Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 330: Lời Thú Nhận Đau Đớn: Câu Trả Lời Cho Định Mệnh

Cái chạm tay ấy nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu và chấp nhận. Nó không phải là một lời níu kéo, mà là một sự an ủi thầm lặng, một lời từ biệt không thành tiếng. Trong khoảng khắc đó, cả hai đều biết, đây là điểm dừng. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Linh, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ đã thế chỗ cho cơn bão tố. Cô đã chấp nhận. Và Khánh, anh cũng đã chấp nhận số phận nghiệt ngã của mối tình này.

***

Không gian quán cà phê “Hồi Ức” chìm trong thứ ánh sáng vàng dịu, như hổ phách, chảy tràn qua từng kẽ lá của những chậu cây cảnh đặt trên kệ gỗ cũ kỹ. Từng viên gạch trần, nhuốm màu thời gian, phảng phất vẻ hoài niệm, ôm trọn những câu chuyện đã cũ và những lời tâm tình chưa kịp nói. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, hòa cùng hương bánh ngọt mới ra lò và chút mùi gỗ ẩm, tạo nên một bầu không khí êm đềm, thanh bình đến lạ. Nhưng sự thanh bình ấy, trong khoảnh khắc này, lại trở thành một tấm màn mỏng manh che giấu một bi kịch đang dần khép lại. Nhạc jazz vẫn du dương, từng nốt trầm bổng như tiếng lòng của một ai đó đang thổn thức, nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau từ xa, tiếng thì thầm của những cặp đôi khác, tất cả đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự im lặng nặng trĩu giữa Linh và Khánh.

Linh vẫn giữ nguyên cái chạm tay của mình trên mu bàn tay Khánh, nơi giọt nước mắt anh vừa khô. Cái chạm ấy không hề có ý đồ níu kéo hay ép buộc, chỉ đơn thuần là một sự hiện diện, một lời xác nhận rằng cô vẫn ở đây, vẫn đang lắng nghe, dù trái tim đã vỡ vụn. Cô nhìn anh, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây đã đỏ hoe, nhưng không còn là sự đau khổ thuần túy, mà là một sự hỗn hợp của tổn thương, của thấu hiểu, và của một niềm hy vọng mong manh cuối cùng. Hy vọng rằng, sau tất cả những lời thú nhận đau đớn đó, vẫn còn một con đường nào đó cho họ. Môi cô khẽ run, như thể muốn thốt ra hàng vạn lời nhưng lại bị một sợi dây vô hình níu giữ. Cô đã nghe anh nói, nghe về sự mệt mỏi, sự kiệt quệ, sự bất lực. Cô đã cảm nhận được nỗi đau của anh, nỗi đau của một người đàn ông muốn gánh vác mọi thứ nhưng lại không còn đủ sức. Giờ đây, chỉ còn một câu hỏi cuối cùng, một câu hỏi định mệnh sẽ quyết định tất cả.

Khánh vẫn cúi đầu, ánh mắt tránh né mọi thứ xung quanh, đặc biệt là ánh mắt của Linh. Anh không dám đối diện với cô, không dám đối diện với sự thật phũ phàng mà anh sắp phải thốt ra. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông thật mệt mỏi và gầy gò, như thể bị vắt kiệt sức lực. Đôi vai anh hơi rũ xuống, như gánh vác cả một tảng đá vô hình. Dưới gầm bàn, bàn tay còn lại của anh siết chặt thành nắm đấm, những khớp xương trắng bệch nổi lên rõ rệt, để lộ sự giằng xé nội tâm dữ dội. Anh biết, Linh đang chờ đợi. Anh biết cô xứng đáng với một câu trả lời rõ ràng, dứt khoát. Nhưng mỗi từ ngữ đều trở nên quá nặng nề, quá khó khăn để thốt ra. Anh yêu cô, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu đó, giờ đây, lại là một gánh nặng. Nó không còn là động lực, mà là một nỗi sợ hãi, sợ hãi không thể mang lại hạnh phúc cho cô. Anh nhớ lại những đêm dài trắng đêm với công việc, những con số nhảy múa trong đầu, những cuộc họp căng thẳng, những kỳ vọng từ gia đình, từ xã hội như những sợi dây xiềng xích vô hình trói buộc anh. Anh đã cố gắng, cố gắng đến kiệt cùng, nhưng càng cố gắng, anh lại càng thấy mình lạc lối, càng thấy mình xa rời Linh. Anh không còn nhận ra mình trong gương, một Khánh luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết ngày nào đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông mệt mỏi, trầm lặng và đầy những vết hằn của cuộc đời.

Linh hít một hơi thật sâu, giọng nói cô khẽ khàng, run rẩy, như sợi tơ mỏng manh có thể đứt bất cứ lúc nào. “Vậy… anh còn yêu em không?”

Câu hỏi ấy, nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng lại giáng xuống Khánh như một tiếng sét đánh ngang tai. Anh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sâu thẳm, mệt mỏi của anh giờ đây tràn ngập sự tuyệt vọng và đau đớn khôn cùng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, đôi mắt đang phản chiếu nỗi đau của chính anh. Một giọt nước mắt lặng lẽ, không kìm nén được, trượt dài trên gò má góc cạnh, rơi xuống mặt bàn gỗ, tạo thành một chấm đen nhỏ, rồi lan rộng, như vết mực loang trên trang giấy định mệnh của cuộc tình này. Anh không thể nói dối. Anh cũng không muốn nói dối. Tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt, nhưng nó đã trở thành một thứ gì đó quá nặng nề, quá sức chịu đựng.

Khánh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng lên, như muốn nén lại tất cả những nỗi đau, những giằng xé bên trong. Giọng anh khàn đặc, đứt quãng, mỗi từ thốt ra như bị xé ra từ lồng ngực, mang theo sự chua xót tận cùng. “Còn… Anh vẫn còn yêu em, Linh à.” Lời thú nhận ấy, không phải là một lời khẳng định niềm hạnh phúc, mà là một lời tuyên án cho sự đau khổ. Tình yêu vẫn hiện hữu, nhưng nó không đủ mạnh để vượt qua bức tường vô hình của áp lực và mệt mỏi. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh" – câu nói ấy, giờ đây, trở nên thật thấm thía. Anh nhìn Linh, ánh mắt đầy sự bất lực. “Nhưng… anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa.”

Câu nói đó, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức xé nát mọi hy vọng cuối cùng trong lòng Linh. Cô không phản bác, không níu kéo, không một lời oán trách. Chỉ có một nụ cười buồn bã, đầy sự thấu hiểu, chầm chậm nở trên môi cô. Nụ cười ấy không phải của sự chấp nhận dễ dàng, mà là của một sự cam chịu nghiệt ngã, một sự trưởng thành đau đớn. Cô đã khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô đã nói rằng cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng anh ở đây, nhưng tâm hồn anh đã ở một nơi rất xa, bị gặm nhấm bởi những lo toan, những áp lực. Cô đã không còn có thể níu giữ một người đàn ông đã kiệt sức, một người đàn ông mà tình yêu, đối với anh, giờ đây là một gánh nặng quá lớn.

Nước mắt Linh chảy dài trên má, nhưng không phải là tiếng nức nở, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, hòa cùng nỗi buồn sâu thẳm. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu. “Em hiểu rồi, Khánh. Em hiểu…” Giọng cô thì thầm, như một cơn gió thoảng qua, mang theo sự chấp nhận chua xót. Cô không cần anh phải giải thích thêm. Cô đã nhìn thấy sự vỡ vụn trong mắt anh, đã cảm nhận được sự mệt mỏi đến tận cùng của anh. Cô biết, đã đến lúc phải buông tay. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô hiểu rằng, có những cuộc chia ly không phải vì tình yêu đã chết, mà vì tình yêu đã bị cuộc sống bào mòn đến mức không còn đủ sức để thở, để sống sót.

Khánh nhìn nụ cười buồn bã của Linh, nhìn đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy thấu hiểu của cô. Trái tim anh như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Anh biết, cô đã hiểu. Anh biết cô đang đau khổ, nhưng cô vẫn chọn cách chấp nhận. Sự trưởng thành và thấu hiểu của cô càng khiến anh thêm day dứt, thêm tự trách bản thân. Anh không xứng đáng với tình yêu này, không xứng đáng với một người con gái như Linh. Anh đứng dậy, kéo ghế lại gần cô, không nói thêm một lời nào. Anh nhẹ nhàng ôm lấy Linh, một cái ôm thật chặt, thật lâu, như thể muốn níu giữ tất cả những kỷ niệm, những yêu thương đã qua. Hơi thở anh phả vào tóc cô, nặng nề và run rẩy. Anh thì thầm, những lời nói đứt quãng, như lời xin lỗi cuối cùng, lời tiếc nuối cho một 'nếu như' không bao giờ xảy ra. “Anh xin lỗi… Nếu như… nếu như anh có thể khác…”

Linh vùi mặt vào vai Khánh, hít thật sâu mùi hương quen thuộc của anh, mùi hương mà cô đã từng rất yêu, đã từng rất nhớ. Nước mắt cô ướt đẫm vai áo anh, nhưng cô không đáp lại bằng những lời trách móc hay níu kéo. Bởi vì cô hiểu, lời "nếu như" đó, là lời tự dằn vặt của anh, là nỗi đau của anh. Cô không muốn anh phải gánh thêm bất cứ gánh nặng nào nữa. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào, tan vào trong không gian yên tĩnh. “Đừng nói nữa, anh. Đừng nói nếu như…” Những lời ấy, như một lời xoa dịu, nhưng cũng là một lời kết thúc không thể chối cãi. Đã quá muộn cho những "nếu như". Đã quá muộn cho việc thay đổi. Họ đứng đó, giữa quán cà phê ấm cúng, ôm nhau thật chặt, như hai kẻ lạc mất nhau giữa biển đời, tìm thấy nhau trong khoảnh khắc cuối cùng, rồi lại chấp nhận buông tay. Cái ôm cuối cùng này, không phải của sự hàn gắn, mà là của sự từ biệt, của một tình yêu đã không thể vượt qua được những gánh nặng vô hình của cuộc sống.

Bên ngoài cửa sổ quán cà phê, trời đã sẫm tối. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hòa vào những ánh sáng lung linh từ các tòa nhà cao tầng, vẽ nên một bức tranh thành phố Sài Gòn về đêm đầy rực rỡ và hối hả. Tiếng mưa rơi đã tạnh, chỉ còn lại sự ẩm ướt trong không khí và tiếng còi xe vọng lại từ xa. Khánh buông Linh ra, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, như muốn khắc ghi từng đường nét, từng biểu cảm của cô vào tâm trí. Ánh mắt đó, vẫn là ánh mắt yêu thương, nhưng giờ đây trộn lẫn với sự tiếc nuối và một nỗi buồn vô hạn. Anh đưa tay lên, khẽ lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má Linh, động tác dịu dàng như thể cô vẫn là cả thế giới của anh. Nhưng hành động ấy, cũng là một lời từ biệt không lời. Anh xoay người, bước đi trước, không quay đầu lại. Có lẽ, anh sợ rằng nếu quay lại, anh sẽ không thể dứt khoát được nữa.

Linh đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần trong ánh đèn mờ ảo của quán. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Từ "anh không bỏ em" mà Khánh đã từng nói, nay lại trở thành một câu nói mang ý nghĩa khác. Anh không bỏ cô, nhưng anh đã không còn đủ sức để yêu cô đúng cách. Cô không còn cảm thấy giận hờn hay oán trách, chỉ còn lại sự thấu hiểu và nỗi đau. Cô biết, con đường phía trước của cả hai sẽ rất khó khăn, nhưng cô cũng biết, đây là lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Dù đau đớn, nhưng cô đã chấp nhận. Cô tin rằng, sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng, và cô sẽ tìm thấy một con đường mới cho riêng mình, một con đường mà cô có thể tự do theo đuổi đam mê, có thể là nghệ thuật, điều mà cô đã bỏ lỡ bấy lâu vì quá bận tâm đến tình yêu này.

Khánh bước ra khỏi quán cà phê, hòa mình vào dòng người đông đúc trên đường phố Quận 1. Đêm đã buông xuống hẳn, và thành phố đã lên đèn, khoác lên mình vẻ rực rỡ, náo nhiệt. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói cười xôn xao, tiếng nhạc từ các cửa hàng tấp nập, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng của Sài Gòn. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố, mùi nước hoa trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh bước đi nhanh, hai tay đút sâu vào túi quần, vai anh khẽ run lên bần bật, nhưng anh cố gắng che giấu sự yếu đuối đó bằng cách siết chặt quai hàm. Mỗi bước chân của anh như một nhát dao cứa vào trái tim, nhưng anh không thể dừng lại. Anh không quay đầu. Anh không dám. Anh biết, nếu anh quay đầu lại, anh sẽ thấy Linh, và anh sẽ không thể chịu đựng được cảnh tượng ấy.

Trong đầu Khánh, những suy nghĩ hỗn độn cứ thế cuộn xoáy. Anh vừa yêu Linh, vừa muốn buông tay cô để cô tìm được hạnh phúc đích thực. Anh biết, mình đã không còn đủ sức để mang lại điều đó cho cô. Quyết định này, đối với anh, là một sự giải thoát đau đớn, một sự hy sinh thầm lặng. Anh không còn là người khiến cô hạnh phúc, vậy thì anh phải để cô ra đi. Anh nhớ lại những lời thú nhận của mình, nhớ lại ánh mắt thấu hiểu của Linh, và cảm thấy một nỗi ân hận sâu sắc. Có lẽ, anh đã quá tập trung vào công việc, vào những áp lực vô hình mà xã hội đặt ra, mà quên mất đi những giá trị thực sự của cuộc sống, quên mất cách thể hiện tình yêu một cách trọn vẹn. Giờ đây, khi mọi thứ đã kết thúc, anh cảm thấy một sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh cần phải thay đổi. Anh cần phải học cách cân bằng lại cuộc sống của mình, tìm lại chính mình sau những năm tháng bị bào mòn bởi vòng xoáy công việc. Anh sẽ phải đối mặt với một cuộc sống mới, không có Linh ở bên cạnh, và điều đó thật sự đáng sợ. Anh hòa vào dòng người, biến mất trong ánh đèn đêm của thành phố, bóng dáng cô độc của anh chìm nghỉm giữa biển người hối hả.

Linh bước ra sau Khánh vài phút, nhưng cô chọn một hướng đi khác. Cô không đi về phía Khánh đã đi, mà rẽ sang một con hẻm nhỏ, yên tĩnh hơn, nơi có những quán ăn đêm quen thuộc và những ánh đèn vàng hiu hắt. Cô bước chậm rãi, từng bước chân như nặng trĩu. Tay cô vô thức ôm lấy ngực, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng từ cái ôm của Khánh, hoặc đơn giản chỉ là để xoa dịu trái tim đang đau nhói. Không khí Sài Gòn về đêm vẫn oi ả, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Nước mắt vẫn lăn dài, nhưng cô không còn khóc nức nở. Nỗi đau đã biến thành một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn cô.

Cô nhìn những con người đang tấp nập qua lại, những đôi tình nhân tay trong tay, những nhóm bạn cười đùa rộn rã. Thế giới vẫn tiếp diễn, nhưng thế giới của cô vừa sụp đổ. Cô không hối hận. Cô biết, đây là điều phải đến. Cô đã cố gắng hết sức, đã nỗ lực đến cùng. Và Khánh cũng vậy. Anh đã cố gắng, nhưng anh đã không còn đủ sức. Cô nhớ lại những lời mình đã nói: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Nhưng anh ở đây, mà không thực sự ở đây. Anh đã bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc đời, và cô không thể kéo anh ra. Cô cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, dù nó đi kèm với nỗi đau tột cùng. Giờ đây, cô có thể sống cho chính mình, có thể theo đuổi những điều mà cô đã từng mơ ước, nhưng lại bị gác lại. Có lẽ, đây là lúc cô nên dành thời gian cho bản thân, tìm lại niềm vui trong nghệ thuật, trong những chuyến đi, trong những điều nhỏ nhặt mà trước đây cô đã bỏ qua. Cô bước đi, bóng dáng thanh mảnh của cô dần hòa vào bóng đêm, biến mất khỏi những ánh đèn rực rỡ của thành phố. Hai con người, từng là cả thế giới của nhau, giờ đây bước đi trên hai con đường riêng biệt, mang theo những vết thương lòng và những hy vọng mơ hồ về một tương lai không có nhau. Họ không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, dù sự bình yên ấy đến từ nỗi đau xé lòng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free