Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 328: Những Lời Thì Thầm Trong Khoảng Trống
Tiếng mưa ngoài khung cửa sổ quán cà phê vẫn đều đặn rơi, như một bản nhạc buồn không lời, giăng mắc lấy không gian chật hẹp nơi hai con người đang đối diện nhau. Tiếng thở dài nặng nề của Khánh, không một lời đáp, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tia hy vọng leo lét cuối cùng trong lòng Linh. Cô nhìn anh, nhìn vào vẻ mệt mỏi, tiều tụy đến tội nghiệp của anh, và rồi, trong ánh đèn vàng dịu của quán, cô thấy một điều mà cô không ngờ tới – một giọt nước mắt lăn chậm trên gò má góc cạnh của Khánh, hòa vào những dấu vết của sự kiệt quệ mà thời gian và áp lực đã khắc sâu. Nó không phải là một tiếng khóc nức nở, cũng không phải là một cơn giông tố cảm xúc bùng nổ, mà chỉ là một giọt nước mắt lẻ loi, âm thầm, như chính con người anh, chứa đựng tất cả những giằng xé, những bất lực mà anh không thể nói thành lời.
Trái tim Linh thắt lại. Nó vỡ vụn, đau đớn, nhưng lạ lùng thay, nó cũng nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh đến khó tin. Anh không vô cảm. Anh vẫn đau. Giọt nước mắt ấy, dù nhỏ bé, lại là bằng chứng sống động nhất cho thấy những gì còn sót lại trong anh, những gì anh đã cố che giấu. Cảm giác này thật phức tạp, vừa là nỗi xót xa vô hạn, vừa là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cô không thể để sự im lặng này kết thúc tất cả. Cô không thể để giọt nước mắt ấy rơi vô nghĩa. Nếu anh không thể lên tiếng, cô sẽ là người làm điều đó. Cô sẽ phá vỡ bức tường vô hình này, cho dù chỉ là để chạm vào anh một lần cuối cùng, để biết rằng cô đã cố gắng đến tận cùng.
Linh hít một hơi thật sâu, nén lại sự run rẩy trong giọng nói, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm từng tế bào. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng, chậm rãi, như sợ làm vỡ một giấc mơ. Bàn tay thanh mảnh của cô lướt trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, chạm nhẹ vào mu bàn tay Khánh đang siết chặt chiếc ly cà phê đã nguội lạnh. Ngay lập tức, Khánh khẽ giật mình, một phản xạ vô thức, và rụt tay lại một cách dè dặt, như thể sợ hãi sự đụng chạm đó sẽ phơi bày tất cả những gì anh đang cố giấu kín. Ánh mắt anh vẫn không nhìn cô, vẫn cúi gằm, chỉ có tiếng thở ra nặng nề hơn một chút, như một lời từ chối không thành tiếng.
Linh không rút tay về. Cô giữ nguyên vị trí, bàn tay cô lơ lửng giữa không trung một thoáng, rồi cô hạ xuống, đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn, gần kề với nơi tay anh vừa chạm vào. Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cố gắng che giấu cảm xúc của anh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự thấu cảm và chờ đợi. Mùi cà phê rang xay đã nhạt dần, nhường chỗ cho mùi gỗ ẩm và chút hương bánh ngọt vương vấn, hòa lẫn với không khí nặng nề của sự chờ đợi. Tiếng nhạc jazz du dương vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây nó chỉ như một phông nền mờ ảo, không thể xoa dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm lấy hai người.
"Em biết anh đang mệt mỏi... em nhìn thấy mà." Giọng Linh nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng lại mang một sự kiên định lạ lùng, như một dòng nước len lỏi qua khe đá. "Em cũng rất mệt mỏi, Khánh à." Cô tạm dừng, đôi mắt cô lướt qua từng đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh, cố gắng đọc lấy những gì anh không nói. "Anh có thể... chia sẻ với em không?" Đó không phải là một câu hỏi trách móc, mà là một lời cầu xin, một sự mong mỏi được kết nối, được cùng gánh vác, dù chỉ là gánh vác nỗi đau. Cô biết, anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng cô vẫn muốn biết, liệu anh có còn muốn cô ở bên cạnh khi anh kiệt quệ đến thế không. Cô muốn nghe từ chính miệng anh, dù lời nói đó có thể sẽ là lời chia tay.
Khánh vẫn im lặng, anh không ngẩng đầu lên, không nhìn cô. Anh chỉ siết chặt bàn tay còn lại dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch. Sự im lặng của anh lúc này không còn là sự giằng xé, mà là một sự bế tắc, một bức tường vô hình mà anh đã dựng lên quá cao, quá kiên cố, đến nỗi chính anh cũng không thể phá vỡ được. Giọt nước mắt ban nãy đã khô, để lại một vệt mờ trên gò má, nhưng nỗi đau trong đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn hiện hữu, như một hồ nước tĩnh lặng nhưng sâu không lường được.
Linh cảm nhận được sự bế tắc đó. Cô biết, anh không muốn nói, hoặc không thể nói. Nhưng cô không thể bỏ cuộc. Không phải lúc này. Cô đã giữ quá nhiều điều trong lòng, đã chờ đợi quá lâu. Giờ đây, khi mọi thứ đang đứng trên bờ vực thẳm, cô phải nói ra, cho chính cô, và cho mối tình mà họ đã từng có. Cô nhớ những buổi tối cô đơn, khi anh về nhà muộn, mệt mỏi đến mức không còn sức để nói chuyện. Cô nhớ những tin nhắn của mình cứ trôi vào quên lãng, không một lời hồi đáp, không một dấu hiệu cho thấy anh vẫn còn ở đó, vẫn còn quan tâm. Những cái ôm không còn ấm áp, chỉ là một sự tiếp xúc vật lý hờ hững, thiếu đi sự kết nối tâm hồn. Đôi khi, cô cảm thấy mình như đang yêu một bóng ma, một hình hài vô định, không thể nắm bắt, không thể chạm tới.
"Em nhớ anh của ngày xưa, Khánh à." Giọng Linh trầm xuống, mang theo một nỗi buồn man mác, một sự hoài niệm về những điều đã mất. "Anh của ngày xưa, người luôn kể cho em nghe về những dự định, những khó khăn, những ước mơ của mình. Người đã từng nắm chặt tay em, nói rằng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả." Đôi mắt cô long lanh nước, nhưng cô vẫn cố gắng không để chúng rơi, không muốn anh nhìn thấy cô yếu đuối. Cô muốn anh thấy cô kiên cường, muốn anh biết cô vẫn ở đây, vẫn sẵn sàng lắng nghe. "Em không cần anh hoàn hảo, Khánh à. Em chưa bao giờ cần điều đó. Em không cần một cuộc sống xa hoa, không cần anh phải gánh vác mọi thứ một mình. Em chỉ cần anh ở đây... thực sự ở đây."
Nụ cười buồn hiện lên trên môi cô, một nụ cười đầy tiếc nuối và xót xa. "Em chỉ cần anh hiện diện trong cuộc đời em, trong mối quan hệ của chúng ta, như một người yêu, một người bạn, một người tri kỷ." Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, dù anh vẫn cố tránh né. "Anh có thể nói cho em biết anh đang gặp chuyện gì không? Em muốn nghe, em muốn cùng anh vượt qua. Em muốn biết những áp lực mà anh đang gánh chịu, những gánh nặng mà anh không thể chia sẻ. Em muốn được là một phần trong cuộc đời anh, chứ không phải một người ngoài cuộc, chỉ biết đứng nhìn anh dần xa cách."
Mỗi lời Linh nói ra, như những mũi kim châm vào trái tim Khánh, khoét sâu vào nỗi đau mà anh đang cố gắng che giấu. Anh không hề vô cảm. Anh nghe thấy từng lời, cảm nhận được từng nỗi đau trong giọng nói của cô. Anh biết cô đang cố gắng đến nhường nào. Anh biết cô không hề đòi hỏi điều gì quá đáng. Cô chỉ cần anh, cần sự hiện diện của anh, cần anh mở lòng. Nhưng chính điều đó lại càng khiến anh cảm thấy tội lỗi và bất lực. Làm sao anh có thể mở lòng, khi chính anh cũng không biết mình đang gánh vác điều gì? Làm sao anh có thể chia sẻ, khi chính anh cũng không thể gọi tên nỗi mệt mỏi đã bào mòn anh?
Cơ mặt Khánh căng cứng, anh siết chặt bàn tay còn lại dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hơi thở anh nặng nề, như thể anh đang mang một tảng đá khổng lồ trên ngực. Đôi mắt anh, dù tránh né ánh nhìn của Linh, vẫn không giấu được sự giằng xé tột độ. Tình yêu anh dành cho cô vẫn còn đó, sâu đậm và chân thành. Nhưng nó bị chôn vùi dưới lớp lớp áp lực, lo toan, và một sự kiệt quệ tinh thần đến mức anh không còn sức để vực dậy. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn ôm cô vào lòng và cầu xin sự tha thứ. Nhưng anh không thể. Anh không tìm thấy từ ngữ nào đủ sức để diễn tả mớ hỗn độn trong tâm trí anh, sự trống rỗng trong trái tim anh. Sự im lặng của anh, giờ đây, không còn là sự lưỡng lự, mà là một câu trả lời tàn nhẫn, một sự bất lực không thể nào chối cãi. Nó là bức tường kiên cố nhất mà anh đã tự dựng lên, và giờ đây, nó đang giam hãm cả hai người trong nỗi đau.
Linh nhìn Khánh, nhìn vào sự im lặng nặng nề của anh. Cô đã nói hết những gì mình muốn nói, đã dốc cạn ruột gan. Cô đã trao cho anh cơ hội cuối cùng để nói ra, để phá vỡ bức tường đang giam hãm họ. Nhưng anh vẫn chỉ cúi đầu, vẫn chỉ giữ im lặng. Từng giây trôi qua như một thế kỷ, kéo theo từng sợi hy vọng cuối cùng của cô tan biến vào hư vô. Tiếng nhạc jazz trở nên xa xăm, tiếng ly tách lạch cạch từ xa vọng lại, tất cả đều hòa vào một mớ âm thanh hỗn độn, không còn ý nghĩa gì với cô nữa. Không khí trong quán cà phê, dù vẫn ấm cúng với ánh đèn vàng dịu, nhưng lại trở nên lạnh lẽo đến tận xương tủy đối với Linh. Mùi cà phê, mùi bánh, mùi gỗ cũ, tất cả đều trở nên vô vị, nhạt nhẽo.
Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy mệt mỏi của anh, chờ đợi một lời nói, một cử chỉ, một dấu hiệu nhỏ bé nhất cho thấy anh vẫn còn ở đó, vẫn còn chiến đấu. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng, sự trống rỗng, và một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Nỗi đau dâng lên, hòa lẫn với sự chấp nhận rằng đây có lẽ là kết thúc. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, nhưng cô vẫn cố gắng giữ lại sự bình tĩnh cuối cùng. Cô đã cố gắng, cô đã chờ đợi, cô đã nói ra tất cả những gì mình muốn nói. Giờ đây, chỉ còn lại sự chấp nhận.
Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, hòa vào tiếng gió đêm đang thổi nhẹ ngoài cửa sổ. "Khánh... anh... anh có muốn nói gì với em không?" Giọng cô thì thầm, gần như cầu xin, một lần cuối cùng, một nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng để anh mở lòng. Nó không còn là một câu hỏi mang theo hy vọng, mà là một lời khẳng định đầy đau đớn về sự bất lực của cả hai.
Khánh từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh lướt qua Linh, không dừng lại, như thể anh không dám đối mặt với nỗi đau trong đôi mắt cô, không dám đối mặt với sự thật mà anh đang che giấu. Đôi mắt anh trống rỗng, vô hồn, như thể mọi cảm xúc đã bị rút cạn. Anh không nói một lời. Không một âm thanh nào thoát ra khỏi đôi môi mím chặt của anh. Chỉ có tiếng gió đêm thổi qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của thành phố về khuya. Rồi, với một cử chỉ chậm rãi, gần như vô thức, anh đưa tay ra. Không phải để nắm lấy tay Linh, không phải để an ủi cô, mà là để khẽ đẩy chiếc ly cà phê nguội lạnh của mình ra xa hơn một chút, về phía mép bàn, như thể muốn đẩy đi một vật cản, một gánh nặng. Cử chỉ nhỏ bé ấy, vô cùng tinh tế và đầy ẩn ý, như một lời chia tay không cần nói thành lời. Nó là sự từ chối, là khoảng cách, là sự từ bỏ. Nó là một vết cắt sâu hoắm vào trái tim Linh, báo hiệu cho sự tan vỡ không thể tránh khỏi. Cả hai đều biết, mối quan hệ này đã đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để họ có thể tiếp tục cùng nhau.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.