Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 326: Câu Hỏi Định Mệnh Trong Chiều Hoài Niệm
Tiếng “cạch” nhẹ nhàng khi chốt cửa khớp vào nhau vang lên trong không gian yên ắng, dứt khoát như một tiếng chuông báo hiệu, khép lại sau lưng Linh một phần nào đó của những ngày tháng mơ hồ. Mỗi bước chân của cô trên hành lang đều mang theo một nỗi sợ hãi lớn lao về những gì sắp xảy ra, nhưng đồng thời, cũng là một cảm giác giải thoát sắp tới. Cô biết, mình đang bước đi trên một con đường mà ở cuối con đường đó, có thể là sự tan vỡ, nhưng cũng có thể là sự bình yên cho chính mình. Cô đã sẵn sàng.
Khi Linh bước ra khỏi tòa nhà, nắng chiều đã bắt đầu dịu đi đôi chút, nhưng cái oi ả đặc trưng của Sài Gòn vẫn còn vương vấn trong không khí, phả vào da thịt cô một cảm giác bứt rứt. Cô vẫy một chiếc taxi đang lướt qua, cánh cửa tự động mở ra như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác, dù bên trong vẫn là nhịp sống hối hả quen thuộc của thành phố. Linh ngồi vào ghế sau, cơ thể tự động thả lỏng một cách mệt mỏi nhưng tâm trí vẫn căng như dây đàn. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, hòa mình vào dòng chảy bất tận của đường phố Quận 1.
Qua khung cửa kính xe, những kiến trúc Pháp cổ kính xen lẫn với các tòa nhà hiện đại cao tầng lướt qua như thước phim quay chậm. Sự đối lập giữa vẻ đẹp trầm mặc của quá khứ và sự năng động, vươn cao của hiện tại dường như phản chiếu chính tâm trạng của Linh lúc này. Cô đang giữ chặt lấy một tình yêu từng rất đẹp đẽ, nhưng cũng đang đứng trước ngưỡng cửa của một tương lai không thể đoán định. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào từ vỉa hè, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó vọng lại… Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đô thị, nhưng trong tai Linh, chúng chỉ như một lớp nền mờ nhạt. Thứ âm thanh duy nhất mà cô thực sự nghe thấy lúc này là nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ đến đáng sợ từ lồng ngực mình.
Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng xen lẫn với mùi nước hoa phảng phất từ những người đi đường lướt qua. Tất cả đều là những hương vị quen thuộc của Sài Gòn, nhưng hôm nay, chúng lại mang một sắc thái khác, như đang cố gắng xâm chiếm, lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng lồng ngực cô vẫn cảm thấy nặng trĩu. Cô vuốt phẳng vạt áo, một hành động vô thức để sắp xếp lại sự hỗn loạn đang bủa vây bên trong.
Cô rút điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình cảm ứng lạnh lẽo. Hộp tin nhắn của Khánh vẫn trống rỗng, không một dòng chữ nào được gửi đi, cũng không có một cuộc gọi nhỡ nào. Linh đã nghĩ đến việc nhắn tin cho anh, một câu hỏi ngắn gọn, trực tiếp, nhưng rồi cô lại gạt đi. Cô không muốn một câu trả lời qua những dòng chữ vô cảm trên màn hình. Cô cần đối mặt, cần nhìn vào đôi mắt anh, cần nghe giọng nói của anh, cần cảm nhận sự dao động trong từng hơi thở của anh để biết được sự thật. Chỉ có như vậy, cô mới có thể chấp nhận, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến đâu.
Tâm trí Linh lúc này như một cuốn phim tua nhanh, chiếu lại những khoảnh khắc cô đơn trong chính mối quan hệ của mình. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Cô đã cố gắng bao nhiêu lần để phá vỡ bức tường vô hình đó, để tìm kiếm một sự kết nối, một lời giải thích. Nhưng đáp lại chỉ là sự mệt mỏi, sự lảng tránh, và cuối cùng là sự im lặng. Sự im lặng đã bào mòn tình yêu của họ từng chút một, khiến nó trở nên cằn cỗi, khô héo.
"Mình phải làm gì bây giờ?" – câu hỏi đó vang vọng trong đầu Linh, không có lời đáp. Cô không còn muốn níu kéo, không còn muốn giả vờ rằng mọi thứ vẫn ổn. Cô yêu Khánh, tình yêu ấy vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt. Nhưng yêu có còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục? Hay tình yêu ấy đã trở thành một gánh nặng mà cả hai đều không thể mang vác nổi? Cô cần một lời giải đáp, không chỉ cho Khánh, mà là cho chính bản thân mình. Cô cần biết liệu tình yêu của họ có thực sự đã cạn kiệt, hay chỉ là đang bị che lấp bởi những áp lực vô hình của cuộc sống.
Linh nắm chặt bàn tay, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Nỗi sợ hãi về việc mất đi Khánh là có thật, nó cuộn xoáy trong dạ dày cô như một cơn bão. Nhưng nỗi sợ hãi về việc tiếp tục sống trong sự mập mờ, trong sự cô đơn cảm xúc còn lớn hơn gấp bội. Cô không thể mãi là một cái bóng bên cạnh người mình yêu, không thể mãi tự lừa dối bản thân rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có thể xé nát trái tim cô.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật dài, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Khi mở mắt ra, thành phố vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng trong đôi mắt Linh đã ánh lên một tia kiên quyết. Cô đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn còn một chút hy vọng mong manh. Hy vọng rằng Khánh sẽ nói ra một điều gì đó khác, một điều gì đó có thể cứu vãn được mối quan hệ này. Dù biết điều đó là vô cùng nhỏ bé, nhưng cô vẫn muốn tin. Cô muốn cho tình yêu của mình một cơ hội cuối cùng, một câu trả lời rõ ràng.
Chiếc taxi rẽ vào một con hẻm nhỏ, tiếng động cơ bỗng trở nên êm ái hơn, thay vào đó là tiếng lách cách của những chiếc lá khô bị gió cuốn qua. Quán Cà Phê 'Hồi Ức' hiện ra trước mắt, như một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố ồn ào. Tấm biển gỗ cũ kỹ với dòng chữ viết tay mềm mại, tường gạch trần, và những chậu cây xanh mướt treo lủng lẳng. Nơi này đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu, biết bao cuộc hội ngộ và chia ly. Và giờ đây, nó sẽ là nơi chứng kiến câu chuyện của cô và Khánh.
Linh bước xuống xe, không khí trong con hẻm mát mẻ hơn đôi chút, mang theo mùi hương thoang thoảng của cà phê rang xay và mùi gỗ cũ. Cô đi thẳng vào quán, ánh mắt lướt qua những bộ bàn ghế gỗ đã sờn cũ, những giá sách chất đầy sách và những vật trang trí cổ điển. Quán vẫn vậy, vẫn giữ được vẻ thanh bình, hoài niệm và lãng mạn như cái tên của nó. Linh chọn một góc quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi ánh đèn vàng dịu hắt vào, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy mơ hồ. Đây là góc mà họ thường ngồi, cùng nhau đọc sách, cùng nhau trò chuyện, hay chỉ đơn giản là im lặng ngắm nhìn những hạt mưa rơi trên mái hiên.
Cô gọi một ly trà nóng, hai tay ôm lấy cốc để tìm chút hơi ấm và trấn an bản thân. Hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay, len lỏi vào từng mạch máu, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá đang bao trùm trái tim cô. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng phát ra từ loa, du dương và trầm bổng, như muốn xoa dịu những tâm hồn đang thổn thức. Tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ từ quầy bar, tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi khác tạo nên một không gian riêng tư, nhưng cũng đầy cô đơn.
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn. Một cơn mưa nhỏ lất phất bắt đầu rơi, đọng lại trên mặt kính những giọt nước long lanh, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo. Cô đã ngồi đợi được mười lăm phút. Mỗi phút trôi qua đều là một thử thách đối với sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm của cô. Cô cảm thấy như mình đang ngồi trên một sợi dây mảnh mai, chênh vênh giữa vực thẳm của nỗi đau và hy vọng mong manh.
Rồi cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở ra. Khánh bước vào, theo sau anh là một làn gió lạnh mang theo hơi ẩm của cơn mưa. Anh vẫn vậy, dáng người cao ráo, hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh nhưng thường mang vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Anh khoác trên mình chiếc áo sơ mi màu xám và quần tây tối màu, trang phục công sở quen thuộc, như thể anh vừa kết thúc một ngày làm việc dài đằng đẵng và vội vã đến đây. Đôi mắt anh sâu hun hút, dưới ánh đèn vàng dịu của quán, chúng ánh lên một vẻ mệt mỏi và nặng trĩu. Anh nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt anh dừng lại ở chỗ Linh đang ngồi. Một cái gật đầu nhẹ, không một nụ cười, anh tiến về phía cô.
Khánh ngồi xuống đối diện Linh, chiếc ghế gỗ khẽ kẽo kẹt dưới sức nặng của anh. Không khí giữa họ đặc quánh bởi sự im lặng và những điều chưa nói, nặng nề hơn cả mùi cà phê rang xay hay mùi gỗ cũ trong quán. Anh đặt chiếc cặp tài liệu xuống cạnh ghế, rồi gỡ kính ra, xoa xoa sống mũi, một thói quen mỗi khi anh mệt mỏi hay căng thẳng.
"Anh mới tan làm hả?" Linh cố gắng bắt đầu câu chuyện, giọng cô khẽ run rẩy, những lời vô nghĩa tuôn ra như một cách để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Cô nhận ra giọng mình nghe thật xa lạ, thật yếu ớt.
Khánh gật đầu, ánh mắt anh lướt qua ly trà nóng của Linh rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi. "Ừm." Anh đáp gọn lỏn, không thêm một lời nào nữa. Sự im lặng lại bao trùm, lần này còn nặng nề hơn. Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sừng sững chắn ngang giữa hai người, một bức tường được xây nên từ những khoảng trống, những lời không nói, và những nỗi cô đơn tích tụ.
Cô biết mình không thể kéo dài màn dạo đầu này thêm nữa. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập lớn đến mức cô sợ Khánh có thể nghe thấy. Linh hít một hơi thật sâu, giữ lại một chút không khí trong phổi, như thể muốn tích trữ đủ dũng khí cho điều sắp nói ra. Cô đặt cốc trà xuống bàn, tiếng ly sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng sắc lạnh, như một nhát cắt vào không khí tĩnh lặng. Hai bàn tay cô đan chặt vào nhau dưới gầm bàn, những ngón tay siết chặt đến tê dại.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô tìm kiếm ánh mắt Khánh. Anh vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt sâu thẳm và xa xăm. Cô cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên. Khánh của cô, người đàn ông cô từng yêu say đắm, giờ đây lại mang một vẻ xa lạ đến thế. Anh ở ngay trước mặt cô, nhưng lại dường như ở một thế giới khác.
"Khánh..." Linh gọi tên anh, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định. Anh giật mình, ánh mắt anh từ khung cửa sổ quay về phía cô. Đôi mắt anh, vốn đã mệt mỏi, giờ đây lại ánh lên một vẻ phức tạp, một sự bất ngờ xen lẫn với một nỗi đau âm ỉ.
"Em... em có chuyện muốn hỏi anh." Cô ngập ngừng, lưỡi như dính vào vòm họng. Dù đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng khi đối mặt với giây phút này, mọi lời nói đều trở nên khó khăn.
Khánh im lặng, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Linh. Cô nhận ra một tia lo lắng thoáng qua trong đôi mắt anh, hay chỉ là sự phản chiếu của chính nỗi lo lắng của cô? Anh không nói gì, chỉ chờ đợi. Sự im lặng của anh, không phải là sự hờ hững, mà là một sự im lặng chất chứa quá nhiều điều, quá nhiều gánh nặng mà anh không thể nói ra.
Linh lấy hết can đảm, nhìn thẳng vào đôi mắt đã quá đỗi xa lạ của Khánh. Ánh mắt cô chất chứa tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng, tất cả những nỗi sợ hãi tột cùng. Cô muốn biết, cô cần biết. Cô không thể tiếp tục sống trong sự mập mờ này nữa.
"Anh..." Linh nuốt khan, giọng cô vỡ òa một chút, nhưng cô vẫn cố gắng giữ cho nó không run rẩy quá nhiều. "Anh... anh còn yêu em không?"
Câu hỏi vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán cà phê, không một tiếng động nào khác có thể lấn át nó. Tiếng nhạc jazz dường như cũng ngừng lại một nhịp. Ánh mắt Khánh tối sầm lại. Anh không trả lời ngay lập tức. Anh nhìn chằm chằm vào Linh, ánh mắt anh trĩu nặng những suy nghĩ, những đấu tranh nội tâm dữ dội. Một khắc, hai khắc, rồi ba khắc... Thời gian như ngừng lại. Sự im lặng của Khánh kéo dài, nó không chỉ là sự im lặng của một người không muốn nói, mà là sự im lặng của một người không biết phải nói gì, của một người đang phải đối mặt với một sự thật quá đỗi đau lòng.
Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô nhìn thấy sự đau khổ ẩn giấu trong đôi mắt anh, sự bất lực và mệt mỏi. Cô biết, cô biết câu trả lời không hề dễ dàng, và có thể là một kết thúc đau lòng. Nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Dù ánh mắt cô vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh, nhưng sâu thẳm trong đó, đã bắt đầu hiện lên một sự chấp nhận dần dần. Sự im lặng của Khánh không phải là một câu trả lời phủ nhận, nhưng nó lại có sức nặng hơn bất kỳ lời nói nào. Nó là một vực thẳm sâu hun hút, nơi tình yêu của họ có lẽ đã rơi xuống mà không cách nào vớt lên được.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.