Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 334: Gánh Nặng Không Tên: Lời Giải Thích Từ Vùng Sâu Thẳm

Đêm Sài Gòn vẫn tiếp diễn, mang theo hơi lạnh và những câu chuyện chưa kể. Trong căn hộ nhỏ, một trái tim tan nát đang bắt đầu hành trình chữa lành, từng chút một, chậm rãi và đầy hy vọng. Linh đã cất giữ những kỷ vật vào ngăn tủ kín đáo, như cất giữ một phần của quá khứ, một phần của chính cô, mà cô biết, dù có đau đớn thế nào, cũng không thể và không nên chối bỏ. Cô đứng bên ban công, ánh nến hoa nhài lay động trong gió đêm, mang theo mùi hương dịu nhẹ xoa dịu tâm hồn. Một tia quyết tâm mơ hồ đã nhen nhóm, một lời hứa với chính mình rằng cô sẽ tìm lại phiên bản tốt nhất của chính mình.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh se thấm vào phổi, và sự yên bình hiếm hoi mà nó mang lại. Thành phố bên ngoài vẫn hối hả, nhưng trong khoảnh khắc này, nó dường như lắng xuống, chỉ còn lại tiếng vọng của chính tâm hồn cô. Linh quay người bước vào, ánh mắt chạm phải Khánh, người vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa đối diện, nơi cách đây không lâu họ còn cùng nhau chia sẻ những bữa ăn, những bộ phim, những giấc mơ. Anh vẫn ở đó, dáng người cao ráo, hơi gầy, như một pho tượng tạc từ nỗi mệt mỏi và ưu tư. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây hằn rõ vẻ kiệt quệ, đôi mắt sâu hoắm nhìn xa xăm, không biết đang hướng về đâu. Ánh đèn vàng dịu của căn phòng không đủ để xua đi bóng tối bao phủ lấy anh, mà dường như chỉ càng làm nổi bật thêm sự u hoài.

Linh đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt cô vẫn còn đỏ hoe và sưng húp, nhưng đã không còn vẻ bối rối đến tột cùng như vài giờ trước. Một khoảng lặng kéo dài, nặng trĩu. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm từng nhịp đập trái tim đang vỡ vụn của cả hai. Mùi hoa nhài từ cây nến đã phai nhạt dần, nhường chỗ cho một mùi hương khó tả của sự tiếc nuối và chia ly. Cô siết chặt hai bàn tay vào nhau, cố gắng trấn tĩnh, hít thở đều để giữ cho giọng mình không run rẩy. Hàng ngàn câu hỏi xoay vần trong tâm trí cô, nhưng cuối cùng, chỉ có một câu thoát ra được, mang theo tất cả sự đau đớn và khó hiểu của một người con gái vẫn còn yêu.

"Anh... anh nói anh còn yêu em." Linh cất tiếng, giọng cô khàn đặc, như một sợi chỉ mỏng manh dễ đứt, "Vậy tại sao? Tại sao chúng ta lại phải thành ra thế này?"

Khánh ngước đôi mắt sâu thẳm lên nhìn cô, ánh mắt anh vừa tránh né, vừa chứa đựng một nỗi đau khôn tả. Anh đưa tay xoa trán, một hành động quen thuộc mỗi khi anh đối mặt với áp lực hay sự mệt mỏi tột độ. Linh biết rõ điều đó, biết rõ cái cách anh cố gắng che giấu đi sự yếu đuối của mình. Tim cô thắt lại. Cô nhìn thấy sự giằng xé trong từng đường nét trên khuôn mặt anh, trong cách anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro quen thuộc, chiếc áo mà cô đã là ủi không biết bao nhiêu lần, giờ đây trông như một lớp vỏ bọc bảo vệ một tâm hồn đã quá đỗi kiệt sức. Anh vẫn là Khánh của cô, nhưng cũng không còn là Khánh của cô nữa.

"Anh không muốn... nhưng anh không còn cách nào khác." Khánh trả lời, giọng anh trầm đục, từng chữ như bị nghiền nát trước khi bật ra. Anh không nhìn thẳng vào mắt cô nữa, mà nhìn vào một điểm vô định trên bức tường đối diện. "Anh đã nghĩ, đã nghĩ rất nhiều. Về em, về chúng ta, về tất cả mọi thứ."

Linh im lặng, chờ đợi. Cô không giục anh, không trách móc. Cô chỉ lắng nghe, lắng nghe bằng tất cả sự tập trung của mình, như thể đây là lần cuối cùng cô được nghe anh nói, được hiểu anh. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, không phải vì cái lạnh của đêm khuya, mà vì cái lạnh của một sự thật sắp sửa được phơi bày, một sự thật mà cô biết, sẽ khiến trái tim cô tan nát thêm một lần nữa.

"Anh đã cố gắng... cố gắng rất nhiều, Linh." Khánh nói tiếp, giọng anh yếu ớt nhưng rõ ràng hơn một chút, như thể anh đã tìm thấy một nguồn sức mạnh nào đó từ sâu thẳm bên trong để đối mặt. "Nhưng càng cố, anh càng cảm thấy mình lún sâu vào một cái hố không đáy. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh làm việc chăm chỉ, anh có thể mang lại cho em một cuộc sống tốt đẹp, một tương lai vững chắc. Nhưng anh đã sai."

Anh dừng lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Linh thấy bàn tay anh khẽ run rẩy khi anh đặt nó lên đầu gối. Cô nhớ về những đêm anh thức khuya làm việc, tiếng bàn phím lạch cạch vang lên trong căn hộ tĩnh lặng. Cô nhớ những lần anh trở về nhà với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, bộ dạng mệt mỏi không còn sức để nói một lời yêu thương. Cô đã từng nghĩ, anh chỉ đang bận rộn, chỉ đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng cô đã không nhận ra, đằng sau sự bận rộn ấy là một sự bào mòn khủng khiếp, một sự mất mát dần dần của chính con người anh.

"Áp lực công việc... những kỳ vọng của gia đình... rồi cả những gì anh tự đặt ra cho bản thân." Khánh tiếp tục, giọng anh mang theo một nỗi chua chát sâu sắc. "Từ nhỏ, anh đã được dạy rằng đàn ông phải là trụ cột, phải thành công, phải mang lại sự ổn định cho gia đình. Ba mẹ anh đã vất vả cả đời để anh có ngày hôm nay, và anh cảm thấy mình có trách nhiệm phải đền đáp họ. Công ty, dự án, những con số... chúng cứ quấn lấy anh, siết chặt anh lại. Anh muốn mang lại cho em một cuộc sống không phải lo toan, một ngôi nhà ấm cúng, một tương lai đủ đầy. Nhưng anh đã quên mất cách sống. Anh quên mất cách yêu."

Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má góc cạnh, rồi thấm vào chiếc áo sơ mi. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự kiệt quệ, của một tâm hồn đã bị vắt kiệt đến cùng cực. Linh chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô chưa bao giờ thấy Khánh khóc, chưa bao giờ thấy anh bộc lộ sự yếu đuối đến vậy. Con người trầm tính, ít nói, luôn gánh vác mọi thứ một mình, giờ đây đang sụp đổ trước mặt cô. Một sự thật đau lòng dần hiện rõ: anh đã phải gồng mình chịu đựng như thế nào trong suốt thời gian qua.

"Anh đã tự đánh mất bản thân mình, Linh ạ," Khánh nói tiếp, giọng anh thì thầm, gần như tự sự với chính mình hơn là nói với cô. "Anh trở thành một cỗ máy chỉ biết làm việc, quên mất cách cảm nhận, cách chia sẻ. Anh không còn biết cách nói ra những lời yêu thương, không còn đủ sức để lắng nghe những tâm tư của em. Anh thấy mình rỗng tuếch, trống rỗng. Mọi thứ trở nên vô nghĩa, kể cả những thành công mà người khác ngưỡng mộ. Anh nhìn em, nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt em, sự buồn bã khi anh không thể ở bên em đúng nghĩa. Anh thấy em dần héo mòn, và anh không thể làm gì được. Anh không thể. Anh quá mệt mỏi. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng."

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy biết ơn và đau đớn, lần này nhìn thẳng vào Linh. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô nhìn thấy sự thành thật đến tột cùng, một sự thật không thể chối cãi. Không có sự giả dối, không có sự lừa dối, chỉ có một nỗi đau khôn cùng của một người đàn ông đang cố gắng bảo vệ người mình yêu khỏi chính sự tàn lụi của bản thân.

"Anh không bỏ em vì hết yêu." Khánh khẳng định, từng chữ như khắc vào tâm trí Linh. "Anh bỏ em... vì anh không muốn em phải chịu đựng cùng anh cái con người rỗng tuếch này nữa. Anh không xứng đáng để giữ em lại, khi anh không còn đủ sức để khiến em hạnh phúc. Em xứng đáng có một người yêu em trọn vẹn, một người có thể ở bên em, lắng nghe em, chia sẻ cùng em, một người có đủ năng lượng để mang lại nụ cười cho em mỗi ngày. Anh... anh không thể làm được điều đó nữa."

Anh cúi đầu, bàn tay run rẩy đưa lên che mặt, như muốn giấu đi sự yếu đuối cuối cùng. Linh đưa tay che miệng, cố gắng không bật khóc thành tiếng. Nước mắt vẫn cứ thế tuôn trào, nóng hổi trên má. Cô nhìn anh, nhìn sâu vào từng cử chỉ của anh, từng lời nói thấm vào lòng cô, từng mảnh ghép của bức tranh tan vỡ dần hiện rõ. Cô đã từng oán trách anh vô tâm, oán trách anh không hiểu cô, không dành thời gian cho cô. Nhưng giờ đây, cô hiểu. Không phải anh không muốn, mà là anh không thể. Gánh nặng mà anh mang trên vai quá lớn, quá sức chịu đựng của một con người. Nó đã bào mòn anh, biến anh thành một người khác, một người mà ngay cả chính anh cũng không còn nhận ra.

Không có sự giận dữ, không có sự oán trách, chỉ còn lại nỗi đau và sự thấu hiểu. Khánh đã phải gồng mình chịu đựng quá lâu, quá mệt mỏi. Anh đã phải chiến đấu một mình trong cuộc chiến không tên với áp lực và kỳ vọng, cho đến khi anh hoàn toàn kiệt sức. Và cô, trong cơn khao khát được yêu thương, được sẻ chia, đã không nhận ra gánh nặng vô hình mà anh đang mang. Trái tim cô đau nhói, không chỉ vì sự chia ly, mà còn vì nỗi xót xa dành cho người đàn ông đang ngồi trước mặt cô, người đã từng là cả thế giới của cô.

Đêm dần về sáng. Không khí trở nên lạnh hơn, và những tia nắng yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Tiếng đồng hồ tích tắc vẫn vang lên đều đặn, như một lời nhắc nhở về thời gian đang trôi đi không ngừng, về một sự kết thúc không thể tránh khỏi. Mùi cà phê nguội từ chiếc cốc sứ đặt trên bàn toát ra một mùi hương đăng đắng, hòa lẫn với chút dư vị hoa nhài còn sót lại.

Linh im lặng thật lâu sau khi Khánh dứt lời. Cô không vội vã đáp lại, mà để từng lời nói của anh ngấm sâu vào tâm trí, vào trái tim cô. Cô nhìn anh, nhìn sâu vào đôi mắt mệt mỏi đã mất đi ánh sáng ngày nào. Đôi mắt ấy giờ đây không còn vẻ xa xăm, mà đã lấp lánh những giọt nước mắt chưa khô, ánh lên một sự chấp nhận đau đớn, một sự giải thoát mong manh. Khuôn mặt anh hốc hác hơn, những đường nét nam tính giờ đây trở nên sắc lạnh hơn vì sự gầy gò và thiếu ngủ. Anh vẫn là Khánh, nhưng là một Khánh đã bị cuộc đời vùi dập, đã bị gánh nặng cuộc sống nghiền nát.

Trong khoảnh khắc đó, mọi sự giận dỗi, mọi sự oán trách, mọi sự tổn thương mà cô đã từng chất chứa trong lòng đều tan biến. Không có sự giận dữ, chỉ còn lại nỗi đau và sự thấu hiểu sâu sắc. Cô nhận ra rằng tình yêu của Khánh dành cho cô là thật, nhưng gánh nặng mà anh mang trên vai quá lớn, đến mức nó đã nuốt chửng cả con người anh. Nó đã biến anh thành một người mà anh không muốn trở thành, một người không còn đủ sức để yêu thương, để mang lại hạnh phúc. Cô không còn có thể trách anh, chỉ còn cảm thấy thương xót và đau lòng. Cô hiểu rằng, buông tay có lẽ là cách duy nhất để cả hai có thể thở, có thể tìm lại chính mình. Đó là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng là một sự giải thoát.

Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh se của không khí gần sáng thấm vào phổi. Giọng cô yếu ớt, như thì thầm, nhưng chứa đựng sự kiên định của một người đã chấp nhận sự thật đau lòng.

"Em hiểu rồi... Em hiểu anh mà. Em xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn."

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy biết ơn và đau đớn. Anh không ngờ rằng Linh sẽ đáp lại bằng sự thấu hiểu, chứ không phải sự giận dữ hay trách móc. Một tia hy vọng mong manh, một chút bình yên hiếm hoi chợt lóe lên trong đáy mắt anh. Nhưng nó cũng nhanh chóng bị lu mờ bởi nỗi đau và cảm giác tội lỗi.

"Đừng xin lỗi." Khánh nói, giọng anh trầm đục, khàn đặc. "Lỗi là do anh... do anh không đủ mạnh mẽ. Anh đã không thể bảo vệ tình yêu của chúng ta khỏi những gánh nặng này. Anh đã không thể là người mà em xứng đáng có được."

Anh nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng tất cả những lời xin lỗi không thể nói thành lời, tất cả những tiếc nuối về một tương lai đã không thành. Linh vươn tay, chậm rãi, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay Khánh đang run rẩy đặt trên đầu gối. Cái chạm tay ấy không có sự níu kéo, không có sự tuyệt vọng, mà chỉ là một cái chạm đầy sự chấp nhận và xót xa. Nó như một lời an ủi thầm lặng, một sự đồng cảm sâu sắc giữa hai tâm hồn đang tổn thương. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay anh, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp của một sợi dây liên kết vô hình vẫn còn tồn tại giữa họ.

Khánh khẽ siết chặt tay cô, một cái siết nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như một lời tạm biệt, một lời cảm ơn, và cả một lời hứa hẹn về một sự bình yên mà cả hai sẽ tìm thấy, dù không còn đi chung đường. Anh không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn cô, và cô cũng lặng lẽ nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, không cần bất cứ lời lẽ nào, họ đều hiểu. Họ đã buông tay nhau, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.

Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng ban mai đã rõ ràng hơn, xua đi những bóng đêm còn sót lại. Một ngày mới bắt đầu, mang theo những khởi đầu mới, những hành trình mới cho cả Khánh và Linh. Khánh biết, anh sẽ cần một khoảng thời gian rất dài để tự chữa lành, để tìm lại chính mình, tìm lại sự cân bằng đã đánh mất. Anh sẽ phải đối mặt với nỗi trống rỗng, với sự cô đơn, nhưng anh cũng sẽ tìm cách để sống, để hít thở một lần nữa, không phải vì áp lực, mà vì chính bản thân mình. Và Linh, cô cũng sẽ bắt đầu hành trình của riêng mình, hành trình tìm lại những đam mê đã bị lãng quên, tìm lại phiên bản tốt nhất của chính mình. Sự thấu hiểu dành cho Khánh, dù đau đớn, đã giúp cô chấp nhận cuộc chia tay một cách bình yên, không oán hận, mở đường cho sự phát triển cá nhân của cô. Ánh sáng ban mai tràn vào căn phòng, xóa nhòa đi những vết tích của một đêm đầy nước mắt, báo hiệu một sự khởi đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free