Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 333: Hồi Ức Vỡ Tan: Giữa Lời Hứa Và Hiện Thực

Tiếng cánh cửa gỗ khẽ đóng lại, vang lên một âm thanh khô khốc, dứt khoát, như một lời kết thúc cho một chương đã qua. Nó không phải là một tiếng động lớn, nhưng đủ để lấp đầy khoảng không im ắng của căn hộ, đủ để khắc sâu vào tâm trí Linh, báo hiệu một sự chia lìa không thể đảo ngược. Tiếng bước chân của Khánh dần xa, từng nhịp một như gõ vào lồng ngực cô, rồi tắt hẳn trong hành lang dài hun hút. Chỉ còn lại Linh, đứng lặng lẽ giữa căn phòng, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đang bao trùm lấy mình, và một sự nặng nề đến nghẹt thở trong lồng ngực. Ngoài kia, những đám mây đã tụ lại dày đặc, báo hiệu một chiều tà ảm đạm. Những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi tí tách trên khung cửa sổ, như khóc thay cho một mối tình đã không thể vẹn nguyên, những giọt nước trong suốt lăn dài trên mặt kính, phản chiếu ánh đèn đường vừa chớm bật, tạo thành những vệt sáng mờ ảo, méo mó. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào vị mặn chát của sự chấp nhận. Cô biết, đây là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình đơn độc, nhưng cũng đầy hy vọng mong manh về một tương lai nơi cô có thể tìm thấy lại chính mình, không có anh.

***

Linh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không gian vừa được lấp đầy bởi hình bóng của Khánh, rồi giờ đây lại trống rỗng. Căn hộ của cô, nơi từng là tổ ấm, nơi từng chứa đựng biết bao tiếng cười, những cuộc trò chuyện thâu đêm, những cái ôm ấm áp, giờ đây bỗng trở nên mênh mông và lạnh lẽo đến lạ. Mọi vật dụng vẫn ở đó, chiếc ghế sofa màu xám quen thuộc, chiếc bàn trà nhỏ kê bên cạnh, kệ sách đầy ắp những cuốn tiểu thuyết và tạp chí nghệ thuật mà cô yêu thích, thậm chí cả chiếc áo khoác của Khánh mà anh đã vô tình để quên trên lưng ghế ăn. Mọi thứ vẫn y nguyên như trước, không xê dịch một ly, nhưng sự thiếu vắng của anh lại tạo ra một khoảng trống khổng lồ, nuốt chửng cả không gian và thời gian.

"Mọi thứ vẫn y nguyên, chỉ là... anh không còn ở đây." Linh thì thầm, giọng nói tựa như một làn gió thoảng, mỏng manh và dễ vỡ đến tan nát. Giữa cái không gian im ắng đến đáng sợ, tiếng nói của cô nghe yếu ớt, lạc lõng, như một lời thú nhận đầy đau đớn. Cô cảm nhận rõ rệt sự vắng mặt của Khánh, không chỉ bằng mắt, mà bằng mọi giác quan. Nó như một phần cơ thể mình vừa bị cắt bỏ, để lại một vết thương hở toác, rỉ máu và nhức nhối không ngừng. Cảm giác trống rỗng lan tỏa từ trái tim, thấm vào từng mạch máu, từng tế bào, khiến cô thấy mình như một con thuyền không bến, trôi dạt giữa biển khơi vô định.

Cô chậm rãi bước đi, từng bước chân nặng nề, không mục đích. Bàn tay Linh lướt nhẹ trên mặt bàn trà bằng gỗ sồi, nơi vẫn còn vương lại vết cốc cà phê anh đã uống sáng nay. Cảm giác nhẵn mịn của mặt gỗ truyền đến đầu ngón tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Cô chạm vào những vật dụng quen thuộc, chiếc điều khiển TV, cuốn tạp chí anh vừa đọc dở, tất cả đều mang một chút hơi ấm, một chút dấu vết của sự hiện diện của anh, nhưng lại càng khiến nỗi đau thêm sâu sắc. Cô như đang cố gắng níu giữ lại một điều gì đó đã mãi mãi vụt mất.

Ánh mắt Linh dừng lại trên chiếc áo khoác màu đen của Khánh, vắt hờ hững trên lưng ghế ăn. Chiếc áo vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ cứng cáp thường ngày, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ gì đó thật cô độc, thật tội nghiệp. Một cảm giác thôi thúc không thể lý giải khiến cô tiến lại gần. Bàn tay run rẩy, cô chậm rãi gỡ chiếc áo xuống, nâng niu như một vật báu. Đưa chiếc áo lên mũi, Linh hít một hơi thật sâu. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi của gỗ đàn hương hòa quyện với mùi giấy tờ văn phòng, một mùi hương trầm ấm, nam tính, giờ đây lại trở nên thật xa lạ, nhưng cũng thật thân thương đến nhói lòng. Nó như một sợi dây vô hình níu giữ cô lại với những kỷ niệm, với hình bóng của anh.

"Đây từng là tổ ấm của chúng ta, giờ đây chỉ còn là một không gian... lạnh lẽo." Cô lại thì thầm, tiếng nói lạc đi trong gió đêm đang khẽ lùa qua khe cửa. Cái lạnh không chỉ đến từ làn gió, mà còn từ sâu thẳm trong tâm hồn cô, lan tỏa ra khắp không gian. Linh ôm chặt chiếc áo vào lòng, bước về phía sofa, nơi họ đã cùng nhau xem phim, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện buồn vui, cùng nhau mơ về một tương lai xa xăm. Cô ngồi sụp xuống, cơ thể chìm hẳn vào lớp đệm mềm mại, cảm nhận cái lạnh lẽo của vải bọc ghế thấm vào da thịt. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước, nơi từng có anh ngồi, nơi từng có những ánh nhìn giao nhau, những nụ cười ấm áp. Giờ đây, chỉ còn là một khoảng trống, một bức tường trắng toát không cảm xúc.

Nước mắt chực trào nơi khóe mi, cay xè, nóng bỏng, nhưng Linh không thể khóc. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cản những giọt nước mắt ấy tuôn ra, một sự tê dại đến vô cảm. Cô muốn khóc thật to, muốn gào thét, muốn giải tỏa tất cả nỗi đau đang dồn nén trong lồng ngực, nhưng không thể. Mọi cảm xúc như bị đông cứng lại, mắc kẹt giữa sự đau đớn và sự chấp nhận nghiệt ngã. Cô chỉ có thể ngồi đó, ôm chặt chiếc áo khoác của anh, cảm nhận hơi ấm cuối cùng còn sót lại, và để nỗi cô đơn gặm nhấm từng chút một. Ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ bắt đầu lấp lánh, nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những đốm sáng nhòa nhạt, vô nghĩa. Khuôn mặt cô trong tấm kính phản chiếu ánh đèn, xanh xao và đầy ưu tư. Cô cảm thấy mình đang trôi dạt, không phương hướng, không nơi nương tựa, giữa một biển cả của những ký ức và nỗi tiếc nuối. Tiếng gió đêm rít qua ban công, mang theo hơi lạnh của những hạt mưa còn vương lại trên lá cây, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và trống trải trong lòng Linh.

***

Thời gian trôi qua, chậm rãi và nặng nề như thể bị kéo lê. Chiều muộn đã nhường chỗ cho buổi tối, và ánh đèn đường đã thay thế hoàn toàn cho ánh sáng tự nhiên. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn vẫn hối hả với nhịp sống riêng của nó, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện vọng lên từ xa, nhưng trong căn hộ của Linh, mọi thứ chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cái lạnh se của Sài Gòn về đêm bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến cô khẽ rùng mình.

Trong cơn quẫn bách và nỗi đau đang đè nén, Linh vô thức tìm đến những kỷ vật. Như một phản xạ tự nhiên của trái tim muốn níu giữ những mảnh vỡ của quá khứ, cô đứng dậy, bước đến chiếc kệ sách nhỏ cạnh cửa sổ. Ánh mắt cô lướt qua những cuốn sách, những khung ảnh, những món đồ lưu niệm nhỏ xinh mà họ đã cùng nhau sưu tầm. Tay cô lần mò, rồi dừng lại ở một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, màu nâu sẫm, hơi sờn ở các góc. Đó là "Cuốn sổ tay ghi chép chung" của họ, nơi cả hai từng ghi lại những kế hoạch, những ước mơ, những dự định cho tương lai.

Linh cầm cuốn sổ lên, cảm nhận độ thô ráp của bìa da dưới ngón tay. Cô mở nhẹ, từng trang giấy trắng tinh được lấp đầy bởi những nét chữ của cả cô và Khánh. Những dòng chữ đầu tiên là danh sách các món đồ cần mua sắm cho căn hộ mới, những gạch đầu dòng về chuyến đi Đà Lạt sắp tới, những con số về mục tiêu tiết kiệm. Rồi đến những bản phác thảo về ngôi nhà nhỏ mà họ từng mơ ước, một căn bếp ấm cúng, một ban công đầy hoa. Mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ đều là một lời hứa hẹn, một mảnh ghép của một tương lai mà họ đã từng tin tưởng sẽ cùng nhau xây dựng.

"Anh từng hứa sẽ đưa em đến đó, sau khi anh hoàn thành dự án này..." Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Cô nhớ như in lần Khánh đặt bút vẽ phác thảo một căn nhà nhỏ ven biển, với cửa sổ lớn nhìn ra đại dương. Anh đã nói, "Khi anh hoàn thành dự án lớn này, có tiền rồi, mình sẽ mua một mảnh đất ở đó, xây một ngôi nhà nhỏ, mỗi sáng em sẽ thức dậy với tiếng sóng biển." Giờ đây, dự án lớn ấy có lẽ đã hoàn thành, nhưng lời hứa ấy, giấc mơ ấy, đã tan vỡ như bọt biển. Những dòng chữ trong sổ tay như những mũi kim châm vào trái tim cô, nhắc nhở về một quá khứ quá đỗi tươi đẹp để rồi hiện tại lại trở nên quá đỗi nghiệt ngã.

Tiếp tục tìm kiếm, tay Linh chạm vào một vật quen thuộc khác trên kệ. Đó là một trong hai "Cốc sứ đôi hình mèo" mà họ đã cùng nhau mua trong một chuyến đi Đà Lạt. Chiếc cốc sứ màu xanh nhạt, với hình ảnh chú mèo đang ngủ say, giờ đây nằm đơn độc trên kệ, chiếc còn lại Khánh đã mang đi hay để lại, cô không rõ. Linh cầm chiếc cốc lên, ngón tay miết nhẹ lên hình chú mèo con, cảm nhận độ trơn láng của men sứ. Cô nhớ lại những buổi sáng cùng Khánh, khi anh dậy sớm pha cà phê cho cô, đặt chiếc cốc này lên bàn cạnh giường, rồi khẽ đánh thức cô dậy bằng một nụ hôn nhẹ nhàng. Cô nhớ những lúc họ cùng nhau nhâm nhi cà phê, trò chuyện về một ngày mới, về những dự định, những ước mơ. Hình ảnh chú mèo trên cốc, vốn dĩ đáng yêu và bình yên, giờ đây lại gợi lên một cảm giác vừa ấm áp vừa xót xa đến tận cùng. Nó là biểu tượng của sự bình dị, hạnh phúc mà họ từng có, giờ đã trở thành một kỷ vật của một tình yêu đã mất.

Đôi mắt Linh chợt dừng lại ở một quyển sách cũ kỹ, là tập thơ mà Khánh đã tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau. Cô rút quyển sách ra, và một "Bức ảnh chụp chung dưới mưa" khẽ rơi xuống. Đó là bức ảnh họ chụp trong một buổi chiều mưa bất chợt ở công viên, cả hai không kịp tìm chỗ trú, chỉ đành đứng dưới một tán cây lớn, cười phá lên khi những giọt mưa làm ướt tóc và quần áo. Trong ảnh, Khánh đang vòng tay ôm lấy cô, khuôn mặt anh rạng rỡ niềm vui, và Linh tựa đầu vào vai anh, đôi mắt long lanh hạnh phúc. Những giọt nước mưa lấp lánh trên tóc họ, nhưng nụ cười thì vẫn vẹn nguyên, tràn đầy sức sống.

"Chúng ta đã từng vui vẻ đến thế, dưới cơn mưa bất chợt ấy..." Linh thì thầm, giọng cô run rẩy. Cô run rẩy cầm bức ảnh lên, ngón tay miết nhẹ lên khuôn mặt của Khánh, lên nụ cười của chính mình. Những nụ cười ấy, giờ đây trở thành vết cứa trong tim cô, một lời nhắc nhở rằng hạnh phúc đã từng hiện hữu, đã từng trọn vẹn, nhưng giờ chỉ còn là một mảnh ký ức vụn vỡ. Nước mắt không thể rơi, nhưng trái tim cô như đang bị bóp nghẹt. Cô nhớ lại lời mình đã nói với anh, lời mà cô đã cố gắng thốt lên trong những ngày cuối cùng của mối quan hệ, khi cô cảm thấy mình đang lạc mất anh giữa bộn bề cuộc sống: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây."

Câu nói ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí cô, một tiếng lòng nghẹn ngào, day dứt. Cô đã không cần anh phải là người đàn ông giàu có nhất, thành đạt nhất. Cô chỉ cần anh ở bên cạnh cô, cùng cô chia sẻ những lo toan, những niềm vui nhỏ bé. Cô chỉ cần sự hiện diện của anh, sự lắng nghe của anh, sự thấu hiểu của anh. Nhưng Khánh, vì áp lực của cuộc sống, vì gánh nặng tài chính, vì những kỳ vọng vô hình, đã dần lùi sâu vào thế giới riêng của anh, để lại cô một mình, cô đơn trong chính tình yêu của họ. Anh đã không thể ở đây, theo cách mà cô cần. Và giờ đây, khi anh đã ra đi, cô mới nhận ra rằng, dù lời nói của cô có bao nhiêu chân thành, có bao nhiêu thấu hiểu, cũng không thể níu giữ được một tình yêu đã cạn kiệt năng lượng.

Những kỷ vật trên tay Linh, cuốn sổ, chiếc cốc, bức ảnh, mỗi vật phẩm như một cánh cửa mở ra dòng hồi ức tươi đẹp, nhưng cũng là những nhát dao cứa vào trái tim cô. Chúng là bằng chứng hùng hồn cho một tình yêu đã từng rất thật, rất nồng nhiệt, rất chân thành. Chúng là những lời hứa hẹn dang dở, những giấc mơ chưa kịp thành hình. Chúng là minh chứng cho một sự mất mát không thể bù đắp, một khoảng trống không thể lấp đầy. Linh ôm chặt những kỷ vật vào lòng, để nỗi đau và sự tiếc nuối cuộn trào, nhấn chìm cô trong biển cảm xúc hỗn độn. Tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn xé toạc ra, như muốn thoát khỏi cái lồng ngực đang bị bóp nghẹt này. Mùi cà phê nguội lạnh còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ của cuốn sổ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của những gì đã qua.

***

Đêm đã khuya. Bên ngoài khung cửa sổ, thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng sự tĩnh mịch đã bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng gió đêm se lạnh khẽ thổi qua khe cửa. Sau cơn bão cảm xúc dữ dội, sau những giằng xé giữa kỷ niệm và hiện thực, Linh dần lấy lại được chút bình tĩnh. Nước mắt đã khô cạn trên gò má, để lại một vệt mặn chát, nhưng nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng như một vết thương chưa lành miệng. Nó không còn là sự đau đớn dữ dội của những nhát dao, mà là sự nhức nhối âm ỉ, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu.

Cô gập cuốn sổ tay lại, nhẹ nhàng vuốt ve bìa da đã sờn cũ, như thể đang cố gắng giữ gìn một kỷ vật thiêng liêng. Đặt chiếc cốc sứ xuống một cách cẩn thận vào vị trí cũ trên kệ, cô khẽ thở dài. Chiếc cốc đơn độc, không còn cặp đôi, giờ đây lại mang một vẻ gì đó thật thê lương. Linh khẽ vuốt ve bức ảnh chụp chung dưới mưa, nhìn lại nụ cười rạng rỡ của cả hai lần cuối, rồi cất nó vào một ngăn tủ kín đáo, bên dưới những chồng thư cũ. Không phải để quên lãng, mà để cất giữ như một phần của quá khứ, một phần của chính cô, mà cô biết, dù có đau đớn thế nào, cũng không thể và không nên chối bỏ.

"Có lẽ, đây là cách tốt nhất để cả hai chúng ta không làm tổn thương nhau thêm nữa, dù lòng vẫn còn yêu." Linh tự nhủ, giọng cô khàn đặc. Cô nhận ra sự thật nghiệt ngã của mối quan hệ này, rằng tình yêu thôi là chưa đủ. Dù cả hai vẫn còn yêu nhau sâu đậm, nhưng áp lực cuộc sống, những gánh nặng vô hình đã bào mòn tất cả, khiến họ kiệt sức, khiến họ không còn đủ mạnh mẽ để tiếp tục bước đi cùng nhau. Chia tay không phải là hết yêu, mà là sự chấp nhận rằng họ không còn có thể mang lại hạnh phúc cho nhau, rằng việc tiếp tục chỉ là làm nhau đau thêm mà thôi. Đó là một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng là một sự giải thoát. Giải thoát khỏi những mệt mỏi, những lo toan, những kỳ vọng không thành.

Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Những chậu cây cảnh xanh tươi vẫn ở đó, nhưng dường như cũng mang một vẻ ủ dột, héo úa trong màn đêm. Linh châm một cây nến thơm mùi hoa nhài, ánh lửa nhỏ bé lập lòe trong gió đêm, xua đi một phần bóng tối và cái lạnh lẽo đang bao trùm. Mùi hoa nhài thoang thoảng lan tỏa trong không khí, dịu nhẹ và thanh khiết, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn đang tổn thương của cô. Cô hít thở sâu không khí đêm, cảm nhận cái lạnh se thấm vào phổi, và sự yên bình hiếm hoi mà nó mang lại. Ánh mắt cô hướng về phía thành phố rực rỡ ánh đèn, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ vẫn hối hả như dòng chảy không ngừng nghỉ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một tia sáng nhỏ về việc tìm lại chính mình, những đam mê cũ, những giá trị nội tại bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí cô. Linh nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi cô còn độc thân, cô đã dành bao nhiêu thời gian cho những dự án nghệ thuật của mình, cho việc đọc sách, cho những buổi tối ngồi vẽ tranh dưới ánh đèn. Cô đã từng là một cô gái đầy nhiệt huyết, đầy ước mơ, trước khi tình yêu và những lo toan cuộc sống chiếm trọn tâm trí.

"Mình phải tìm lại chính mình, Linh ạ. Tìm lại những gì đã mất, những gì đã lãng quên vì mải mê chạy theo một thứ không còn đủ sức giữ lại." Cô tự nhủ, một tia quyết tâm mơ hồ xuất hiện trong ánh mắt. Nó không phải là một sự quyết tâm mạnh mẽ, bùng cháy, mà chỉ là một đốm lửa nhỏ, yếu ớt, nhưng đủ để thắp sáng con đường phía trước. Cô biết, hành trình này sẽ khó khăn, sẽ đầy chông gai, nhưng cô không thể tiếp tục chìm đắm trong nỗi đau. Cô phải vực dậy, phải đứng lên, phải tìm lại phiên bản tốt nhất của chính mình.

Cô nhớ về những lời hứa hẹn đã bị bỏ lỡ, những đam mê đã bị gác lại. Chiếc bàn vẽ cũ, những cuốn sách nghệ thuật, tất cả sẽ lại được phủ bụi, nhưng là một lớp bụi của sự khởi đầu mới, chứ không phải sự bỏ quên. Từ ngày mai, cô sẽ bắt đầu lại. Không phải để quên đi Khánh, mà để trân trọng những gì đã qua, và để bước tiếp.

"Em sẽ ổn thôi. Sẽ phải ổn thôi." Linh thầm nhủ, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng, không còn run rẩy mà chứa đựng một chút kiên định. Dù vẫn còn yêu, dù vẫn còn đau, nhưng cô biết, cô phải chấp nhận. Chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Cô sẽ học cách sống một mình, học cách yêu thương bản thân, và học cách tìm lại niềm vui trong những điều nhỏ bé, giống như cách cô đã từng làm trước đây. Ánh nến lay động, hắt bóng cô lên bức tường, một cái bóng đơn độc nhưng không còn tuyệt vọng. Đêm Sài Gòn vẫn tiếp diễn, mang theo hơi lạnh và những câu chuyện chưa kể. Và trong căn hộ nhỏ, một trái tim tan nát đang bắt đầu hành trình chữa lành, từng chút một, chậm rãi và đầy hy vọng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free