Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 301: Lời Giục Giã Và Gánh Nặng Mới

Đêm đã rất khuya khi Linh trở về căn hộ. Thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống những con phố vắng. Cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng cô, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Mùi nến thơm mùi gỗ đàn hương và hoa nhài đã cháy gần hết, chỉ còn lại một chút khói mỏng manh bay lượn trong không khí, mang theo một nỗi buồn man mác, một sự tàn lụi của những hy vọng. Bình hoa hồng trắng muốt trên bàn ăn vẫn đứng đó, những cánh hoa đã bắt đầu hơi rũ xuống, không còn tươi tắn như lúc chiều. Chúng vẫn đẹp, nhưng không còn ý nghĩa.

Linh không tháo bộ váy lụa màu xanh ngọc bích mà cô đã tỉ mẩn chọn. Cô cứ thế, bước chân vô định về phía ghế sofa, rồi ngồi sụp xuống đó, như thể mọi sức lực trong cơ thể đã hoàn toàn cạn kiệt. Cô ôm lấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo lạnh ngắt vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp sứ truyền qua lòng bàn tay. Chiếc cốc sứ, từng là biểu tượng của tình yêu, của sự gắn kết, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, một nhân chứng câm lặng cho sự đổ vỡ. Nước mắt không chảy ra được, chỉ có một nỗi đau câm lặng, một sự trống rỗng đến cùng cực đang bóp nghẹt trái tim cô.

Cô nhìn vào khoảng không vô định trước mắt, nơi ánh đèn vàng dịu từ cây nến cháy dở vẫn còn hắt lên những bóng hình huyền ảo. Những lời nói của Khánh cứ vang vọng trong đầu cô, từng chữ, từng câu, như những mũi kim châm vào tâm hồn. "Anh xin lỗi, Linh. Anh không thể đến được. Công việc... Anh... anh mệt quá." Cô thấu hiểu cho anh, cô biết anh không hề muốn làm cô tổn thương. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm vơi đi nỗi đau, không làm dịu đi cái cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên. Nó chỉ làm cho nỗi đau trở nên sâu sắc hơn, vì cô biết rằng anh cũng đang phải chịu đựng, nhưng anh không thể làm gì khác.

Cô nhận ra, đây không còn là những cuộc cãi vã vặt vãnh, hay những hiểu lầm nhất thời. Đây là một vực sâu, một hố ngăn cách ngày càng lớn dần giữa hai người, một vực sâu mà cô, dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể lấp đầy. Khánh đang chìm đắm trong thế giới của riêng anh, nơi công việc, áp lực và trách nhiệm đã trở thành những con quỷ dữ nuốt chửng mọi năng lượng, mọi cảm xúc của anh. Và cô, Linh, đang đứng ở bên kia bờ vực, khao khát được kéo anh ra, nhưng lại bất lực nhìn anh chìm dần.

Một câu hỏi, đã âm ỉ từ lâu trong tiềm thức, giờ đây bỗng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, vang vọng trong tâm trí cô như một tiếng chuông cảnh báo. "Anh còn yêu em không?" Câu hỏi ấy như một sợi dây thòng lọng siết chặt trái tim cô. Cô sợ hãi câu trả lời, sợ hãi sự thật nghiệt ngã mà cô đã lờ đi bấy lâu nay. Cô không muốn tin rằng tình yêu của họ đã phai nhạt, không muốn tin rằng mọi nỗ lực của cô đều vô ích. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại lóe lên, một suy nghĩ đầy trưởng thành và chiêm nghiệm. Có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, khi cuộc sống đã bào mòn mọi thứ, khi sự mệt mỏi đã trở thành một bức tường không thể vượt qua. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

Linh khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi thấm vào lớp vải lụa mát lạnh của chiếc váy. Cô không còn khóc nức nở như trước, mà chỉ là một giọt nước mắt lặng lẽ, chứa đựng tất cả sự thất vọng, nỗi đau và cả sự chấp nhận. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm con đường cho riêng mình, một con đường không có anh, để tìm lại sự bình yên đã mất. Cô sẽ tự mình thay đổi cuộc sống, tìm kiếm một hướng đi mới, một con đường mà cô có thể tự do theo đuổi những niềm đam mê, những khát khao của riêng mình. Có lẽ, đó là cách duy nhất để cô và anh, dù không còn bên nhau, vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mỗi người.

***

Trong cái không gian mở của văn phòng công ty DreamWeaver, nơi ánh đèn huỳnh quang vẫn còn rọi sáng những dãy bàn làm việc trống hoác, Khánh vẫn ngồi đó, cô độc giữa biển trời công việc. Kim đồng hồ đã chỉ sang con số ba, nhưng anh vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, cố gắng sắp xếp lại những con số, những bản vẽ kiến trúc phức tạp cho dự án "Khu Đô Thị Xanh". Mùi cà phê nguội ngắt còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và một chút hương vật liệu mới từ các mẫu thiết kế. Bên ngoài, những cơn gió đêm thổi hiu hắt, mang theo hơi ẩm của thành phố sau một ngày nắng oi ả, nhưng bên trong văn phòng, nhiệt độ máy lạnh vẫn duy trì một cách lạnh lẽo, tương phản với ngọn lửa đang thiêu đốt trong tâm trí anh.

Khuôn mặt Khánh hằn rõ vẻ mệt mỏi, những đường nét góc cạnh nam tính chùng xuống, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Vài sợi tóc mai bết vào trán, dù anh vẫn giữ thói quen gọn gàng. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, cổ áo hơi nới lỏng, để lộ phần xương quai xanh gầy gò. Anh đưa tay day day thái dương, cảm giác nhức buốt lan tỏa từ hai bên đầu. Cảm giác tội lỗi về buổi tối bị hủy hẹn với Linh cứ day dứt trong anh, nặng trĩu hơn cả gánh nặng công việc. Anh biết cô sẽ thất vọng, nhưng anh thật sự không còn lựa chọn nào khác. Cuộc họp với Anh Hùng và Bà Trang hôm nay kéo dài đến tận khuya, xoay quanh những vấn đề phát sinh nghiêm trọng của dự án, đẩy mọi kế hoạch của anh vào thế bí. Anh cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa hai thế giới: một bên là trách nhiệm, kỳ vọng và áp lực tài chính đè nặng, một bên là tình yêu anh dành cho Linh, thứ tình cảm mà anh đang dần đánh mất khả năng để thể hiện và vun đắp.

Tiếng gõ bàn phím của anh đều đặn, nhưng tâm trí anh lại không ngừng trôi dạt, vẽ ra hình ảnh Linh cô đơn ngồi ở nhà hàng, rồi lại tự trách mình vì đã để cô phải chịu đựng. Anh thở dài, một âm thanh nặng nề lạc lõng trong sự tĩnh mịch của văn phòng. Anh biết, Linh không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh. Nhưng cái sự "ở bên cạnh" ấy, đối với anh lúc này, lại trở thành một điều gì đó quá xa xỉ. Anh đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, như cách anh vẫn tin là đúng đắn, nhưng dường như, anh đang tự tay phá hủy hiện tại của chính mình.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, rung nhẹ, và tiếng chuông reo vang lên đột ngột, phá vỡ sự yên lặng đến đáng sợ của đêm khuya. Tên "Mẹ" hiện lên rõ ràng trên màn hình. Khánh thoáng rùng mình, một cảm giác mệt mỏi và chán nản dâng lên. Anh biết, cuộc gọi này sẽ không mang lại bất cứ điều gì nhẹ nhõm. Anh do dự một vài giây, rồi miễn cưỡng cầm điện thoại lên, áp vào tai.

"Con nghe đây mẹ," giọng anh khàn đặc, nặng nề, như thể vừa trải qua một cuộc chiến dài.

Đầu dây bên kia, giọng Bà Trang vang lên dứt khoát, gấp gáp, như thể bà đã chờ đợi cuộc gọi này rất lâu. "Khánh đó hả con? Mẹ gọi mãi con mới nghe máy. Con đã xem cái nhà mẹ gửi chưa? Giờ giá đất lên từng ngày, con phải nhanh chân lên chứ! Rồi chuyện cưới xin, con tính sao? Linh nó cũng lớn rồi, con không lo cho nó à? Mẹ với ba cũng già rồi, muốn thấy con yên bề gia thất, có nhà cửa ổn định. Con phải tính đường dài cho Linh chứ. Con trai mẹ có năng lực, sao lại cứ trì hoãn mãi thế này?"

Từng lời của mẹ như những mũi kim châm vào tâm trí Khánh. "Con trai mẹ có năng lực" – câu nói ấy, thay vì khích lệ, lại trở thành một gánh nặng vô hình, một áp lực khủng khiếp đè nén anh. Anh biết mẹ muốn tốt cho anh, nhưng bà không hiểu được những gì anh đang phải đối mặt. Không phải anh không muốn mua nhà, không muốn cưới Linh, mà là anh đang kiệt sức để làm tất cả những điều đó cùng một lúc. Anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, phải thật vững chắc trước khi anh đưa Linh về nhà, nhưng cái "hoàn hảo" ấy cứ mãi xa vời, và anh thì cứ mãi chìm trong vòng xoáy của công việc và trách nhiệm.

"Con biết rồi mẹ. Con đang cố gắng đây. Công việc dạo này bận quá, con chưa có thời gian. Mẹ đừng lo lắng quá," Khánh cố gắng trấn an mẹ, giọng anh yếu ớt đến mức chính anh cũng cảm thấy bất lực. Anh muốn nói rằng anh đang mệt mỏi đến nhường nào, muốn giải thích rằng anh đã gần như mất hết năng lượng để suy nghĩ về những việc lớn lao như mua nhà hay cưới xin, nhưng anh biết mẹ sẽ không hiểu, hoặc sẽ chỉ coi đó là những lời bao biện.

"Cố gắng là cố gắng thế nào? Con cứ cố gắng mãi thì bao giờ mới xong? Mẹ không muốn con để lỡ mất Linh đâu đấy. Con bé ngoan hiền, lại biết điều. Con phải giữ cho chắc vào. Mẹ thấy dạo này Linh nó cũng ít gọi điện cho mẹ hơn rồi đấy," Bà Trang tiếp tục, giọng điệu có chút trách móc. "Con phải tự thu xếp cuộc sống của mình đi. Mẹ và ba không thể lo cho con mãi được."

Khánh nhắm mắt lại, một cảm giác khó chịu dâng lên đến tận cổ họng. Anh cảm thấy mình như một con robot bị lập trình để thực hiện những kỳ vọng của người khác, và khi không thể làm được, anh lại bị dằn vặt bởi cảm giác tội lỗi. "Vâng, con sẽ cố gắng sắp xếp. Thôi, con cúp máy đây mẹ nhé, con còn một số việc chưa xong," anh nói cụt lủn, gần như cắt ngang lời mẹ. Anh không muốn nghe thêm nữa, không muốn phải đối diện với những áp lực này vào lúc này.

Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn như trút đi một gánh nặng vô hình, nhưng thực chất, gánh nặng ấy chỉ càng thêm chồng chất. Anh thở hắt ra, day mạnh vào thái dương, cảm thấy cơn đau đầu như muốn nổ tung. Khánh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nhưng những dòng code, những con số giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn. Anh nhận ra, anh đang bị vây hãm, bị nuốt chửng bởi chính những điều mà anh nghĩ là tốt đẹp. Anh muốn cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một ngôi nhà vững chắc, nhưng anh lại đang đánh đổi bằng chính thời gian và cảm xúc mà cô cần nhất.

Ngập ngừng, Khánh cầm điện thoại lên một lần nữa. Anh mở tin nhắn của Linh, định gõ một lời xin lỗi dài hơn, một lời giải thích cặn kẽ hơn về sự bận rộn của mình. Nhưng rồi, đầu óc anh trống rỗng, và những ngón tay mỏi mệt chỉ có thể gõ ra vài chữ ngắn ngủi, mang theo sự khô khan, vô cảm mà chính anh cũng không ngờ tới. "Anh xin lỗi. Tối qua anh mệt quá, ngủ quên mất. Em ổn chứ?" Một tin nhắn hời hợt, vô nghĩa, không thể nào bù đắp được sự tổn thương mà anh đã gây ra. Anh biết, nó sẽ không đủ. Nhưng anh không còn sức lực để làm gì hơn nữa. Gửi xong tin nhắn, anh đặt điện thoại xuống, như thể muốn đẩy đi mọi suy nghĩ về Linh, về tình yêu, để có thể hoàn toàn vùi đầu vào công việc. Anh lại dán mắt vào màn hình, cố gắng tập trung, cố gắng quên đi tất cả, chìm đắm vào thế giới của những con số và những bản vẽ khô khan, nơi anh có thể tạm thời trốn tránh khỏi những gánh nặng cảm xúc.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ sàn căn hộ của Linh. Bên ngoài, những cơn gió nhẹ mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, nơi những chậu cây nhỏ đang hé nụ trắng muốt, tinh khôi. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa một cách mơ hồ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ vòi khi Linh rót nước vào ấm đun. Căn hộ của cô, với những đồ vật trang trí tinh tế, những gam màu ấm áp, luôn toát lên một vẻ yên bình, nhưng sáng nay, sự yên bình ấy lại mang theo một nỗi u hoài sâu sắc.

Linh thức dậy sau một đêm dài trằn trọc, đôi mắt vẫn còn hơi sưng húp, nhưng không còn là vẻ thất thần, đau đớn tột cùng như tối qua. Thay vào đó, là một sự trống rỗng đến lạ lùng, một cảm giác thanh thản đến nao lòng, như thể cô đã chấp nhận một sự thật nghiệt ngã nào đó. Cô bước vào bếp, pha một tách trà hoa cúc nóng hổi, mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Cô ngồi xuống chiếc sofa quen thuộc, nơi cô đã chờ đợi Khánh tối qua, ôm lấy chiếc cốc trà ấm nóng trong lòng bàn tay, cảm nhận sự dịu êm lan tỏa. Trên chiếc bàn cà phê thấp, chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm đó, chiếc cốc của Khánh lạnh lẽo và trống rỗng, đối lập với chiếc cốc của cô đang nghi ngút khói. Cô khẽ chạm nhẹ vào chiếc cốc bên cạnh, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như chạm vào một phần ký ức đã đóng băng.

Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth vang lên, những giai điệu chậm rãi, du dương, như đang vuốt ve tâm hồn cô. Linh nhìn ra ban công, ngắm nhìn những cánh hoa nhài mỏng manh đang đung đưa trong gió. Chúng vẫn đẹp, vẫn nở rộ, bất chấp những gì đang diễn ra trong cuộc sống của cô. Cô chợt nghĩ, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Điện thoại đặt trên bàn rung nhẹ, làm cô giật mình khỏi dòng suy nghĩ. Linh khẽ đưa tay với lấy, màn hình hiển thị một tin nhắn từ Khánh. Cô không còn cảm thấy sự hồi hộp, háo hức hay thậm chí là sợ hãi như những lần trước. Chỉ là một sự bình thản đến đau đớn, một cảm giác trống rỗng khi cô chạm vào màn hình.

Tin nhắn của Khánh hiện lên, ngắn gọn và lạnh nhạt: "Anh xin lỗi. Tối qua anh mệt quá, ngủ quên mất. Em ổn chứ?"

Linh đọc đi đọc lại tin nhắn đó, một nụ cười chua chát hiện trên môi. "Mệt đến mức không thể nhắn một lời xin lỗi tử tế hơn, không thể gọi điện giải thích sao?" cô thầm nghĩ, giọng nội tâm vang lên khô khốc. "Hay anh đã không còn nghĩ đến việc mình đang đợi anh nữa? Em đã quá mệt mỏi rồi, Khánh ạ..." Cô không còn muốn trách móc, không còn muốn giận hờn. Chỉ còn lại sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu đầy chua xót về sự bất lực của anh, và sự bất lực của chính cô.

Cô biết, anh thật sự mệt mỏi. Anh đang phải gánh vác quá nhiều. Nhưng sự mệt mỏi đó, áp lực đó, đã biến anh thành một người khác, một người xa lạ, một người không còn khả năng để ở bên cạnh cô theo cách mà cô cần. Tin nhắn của anh, dù có mang theo lời xin lỗi, cũng chỉ như một cái chạm tay hờ hững, không đủ để xoa dịu vết thương lòng đã quá sâu. Nó không còn là sự hiểu lầm hay vô tâm, mà là một sự thật trần trụi: anh đã không còn đủ năng lượng cho cô, cho tình yêu của họ.

Linh nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại xuống bàn, ánh mắt cô lại rơi vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo. Chiếc cốc của cô vẫn còn hơi ấm từ trà, nhưng chiếc cốc của Khánh thì lạnh ngắt, một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Cô chợt nhận ra, chỉ còn một chiếc cốc trong tay mình là có ý nghĩa. Chiếc cốc còn lại, từng là biểu tượng của sự gắn kết, giờ đây chỉ còn là một vật trang trí vô tri, một lời nhắc nhở về một mối quan hệ đang dần tan vỡ.

Cảm giác trống rỗng trong cô không phải là sự tuyệt vọng, mà là một sự chấp nhận chậm rãi nhưng chắc chắn. Cô không còn cố gắng níu kéo một sợi dây đã quá mục nát, không còn muốn chạy theo một cái bóng đã quá mờ nhạt. Thay vào đó, một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu cô, một tia sáng yếu ớt nhưng đầy kiên định. Cô sẽ tự tìm con đường cho riêng mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải quay lại với những niềm đam mê đã ngủ quên, với những điều mà cô từng yêu thích trước khi mọi thứ trở nên phức tạp. Có lẽ, cô sẽ tìm thấy sự bình yên và giá trị của bản thân ở một nơi khác, không phải từ Khánh, không phải từ mối quan hệ này.

Cô khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài và trà thoang thoảng trong không khí. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự đau khổ tột cùng, mà là một sự giải thoát, một sự chấp nhận. Cô biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy một hướng đi. Cô sẽ không còn chờ đợi, không còn níu kéo. Cô sẽ tự mình bước đi, để tìm lại chính mình, để tìm lại sự bình yên đã mất. Yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, khi cuộc sống đã bào mòn mọi thứ. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Linh đã cảm nhận được điều đó, rõ ràng hơn bao giờ hết, trong buổi sáng nắng dịu này.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free