Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 325: Bình Minh Của Quyết Tâm

Ánh bình minh yếu ớt lách qua khe rèm cửa dày, vẽ nên một vệt vàng nhạt lên chiếc gối trắng tinh khôi, nơi đêm qua vẫn còn in hằn vết đầu của Khánh. Linh nằm bất động trên giường, đôi mắt mở to nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Nỗi mệt mỏi thể chất sau một đêm dài trằn trọc không ngủ được đã bao trùm lấy cô, nhưng kỳ lạ thay, nó không còn đủ sức để lấn át sự tỉnh táo đến khắc nghiệt của tâm trí. Từng mạch suy nghĩ trong đầu cô rõ ràng đến đau đớn, như thể mọi giác quan đã được đẩy đến giới hạn cuối cùng.

Cô nhớ lại quyết định của mình đêm qua, khi khép lại cuốn sổ cũ kỹ đầy ắp những ước mơ dang dở. Một quyết định đau đớn, nhưng cô biết, nó không thể tránh khỏi. Cứ như thể mỗi hơi thở cô hít vào đều mang theo một gánh nặng vô hình, một lời thề im lặng với chính bản thân mình. "Phải rồi, không thể cứ thế này được nữa," cô thì thầm, giọng nói khản đặc như thể đã nói quá nhiều trong giấc mơ, dù thực tế cô chỉ độc thoại trong câm lặng. Giờ phút này, sự mập mờ, sự cô đơn ngay trong chính mối quan hệ của mình đã trở thành một sợi dây thừng vô hình thắt chặt lấy lồng ngực cô, khiến cô không tài nào thở nổi.

Căn phòng vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng của cà phê nguội từ tối qua, hòa lẫn với mùi hoa nhài từ lọ hoa nhỏ đặt trên bàn đầu giường – thứ hoa mà Khánh từng nói rất hợp với vẻ dịu dàng của cô. Mùi hương ấy, lẽ ra phải gợi lên những kỷ niệm ngọt ngào, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót, như một bằng chứng im lặng cho những gì đã mất đi. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ bắt đầu vọng vào từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Linh, nó không mang theo sự tươi sáng hay hy vọng. Thay vào đó, là một cảm giác nặng nề, một sự chờ đợi căng thẳng.

Linh chậm rãi ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống để lộ bờ vai gầy guộc. Cô vuốt nhẹ mái tóc rối bời, những sợi tóc mềm mại lướt qua ngón tay, cảm giác mát lạnh của chúng càng làm cô thêm tỉnh táo. Cô hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng. Từng tế bào trong cơ thể cô đều căng lên, sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì sắp đến. Đôi mắt cô lướt qua khoảng trống bên cạnh, nơi Khánh thường nằm. Chiếc gối vẫn phẳng phiu, không một dấu vết của hơi ấm, của sự hiện diện. Một nỗi trống rỗng không tên lại dâng lên, nhưng cô đã học được cách không để nó nhấn chìm mình. Cô đã quá mệt mỏi với việc níu kéo những điều đã không còn. Giờ đây, cô chỉ muốn một sự thật. Một sự thật trần trụi, dù nó có đau đớn đến mấy, vẫn tốt hơn là sống trong một ảo ảnh mờ nhạt. Cô đứng dậy, đôi chân trần chạm vào nền nhà gỗ mát lạnh, cảm giác đó như một cú sốc nhỏ, nhắc nhở cô về thực tại nghiệt ngã. Mỗi bước chân của cô đều mang theo một ý nghĩa, một sự dứt khoát không thể lay chuyển. Cô nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trở nên rạng rỡ hơn một chút, nhưng không thể xua đi cái bóng đêm đang bao phủ trái tim cô.

Linh bước vào phòng tắm, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu rọi không thương tiếc lên khuôn mặt cô. Cô nhìn mình trong gương, không tránh né. Đôi mắt to tròn vốn dĩ long lanh giờ hơi thâm quầng, là dấu vết của một đêm dài không ngủ. Tuy nhiên, ánh nhìn của cô không còn vẻ ưu tư hay mệt mỏi như thường lệ, mà thay vào đó là một sự sắc sảo, kiên quyết đến lạ thường. Đường nét thanh tú trên khuôn mặt trái xoan của cô như được khắc họa rõ hơn, thể hiện một sự rắn rỏi mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có. Cô nhếch môi, một nụ cười buồn man mác nhưng đầy thách thức, không phải với ai khác mà là với chính bản thân và số phận.

"Phải mạnh mẽ," cô thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô như một mệnh lệnh. "Không thể yếu lòng lúc này." Cô biết, đây là thời khắc quan trọng, một ngã rẽ không thể quay đầu. Dù kết quả có đau đớn đến mấy, cô cũng phải đối mặt. Cô không thể để mình gục ngã, không thể để nước mắt làm mờ đi lý trí. Lần này, cô sẽ không trốn tránh. Cô sẽ không để sự im lặng của Khánh định đoạt số phận của mối quan hệ này nữa. Cô sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời, cho chính mình.

Cô mở vòi nước, tiếng nước chảy róc rách trong không gian tĩnh mịch của phòng tắm. Mùi kem đánh răng bạc hà xộc lên mũi, tươi mát nhưng không đủ để xua đi sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong lồng ngực cô. Cô đánh răng, rửa mặt, mỗi cử chỉ đều chậm rãi, như thể cô đang cố kéo dài thời gian, tận hưởng những khoảnh khắc cuối cùng của sự mập mờ trước khi đối diện với sự thật. Nhưng đồng thời, những động tác đó lại dứt khoát, thể hiện một sự không thể quay đầu. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và hy vọng vào những điều không chắc chắn. Cô đã thay đổi, cô phải thay đổi.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Linh cẩn thận chọn một bộ trang phục công sở gọn gàng: chiếc quần tây màu be nhạt và áo sơ mi lụa màu xanh navy. Không quá nổi bật, không quá cầu kỳ, chỉ đơn giản là những bộ đồ mà cô thường mặc đi làm, với mong muốn trông thật bình thường, như không có gì đặc biệt đang chờ đợi mình trong ngày hôm nay. Nhưng ẩn sâu bên trong, bộ trang phục này như một lớp vỏ bọc, một bộ giáp tinh tế để che giấu những rung động mạnh mẽ đang diễn ra bên trong cô. Cô tự nhủ phải giữ vững sự bình tĩnh này, giữ cho vẻ ngoài của mình không một chút gợn sóng, dù trong lòng đang là cả một đại dương dậy sóng.

Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ đủ để che đi vết thâm quầng dưới mắt, không cố gắng thay đổi bản thân hay tạo ra một hình ảnh khác. Một chút son dưỡng môi, một chút phấn phủ mỏng, đủ để tạo sự tươi tắn nhưng vẫn giữ được nét tự nhiên vốn có. Cô không muốn Khánh nhìn thấy sự yếu đuối hay sự cố gắng thái quá của mình. Cô muốn anh nhìn thấy một Linh trưởng thành, một Linh đã sẵn sàng cho mọi kết quả. Cô vuốt lại mái tóc dài mềm mại, buộc nửa đầu đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú. Mỗi sợi tóc được chỉnh tề, như thể cô đang sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình.

Tiếng chuông điện thoại chợt reo, phá tan sự tĩnh lặng. Đó là tin nhắn nhắc nhở lịch họp buổi sáng. Linh lướt qua, không trả lời. Công việc, áp lực, những điều từng là ưu tiên hàng đầu, giờ đây dường như trở nên quá xa vời, quá nhỏ bé so với gánh nặng đang đè nặng trong tim cô. Cô chọn chiếc túi xách màu đen, kiểm tra lại đồ dùng bên trong – ví tiền, chìa khóa, điện thoại. Tất cả đều gọn gàng, ngăn nắp. Hành động đó, vô thức, như một người phụ nữ độc lập và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô hít một hơi thật sâu cuối cùng, để cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ lọ nước hoa mà Khánh từng tặng, một mùi hương giờ đây chỉ còn là tàn dư của quá khứ. Đã đến lúc rồi, cô tự nhủ. Đã đến lúc đối mặt với sự thật, dù nó có là gì đi nữa.

Linh bước ra khỏi phòng tắm, đứng giữa phòng khách quen thuộc của căn hộ. Ánh nắng ban mai đã len lỏi sâu hơn vào căn phòng, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ và những vật dụng đã gắn bó với cô suốt những năm tháng qua. Ánh mắt cô lướt qua chiếc ghế sofa màu xám, nơi họ từng cuộn tròn vào nhau xem phim vào những tối cuối tuần, chia sẻ những câu chuyện vu vơ và những giấc mơ thầm kín. Rồi đến góc bàn ăn nhỏ, nơi những bữa tối im lặng gần đây đã trở thành nỗi ám ảnh, nhưng trước đó lại là nơi họ chia sẻ những bữa cơm ấm cúng, những tiếng cười giòn tan.

Một thoáng kỷ niệm ùa về, như một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo chút hương vị ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng của quá khứ. Linh cảm nhận được một nỗi xót xa dâng lên trong lồng ngực, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. Cô không còn muốn níu kéo những hồi ức chỉ làm mình thêm đau lòng. Những kỷ niệm đẹp đẽ đó, giờ đây, không còn là điểm tựa mà là những gọng kìm vô hình thắt chặt lấy hiện tại của cô. Thay vào đó, cô tập trung vào mục tiêu duy nhất: tìm ra sự thật. Sự thật về mối quan hệ này, về tương lai của cả hai, về cái tình yêu mà họ vẫn nói là còn nhưng lại không thể ở bên nhau.

Căn hộ im ắng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rì rì và tiếng lách cách của những chiếc lá khô bị gió cuốn qua ban công. Khánh đã rời đi hay vẫn còn ở trong phòng? Linh không chắc, và điều đó càng củng cố quyết tâm của cô. Sự mập mờ này, sự không chắc chắn này, là điều cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô cần một câu trả lời, không phải cho quá khứ đã lùi xa, mà cho tương lai của chính cô và của cả anh. Cô cần biết liệu tình yêu có còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục, hay nó đã trở thành một gánh nặng mà cả hai đều không thể mang vác nổi.

Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng, giữ lại một chút không khí trong phổi trước khi thở ra từ từ. Mỗi hơi thở như một lời khẳng định cho quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Cô bước ra khỏi căn hộ, tay chạm vào nắm cửa kim loại mát lạnh. Tiếng "cạch" nhẹ nhàng khi chốt cửa khớp vào nhau vang lên trong không gian yên ắng, dứt khoát như một tiếng chuông báo hiệu. Mỗi bước chân của cô trên hành lang đều mang theo một nỗi sợ hãi lớn lao về những gì sắp xảy ra, nhưng đồng thời, cũng là một cảm giác giải thoát sắp tới. Cô biết, mình đang bước đi trên một con đường mà ở cuối con đường đó, có thể là sự tan vỡ, nhưng cũng có thể là sự bình yên cho chính mình. Cô đã sẵn sàng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free