Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 332: Lời Cuối Cùng Cho Một Tương Lai Không Chung
Đêm dài đã trôi qua, mang theo những dằn vặt và trăn trở, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh trong tâm hồn hai con người vừa trải qua cơn bão. Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên còn e ấp, chưa đủ sức xua tan sương đêm, Khánh đã đứng trước cánh cửa căn hộ của Linh. Anh không bấm chuông. Anh chỉ đứng đó, bất động, như một cái bóng đổ dài trên hành lang vắng lặng. Anh biết Linh vẫn còn ở trong, biết cô đã không ngủ yên giấc. Cả anh cũng vậy. Đôi mắt Khánh hằn lên những quầng thâm mệt mỏi, phản chiếu một đêm dài thao thức, đấu tranh với những câu hỏi không lời đáp. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ đã trầm tư, giờ đây lại càng thêm vẻ u uẩn, khắc khổ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây sẫm màu, bộ trang phục công sở quen thuộc, nhưng cách anh đứng, bờ vai hơi chùng xuống, lại toát lên vẻ rã rời, thiếu sức sống.
Cánh cửa gỗ sồi màu nâu, nơi đã từng chứng kiến biết bao nụ hôn vội vã, những cái ôm siết chặt, giờ đây hé mở một khe nhỏ, đủ để một luồng gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi hương hoa nhài phai nhạt từ ban công căn hộ. Mùi hương quen thuộc ấy, từng là biểu tượng của sự bình yên và ấm áp, giờ đây lại gợi lên một nỗi buồn man mác, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Không gian bên trong căn phòng vẫn im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo thành một âm thanh rì rầm như tiếng thở dài của chính căn nhà.
Linh, dường như cảm nhận được sự hiện diện của anh, từ từ mở rộng cánh cửa. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng không còn là sự hoảng loạn hay tuyệt vọng như đêm qua. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa hờ hững trên vai, khiến cô trông càng thêm mong manh. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu trắng ngà, tôn lên vóc dáng thanh mảnh, nhưng lại khiến cô trông nhỏ bé và lạc lõng giữa không gian rộng lớn của chính mình.
Họ đứng đối diện nhau, cách một ngưỡng cửa, như thể ngăn cách bởi một vực thẳm vô hình. Không ai muốn là người bắt đầu cuộc trò chuyện. Sự ngượng nghịu, nặng nề bao trùm lấy cả hai, khiến không khí trở nên đặc quánh. Ánh mắt họ tránh né nhau, hoặc chỉ lướt qua nhau như những cánh chim sợ hãi, không dám dừng lại quá lâu. Khánh đưa tay, vô thức chỉnh lại cổ áo, một hành động nhỏ nhoi để che giấu sự bất an. Linh khẽ siết chặt vạt váy, như thể đang bám víu vào một điều gì đó để không gục ngã.
Cuối cùng, Khánh là người phá vỡ sự im lặng. Giọng anh khàn đặc, như thể đã phải gắng gượng rất nhiều để cất lời, chứa đựng sự yếu ớt và một nỗi đau không thể giấu giếm. "Em… ổn chứ?" Anh hỏi, câu hỏi giản đơn nhưng lại chất chứa cả một gánh nặng của sự quan tâm và lo lắng, giờ đây đã trở thành vô vọng.
Linh ngước đôi mắt xa xăm nhìn anh, ánh mắt cô không có sự trách móc, chỉ có sự thấu hiểu đến đau lòng. "Không hẳn," cô đáp, giọng nói dịu dàng nhưng vang lên một cách yếu ớt, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. "Anh thì sao?" Cô hỏi lại, không phải vì tò mò, mà vì cô biết, anh cũng đang chịu đựng không kém gì cô.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi, sự bất lực của một người đàn ông đã cố gắng đến cùng cực nhưng vẫn không thể níu giữ được hạnh phúc. Anh nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của họ. Từ chiếc ghế sofa màu kem mà họ thường cùng nhau xem phim, đến kệ sách chứa đầy những cuốn tiểu thuyết mà Linh yêu thích, và cả bức tranh trừu tượng mà họ đã cùng nhau chọn lựa. Mọi thứ vẫn ở đó, nhưng giờ đây lại mang một màu sắc khác, một màu của sự chia ly, của một quá khứ đã khép lại. "Anh... cũng vậy," anh nói, giọng anh trầm đục, như thể mỗi từ ngữ thốt ra đều là một gánh nặng đè lên lồng ngực.
Anh không bước vào hẳn, chỉ đứng đó, một chân còn ở ngưỡng cửa, như thể anh biết, đây không còn là nơi anh thuộc về nữa. Linh cũng không thúc giục anh vào, cô chỉ lùi lại một bước, tạo ra một khoảng trống vô hình giữa họ. Sự khách sáo lạ lùng này, giữa hai người đã từng gắn bó sâu sắc, lại càng khiến nỗi đau trở nên rõ ràng hơn. Khánh đưa ra một chiếc túi vải nhỏ màu be, trong đó có một vài vật dụng cá nhân của Linh mà anh đã cội ghém trong đêm. Một chiếc kẹp tóc có hình bông hoa nhài mà cô thường cài, một cuốn sổ tay nhỏ màu hồng mà cô hay dùng để ghi lại những ý tưởng bất chợt, và một chiếc lược gỗ mà anh đã tặng cô vào sinh nhật năm ngoái. Những vật phẩm nhỏ bé, tầm thường, giờ đây lại mang sức nặng của cả một mối tình.
Linh nhận lấy chiếc túi, những ngón tay cô khẽ chạm vào tay anh, một cái chạm thoáng qua nhưng lại khiến cả hai giật mình. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay cô, nhưng lại có một tia ấm áp len lỏi qua làn da. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn vào chiếc túi, như thể đang cố gắng kìm nén một dòng nước mắt sắp trào ra. Căn phòng bao trùm bởi sự im lặng, một sự im lặng không phải trống rỗng, mà là chất chứa quá nhiều điều không thể nói thành lời. Ánh nắng bên ngoài vẫn cố gắng chiếu rọi vào, nhưng không đủ để làm ấm không khí lạnh lẽo của sự chia ly. Tất cả mọi giác quan đều trở nên nhạy bén hơn, cảm nhận rõ rệt từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, từng tiếng lá xào xạc bên ngoài khung cửa sổ, và cả nhịp đập thổn thức của trái tim đang rỉ máu.
***
Sau một khoảng lặng dài đến nghẹt thở, sự im lặng không phải là khoảng trống, mà là một bức tường vô hình xây bằng những điều chưa nói, Linh ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô vẫn đượm buồn, nhưng có một tia kiên định le lói trong đáy mắt. Cô bước nhẹ về phía chiếc bàn cà phê nhỏ, nơi đặt một quyển sổ tay bìa da cũ kỹ, đã sờn màu thời gian. Đó là "Cuốn sổ tay ghi chép chung" của họ, nơi họ từng ghi lại những kế hoạch cho tương lai, những ước mơ nhỏ bé, những địa điểm muốn đến, những món ăn muốn cùng nhau thử. Một vật phẩm tưởng chừng vô tri, giờ đây lại trở thành minh chứng sống động nhất cho những gì họ đã từng có, và những gì họ đã mất.
Cô chạm nhẹ ngón tay lên bìa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của da thuộc. "Chúng ta... thực sự không còn cách nào khác sao?" Cô hỏi, giọng nói yếu ớt, nhưng từng lời thốt ra lại mang một sức nặng ghê gớm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Câu hỏi không phải là sự níu kéo, mà là một sự xác nhận đau đớn, một lời chấp nhận cuối cùng cho sự thật nghiệt ngã.
Khánh nhắm mắt lại, một hành động vô thức để che giấu nỗi đau đang xé nát lồng ngực anh. Anh đứng tựa vào khung cửa, cơ thể mỏi mệt. Hình ảnh của Linh, mong manh và đầy tổn thương, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua: “Còn. Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa.” Câu nói đó, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ. Anh đã phải đấu tranh rất nhiều để thốt ra những lời đó, để chấp nhận sự bất lực của chính mình. Giờ đây, đứng trước câu hỏi của Linh, anh chỉ có thể thở ra một hơi thật dài, nặng trĩu.
"Anh xin lỗi," anh nói, giọng anh nghẹn lại, như có thứ gì đó đang mắc kẹt trong cổ họng. "Anh đã cố gắng... nhưng có lẽ, anh không còn là người có thể mang lại hạnh phúc cho em nữa." Anh mở mắt, ánh mắt anh đầy sự day dứt và hối hận. Anh đã cố gắng, thật sự đã cố gắng. Cố gắng làm việc không ngừng nghỉ để có một tương lai vững chắc, cố gắng gánh vác mọi áp lực tài chính, cố gắng để làm tròn trách nhiệm của một người đàn ông. Nhưng trong quá trình đó, anh đã đánh mất khả năng yêu thương một cách trọn vẹn, đánh mất khả năng thể hiện cảm xúc, và quan trọng hơn, đánh mất khả năng khiến Linh hạnh phúc. Anh đã trở nên mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Linh nhìn anh, đôi mắt cô ngấn lệ nhưng không rơi, như thể cô đã cạn khô nước mắt từ đêm qua. "Em hiểu," cô nói, giọng cô run nhẹ. "Em cũng vậy. Chúng ta... đã lạc mất nhau rồi, phải không?" Lời nói của cô không mang theo sự oán trách, chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi buồn vô hạn. Cô biết, anh đã mệt mỏi. Cô biết, anh đã cố gắng. Và cô cũng biết, cô đã không thể tiếp tục chờ đợi, tiếp tục sống trong sự thiếu vắng cảm xúc và sự hiện diện của anh. Họ đã lạc mất nhau không phải vì hết yêu, mà vì vòng xoáy cuộc sống đã cuốn họ đi theo những hướng khác nhau, khiến họ không thể tìm thấy nhau giữa bộn bề lo toan.
Khánh gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng nề, như thể đang chấp nhận một bản án nghiệt ngã. "Có lẽ vậy," anh thì thầm, giọng anh đau đớn. Cái gật đầu ấy không chỉ là sự xác nhận cho lời nói của Linh, mà còn là lời tự thú cho chính sự bất lực của anh. Anh nhìn về phía cuốn sổ tay trên bàn. Trong đó, có những dòng chữ nguệch ngoạc về một căn nhà nhỏ có vườn hoa, về những chuyến du lịch đến những vùng đất xa xôi, về việc cùng nhau già đi và chứng kiến con cái lớn lên. Những giấc mơ nhỏ bé, giản dị, giờ đây đã trở thành những mảnh vỡ vụn vặt, không thể hàn gắn.
Linh khẽ mở cuốn sổ tay, những ngón tay cô lướt nhẹ qua từng trang giấy đã ố vàng. Từng dòng chữ, từng hình vẽ đơn giản lại gợi lên những kỷ niệm rõ ràng đến đau lòng. Cô dừng lại ở một trang giấy có vẽ phác thảo một chiếc nôi nhỏ và tên một đứa bé mà họ đã từng nghĩ đến. Một nụ cười buồn bã nở trên môi cô. "Anh nhớ không? Chúng ta từng muốn có một bé trai tên là Bách, một bé gái tên là An." Giọng cô nghẹn lại, nhưng cô vẫn cố gắng nói hết. Đó là những ước mơ đã từng rất thực, rất gần, giờ đây chỉ còn là những vết mực vô tri trên trang giấy.
Khánh không nói gì, chỉ đứng đó, lắng nghe. Mỗi từ Linh thốt ra đều như một nhát dao cứa vào tim anh. Anh nhớ rất rõ. Anh đã từng hình dung ra cảnh mình sẽ dẫn Bách đi đá bóng, Linh sẽ cùng An học vẽ. Anh đã từng mơ về một gia đình nhỏ, ấm áp, nơi anh có thể tìm thấy sự bình yên sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là "nếu như", một cụm từ đầy tiếc nuối và xót xa. Ánh nắng dịu dàng bên ngoài cửa sổ dường như cũng không thể xuyên qua được lớp màn u ám trong căn phòng, càng khiến không gian thêm phần nặng nề. Cả hai đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng, trong những giấc mơ dang dở, trong những "nếu như" không thể thành hiện thực. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này, nó không còn ngột ngạt như trước, mà là một sự im lặng của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu rằng có những điều, dù yêu đến mấy, cũng không thể thay đổi được. Họ đã lạc mất nhau, và đây là lúc họ phải chấp nhận sự thật ấy, dù nó có đau đớn đến nhường nào.
***
Thời gian trôi chậm rãi, như thể cũng đang đau đớn cùng họ. Nắng dịu buổi sáng dần nhạt đi, thay vào đó là những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa có thể sắp sửa trút xuống thành phố. Không khí trở nên ẩm ướt hơn, mang theo một chút se lạnh, thấm vào từng thớ thịt. Linh và Khánh đã ngồi xuống ghế sofa, nhưng không phải ngồi cạnh nhau. Họ ngồi ở hai đầu ghế, khoảng cách giữa họ rộng hơn bất cứ khi nào, phản ánh rõ ràng khoảng cách trong tâm hồn.
Họ bắt đầu nói về những vấn đề thực tế, những điều cần phải giải quyết để cuộc sống của cả hai có thể tiếp tục. Giọng điệu của họ đã bình tĩnh hơn, không còn sự nghẹn ngào hay giằng xé như trước, chỉ còn lại sự chấp nhận đau khổ và một nỗi buồn man mác. Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô nhìn thẳng vào Khánh, không còn né tránh.
"Em sẽ giữ lại căn hộ này," cô nói, giọng cô tuy yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường, như thể cô đang tự trấn an chính mình. "Em cần một nơi... để bắt đầu lại." Căn hộ này, vốn là tổ ấm của hai người, giờ đây sẽ trở thành không gian riêng của cô, nơi cô có thể tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê đã bị lãng quên. Chiếc bàn vẽ cũ, những cuốn sách nghệ thuật, tất cả sẽ lại được phủ bụi, nhưng là một lớp bụi của sự khởi đầu mới, chứ không phải sự bỏ quên.
Khánh gật đầu, ánh mắt anh vẫn đượm buồn nhưng không còn sự phản đối. Anh hiểu. Anh biết Linh cần một không gian riêng, một không gian không còn bóng dáng của anh, để cô có thể chữa lành vết thương và định hình lại cuộc sống. "Anh hiểu," anh nói, giọng anh trầm xuống. "Anh sẽ tìm một chỗ khác." Lời nói của anh không chỉ là một sự chấp nhận, mà còn là một lời hứa với chính mình. Anh cũng cần một sự thay đổi, một không gian mới để đối mặt với sự trống rỗng, để học cách cân bằng lại cuộc sống và sự nghiệp sau những tháng ngày bị cuốn vào vòng xoáy của áp lực. Anh sẽ phải học cách sống mà không có Linh, học cách sắp xếp lại những ưu tiên của mình.
Linh đứng dậy, bước đến quầy bếp nhỏ. Cô cầm lên một trong "Cốc sứ đôi hình mèo" mà họ đã cùng nhau mua trong một chuyến đi Đà Lạt. Chiếc cốc sứ màu xanh nhạt, với hình ảnh chú mèo đang ngủ say, giờ đây lại gợi lên một cảm giác vừa ấm áp vừa xót xa. Cô vuốt ve chiếc cốc, cảm nhận độ trơn láng của men sứ. "Có lẽ... chúng ta nên giữ lại một vài thứ," cô nói, giọng cô thì thầm, như thể đang nói với chính mình. "Như một lời nhắc nhở rằng chúng ta đã từng yêu nhau nhiều đến thế nào."
Khánh nhìn chiếc cốc trong tay Linh, một nụ cười buồn bã nở trên môi anh. Anh nhớ ngày họ mua chúng, Linh đã vui vẻ thế nào khi tìm thấy cặp cốc này, và anh đã chiều chuộng cô ra sao. Giờ đây, những kỷ vật ấy trở thành những lời nhắc nhở cho một tình yêu đã từng rất đẹp, rất chân thành, nhưng không thể vượt qua được những gánh nặng của cuộc đời. "Được thôi," anh đáp, giọng anh nhẹ nhàng hơn một chút. "Chăm sóc bản thân nhé, Linh." Lời nói này không còn là của một người yêu, mà là của một người bạn, một người thân, một người vẫn còn quan tâm sâu sắc nhưng đã chấp nhận buông tay.
Linh đặt chiếc cốc xuống bàn, quay lại nhìn anh. Ánh mắt cô không còn sự giằng xé, chỉ còn sự bình yên đến lạ lùng, một sự bình yên sau cơn bão. Cô bước đến gần Khánh, và trong một khoảnh khắc, họ lại gần nhau như xưa. Khánh mở rộng vòng tay, và Linh vùi mặt vào bờ vai anh. Đó là một cái ôm cuối cùng, một cái ôm không còn nồng nhiệt của tình yêu đôi lứa, không có sự đam mê hay khát khao, mà là cái ôm của hai tâm hồn đã từng gắn bó sâu sắc, giờ đây chấp nhận buông tay để cả hai được bình yên. Cái ôm kéo dài thật lâu, thật chặt, như thể muốn níu giữ lại tất cả những kỷ niệm, tất cả những cảm xúc còn sót lại. Không có nước mắt, chỉ có tiếng thở dài của Khánh và tiếng nấc nghẹn ngào bị giấu kín trong vai anh của Linh. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi của gỗ và mùi giấy tờ văn phòng, giờ đây lại trở nên thật xa lạ, nhưng cũng thật thân thương. Linh hít hà mùi hương ấy lần cuối, cố gắng ghi nhớ nó vào tận sâu thẳm tâm trí.
Cuối cùng, Khánh buông Linh ra. Anh nhìn cô lần cuối, ánh mắt anh chất chứa muôn vàn lời muốn nói, muôn vàn tiếc nuối, nhưng anh không nói gì. Anh chỉ khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, một cử chỉ dịu dàng cuối cùng. Rồi anh quay lưng bước đi, không ngoái lại. Anh biết, nếu anh ngoái lại, anh sẽ không đủ sức để rời đi. Anh bước từng bước nặng nề ra khỏi căn hộ, để lại Linh một mình giữa không gian trống trải. Tiếng cánh cửa gỗ khẽ đóng lại, vang lên một âm thanh khô khốc, dứt khoát, như một lời kết thúc cho một chương đã qua. Tiếng bước chân của Khánh dần xa, rồi tắt hẳn trong hành lang. Chỉ còn lại Linh, đứng lặng lẽ giữa căn phòng, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí và sự nặng nề trong lồng ngực. Ngoài kia, những đám mây đã tụ lại dày đặc, và những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi tí tách trên khung cửa sổ, như khóc thay cho một mối tình đã không thể vẹn nguyên. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào vị mặn chát của sự chấp nhận. Cô biết, đây là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình đơn độc, nhưng cũng đầy hy vọng mong manh về một tương lai nơi cô có thể tìm thấy lại chính mình, không có anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.