Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 331: Nỗi Đau Và Sự Giải Thoát Mang Tên 'Nếu Như'

Linh bước đi, bóng dáng thanh mảnh của cô dần hòa vào bóng đêm, biến mất khỏi những ánh đèn rực rỡ của thành phố. Hai con người, từng là cả thế giới của nhau, giờ đây bước đi trên hai con đường riêng biệt, mang theo những vết thương lòng và những hy vọng mơ hồ về một tương lai không có nhau. Họ không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, dù sự bình yên ấy đến từ nỗi đau xé lòng.

***

Đèn đường đã bật sáng từ bao giờ, lấp lánh như những hạt kim cương vỡ vụn trên nền nhung đen của bầu trời Sài Gòn. Linh vẫn bước đi vô định trên vỉa hè Quận 1, nơi những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính xen kẽ với những khối bê tông hiện đại chọc trời, tạo nên một khung cảnh vừa hoài niệm vừa hối hả. Phố xá vẫn tấp nập, dòng người hối hả lướt qua cô như những bóng ma không hình dạng. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng nhạc xập xình phát ra từ những quán bar ven đường, và cả tiếng cười nói xôn xao của những đôi tình nhân, những nhóm bạn đang tận hưởng buổi tối cuối tuần – tất cả tạo thành một bản giao hưởng ồn ã, dồn dập, nhưng trong tâm trí Linh, chỉ còn lại một sự im lặng đến đáng sợ. Một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy mình như một kẻ lạc loài giữa dòng chảy không ngừng của cuộc sống.

Lời của Khánh, “Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa,” cứ vang vọng không ngừng, đập vào từng tế bào, từng thớ thịt. Nó không phải là một tiếng thét phẫn nộ hay một lời trách móc, mà là một lời thú nhận nhẹ nhàng, đau đớn, mang theo cả sự tuyệt vọng và chấp nhận. Nó như một lưỡi dao cùn, cứa sâu vào trái tim cô, không xé toạc ra ngay lập tức mà từ từ, âm ỉ, để nỗi đau ngấm dần vào từng mạch máu. Nước mắt đã khô cạn từ lúc nào, chỉ còn lại sự buốt giá trong đôi mắt. Cô cố gắng tìm kiếm một giọt nước mắt cuối cùng để trút bỏ gánh nặng trong lòng, nhưng không thể. Có lẽ, nỗi đau đã quá lớn, quá nặng nề để có thể biểu hiện thành những giọt nước mắt tầm thường.

Cô bước đi chậm rãi, từng bước chân như nặng trĩu. Ánh mắt cô vô hồn lướt qua những gương mặt xa lạ, những cửa hàng đèn đóm sáng trưng, những quán ăn đêm nghi ngút khói. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố nồng nặc, mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang qua, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp mà cô không thể phân biệt. Cô vô thức đưa tay chạm vào đôi môi mình, nơi vẫn còn vương vấn cái chạm cuối cùng của Khánh, cái ôm không lời đầy nuối tiếc. Giờ đây, bờ môi ấy khô khốc, và cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay truyền đến như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự trống rỗng vừa ập đến.

“Vậy là hết thật rồi…” Cô tự nhủ trong thinh lặng, giọng nói nội tâm khản đặc, lạc lõng giữa biển âm thanh của thành phố. Một sự thật nghiệt ngã, không thể chối cãi. Bốn năm, một quãng thời gian đủ dài để hai con người hòa quyện vào nhau, xây dựng nên một thế giới riêng, và cũng đủ dài để thế giới ấy tan vỡ trong im lặng. “Nhưng tại sao mình lại không khóc?” Câu hỏi vang lên như một tiếng vọng mông lung, không lời đáp. Phải chăng cô đã khóc quá nhiều trong những ngày tháng qua, khóc cho những tin nhắn không hồi âm, cho những bữa ăn im lặng, cho những cái ôm không còn đủ ấm? Hay phải chăng, nỗi đau này quá lớn, quá sâu sắc đến mức vượt qua giới hạn của những giọt nước mắt tầm thường?

Sâu thẳm, có một khoảng trống rỗng kỳ lạ, một sự nhẹ nhõm đến tàn nhẫn khi gánh nặng của sự cố gắng níu giữ đã được buông xuống. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực đến cùng. Cô đã gồng mình để thấu hiểu, để chờ đợi, để tin tưởng vào một tương lai mà cô và Khánh cùng nhau vẽ nên. Nhưng tất cả giờ đây đã tan biến như bọt biển. Áp lực vô hình của việc phải làm cho mối quan hệ này tồn tại, phải níu giữ một người đang dần tuột khỏi tay mình, giờ đây đã không còn. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến đáng sợ, nhưng cũng kèm theo một chút gì đó gọi là ‘thanh thản’. “Có lẽ, cả hai chúng ta đều mệt mỏi rồi,” cô thì thầm, không thành tiếng. Mệt mỏi vì phải đấu tranh với những áp lực vô hình của cuộc sống, mệt mỏi vì phải gánh vác những kỳ vọng của người khác, và mệt mỏi vì phải cố gắng yêu thương một cách không trọn vẹn.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Những ánh đèn neon từ các bảng hiệu, từ những tòa nhà cao tầng hắt xuống đường, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh se sắt. Linh siết chặt vòng tay ôm lấy bản thân, cảm nhận sự lạnh giá đang thấm dần vào da thịt. Cả cơ thể cô, từ đầu đến chân, đều thấm đẫm một nỗi buồn u hoài, man mác, không thể gọi tên. Nhưng giữa tất cả những nỗi đau và trống rỗng ấy, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói trong tâm hồn cô. Một ý nghĩ mơ hồ về ‘nếu như’. Nếu như cô có thể sống cho chính mình, nếu như cô có thể theo đuổi những điều mà cô đã từng mơ ước, nhưng lại bị gác lại vì tình yêu. Nếu như, đây chính là cơ hội để cô tìm lại chính mình, một Linh mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai để tìm kiếm hạnh phúc. Tia hy vọng mong manh ấy, dù nhỏ bé, cũng đủ để giữ cô không hoàn toàn chìm vào vực thẳm của tuyệt vọng.

***

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Linh về đến căn hộ của mình, cánh cửa kim loại nặng nề khẽ kêu kẽo kẹt khi cô mở, tạo ra một âm thanh vang vọng trong hành lang vắng lặng. Ánh đèn vàng yếu ớt từ hành lang hắt vào, rọi lên không gian quen thuộc bên trong. Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc cô rời đi sáng nay – chiếc sofa bọc vải màu xám, kệ sách chất đầy những cuốn tiểu thuyết và sách nghệ thuật, chiếc bàn ăn nhỏ đặt cạnh cửa sổ nhìn ra thành phố. Mùi hương quen thuộc của căn hộ, pha chút mùi cà phê cũ và mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ trên ban công, vẫn thoang thoảng trong không khí. Nhưng cảm giác, à, cảm giác đã hoàn toàn khác. Căn hộ này, từng là tổ ấm, là nơi cô và Khánh cùng nhau xây đắp những kỷ niệm, giờ đây bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ thường. Sự im lặng bao trùm lấy không gian, nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào.

Linh không bật đèn. Cô để mình chìm trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Cô bước chân trần lên sàn gỗ lạnh lẽo, cảm nhận từng thớ gỗ dưới lòng bàn chân. Cô đi thẳng đến sofa, thả mình xuống một cách nặng nề, cơ thể cô lún sâu vào lớp đệm mềm mại. Hơi lạnh từ lớp vải bọc sofa thấm qua lớp quần áo mỏng, khiến cô rùng mình. Cô ngồi bất động, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ. Nước mắt đã cạn, nhưng nỗi đau thì vẫn còn đó, cuộn xoáy trong lồng ngực, tạo thành một cơn lốc xoáy vô hình.

Ánh mắt cô vô thức lướt qua những vật dụng từng có Khánh ở đây. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một con màu trắng, một con màu đen, vẫn nằm yên vị trên kệ bếp. Chúng là món quà sinh nhật Khánh tặng cô năm ngoái, và từ đó trở đi, chúng luôn được dùng mỗi sáng để uống cà phê, cùng nhau đọc báo, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Giờ đây, chúng chỉ là hai vật vô tri, đứng cạnh nhau một cách cô độc. Rồi cô nhìn thấy cuốn sổ tay ghi chép chung, nằm trên bàn cà phê, nơi họ từng cùng nhau ghi lại những kế hoạch cho tương lai, những ước mơ giản dị về một ngôi nhà nhỏ, một khu vườn xinh xắn. Cô đưa tay chạm vào bìa sổ, lật giở từng trang. Những dòng chữ viết tay của Khánh, những nét vẽ nguệch ngoạc của cô, những con số tính toán cho chuyến đi du lịch sắp tới… tất cả hiện ra rõ ràng, sống động, như thể thời gian chưa từng trôi qua.

Nỗi đau dâng trào mạnh mẽ, xen lẫn là sự chấp nhận rằng đây là cách tốt nhất để cả hai không tiếp tục tổn thương nhau. Khánh đã nói đúng. Anh không còn là người có thể mang lại hạnh phúc cho cô. Và cô, cô cũng không thể kéo anh ra khỏi vòng xoáy của áp lực và mệt mỏi. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời nói của cô lại vang lên trong tâm trí, giờ đây nghe thật chua chát. Anh đã ở đây, nhưng không thực sự ở đây. Anh đã ở đây bằng thể xác, nhưng tâm hồn anh đã lạc lối, đã bị cuốn đi bởi những gánh nặng vô hình.

Cô ngồi lặng lẽ một lúc lâu, cảm nhận sự trống rỗng đang bao trùm lấy toàn bộ không gian. Cô thở dài, một hơi thở nặng nề, như trút bỏ toàn bộ gánh nặng trong lòng. Dù đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy một sự giải thoát mong manh. Giải thoát khỏi sự chờ đợi, giải thoát khỏi áp lực phải thấu hiểu một người đang dần xa cách. Giải thoát khỏi chính mình, khỏi phiên bản của Linh đã quá phụ thuộc vào tình yêu này. Cô cần phải tìm lại chính mình. Tìm lại những điều mình từng đam mê, những ước mơ đã bị gác lại. Nghệ thuật, những chuyến đi, những buổi chiều bình yên bên sách vở. Cô đã bỏ lỡ quá nhiều vì quá bận tâm đến tình yêu này, đến Khánh.

Cô cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ. Cô không biết mình muốn nói gì, nhưng cô cần một giọng nói quen thuộc, một sự hiện diện để xoa dịu nỗi đau đang cào xé. Cô tìm đến tên Trâm. Bạn thân của cô. Người luôn ở bên cô, dù trong những khoảnh khắc vui vẻ hay những lúc yếu lòng nhất. Cô bấm số, áp điện thoại vào tai. Tiếng chuông reo dài, vang vọng trong căn phòng trống.

“Trâm à…” Linh thốt ra, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào, như thể cô vừa chạy một quãng đường rất dài. Chỉ hai tiếng gọi tên bạn, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một biển cảm xúc hỗn độn: sự đau đớn, nỗi trống rỗng, và cả một chút yếu đuối muốn được che chở.

Đầu dây bên kia, Trâm nghe máy, giọng nói vang lên đầy lo lắng: “Linh ơi, cậu sao vậy? Có chuyện gì thế?” Giọng Trâm nhanh nhảu, nhưng ngay lập tức chùng xuống khi nghe thấy âm sắc khàn đặc của Linh. Cô ấy không cần nghe thêm, chỉ cần nghe giọng Linh thôi là đã đủ hiểu có chuyện gì đó nghiêm trọng đã xảy ra.

Linh không thể nói thêm được gì. Tất cả những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu, tất cả những nỗi đau âm ỉ, giờ đây vỡ òa thành những tiếng nức nở trong im lặng. Không thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào gối điện thoại, và cả vào chiếc áo đã lạnh ngắt. Cô khóc, không phải vì níu kéo, không phải vì tiếc nuối, mà vì một tình yêu đã từng rất đẹp, một tình yêu đã từng là tất cả của cô, giờ đây đã kết thúc. Và cô biết, đây là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình tìm lại chính mình, dù nó sẽ đầy chông gai và nước mắt.

***

Khánh trở về căn hộ của mình, bóng đêm đã bao trùm l���y toàn bộ thành phố. Căn phòng rộng lớn, vốn đã lạnh lẽo và thiếu hơi ấm, giờ đây càng thêm trống trải đến đáng sợ. Anh ném chùm chìa khóa lên bàn console cạnh cửa ra vào, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc, vang vọng trong sự im lặng của căn hộ. Anh không bật đèn. Anh để mình chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những tòa nhà chọc trời bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà lát đá hoa cương. Mùi hương quen thuộc của căn hộ, thoang thoảng mùi gỗ và mùi sách cũ, giờ đây lại mang theo một chút gì đó của sự cô đơn, lạnh lẽo.

Anh bước từng bước nặng nề về phía ghế bành bọc da màu đen, thả mình xuống. Cơ thể anh mỏi nhừ, không chỉ vì một ngày làm việc dài, mà vì gánh nặng vô hình đã đè nén anh suốt thời gian qua. Đầu óc anh trống rỗng, nhưng trái tim lại nặng trĩu. Nỗi đau, sự hối hận và cả một chút nhẹ nhõm một cách tàn nhẫn vì đã “giải thoát” cho Linh, tất cả bủa vây anh, tạo thành một cơn bão tố trong lòng.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của Linh, ánh mắt vừa đau đớn vừa thấu hiểu khi cô nghe anh nói. “Mình đã làm đúng chứ?” Câu hỏi vang lên trong tâm trí, không lời đáp. Anh biết, anh đã làm điều mà anh nghĩ là tốt nhất cho cả hai. Anh đã buông tay để Linh có thể tìm thấy hạnh phúc mà anh không còn khả năng mang lại. Nhưng sự thật ấy không làm nỗi đau vơi đi. Ngược lại, nó càng xoáy sâu vào vết thương lòng.

Anh đưa tay, vô thức chạm vào chiếc điện thoại di động vẫn còn trong túi quần. Anh không có ý định gọi cho ai. Anh chỉ muốn một mình đối diện với sự trống rỗng đang bao trùm lấy anh. Anh mở mắt, nhìn về phía chiếc tủ đầu giường, nơi có một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh sẫm. Trong đó, cất giữ chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã mua từ lâu, nhưng chưa bao giờ có cơ hội trao cho Linh. Nó nằm đó, một vật phẩm giờ đây trở thành biểu tượng của sự thất bại, của một lời hứa không thành, của một tương lai đã không bao giờ đến. Anh nhìn chằm chằm vào nó, như thể nó có thể nói lên tất cả những tiếc nuối, những dằn vặt trong lòng anh.

“Giá như… giá như mình có thể khác.” Lời thì thầm ấy thoát ra khỏi kẽ răng, mang theo cả sự bất lực và hối hận. Giá như anh không quá tập trung vào công việc, vào những áp lực tài chính, vào những kỳ vọng vô hình của gia đình. Giá như anh có thể chia sẻ nhiều hơn, bộc lộ cảm xúc nhiều hơn, và không để gánh nặng cuộc sống bào mòn tình yêu của mình. Giá như anh không trở nên mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để yêu cho đúng.

Anh ngồi lặng thinh trong bóng tối, cảm nhận sự lạnh lẽo của căn phòng thấm sâu vào da thịt. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, và cả tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn trong sự im lặng đến nghẹt thở này. Căn hộ của anh, từng là nơi anh tìm về sau những ngày làm việc mệt mỏi, giờ đây chỉ còn là một không gian trống rỗng, lạnh lẽo, phản chiếu chính tâm hồn anh.

Cảm giác nhẹ nhõm vì đã trút bỏ gánh nặng, đã đưa ra một quyết định dứt khoát, xen lẫn với nỗi đau xé lòng vì đã làm tổn thương người mình yêu. Anh đã chọn buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để nắm giữ. Anh biết Linh xứng đáng với một người đàn ông có thể ở bên cô, thấu hiểu cô, và mang lại cho cô hạnh phúc trọn vẹn mà anh đã không thể. Quyết định này, đối với anh, là một sự hy sinh thầm lặng, một sự giải thoát đau đớn cho cả hai. Anh sẽ phải học cách sống mà không có Linh, học cách cân bằng lại cuộc sống của mình, tìm lại chính mình sau những năm tháng bị vòng xoáy công việc cuốn đi. Một cuộc sống mới, không có Linh, sẽ là một khởi đầu đầy khó khăn, nhưng anh biết mình phải đối mặt. Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc từ chiếc điện thoại. Anh không bật đèn, để bóng tối nuốt chửng lấy mình, như thể muốn che giấu đi tất cả những cảm xúc hỗn độn đang dày vò. Đêm dài, và nỗi cô đơn cũng dài vô tận.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free