Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 303: Bữa Tối Lạc Lõng

Khi cánh cửa văn phòng khép lại sau lưng, nuốt chửng tiếng gõ bàn phím dồn dập của Khánh, Linh cảm thấy mình như vừa bước ra khỏi một thế giới khác. Ánh nắng buổi trưa dẫu chói chang và bỏng rát cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã đóng băng trong lòng cô. Con đường về căn hộ, vốn dĩ quen thuộc, giờ đây trở nên dài vô tận, mỗi bước chân như giẫm lên những mảnh vỡ vô hình của hy vọng. Cô bước đi giữa dòng người hối hả, cảm thấy mình lạc lõng và cô độc hơn bao giờ hết, một bóng hình nhỏ bé giữa lòng thành phố rộng lớn.

Nỗi buồn không còn là sự tuyệt vọng gào thét, mà đã chuyển hóa thành một sự chấp nhận chậm rãi, tĩnh lặng như dòng sông chảy ngầm dưới lòng đất. Linh biết, cô không thể tiếp tục đứng chờ đợi anh nữa. Cô cần phải tìm một con đường cho riêng mình, không phải từ Khánh, không phải từ mối quan hệ này. Cô sẽ tự tìm kiếm sự an ủi và định hướng mới cho bản thân. Cô sẽ quay lại với những niềm đam mê đã ngủ quên, với những điều mà cô từng yêu thích. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên đã mất. Con đường phía trước sẽ cô đơn, nhưng ít nhất, cô sẽ bước đi với tất cả sự kiên định mà cô có.

Vậy mà, khi về đến căn hộ thân thuộc, một tia sáng yếu ớt của hy vọng lại bất chợt loé lên trong tâm trí Linh, như một đốm lửa nhỏ nhoi cố gắng bùng cháy giữa đêm tối. Có lẽ, cô vẫn còn muốn thử. Thử một lần cuối, trước khi thực sự buông xuôi. Cô muốn tạo ra một không gian mà ở đó, áp lực và mệt mỏi không thể chạm tới. Một bữa tối ấm áp, chỉ riêng hai người, nơi họ có thể tìm lại chút kết nối đã phai mờ.

Linh cởi bỏ lớp áo khoác ngoài, đặt túi xách xuống ghế sofa một cách nhẹ nhàng. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy lạnh khẽ xì xào, dường như cũng đang thấu hiểu nỗi lòng cô. Cô bước vào bếp, không một chút chần chừ. Đôi tay thon thả thoăn thoắt chuẩn bị bữa tối. Hôm nay, cô muốn nấu những món mà Khánh thích nhất: canh chua cá lóc, thịt kho trứng, và một đĩa rau luộc chấm kho quẹt. Những món ăn giản dị, đậm chất gia đình, chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự quan tâm mà cô muốn gửi gắm.

Tiếng lách cách của bát đĩa, tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước, mùi hương của hành phi và nước mắm quyện vào nhau, lan tỏa khắp căn bếp, rồi len lỏi ra phòng khách. Mùi thơm của thức ăn dần xua đi không khí nặng nề, mang theo một chút ấm áp, một chút hy vọng mong manh. Linh tỉ mỉ nêm nếm gia vị, kiểm tra từng món ăn. Mỗi động tác đều chứa đựng sự cẩn trọng và tình cảm. Cô không chỉ nấu ăn, cô đang vun đắp một giấc mơ nhỏ, giấc mơ về một buổi tối bình yên, nơi cô và Khánh có thể ngồi lại bên nhau, chia sẻ những câu chuyện không đầu không cuối, và cảm nhận lại sự hiện diện của đối phương.

Khi các món ăn đã hoàn tất, Linh bắt đầu sắp xếp bàn ăn. Cô trải một tấm khăn trải bàn màu kem, đặt những chiếc đĩa sứ trắng tinh tươm. Thay vì sử dụng những chiếc cốc sứ đôi hình mèo đáng yêu vốn vẫn nằm trên kệ như một kỷ vật của những ngày tháng ngọt ngào, cô chọn hai chiếc cốc thủy tinh đơn giản, có lẽ vì trong lòng cô, sự đơn giản lúc này lại mang một vẻ chân thật hơn. Cạnh đó, cô đốt một cây nến thơm mùi hoa nhài. Ánh sáng vàng dịu từ ngọn nến lay động, hắt lên những bóng hình lung linh trên tường, tạo ra một bầu không khí ấm cúng, mời gọi. Bầu không khí ban đầu ấm cúng, đầy hy vọng. Trong lòng Linh, cô tự nhủ: "Hôm nay phải thật vui vẻ, không được để những chuyện kia ảnh hưởng." Cô muốn gạt bỏ tất cả những mệt mỏi, những tổn thương từ buổi trưa, để dành trọn vẹn buổi tối này cho Khánh, cho mối quan hệ của họ. Cô muốn tin rằng, chỉ cần cô cố gắng, chỉ cần cô không từ bỏ, thì mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn.

Linh ngắm nhìn bàn ăn đã được chuẩn bị tươm tất, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng nụ cười ấy không giấu được chút ưu tư, một chút lo lắng vẫn len lỏi trong đáy mắt. Cô nhìn đồng hồ. Đã gần bảy giờ tối. Khánh chắc sắp về. Cô ngồi xuống ghế sofa, khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng và mùi thức ăn ấm nồng. Cô hình dung ra cảnh Khánh bước vào, nhìn thấy bàn ăn, và nở một nụ cười. Cô hình dung anh sẽ ngồi xuống, ăn ngon miệng, và rồi họ sẽ trò chuyện. Chỉ cần thế thôi, cô không cần gì hơn. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây.

Cô mở mắt, nhìn về phía cửa. Tim cô đập thình thịch, một sự hồi hộp xen lẫn hy vọng và chút sợ hãi. Liệu hôm nay, bức tường vô hình ấy có được hạ xuống một chút không? Liệu anh có thể nhìn thấy những nỗ lực của cô, cảm nhận được tình yêu của cô, và đáp lại bằng một cái ôm thật chặt, một lời nói dịu dàng, hay chỉ là một ánh mắt thấu hiểu? Linh biết, những gì cô mong đợi là đơn giản, nhưng cũng vô cùng xa vời, nhất là trong những ngày tháng này. Cô chỉ muốn được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của anh. Nhưng những khao khát ấy, có lẽ, đã trở thành một gánh nặng khác cho anh.

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cánh cửa mở ra, và Khánh bước vào. Nét mặt anh hằn rõ sự kiệt sức, đôi mắt sâu trũng, ánh mắt xa xăm, dường như vẫn còn vương vấn những con số, những dự án, những áp lực vô hình từ công việc và gia đình. Anh cao ráo, nhưng dáng người có vẻ gầy hơn một chút, vai hơi chùng xuống. Chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than hơi nhăn, như đã cùng anh trải qua một ngày dài mệt mỏi. Anh chỉ khẽ gật đầu chào Linh một cách thờ ơ, một cử chỉ quen thuộc đến đau lòng, và không hề để ý đến bàn ăn đã được chuẩn bị tỉ mỉ, đến cây nến thơm đang lay động trên bàn, hay mùi hương thức ăn ấm nồng đang lan tỏa khắp căn phòng. Bầu không khí ấm cúng ban đầu bỗng chốc trở nên căng thẳng, khó xử, rồi dần chìm vào sự cô đơn.

"Anh về rồi à," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, nhưng mang theo chút ngập ngừng. Cô muốn hỏi anh có mệt không, muốn nói anh hãy nghỉ ngơi, nhưng những lời đó lại nghẹn lại nơi cổ họng. Cô sợ rằng, dù có nói ra, anh cũng sẽ chỉ đáp lại bằng một câu nói trống rỗng, vô nghĩa.

Khánh chỉ "ừm" một tiếng rất khẽ, như một thói quen, rồi đi thẳng vào phòng ngủ để thay đồ. Tiếng bước chân anh nặng nĩu, mỗi bước đi như đang mang theo cả gánh nặng của cả một ngày dài. Linh đứng đó, cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt. Cô đã cố gắng rất nhiều, nhưng dường như, những nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa trước bức tường mệt mỏi và thờ ơ của anh.

Khi Khánh trở ra, anh đã thay một chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẻ mặt anh vẫn không khá hơn. Anh ngồi xuống bàn ăn, đối diện với Linh. Anh nhìn các món ăn, rồi nhìn cô, một nụ cười mệt mỏi cố gắng nở trên môi, nhưng đôi mắt anh vẫn xa xăm, không chạm tới cô. Mùi thức ăn thơm lừng, nhưng dường như không thể đánh thức vị giác của anh. Anh cầm đũa lên, bắt đầu ăn một cách chậm rãi, gần như máy móc.

Linh cố gắng bắt chuyện, phá vỡ bầu không khí im lặng đang nuốt chửng căn phòng. "Hôm nay em có ý tưởng này hay lắm, muốn kể anh nghe," cô nói, giọng cô tràn đầy sự nhiệt huyết, cô muốn chia sẻ về một dự án nhỏ mà cô đang ấp ủ, một cách để cô tìm lại niềm vui cho bản thân.

Khánh ngẩng đầu lên, nhìn cô, rồi lại cúi xuống bát cơm. Anh chỉ "ừm, vậy à" một cách lơ đãng, rồi lại chìm vào sự im lặng của riêng mình. Anh không hỏi thêm, không tỏ ra bất kỳ sự quan tâm nào. Đôi mắt anh thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc điện thoại đặt cạnh đĩa ăn, màn hình điện thoại cứ thỉnh thoảng lại sáng lên, như một lời nhắc nhở về những công việc, những tin nhắn đang chờ đợi anh. Linh cảm thấy giọng mình nhỏ dần, rồi tắt hẳn. Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống đĩa thức ăn đang dần nguội lạnh, như chính không khí giữa hai người.

"Anh có vẻ mệt lắm, có chuyện gì ở công ty sao?" Linh lại thử, giọng cô khẽ khàng, chất chứa sự lo lắng. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh mở lòng. Cô không cần những lời hoa mỹ, chỉ cần anh nói ra những gì anh đang nghĩ, những gì đang đè nặng lên anh.

Khánh thở dài một tiếng rất khẽ, một tiếng thở dài nặng nề, mệt mỏi. "Không có gì. Chỉ là... nhiều việc thôi." Anh nói, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại đang sáng, không chút ý định nhìn vào mắt cô. Ngón tay anh khẽ lướt trên màn hình, như đang đọc một cái gì đó quan trọng hơn bữa ăn đang diễn ra. Anh không nói thêm, không giải thích, không một lời trấn an. Chỉ là một câu trả lời cụt lủn, một sự từ chối khéo léo nhưng rõ ràng đối với mọi nỗ lực kết nối của cô.

Linh cảm thấy một nỗi đau nhói chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra rằng, những nỗ lực của cô đều vô ích. Cô đã cố gắng tạo ra một không gian ấm áp, nhưng anh lại mang theo cả sự lạnh lẽo và xa cách từ thế giới bên ngoài vào. Cô nhìn chiếc điện thoại trong tay anh, nó không chỉ là một vật dụng, mà là một biểu tượng, biểu tượng của sự xao nhãng, của gánh nặng công việc đã chiếm trọn tâm trí anh, không còn chỗ cho cô, cho tình yêu của họ.

Bữa ăn trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng đũa chạm bát khẽ khàng, tiếng thở dài của Khánh, và tiếng gõ nhẹ trên màn hình điện thoại của anh. Mùi thức ăn nguội dần, mất đi vẻ hấp dẫn ban đầu. Linh không còn cảm thấy đói. Cô chỉ ăn qua loa, cảm thấy cổ họng mình như có gì đó nghẹn lại. Những chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm trên kệ, đối lập hoàn toàn với không khí lạnh lẽo của bữa ăn. Chúng như một lời nhắc nhở đau lòng về những kỷ niệm và sự gắn kết đã phai nhạt, không được sử dụng, như một phần của quá khứ mà họ đã bỏ lại phía sau. Linh ngồi đó, cảm thấy mình hoàn toàn vô hình, hoàn toàn bị bỏ rơi, ngay cả khi anh đang ngồi đối diện cô.

Sau bữa ăn, Linh dọn dẹp trong im lặng. Cô rửa bát, lau bàn, từng động tác đều chậm rãi, nặng nề. Khánh ngồi trên ghế sofa, tay vẫn cầm điện thoại, ánh sáng xanh lạnh từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Anh không nói gì, không hỏi han, cũng không có ý định giúp cô. Anh dường như đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, thế giới của công việc và những lo toan không dứt.

Linh nhìn anh, một cảm giác xa lạ dâng lên trong lòng. Anh ở đây, ngay trong căn hộ của cô, nhưng anh không thực sự ở đây. Tâm trí anh, trái tim anh, dường như đang ở một nơi nào đó rất xa xôi, nơi mà cô không thể chạm tới. Cô cảm thấy mình cô đơn hơn cả khi ở một mình. Khi ở một mình, cô có thể tự do với suy nghĩ của mình, tự do với cảm xúc của mình. Nhưng khi ở bên anh như thế này, sự cô đơn lại nhân lên gấp bội, bởi vì cô cảm thấy mình đang bị bỏ rơi, bị lãng quên ngay cả trong sự hiện diện của anh.

Cô bước ra ban công, hít một hơi thật sâu không khí ban đêm. Tiếng gió nhẹ từ ban công lùa vào, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ cô trồng. Từ đây, cô có thể nhìn thấy thành phố lung linh ánh đèn, những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa màn đêm, những dòng xe cộ hối hả như những dòng chảy không ngừng nghỉ. Tất cả đều đẹp đẽ và sống động, nhưng lại càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng cô.

Lời nói của cô bị bỏ lửng, không gian giữa họ rộng lớn hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, dù cả hai đang ở cùng một căn nhà, họ lại đang sống trong hai thế giới khác nhau. Khánh vẫn ngồi trên sofa, dán mắt vào điện thoại, không một chút động đậy, như một bức tượng sống. Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình điện thoại của anh đối lập hoàn toàn với ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng, tạo nên một sự tương phản đau lòng, một hình ảnh của sự chia ly đã bắt đầu từ bên trong.

Sự chấp nhận đau lòng này bắt đầu len lỏi vào tâm trí Linh. Cô không còn muốn trách móc, không còn muốn níu kéo. Cô chỉ còn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, một sự cạn kiệt cảm xúc. Cô hiểu rằng, anh thật sự mệt mỏi. Anh không cố ý làm tổn thương cô. Nhưng sự kiệt quệ đó đã biến anh thành một người xa lạ, một người không còn khả năng để yêu thương, để quan tâm theo cách mà cô cần. Anh đã không còn đủ năng lượng cho cô, cho tình yêu của họ.

Cô dựa vào lan can ban công, nhìn xa xăm. Sự cô đơn sâu sắc trong chính mối quan hệ này đang thúc đẩy cô tìm kiếm sự an ủi và đồng điệu ở những nơi khác, có thể là với bạn bè Trâm, hoặc tái khởi động đam mê nghệ thuật đã ngủ quên. Cô biết, sự thờ ơ vô thức của Khánh đang đẩy cô đến giới hạn của sự chịu đựng. Có lẽ, câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?" không còn xa nữa. Và những bữa tối im lặng, những sự vắng mặt cảm xúc như thế này, chính là những viên gạch đang xây nên con đường dẫn đến lời chia tay mà không ai mong muốn: "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa."

Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài hòa vào làn gió đêm. Cô biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cô không thể lùi lại được nữa. Cô phải tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên đã mất. Dù có phải buông tay, thì đó cũng không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free