Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 327: Vực Sâu Của Im Lặng

"Anh... anh còn yêu em không?"

Câu hỏi của Linh, như một mũi tên sắc nhọn xuyên qua màn sương mờ mịt của quán cà phê, găm thẳng vào trái tim Khánh. Anh không trả lời ngay lập tức. Anh nhìn chằm chằm vào Linh, ánh mắt anh trĩu nặng những suy nghĩ, những đấu tranh nội tâm dữ dội. Một khắc, hai khắc, rồi ba khắc... Thời gian như ngừng lại. Sự im lặng của Khánh kéo dài, nó không chỉ là sự im lặng của một người không muốn nói, mà là sự im lặng của một người không biết phải nói gì, của một người đang phải đối mặt với một sự thật quá đỗi đau lòng. Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô nhìn thấy sự đau khổ ẩn giấu trong đôi mắt anh, sự bất lực và mệt mỏi. Cô biết, cô biết câu trả lời không hề dễ dàng, và có thể là một kết thúc đau lòng. Nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Dù ánh mắt cô vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh, nhưng sâu thẳm trong đó, đã bắt đầu hiện lên một sự chấp nhận dần dần. Sự im lặng của Khánh không phải là một câu trả lời phủ nhận, nhưng nó lại có sức nặng hơn bất kỳ lời nói nào. Nó là một vực thẳm sâu hun hút, nơi tình yêu của họ có lẽ đã rơi xuống mà không cách nào vớt lên được.

Tiếng nhạc jazz từ chiếc loa nhỏ treo góc tường vẫn thảnh thơi trôi đi những nốt trầm bổng, nhưng trong tai Linh, tất cả như bị bóp méo, xa vời vợi. Hơi ấm từ ly trà trước mặt cô dần nguội lạnh, tựa như hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong mối quan hệ này. Cô vẫn nhìn Khánh, không chớp mắt, cố gắng đọc vị từng đường nét trên khuôn mặt anh, từng sự thay đổi nhỏ nhất trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Khánh cúi gằm mặt, ánh mắt anh trượt khỏi cô, dừng lại ở chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian. Bàn tay anh siết chặt ly cà phê đã nguội ngắt, những khớp ngón tay trắng bệch nổi rõ. Anh như một bức tượng tạc từ đá, bất động và nặng nề, nhưng lại tỏa ra một năng lượng căng thẳng đến nghẹt thở. Không khí trong quán cà phê "Hồi Ức", vốn dĩ luôn thanh bình và hoài niệm, giờ đây lại đặc quánh bởi sự bế tắc và niềm đau không nói thành lời. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một nốt hương trầm buồn, giống như một bản nhạc ai oán ngân lên từ sâu thẳm tâm hồn.

Linh cảm thấy ngực mình như bị nén chặt, hơi thở trở nên khó khăn. Cô muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì để phá vỡ sự im lặng đáng sợ này, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình. Những ngón tay cô dưới gầm bàn vẫn đan chặt vào nhau, siết đến tê dại, tựa như đang cố gắng bấu víu vào một điều gì đó sắp vụt mất. Cô nhìn giọt mưa đang trượt dài trên khung cửa kính, rồi lại nhìn Khánh. Vẻ mặt anh mệt mỏi đến cùng cực, từng đường nét trên khuôn mặt góc cạnh đều hằn lên sự ưu tư. Đôi mắt anh, vốn dĩ đã sâu thẳm, giờ đây lại càng hằn sâu thêm những quầng thâm do thiếu ngủ và áp lực. Cô biết, cô biết anh đang phải chịu đựng điều gì đó, nhưng anh lại giấu kín, không cho cô một cơ hội để chia sẻ, để gánh vác cùng. Điều đó càng khiến Linh đau lòng hơn.

"Khánh..." Linh thì thầm, gần như không nghe thấy, nhưng âm thanh yếu ớt đó vẫn đủ để lướt qua sự tĩnh lặng chết chóc. "Anh không nói gì sao?"

Giọng cô vỡ vụn, như tiếng thủy tinh rơi vỡ trong một căn phòng trống. Nó mang theo một chút tuyệt vọng, một chút cầu xin, một chút hy vọng mong manh rằng anh sẽ mở lời, sẽ cho cô một câu trả lời, dù là tàn nhẫn nhất. Nhưng Khánh vẫn im lặng. Anh không ngẩng đầu lên, không nhìn cô, chỉ siết chặt ly cà phê trong tay. Linh thấy rõ một giọt nước nhỏ, trong suốt, rơi xuống mu bàn tay anh. Không phải nước mưa, mà là một giọt nước mắt vô hình của chính Khánh, hay chỉ là sự phản chiếu của nỗi đau trong tâm hồn cô? Cô không biết. Chỉ biết rằng, sự im lặng này đang giết chết cô từ bên trong, từng chút một. Mỗi giây trôi qua, hy vọng trong cô lại mờ đi một chút, nhường chỗ cho một nỗi tuyệt vọng sâu sắc hơn, một sự chấp nhận đau đớn rằng đây chính là cái kết. Cô đã chuẩn bị cho điều này, nhưng sự thật vẫn nghiệt ngã đến không ngờ.

Khánh vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, ánh mắt tránh né mọi ánh nhìn của Linh, mọi câu hỏi không lời đang xoáy sâu vào anh. Trong sự im lặng như tờ ấy, tâm trí anh như một cuộn phim quay chậm, tua lại vô vàn hình ảnh, vô vàn áp lực đã đè nặng lên đôi vai gầy của anh suốt những năm qua. Anh nhớ những đêm thức trắng triền miên bên bàn làm việc, ánh đèn điện thoại leo lét trên màn hình excel phức tạp, những con số nhảy múa như trêu ngươi. Anh nhớ những cuộc họp căng thẳng với Anh Hùng, tiếng quát tháo của sếp, những deadline chồng chất, những dự án bế tắc đòi hỏi anh phải vắt kiệt sức lực, trí óc để tìm ra lời giải. Anh nhớ tiếng thở dài của Bà Trang mỗi khi nói về chi phí sinh hoạt ngày càng đắt đỏ, về căn bệnh của chú Năm, về tương lai bấp bênh của gia đình. Gánh nặng tài chính, trách nhiệm của một người đàn ông trụ cột, tất cả như một tảng đá khổng lồ đè nén lên lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh đã cố gắng, cố gắng đến kiệt quệ.

Rồi hình ảnh Linh hiện lên trong tâm trí anh, rạng rỡ và mong manh như đóa hoa anh đào trong gió. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô kể về những ước mơ nhỏ bé, về một ngôi nhà nhỏ có ban công đầy nắng, về những buổi chiều yên bình cùng nhau thưởng trà. Anh nhớ cách cô quan tâm anh, những ly trà nóng cô pha mỗi khi anh về muộn, những lời nhắc nhở anh ăn uống đúng bữa, những cái ôm ấm áp xoa dịu đi bao mệt mỏi. Anh yêu cô, yêu sâu sắc, yêu bằng cả trái tim và lý trí. Tình yêu đó chưa bao giờ vơi đi, thậm chí còn lớn hơn theo thời gian. Nhưng tình yêu không thôi thì có đủ không?

Khánh khẽ lắc đầu, một cử chỉ gần như vô thức, như muốn xua đi những suy nghĩ đang giằng xé anh. Anh đưa tay lên day thái dương, những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng, ánh lên vẻ mệt mỏi và bất lực tột độ. Anh nhìn xuống ly cà phê nguội ngắt trong tay mình, bỗng thấy nó giống như mối tình của họ, từng nóng bỏng, nồng nàn, nhưng giờ đây đã nguội lạnh, mất đi hương vị ban đầu, chỉ còn lại sự tẻ nhạt và vô vị. Anh không muốn điều đó. Anh không muốn tình yêu của họ cũng trở nên như vậy. Nhưng anh phải làm gì? Anh đã cố gắng quá nhiều, đến mức bản thân anh cũng không còn nhận ra mình nữa.

Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, anh biết. Anh không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh luôn nghĩ, chỉ cần anh cố gắng làm việc, cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, thì Linh sẽ hiểu. Cô sẽ hiểu rằng anh yêu cô bằng những hành động cụ thể, bằng sự hy sinh thầm lặng. Nhưng anh quên mất rằng, Linh cần được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của anh. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đó, thực sự ở đó, chứ không phải một Khánh mệt mỏi, luôn chìm đắm trong những lo toan, những áp lực.

Sự bối rối và mệt mỏi hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt anh, đôi mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ và áp lực. Anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại, một người đàn ông không thể bảo vệ được tình yêu của mình khỏi sự bào mòn của cuộc sống. Anh yêu Linh, nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không còn đủ sức để cho cô những gì cô xứng đáng, những gì cô khao khát. Anh không còn đủ sức để là "người khiến em hạnh phúc nữa". Câu nói này, anh đã nghĩ đi nghĩ lại hàng trăm lần trong những đêm trằn trọc. Nó không phải là một lời biện minh, mà là một sự thật đau lòng anh phải đối mặt. Anh biết, sự im lặng của anh lúc này còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Nó đang xé nát trái tim Linh, từng chút một. Nhưng anh không thể nói. Anh không biết phải nói gì để không làm tổn thương cô hơn nữa, để không khiến cô phải gánh thêm gánh nặng của anh. Anh chỉ muốn mọi thứ kết thúc trong bình yên, dù bình yên đó có đau đớn đến nhường nào.

Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự kiệt quệ và bất lực của anh. Mùi gỗ cũ của quán cà phê như càng thấm sâu vào tâm hồn anh, mang theo một nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận rằng có những thứ, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng phải kết thúc. Anh biết, sau cuộc gặp này, cuộc sống của anh và Linh sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau. Anh sẽ phải học cách cân bằng lại cuộc sống của mình, tìm lại chính mình sau chuỗi ngày dài vật lộn với áp lực. Linh, anh tin, cô cũng sẽ tìm thấy con đường riêng của mình, có lẽ là theo đuổi nghệ thuật một cách nghiêm túc như cô từng mong muốn. Anh hy vọng cô sẽ hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có anh. Nỗi đau trong anh không phải là sự hối tiếc về một quyết định sai lầm, mà là sự tiếc nuối về một tình yêu đã không thể vượt qua được những gánh nặng vô hình.

Linh dõi theo từng cử chỉ nhỏ bé của Khánh, từng cái day thái dương, từng cái siết tay vào ly cà phê. Cô thấy rõ sự giằng xé trong đôi mắt anh, sự bất lực trên gương mặt mệt mỏi đến tiều tụy. Mỗi giây trôi qua, hy vọng trong cô lại lụi tàn thêm một chút, như ngọn nến bị gió tạt, chỉ còn lay lắt những ánh sáng yếu ớt cuối cùng rồi tắt hẳn. Cô hiểu, sự im lặng này còn đau đớn hơn bất kỳ lời phủ nhận nào. Nó không chỉ là sự thiếu vắng âm thanh, mà là sự vắng mặt của kết nối, của chia sẻ, của tình yêu thương mà cô hằng khao khát. Nó là bức tường vô hình mà Khánh đã dựng lên giữa hai người, và giờ đây, nó đã trở thành một vực thẳm không thể nào lấp đầy.

Nỗi đau dâng lên, hòa lẫn với sự chấp nhận rằng đây có lẽ là kết thúc. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, nhưng cô vẫn cố gắng giữ lại sự bình tĩnh cuối cùng. Cô không muốn anh nhìn thấy cô yếu đuối, không muốn anh cảm thấy tội lỗi hơn nữa. Cô muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo, muốn hỏi anh liệu có cách nào khác không, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ. Môi cô mím chặt, cố gắng ngăn lại những giọt nước mắt đang chực trào. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy trong quán cà phê dường như càng làm tôn lên vẻ u buồn trong đôi mắt cô, đôi mắt vốn dĩ luôn long lanh giờ đây lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn vang lên, nhưng với Linh, nó chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, xa lạ, không còn chút ý nghĩa nào.

Cô nhớ lại lời anh từng nói: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, cô hiểu hơn bao giờ hết ý nghĩa thật sự của câu nói đó. Anh không hết yêu cô, nhưng anh đã kiệt quệ. Anh không thể tiếp tục gồng gánh những áp lực của cuộc sống, đồng thời phải duy trì một tình yêu mà anh không còn đủ năng lượng để vun đắp. Sự chấp nhận dần hiện rõ trong đôi mắt Linh, dù đau đớn. Cô biết, cô sẽ không níu kéo hay làm ầm ĩ khi lời chia tay được nói ra, mà sẽ chấp nhận nó một cách trưởng thành. Cô đã cố gắng, cô đã chờ đợi, nhưng dường như, cô không thể cứu vãn được điều gì nữa.

Linh khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào mép bàn gỗ lạnh lẽo, rồi rụt lại ngay lập tức, như sợ hãi sự lạnh lẽo đó sẽ lan vào tận tâm hồn cô. Cô cắn môi, cố gắng giữ lại những giọt nước mắt đang chực lăn dài. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn nén lại tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, nhìn Khánh một lần nữa, ánh mắt cô vẫn không giấu được một tia hy vọng cuối cùng, một nỗ lực tuyệt vọng để anh mở lòng.

"Khánh... anh có gì muốn nói với em không?"

Giọng cô gần như nức nở, nhưng cô vẫn cố gắng giữ cho nó không vỡ òa. Đó là một lời cầu xin cuối cùng, một cơ hội cuối cùng cô trao cho anh, cho cả hai, để phá vỡ bức tường im lặng đang giam hãm họ. Nhưng Khánh vẫn im lặng. Anh không ngẩng đầu lên, không nhìn cô, chỉ có tiếng thở dài nặng nề của anh vang lên, hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách ngoài khung cửa sổ. Sự im lặng của anh, trong khoảnh khắc đó, không còn là sự giằng xé, mà là một sự khẳng định rõ ràng, một lời chia tay không cần nói thành lời, một vết cắt sâu hoắm vào trái tim cô, báo hiệu cho sự tan vỡ không thể tránh khỏi. Cả hai đều biết, mối quan hệ này đã đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để họ có thể tiếp tục cùng nhau.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free