủi. "Có những lúc, mình phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Em xứng đáng được hạnh phúc, Linh à. Em xứng đáng được ở bên một người thực sự hiện diện cùng em, lắng nghe em, thấu hiểu em."
Những lời của Trâm như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của Linh, nhưng cũng đồng thời như một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tại. Cô gục mặt xuống bàn, những giọt nước mắt thấm ướt lòng bàn tay. Mùi cà phê nguội dần trong tách, hương thơm cũng phai nhạt, giống như tình yêu của cô và Khánh, đang dần nguội lạnh và mất đi hương vị ngọt ngào. Cô cảm thấy Trâm lặng lẽ vuốt tóc cô, không nói thêm lời nào, để cô có thể chìm đắm trong nỗi đau của riêng mình, trong sự tuyệt vọng của những nỗ lực đã cạn kiệt. Linh biết Trâm luôn là người bạn chân thành nhất, là người duy nhất cô có thể mở lòng vào lúc này. Lời khuyên của Trâm về việc "nghĩ cho bản thân" gieo vào lòng Linh một hạt mầm, một suy nghĩ về việc buông bỏ và tìm kiếm hạnh phúc riêng, dù cô vẫn chưa dám chấp nhận hoàn toàn.
***
Khi Linh trở về căn hộ vào buổi tối, sự im lặng bao trùm không gian khiến cô rợn người. Căn nhà vốn dĩ là tổ ấm của hai người, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo, trống trải đến đáng sợ. Cô bật đèn, ánh sáng vàng dịu lan tỏa khắp căn phòng, nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn cô. Tiếng xe cộ vọng xa từ ngoài đường, những âm thanh quen thuộc của một thành phố không ngủ, giờ đây lại nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác, xa lạ và vô cảm.
Linh đi quanh căn phòng, từng bước chân nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một gánh nặng vô hình. Cô nhìn vào từng vật dụng, từng góc nhà, nơi từng chất chứa biết bao kỷ niệm hạnh phúc của cô và Khánh. Chiếc ghế sofa nơi họ từng cuộn tròn xem phim, chiếc bàn ăn nơi họ từng chia sẻ những bữa tối ấm cúng, chiếc kệ sách nơi họ từng cùng nhau lựa chọn những cuốn sách yêu thích. Tất cả đều vẫn ở đó, nguyên vẹn, nhưng lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống động của những cảm xúc đã từng đong đầy. Chúng như những chứng nhân câm lặng, chứng kiến sự phai nhạt của một tình yêu.
Cô dừng lại trước chiếc tủ kính nhỏ trong bếp, nơi đặt hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà họ đã mua trong một chuyến du lịch xa. Hai chiếc cốc, một màu xanh dịu dàng cho Linh, một màu xám trầm tĩnh cho Khánh, luôn đứng cạnh nhau, như một biểu tượng cho sự gắn kết của họ. Nhưng giờ đây, chúng chỉ gợi lên một nỗi buồn sâu sắc.
Linh vươn tay, khẽ chạm vào chiếc cốc sứ hình mèo màu xanh của mình. Lớp men sứ lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay cô, như ch��nh cảm giác lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim cô. Cô nhìn sang chiếc cốc màu xám của Khánh, vẫn đặt ngay cạnh, nhưng giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến rợn người. Chúng vẫn ở đó, vẫn cạnh nhau, nhưng đã không còn được sử dụng. Chúng như một phần của quá khứ mà họ đã bỏ lại phía sau, một lời nhắc nhở đau lòng về những kỷ niệm và sự gắn kết đã phai nhạt.
"Từng là của chúng ta... bây giờ thì sao?" Linh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Câu hỏi ấy không có lời đáp, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm. Một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo từ từ xâm chiếm lấy cô, bủa vây cô trong vòng xoáy của sự bất lực. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Khánh vội vã rời đi buổi sáng, hình ảnh anh dán mắt vào điện thoại tối qua, hình ảnh anh như một bức tường vô hình.
Cô đã cố gắng. Cô đã nỗ lực hết sức mình. Từ những bữa ăn cô chuẩn bị, những lời hỏi han quan tâm, cho đến những mong muốn được chia sẻ, được lắng nghe. Nhưng tất cả đều như nước đổ lá khoai, như những giọt nước nhỏ nhoi rơi vào một đại dương mênh mông, không thể tạo nên một gợn sóng nào. Khánh không cố ý, cô biết điều đó. Anh đang mệt mỏi, đang kiệt sức với những gánh nặng của riêng mình. Nhưng sự mệt mỏi của anh lại vô tình tạo ra một khoảng cách, một bức tường vô hình giữa hai người, mà cô, bằng tất cả tình yêu và nỗ lực của mình, cũng không thể nào vượt qua.
Sự chấp nhận đau đớn này bắt đầu len lỏi vào tâm trí Linh, không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một sự thật hiển nhiên, rõ ràng như ánh đèn đang rọi sáng căn phòng. Cô không thể kéo anh lại gần. Cô đã cạn kiệt mọi nỗ lực. Cô đã bất lực. Một sự bất lực không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô hiểu rằng, có những tình yêu, dù còn sâu đậm đến mấy, cũng không thể vượt qua được những gánh nặng của cuộc sống, những áp lực vô hình mà xã hội hiện đại đặt ra.
Linh tựa trán vào mặt tủ lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu, như thể muốn nuốt xuống tất cả những nỗi đau, những tuyệt vọng đang dâng trào. Cô biết, cảm giác bất lực và tuyệt vọng này sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm một con đường riêng. Có lẽ đã đến lúc cô phải quay lại với niềm đam mê nghệ thuật đã ngủ quên từ lâu, tìm kiếm sự an ủi ở những mối quan hệ khác, những người bạn như Thanh, hoặc những người có thể hiểu được tâm hồn cô như Anh Đạt. Đó sẽ là cách để cô chữa lành, để cô tìm lại chính mình, tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình, không còn chỉ sống vì tình yêu của hai người. Lời khuyên của Trâm vẫn văng vẳng bên tai: "Em phải nghĩ cho bản thân mình chứ." Linh gật đầu nhẹ, như một lời hứa với chính mình. Cô biết, sự chấp nhận đau đớn này là bước đệm quan trọng. Và có lẽ, câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?" không còn xa nữa, nhưng lần này, nó sẽ không phải là một câu hỏi của sự níu kéo, mà là của sự giải thoát, của một sự khởi đầu mới.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.