Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 329: Lời Thú Nhận Bất Lực
Chiếc ly cà phê nguội lạnh trôi nhẹ trên mặt bàn, xa dần khỏi tầm tay Khánh, như một vật vô tri nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa tàn nhẫn, một lời chia tay không cần nói thành lời. Nó là sự từ chối, là khoảng cách, là sự từ bỏ. Nó là một vết cắt sâu hoắm vào trái tim Linh, báo hiệu cho sự tan vỡ không thể tránh khỏi. Cả hai đều biết, mối quan hệ này đã đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để họ có thể tiếp tục cùng nhau.
Linh nhìn theo chiếc ly, rồi lại nhìn về phía Khánh. Ánh đèn vàng dịu của Quán Cà Phê 'Hồi Ức' đổ bóng lên khuôn mặt anh, khắc sâu thêm những đường nét mệt mỏi, những vết hằn của tháng ngày vật lộn. Không gian quán vẫn ấm cúng, vẫn vương vấn mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt và mùi gỗ cũ mộc mạc, nhưng đối với cô lúc này, nó chỉ còn là một khung cảnh u hoài, một sân khấu bi thương cho một đoạn kết được dự báo từ lâu. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ ban nãy đã tắt hẳn, hoặc có lẽ là tâm trí cô đã từ chối tiếp nhận bất cứ âm thanh nào khác ngoài tiếng trống rỗng đang vọng lại từ sâu thẳm lòng mình. Chỉ còn lại tiếng ly tách lạch cạch từ phía quầy bar xa xăm, nghe như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược những giây phút cuối cùng của mối tình này. Linh khẽ run rẩy, những ngón tay cô nắm chặt lại dưới bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng đang dần tan biến. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không phải từ cơn mưa phùn nhẹ đã tạnh ngoài cửa sổ, mà từ chính khoảng trống mênh mông vừa mở ra giữa cô và Khánh.
Khánh vẫn cúi đầu, giọt nước mắt nóng hổi mà anh đã cố nén từ lâu, giờ đây không thể kìm được nữa, lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay anh, tạo thành một vết ướt nhỏ trên làn da vốn đã nhợt nhạt. Anh miết nhẹ ngón cái lên giọt nước mắt ấy, như thể muốn xóa đi dấu vết của sự yếu đuối, của sự bất lực đang dâng trào trong anh. Dáng người anh cao ráo, nhưng giờ đây lại trở nên rũ rượi, đôi vai anh trĩu nặng như gánh cả một thế giới. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính, nhưng lại không thể che giấu vẻ kiệt quệ, mệt mỏi đến tận cùng. Ánh mắt anh, khi ngẩng lên, lướt qua Linh, không dám dừng lại, không dám đối mặt với nỗi đau mà anh biết đang hiện rõ trong đôi mắt to tròn, long lanh của cô. Đó là ánh mắt của một người đã trải qua quá nhiều dày vò, của một người đang tự giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa mong muốn giữ lấy và sự thật nghiệt ngã rằng anh không còn đủ sức. Sự im lặng của anh lúc này không còn là sự lưỡng lự, mà là một lời thú nhận không thành tiếng, một bức tường vô hình nhưng vững chắc đã được dựng lên. Linh nhìn anh, đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không có nước mắt chảy ra nữa. Cô đã khóc quá nhiều, đã hy vọng quá nhiều. Giờ đây, chỉ còn lại sự chờ đợi, một sự chờ đợi đầy thấu hiểu và đau đớn, cho lời nói mà cô biết sẽ đến, dù nó có tàn nhẫn đến mấy. Cô thấy rõ sự dày vò trong ánh mắt anh, sự giằng xé trong từng thớ thịt trên khuôn mặt anh. Cô biết anh đang đau, đau hơn bất cứ ai. Và điều đó càng khiến trái tim cô thắt lại. Mùi ẩm của đêm, hòa lẫn với mùi cà phê, tạo nên một không khí ngột ngạt, như thể thời gian đã ngừng trôi trong khoảnh khắc định mệnh này. Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, hòa vào tiếng gió đêm đang thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của thành phố về khuya.
Khánh hít một hơi thật sâu, đôi vai rũ xuống, như trút bỏ một gánh nặng vô hình mà anh đã vác trên vai suốt bấy lâu nay. Anh dùng một tay day day thái dương, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cố gắng tìm kiếm những từ ngữ, dù là vụng về nhất, để diễn tả mớ bòng bong trong tâm trí mình. Giọng anh khàn đặc, ngắt quãng, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn để thoát ra khỏi lồng ngực đang bị đè nén bởi vô vàn áp lực. Anh không nhìn thẳng vào Linh, mà nhìn vào khoảng không vô định phía trước, nơi ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền sàn gỗ.
“Linh… Anh… anh xin lỗi,” Khánh bắt đầu, giọng anh run rẩy, yếu ớt, như một lời thì thầm lạc giữa không gian tĩnh lặng của quán cà phê. Mỗi từ anh nói ra đều mang theo một sự nặng nề, một sự dằn vặt khôn cùng. Linh vẫn im lặng, đôi mắt to tròn của cô vẫn chăm chú nhìn anh, dù nước mắt không ngừng chảy thành dòng trên gò má. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, nhưng mỗi giọt nước mắt ấy đều là một lời tố cáo, một sự đau đớn không thể diễn tả. Cô biết, đây là khoảnh khắc mà cả hai đã chờ đợi, khoảnh khắc mà sự thật sẽ được phơi bày, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Tiếng ly tách lạch cạch từ quầy bar xa xa đã ngưng hẳn, như thể cả thế giới cũng đang nín thở lắng nghe lời thú nhận của Khánh.
Anh lại hít thêm một hơi thật sâu, như muốn lấy hết can đảm còn lại. “Anh… anh biết em đã rất mệt mỏi.” Giọng Khánh lại càng trầm hơn, mang theo một nỗi hối lỗi sâu sắc. Anh biết cô đã phải chịu đựng nhiều như thế nào, biết cô đã cố gắng níu giữ mối quan hệ này bằng tất cả những gì cô có. Anh biết cô không đòi hỏi cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần anh chọn cô. Và chính điều đó lại càng khiến anh cảm thấy tội lỗi, vì anh đã không thể làm được điều đơn giản ấy. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng chúng không thể xua đi cái mùi ẩm mốc của sự thất bại, của những điều không thể nói thành lời đang bao trùm lấy không gian.
Khánh cúi gằm mặt xuống, đôi mắt anh tránh né ánh nhìn của Linh, như thể anh không dám đối mặt với nỗi đau mà chính mình đã gây ra. Anh siết chặt tay dưới bàn, móng tay hằn sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén sự run rẩy đang lan khắp cơ thể. “Những thứ này… công việc, những áp lực… nó đã… bào mòn anh.” Anh nói, từng từ ngữ như được bóc tách từ sâu thẳm tâm can, đầy khó khăn và nặng nhọc. Anh không đổ lỗi cho công việc hay áp lực, mà chỉ đơn thuần là một lời thú nhận về sự kiệt quệ của chính mình. Anh là một chàng trai trầm tính, ít nói, gánh vác trên vai áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình. Anh yêu Linh bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng chính những nỗ lực ấy, những gánh nặng ấy đã biến anh thành một con người khác, một con người vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm.
Linh nhìn anh, nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng trong đôi mắt cô không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là một sự thấu hiểu nghiệt ngã. Cô đã luôn cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh từng ngày, cảm nhận được bức tường vô hình mà anh tự dựng lên để bảo vệ mình khỏi thế giới bên ngoài, và cả khỏi cô. Cô đã luôn muốn anh chia sẻ, muốn anh mở lòng, nhưng cô biết, anh không thể. Anh không phải là người sẽ nói ra những yếu đuối của mình. Cô cảm nhận được sự giằng xé trong Khánh, sự bất lực của một người đàn ông muốn che chở cho người mình yêu, nhưng lại không còn đủ sức để làm điều đó. Cái chạm tay lạnh lẽo của cô vào chiếc ly cà phê nguội lạnh của anh ban nãy, giờ đây dường như đã trở thành một dấu hiệu định mệnh, một sự chấp nhận thầm lặng cho những gì sắp đến. Mùi ẩm của đêm, hòa lẫn với mùi cà phê, tạo nên một không khí ngột ngạt, như thể thời gian đã ngừng trôi trong khoảnh khắc định mệnh này. Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, hòa vào tiếng gió đêm đang thổi nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của thành phố về khuya. Cô thấy Khánh đưa tay lên day day thái dương, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi tột độ, như thể anh đang gồng mình chống chọi với một cơn bão tố vô hình trong tâm trí. Đôi vai anh rũ xuống, một dấu hiệu rõ ràng của sự đầu hàng, không phải trước cô, mà trước chính những gánh nặng mà anh đã cố gắng gánh vác một mình.
Thời gian trôi qua, chậm rãi đến mức dường như đã ngưng đọng. Ánh đèn vàng dịu trong quán cà phê vẫn vậy, nhưng không đủ sức xua đi màn đêm đang dần buông xuống trong tâm hồn hai người. Tiếng nhạc jazz đã tắt hẳn từ lâu, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng thở dài nặng nề của Khánh và tiếng nấc nghẹn không thành lời của Linh. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm nổi bật thêm sự lạnh lẽo, trống rỗng trong không gian. Trời bên ngoài vẫn se lạnh, màn đêm chưa tan hẳn, báo hiệu một bình minh sẽ đến, nhưng có lẽ sẽ không mang theo hy vọng cho mối tình này.
Khánh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Lần này, ánh mắt anh không còn lảng tránh nữa, mà nhìn thẳng vào Linh. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Linh thấy rõ sự tuyệt vọng, sự đau đớn, và cả một tình yêu vẫn còn đó, nhưng bị che phủ bởi lớp lớp mệt mỏi và bất lực. Anh không phải không yêu cô. Cô biết điều đó. Ánh mắt anh tràn ngập nỗi day dứt, một nỗi đau không thể gọi tên, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Linh. Anh hít một hơi run rẩy, như thể đang dồn hết sức lực cuối cùng để nói ra những lời thật lòng, dù chúng có tàn nhẫn đến mấy.
“Anh yêu em, Linh… vẫn yêu.” Giọng Khánh trầm khàn, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực anh, mang theo một nỗi chua xót khôn cùng. Linh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng không phải tình yêu đã chết đi, mà là tình yêu bị chôn vùi dưới gánh nặng cuộc đời. Câu nói đó, dẫu là lời yêu, nhưng lại mang đến một nỗi đau xé lòng, bởi nó không phải là sự khẳng định cho một tương lai, mà là một lời thú nhận cho một kết thúc.
Anh dừng lại một chút, cố gắng nuốt xuống vị đắng trong cổ họng. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào Linh, như muốn khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí. “Nhưng anh… anh không còn là người có thể khiến em hạnh phúc nữa.” Lời thú nhận đó, không phải là một lời đổ lỗi, mà là một sự chấp nhận nghiệt ngã về chính bản thân anh. Nó là sự thừa nhận về giới hạn của mình, về sự bất lực khi đứng trước những đòi hỏi của tình yêu và cuộc sống. Anh biết Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng anh, ngay cả điều đơn giản ấy, cũng không thể mang lại trọn vẹn. Anh đã quá vụng về, quá mệt mỏi.
Linh cảm thấy một dòng nước mắt lớn lăn dài trên má. Cô đã cố gắng kìm nén, nhưng lời nói của anh đã chạm đến tận cùng nỗi đau trong cô. Cô vẫn yêu anh, yêu con người trầm tính, ít nói ấy, yêu cả những hành động vụng về mà anh dành cho cô. Nhưng cô cũng cảm nhận được sự thật trong lời anh nói. Cô cảm nhận được sự bào mòn của cuộc sống, cảm nhận được áp lực vô hình đã đè nặng lên vai anh. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, đư��c cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Nhưng Khánh, anh đã không còn đủ sức để mang lại điều đó cho cô.
Khánh tiếp tục, giọng anh càng lúc càng yếu ớt, như thể mỗi từ nói ra đều rút cạn đi một phần sinh lực của anh. “Anh đã quá mệt mỏi… quá bế tắc.” Anh thừa nhận sự kiệt quệ về thể xác và tinh thần, về những đêm dài thao thức với những con số, những bản kế hoạch, những kỳ vọng từ gia đình, từ xã hội. Anh đã cố gắng, nhưng sự cố gắng ấy chỉ mang lại cho anh sự trống rỗng, sự cô độc. “Anh không còn đủ sức để… để ở bên em như em cần.” Đó là lời thú nhận chân thật nhất, phũ phàng nhất. Anh biết Linh xứng đáng với một người đàn ông có thể toàn tâm toàn ý cho cô, một người có thể chia sẻ, có thể thấu hiểu. Nhưng anh, trong khoảnh khắc này, đã không còn là người đó.
Linh chỉ im lặng lắng nghe, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cô không nói một lời, không một lời níu kéo, không một lời oán trách. Bởi vì cô hiểu. Cô hiểu nỗi đau của anh, hiểu sự bất lực của anh. Cô đã khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng anh đã không còn khả năng để chọn cô một cách trọn vẹn. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy chấp nhận, đầy chua xót.
Khánh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Linh, ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng và đau đớn. Anh không muốn làm cô tổn thương, không muốn cô phải chịu đựng thêm nữa. “Anh không muốn làm em tổn thương thêm nữa.” Lời nói cuối cùng của anh, như một bản án chung thân cho mối tình này. Nó không phải là một lời chia tay trực tiếp, nhưng nó mang sức nặng của ngàn vạn lời. Nó là sự giải thoát cho cô, nhưng cũng là sự tự kết án cho chính anh.
Linh khẽ đưa tay ra, không nắm lấy tay anh một cách vội vã, mà chỉ chạm nhẹ vào mu bàn tay anh, nơi giọt nước mắt của anh vừa khô. Cái chạm tay ấy nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu và chấp nhận. Nó không phải là một lời níu kéo, mà là một sự an ủi thầm lặng, một lời từ biệt không thành tiếng. Trong khoảng khắc đó, cả hai đều biết, đây là điểm dừng. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Linh, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ đã thế chỗ cho cơn bão tố. Cô đã chấp nhận. Và Khánh, anh cũng đã chấp nhận số phận nghiệt ngã của mối tình này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.