Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 302: Bức Tường Vô Hình

Sáng sớm của một ngày nắng dịu, ánh vàng lướt nhẹ trên từng kẽ lá, xuyên qua ô cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên sàn gỗ. Linh thức dậy, không phải vì tiếng chuông báo thức, mà vì một sự thôi thúc mơ hồ từ bên trong, một cảm giác bứt rứt không thể gọi tên. Đêm qua, sau khi đọc xong tin nhắn ngắn ngủi và khô khan của Khánh, cô đã không thể chợp mắt. Mặc dù đã chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, rằng tình yêu của họ đang bị bào mòn bởi những áp lực vô hình, nhưng trái tim cô vẫn không ngừng quặn thắt.

Cô rời khỏi giường, bước chân trần trên nền nhà mát lạnh, cảm nhận từng viên gạch men chạm vào da thịt. Ánh mắt cô vô thức tìm đến chiếc bàn cà phê thấp, nơi cặp cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm đó. Chiếc cốc của cô, tối qua còn nghi ngút khói trà, giờ đã nguội lạnh. Còn chiếc cốc của Khánh, vẫn trống rỗng và lạnh lẽo, như thể chưa từng được chạm đến. Cô nhẹ nhàng nâng chiếc cốc của mình lên, mân mê vành cốc trơn láng, rồi lại khẽ chạm vào chiếc cốc còn lại, cảm nhận sự lạnh giá đến tê người. Đó không còn là sự đau đớn dữ dội, mà là một nỗi buồn sâu lắng, một sự thấu hiểu đến tận cùng về khoảng cách đang lớn dần giữa hai người.

"Mình phải thử một lần nữa," cô khẽ thì thầm, giọng nói tan vào không khí buổi sớm tĩnh lặng, "dù chỉ là để biết..." Cô biết, hành động này không phải để níu kéo, không phải để thay đổi hiện thực khắc nghiệt. Nó giống như một lời chào tạm biệt, một sự trân trọng cuối cùng dành cho một mối tình mà cô vẫn còn yêu, vẫn còn muốn bảo vệ. Hoặc có lẽ, nó là một nỗ lực tuyệt vọng để tự xoa dịu chính mình, để sau này không phải hối tiếc vì đã không làm gì cả.

Linh bước vào bếp, ánh sáng ban mai tràn ngập căn phòng nhỏ, làm nổi bật từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Cô mở tủ lạnh, lấy ra những nguyên liệu tươi ngon nhất. Thay vì một hộp cơm trưa đơn thuần, cô quyết định chuẩn bị một bữa ăn nhẹ nhàng nhưng đầy đủ dinh dưỡng, kèm theo một bình trà thảo mộc ấm nóng. Cô nhớ Khánh hay đau dạ dày, và những lúc căng thẳng như thế này, anh thường bỏ bữa hoặc ăn vội vàng những thứ không tốt cho sức khỏe. Cô chọn một loại trà hoa cúc và gừng, hương thơm dịu nhẹ sẽ giúp anh thư giãn, làm ấm bụng.

Đôi bàn tay Linh thoăn thoắt thái rau củ, ướp thịt. Từng động tác đều dứt khoát và tỉ mỉ, như thể cô đang dồn hết tâm tư, tình cảm vào từng món ăn. Hương thơm của gia vị, của rau tươi lan tỏa khắp căn bếp, quyện vào mùi cà phê đang pha dở. Cô đặt một vài miếng thịt bò áp chảo mềm mại, vài lát trứng cuộn vàng ươm, và một phần salad thanh mát vào hộp. Cô còn cẩn thận chuẩn bị một hộp nhỏ trái cây tươi, cắt thành miếng vừa ăn. Tất cả được sắp xếp gọn gàng, đẹp mắt, không chỉ là thức ăn, mà còn là một lời nhắn nhủ không lời về sự quan tâm, về tình yêu vẫn còn hiện hữu.

Trong lúc chuẩn bị, tâm trí cô không ngừng hiện lên hình ảnh Khánh. Khuôn mặt anh mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm, dáng người rũ xuống vì áp lực. Cô biết anh đang phải gánh vác rất nhiều, không chỉ là công việc mà còn là kỳ vọng từ gia đình. Cô muốn chia sẻ gánh nặng đó, muốn anh biết rằng anh không đơn độc. Nhưng làm sao để chia sẻ khi anh luôn xây một bức tường vô hình quanh mình, khi anh từ chối mọi cuộc đối thoại sâu sắc, khi anh chỉ đáp lại bằng sự im lặng và những lời nói cụt lủn? Cô cảm thấy mình bất lực, như một người đứng ngoài nhìn vào một trận chiến mà cô không thể tham gia, không thể giúp đỡ.

Đặt bình trà thảo mộc vào một chiếc túi giữ nhiệt, Linh kiểm tra lại trang phục của mình trước gương. Một chiếc váy linen màu be nhạt, dáng suông, đơn giản nhưng thanh lịch. Mái tóc dài được búi thấp gọn gàng. Gương mặt cô dù có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười man mác buồn, đầy chiêm nghiệm. "Mình sẽ đi," cô tự nhủ, "và dù kết quả thế nào, mình cũng sẽ không hối hận." Bước chân cô khi rời căn hộ vừa mang sự kiên định, vừa mang một nỗi đau âm ỉ. Cô không còn hy vọng vào phép màu, chỉ hy vọng vào một khoảnh khắc được nhìn thấy anh, được cảm nhận anh, trước khi mọi thứ thực sự kết thúc. Có lẽ, đây là lần cuối cùng cô chủ động tìm kiếm anh, tìm kiếm sự kết nối đã dần trở nên mong manh như sợi chỉ.

***

Khoảng giữa buổi sáng, ánh nắng đã gay gắt hơn, rọi thẳng xuống những tòa nhà chọc trời của thành phố. Linh bước vào sảnh chính của tòa nhà "DreamWeaver", nơi công ty thiết kế của Khánh tọa lạc. Kiến trúc hiện đại với mặt tiền kính sáng choang phản chiếu bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng. Bên trong, không gian rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Các tác phẩm nghệ thuật đương đại được sắp đặt tinh tế trên những bức tường trắng, cùng với những chậu cây xanh tươi mát, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa đầy cảm hứng. Nhưng đối với Linh, tất cả vẻ đẹp đó dường như bị phủ một lớp màn u ám, bởi nỗi lo lắng về Khánh đang đè nặng trong lòng cô.

Tiếng gõ bàn phím dồn dập như tiếng mưa rào, tiếng điện thoại reo vang thưa thớt, tiếng thảo luận nhóm nhỏ từ các phòng họp kính, và cả tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục từ khu vực pantry… tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự bận rộn, hối hả. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy in, mùi vật liệu mới và một chút hương nước hoa thoang thoảng tạo nên một thứ mùi đặc trưng của môi trường công sở. Linh hít thở sâu, cảm nhận sự căng thẳng tiềm ẩn trong từng ngóc ngách của văn phòng. Cô biết, đây là thế giới của Khánh, thế giới đang nuốt chửng anh.

Cô nhẹ nhàng bước đi qua các dãy bàn làm việc, đôi mắt không ngừng tìm kiếm. Và rồi, cô nhìn thấy anh. Khánh đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, lưng hơi khom, đôi vai rũ xuống, dáng vẻ mệt mỏi hơn bao giờ hết. Mái tóc anh có vẻ rối hơn bình thường, đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ. Anh trông gầy đi nhiều so với lần cuối cô gặp, gương mặt góc cạnh giờ đây càng thêm hốc hác, không còn chút sinh khí. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của văn phòng đổ xuống, làm nổi bật vẻ tiều tụy của anh. Trái tim Linh thắt lại, một cảm giác đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực. Cô đã hình dung ra anh sẽ mệt mỏi, nhưng không ngờ lại đến mức này. Anh trông như một người đang cạn kiệt năng lượng, một con robot chỉ biết làm việc, không còn sức sống.

Xung quanh Khánh, Kiên và vài đồng nghiệp khác cũng đang vật lộn với công việc của riêng họ. Họ trông cũng không khá hơn Khánh là bao, nhưng ở anh, sự kiệt quệ dường như đã đạt đến đỉnh điểm. Linh đứng từ xa, nép mình vào một trụ cột được trang trí bằng một bức tranh trừu tượng, lặng lẽ quan sát. Cô không muốn làm phiền anh, ít nhất là chưa phải lúc này. Cô muốn hiểu rõ hơn về những gì anh đang phải đối mặt.

Cô nghe loáng thoáng tiếng Kiên nói chuyện với một đồng nghiệp khác ở bàn bên cạnh, giọng anh hơi trầm và đầy lo lắng. "Khánh lại thức trắng đêm rồi," Kiên nói, "dự án này căng quá, Anh Hùng với Bà Trang cứ thúc liên tục. Deadline sát nút, mà yêu cầu thì cứ thay đổi xoành xoạch. Anh ấy sắp không chịu nổi nữa rồi."

Những lời nói của Kiên như một nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. "Anh Hùng", "Bà Trang" – những cái tên quen thuộc, những nguồn áp lực mà cô đã cảm nhận được từ lâu. Giờ đây, chúng không còn là những suy đoán mơ hồ, mà là một sự thật trần trụi, được củng cố bởi lời của Kiên và bằng chính hình ảnh kiệt quệ của Khánh trước mắt cô. Cô hiểu rằng, không chỉ có công việc đang bào mòn anh, mà còn là những kỳ vọng vô hạn từ gia đình, những gánh nặng tài chính và trách nhiệm mà anh gồng mình gánh vác. Cô cảm thấy bất lực đến tột cùng. Cô muốn chạy đến bên anh, ôm lấy anh, nói với anh rằng anh không cần phải một mình chống chọi. Nhưng cô biết, anh sẽ không cho phép điều đó. Anh sẽ lại đẩy cô ra, lại giấu mình sau bức tường im lặng.

Một giọt nước mắt nóng hổi chực trào nơi khóe mắt, nhưng Linh đã kiềm nén nó lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô phải mạnh mẽ, vì Khánh. Hoặc ít nhất, cô phải tỏ ra như vậy. Dù trong lòng có đau đớn đến mấy, cô cũng không thể để mình yếu đuối ngay lúc này. Cô đã đến đây, và cô sẽ hoàn thành điều mình muốn làm. Cô bước ra khỏi nơi ẩn nấp, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tiến về phía bàn làm việc của Khánh, mang theo hộp cơm và bình trà ấm áp, mang theo cả tấm lòng muốn sẻ chia mà anh có thể sẽ không bao giờ cảm nhận được.

***

Ánh sáng vàng nhạt từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Khánh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi và quầng thâm sâu hoắm dưới đôi mắt anh. Anh vẫn gõ bàn phím liên tục, như một cỗ máy không ngừng nghỉ, dường như đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của những con số, những bản vẽ, những deadline đang chồng chất. Linh đứng cạnh bàn, hộp cơm và bình trà trên tay, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một bóng hình vô hình trong thế giới bận rộn của anh.

Cô khẽ đặt hộp cơm và bình trà xuống góc bàn làm việc của anh, nơi có vẻ trống trải nhất. Tiếng động nhỏ ấy dường như đã đủ để kéo Khánh thoát ra khỏi trạng thái tập trung cao độ. Anh giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi ánh lên chút bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển thành một vẻ áy náy, xen lẫn một chút gì đó giống như tội lỗi. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, ánh mắt đó lại trở về sự vô định và mệt mỏi.

Linh cố gắng nở một nụ cười thật tươi, dù trong lòng cô đang như có hàng ngàn mũi kim châm. Cô muốn giọng mình thật tự nhiên, thật nhẹ nhàng. "Anh ăn chút gì đi, em làm cho anh đó," cô nói, chỉ vào hộp cơm và bình trà. "Trà hoa cúc gừng, anh hay đau dạ dày mà."

Khánh nhìn hộp cơm, rồi nhìn cô, đôi môi anh khẽ mấp máy. "Cảm ơn em, Linh," giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi, như thể anh vừa trải qua một đêm dài thức trắng không ngủ. Anh đưa tay định chạm vào hộp cơm, nhưng rồi lại rụt về. "Anh... anh đang bận chút. Để lát nữa anh ăn." Anh nói, rồi gần như ngay lập tức, đôi mắt anh lại dán chặt vào màn hình máy tính. Những ngón tay anh lại bắt đầu gõ phím, dồn dập và không ngừng nghỉ, như một cách để anh lẩn tránh sự hiện diện của cô, lẩn tránh cuộc đối thoại mà cô khao khát.

Linh đứng đó, cảm thấy một nỗi đau nhói chạy dọc sống lưng. "Anh đừng cố quá, em lo cho anh," cô nói, giọng khẽ khàng, chất chứa biết bao nỗi niềm. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi anh có ổn không, có muốn chia sẻ không, có cần cô ở bên cạnh không. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng. Cô biết, anh sẽ không đón nhận những lời đó. Anh sẽ lại coi đó là gánh nặng, là sự yếu đuối mà anh không thể chấp nhận.

Khánh không nhìn cô. Anh chỉ khẽ lắc đầu, giọng nói vẫn đều đều, không chút cảm xúc. "Anh không sao đâu. Em về trước đi, anh xong việc sẽ gọi em." Câu nói đó, dường như đã được lập trình sẵn, không còn chút ấm áp nào, chỉ là một sự đẩy nhẹ nhàng, nhưng đủ sức khiến trái tim Linh vỡ vụn. Nó không phải là một lời từ chối thẳng thừng, nhưng nó rõ ràng hơn bất kỳ lời từ chối nào. Nó là một bức tường vô hình, được dựng lên bởi sự kiệt quệ và sự né tránh, ngăn cách cô với anh.

Linh đứng yên một lúc, cô khẽ đưa tay chạm vào cánh tay Khánh. Làn da anh lạnh lẽo, và cơ bắp anh căng cứng dưới lớp áo sơ mi. Anh không phản ứng, không một chút động đậy, vẫn dán mắt vào màn hình. Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình hoàn toàn vô hình, hoàn toàn bị bỏ rơi. Bữa ăn cô chuẩn bị tỉ mỉ, với tất cả tình yêu thương, giờ đây nằm đó, bị lãng quên trên bàn làm việc của anh, như một biểu tượng cho tất cả những nỗ lực hàn gắn của cô đều vô ích. Nó không phải là sự từ chối có chủ đích, mà là một sự từ chối vô thức, một sự lãng quên đầy chua xót.

Cô biết, anh thật sự mệt mỏi. Anh không cố ý làm tổn thương cô. Nhưng sự kiệt quệ đó đã biến anh thành một người xa lạ, một người không còn khả năng để yêu thương, để quan tâm theo cách mà cô cần. Anh đã không còn đủ năng lượng cho cô, cho tình yêu của họ. Cảm giác bất lực và cô đơn tràn ngập tâm hồn Linh. Cô không còn muốn trách móc, không còn muốn níu kéo. Chỉ còn lại một sự chấp nhận đau đớn, một sự thật trần trụi rằng cô không thể xuyên qua bức tường vô hình mà anh đã dựng lên.

Khẽ cắn môi, Linh quay người bước đi. Từng bước chân cô nặng trĩu, như đang mang theo gánh nặng của một mối tình đã không còn sức sống. Cô không nói thêm một lời nào. Tiếng gõ bàn phím của Khánh vẫn vang lên đều đặn phía sau lưng cô, như một bản nhạc không lời của sự chia ly. Khi cô ra khỏi văn phòng, ánh nắng gay gắt của buổi trưa lập tức ập vào mặt, chói chang và bỏng rát, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong lòng cô.

Cô bước đi trên con phố đông đúc, giữa dòng người hối hả, cảm thấy mình lạc lõng và cô độc hơn bao giờ hết. Hộp cơm vẫn còn nguyên vẹn trên bàn Khánh, một lời nhắc nhở đau lòng về những gì đã mất. Cô chợt nghĩ đến câu hỏi mà cô đã từng muốn hỏi anh, câu hỏi định mệnh mà cô vẫn chưa đủ can đảm để thốt ra: "Anh còn yêu em không?". Nhưng có lẽ, câu trả lời đã quá rõ ràng rồi. Không phải bằng lời nói, mà bằng sự im lặng, bằng sự né tránh, bằng chính hình ảnh kiệt quệ của anh.

Nỗi buồn không còn là sự tuyệt vọng, mà đã chuyển hóa thành một sự chấp nhận chậm rãi. Linh biết, cô không thể tiếp tục đứng chờ đợi anh nữa. Cô cần phải tìm một con đường cho riêng mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô sẽ tự tìm kiếm sự an ủi và định hướng mới cho bản thân, không phải từ Khánh, không phải từ mối quan hệ này. Cô sẽ quay lại với những niềm đam mê đã ngủ quên, với những điều mà cô từng yêu thích. Cô sẽ tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên đã mất. Con đường phía trước sẽ cô đơn, nhưng ít nhất, cô sẽ bước đi với tất cả sự kiên định mà cô có.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free