Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 324: Đêm Trắng Của Những Câu Hỏi Không Lời

Linh không tài nào chợp mắt. Màn đêm đã đặc quánh bên ngoài cửa sổ, nhưng trong căn hộ, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn ngủ hắt lên trần nhà vẫn chưa tắt, như một đốm lửa cô độc giữa khoảng không vô tận. Cô nằm ngửa, nhìn chằm chằm lên trần, nơi những vân thạch cao hiện lên mờ ảo, giống như những bản đồ của một thế giới xa lạ, không lối thoát. Tiếng quạt trần quay đều đều, nhưng không đủ để xua đi cái nóng bức trong lòng cô, một cái nóng hầm hập của nỗi dằn vặt và sự thất vọng.

Cái lắc đầu nhẹ của Khánh tối qua, cái lắc đầu không phủ nhận, không xác nhận, mà chỉ là một sự từ chối, một lời tuyên bố rằng những kỷ niệm đã từng là mạch nguồn của hạnh phúc giờ đây trở nên vô nghĩa, hoặc quá nặng nề để anh chạm vào – hình ảnh đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh. Nó không dữ dội như một lời cãi vã, không đau đớn như một sự phản bội, nhưng lại có sức tàn phá ghê gớm hơn bất cứ điều gì. Nó như một nhát dao được rút ra chậm rãi, từ từ khoét rỗng trái tim cô, để lại một khoảng trống hoác, lạnh lẽo.

Cô trở mình, tấm chăn mỏng manh quấn chặt lấy cơ thể gầy gò, nhưng không mang lại chút ấm áp nào. Mùi hương của Khánh vẫn còn vương vấn trên gối, một mùi hương quen thuộc đến ám ảnh, nhắc nhở cô về một sự hiện diện đã từng gần gũi đến thế. Nhưng giờ đây, sự gần gũi ấy chỉ là vỏ bọc cho một khoảng cách vô hình, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người. Cô vùi mặt vào gối, cố gắng hít thật sâu, như muốn níu giữ chút hơi ấm tàn phai. Nhưng càng cố gắng, cô càng nhận ra sự thật phũ phàng: hơi ấm đó đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự trống rỗng.

Linh ngồi bật dậy, hơi thở đứt quãng. Cô không thể tiếp tục nằm đó, đắm chìm trong sự dằn vặt và những câu hỏi không lời. Phòng ngủ như một cái lồng chật chội, nhốt giữ mọi nỗi niềm của cô. Cô bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Cái lạnh lan tỏa từ lòng bàn chân, chạy dọc theo sống lưng, nhưng không thể làm tê liệt được dòng suy nghĩ hỗn loạn đang chảy trong đầu cô.

Cô đi ra ban công, nơi một cơn gió nhẹ chợt thổi qua, làm lay động những chiếc lá cây cảnh. Không gian thành phố đêm khuya vẫn còn lác đác ánh đèn, những chấm vàng cam leo lét như những đốm lửa tàn của một giấc mơ dang dở. Tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ xa, một âm thanh đều đều, buồn bã, như tiếng thở dài của cả thành phố đang chìm trong giấc ngủ. Nhưng Linh thì không ngủ được. Cô không thể.

"Thế này là đủ rồi..." Linh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. "Mình không thể chịu đựng thêm nữa." Cảm giác cô đơn cảm xúc, cái cảm giác một mình chống chọi với thế giới, một mình vun đắp cho một mối quan hệ mà dường như chỉ mình cô còn cố gắng – nó đã bào mòn cô đến tận cùng. Cô không sợ những cơn bão lớn, không sợ những thử thách hiển hiện, mà cô sợ nhất là sự bào mòn âm thầm này, sự mục ruỗng từ bên trong, không tiếng động.

Cô đứng tựa vào lan can, hai tay ôm lấy vai, cố gắng giữ chặt chút hơi ấm cuối cùng. Nỗi đau không phải là một nhát cắt sắc lẹm, mà là hàng ngàn vết cứa nhỏ li ti, không ngừng rỉ máu, không ngừng làm cô kiệt sức. Cô nhớ lại ánh mắt của Khánh khi anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng và mệt mỏi. Cô nhớ cái cách anh tránh né bức ảnh, tránh né ký ức. Anh đã từng là người nguyện ý che chở cô dưới mọi cơn mưa, người hứa hẹn sẽ nắm tay cô đi qua mọi khó khăn. Vậy mà giờ đây, chính anh lại là người từ chối đối diện với cơn mưa ký ức, từ chối chạm vào những lời hứa ngày xưa.

"Anh ấy có còn yêu mình không?" Câu hỏi này không phải lần đầu tiên xuất hiện trong đầu Linh, nhưng đêm nay, nó nặng nề hơn bao giờ hết. Nó không còn là một nỗi băn khoăn mơ hồ, mà là một sự giày vò, một tiếng kêu cầu cứu từ sâu thẳm tâm hồn. "Hay chỉ là thói quen?" Cô tự hỏi. Một thói quen đã quá lâu, quá ăn sâu vào cuộc sống của cả hai, đến nỗi việc buông bỏ nó trở thành một điều quá khó khăn, quá đáng sợ. Nhưng một tình yêu chỉ vì thói quen thì có khác gì một ngọn nến đã cháy hết sáp, chỉ còn lại một cái bấc khô héo, lay lắt trong gió.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên má, mang theo chút hơi lạnh ẩm. Trong bóng tối của tâm trí, cô thấy lại hình ảnh mình và Khánh dưới cơn mưa Đà Lạt ngày nào, hai cơ thể quấn quýt, hai tâm hồn hòa làm một. Nụ cười rạng rỡ của anh, ánh mắt tràn đầy tình yêu của cô. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một bức tranh phai màu, một kỷ niệm xa xôi, như thể nó thuộc về một kiếp sống khác, một Linh khác, một Khánh khác.

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Không thể giả vờ như không có gì xảy ra nữa. Không thể tiếp tục sống trong sự mập mờ, trong sự cô đơn ngay cả khi có người bên cạnh. Trâm đã nói đúng, cô cần phải đối mặt với sự thật. Dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy, dù nó có xé nát trái tim cô thành từng mảnh vụn, cô cũng phải biết.

"Mình cần một câu trả lời," Linh tự nhủ, giọng nói giờ đây đã kiên định hơn, không còn run rẩy như trước. Nó là một lời thề nguyện, một quyết tâm được thắp lên từ đống tro tàn của hy vọng. "Dù đau đớn thế nào cũng phải biết." Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự mù quáng, trong những lời hứa hẹn đã hóa thành mây khói. Cô xứng đáng được biết, xứng đáng được đối xử chân thật, dù sự chân thật đó có là lời chia tay. Nỗi sợ hãi mất mát vẫn còn đó, nhưng khao khát được giải thoát khỏi sự mập mờ còn lớn hơn. Cô cần một điểm dừng, một dấu chấm hết cho sự dằn vặt này, để rồi sau đó, cô có thể bắt đầu lại, dù là một mình, dù có phải đối mặt với một tương lai mờ mịt chưa định hình. Hơi lạnh từ nền gạch không còn thấm vào da thịt cô nữa, thay vào đó là một cảm giác bừng tỉnh, một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm tâm hồn. Cô biết, đêm nay, một cánh cửa đã khép lại, và một cánh cửa khác, dù vẫn còn ẩn mình trong màn sương mờ, đang chờ cô mở ra.

***

Bình minh đến, mang theo một màu nắng dịu nhẹ, trải vàng lên khung cửa sổ của căn hộ Linh. Sau một đêm trắng trằn trọc, đôi mắt cô quầng thâm, nhưng ánh nhìn không còn vẻ hoang mang, lạc lối như trước. Thay vào đó là một sự kiên định lạ lùng, như thể cô vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt và đã tìm thấy con đường cho riêng mình. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, tiếng xe cộ bắt đầu vọng lên từ xa, đánh thức thành phố sau một giấc ngủ dài. Mùi hoa nhài dịu nhẹ từ chậu cây nhỏ trên ban công len lỏi vào phòng, hòa cùng chút mùi nến tàn còn vương lại từ tối qua, tạo nên một bản giao hưởng của những cảm xúc lẫn lộn.

Linh bước vào bếp, đôi chân trần vẫn chạm nhẹ trên nền gạch lạnh. Cô với lấy chiếc ấm, đổ nước vào và bật bếp. Tiếng nước sôi lách tách, đều đều, như một nhịp điệu quen thuộc đến nao lòng. Cô pha một ly cà phê nóng, mùi hương thơm nồng của cà phê rang xay lan tỏa khắp căn bếp, đánh thức các giác quan đang còn mơ màng của cô. Cô rót cà phê vào chiếc cốc sứ trắng ngà, hai tay ôm lấy cốc, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay. Cái ấm áp này, nó thật hơn, chân thật hơn bất cứ sự gần gũi ảo ảnh nào mà cô đã cố gắng níu kéo trong những ngày qua.

Cô ngồi xuống bàn ăn, nơi tối qua hai người đã có một bữa tối im lặng đến đáng sợ. Chiếc bàn gỗ sồi vẫn còn vương lại chút mùi thức ăn nguội lạnh, một minh chứng cho sự trống rỗng của một bữa ăn, một cuộc trò chuyện không hồi kết. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm mỏng, tạo thành những vệt sáng vàng cam nhảy múa trên mặt bàn, nơi tối qua Linh đã đặt bức ảnh Đà Lạt. Giờ đây, bức ảnh đã được cất đi, không còn một vết tích nào của sự hoài niệm.

Tay cô vô thức lướt trên mặt bàn, rồi dừng lại ở một vật quen thuộc: một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian. Đó là cuốn sổ ghi chép chung của cô và Khánh, nơi họ đã từng cẩn thận ghi lại những ước mơ, những kế hoạch, những mục tiêu nhỏ nhặt cho tương lai. Những dòng chữ đã nhòe đi, những hình vẽ nguệch ngoạc của những ngôi nhà nhỏ, những chuyến đi xa, những dự định cho một gia đình nhỏ – tất cả giờ đây như đang chế giễu thực tại phũ phàng.

Linh khẽ mở cuốn sổ. Những trang giấy vàng úa hiện ra, mang theo mùi giấy cũ và mùi của những kỷ niệm đã xa. Cô lật từng trang, đôi mắt lướt qua những dòng chữ viết vội vàng, những nét vẽ ngây ngô. Có một trang, Khánh đã vẽ một ngôi nhà nhỏ với hàng rào trắng, bên cạnh là một cây táo sai trĩu quả. Bên dưới, anh viết nguệch ngoạc: "Ngôi nhà của chúng ta, Linh à. Anh sẽ làm cho em một vườn táo thật to." Cô nhớ lại ngày đó, anh đã vẽ nó với tất cả sự nhiệt thành, đôi mắt anh lấp lánh niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Còn cô, cô đã dựa vào vai anh, cười khúc khích và tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa ấy.

"Chúng ta đã từng có nhiều hơn thế này," Linh thì thầm, ngón tay khẽ vuốt ve những dòng chữ đã bạc màu. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng, nhưng không còn là nỗi đau quặn thắt như trước. Nó là sự chiêm nghiệm, sự chấp nhận về một quá khứ huy hoàng nhưng đã lụi tàn. Cô không còn khóc, không còn cố gắng níu kéo. Chỉ là một sự tiếc nuối nhẹ nhàng, như một làn khói mỏng tan vào không khí.

Cô lật đến trang cuối cùng, nơi những dòng chữ dang dở đột ngột dừng lại. Một kế hoạch về chuyến đi biển vào mùa hè năm sau, một dự định về việc học thêm tiếng Anh, một ghi chú nhỏ về việc cùng nhau nấu ăn mỗi tối cuối tuần. Tất cả đều bị bỏ dở, như một bộ phim đang hay thì bị cắt ngang.

"Tại sao anh lại thay đổi? Hay là mình đã thay đổi?" Linh đặt câu hỏi, không phải để tìm kiếm câu trả lời từ Khánh, mà là một sự tự vấn sâu sắc. Cô đã cố gắng hiểu anh, cố gắng chấp nhận sự mệt mỏi của anh, sự xa cách của anh. Cô đã tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải kiên nhẫn. Nhưng sự kiên nhẫn có giới hạn, và sự mạnh mẽ cũng có lúc cạn kiệt. Cô đã thay đổi, cô nhận ra điều đó. Cô đã trở nên yếu đuối hơn, nhạy cảm hơn, khao khát được yêu thương và thấu hiểu hơn bao giờ hết. Nhưng đó có phải là một sự thay đổi xấu? Hay chỉ là một phần tất yếu của việc trưởng thành, của việc đối diện với những góc khuất trong một mối quan hệ?

Linh khẽ khép cuốn sổ tay lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Tiếng "cạch" rất nhỏ, nhưng đủ để vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một sự rõ ràng đến lạnh lùng. Cô không thể tiếp tục giả vờ nữa. Cô không thể sống trong sự mập mờ này thêm một phút giây nào.

Cô cầm điện thoại di động lên, màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của cô. Cô mở ứng dụng tin nhắn, ngón tay lướt trên bàn phím. Cô gõ vài chữ, rồi lại xóa. "Anh ơi, chúng ta cần nói chuyện." Không, quá đột ngột. "Anh có rảnh không?" Không, quá hời hợt. Cô gõ rồi xóa, gõ rồi xóa. Mỗi từ ngữ đều trở nên nặng trĩu, mỗi câu chữ đều mang một sức nặng của số phận.

Cuối cùng, cô đặt điện thoại xuống. Cô biết, một tin nhắn không thể truyền tải hết những gì cô muốn nói, những gì cô cần hỏi. Cô cần đối mặt trực tiếp. Cô cần nhìn vào mắt anh, cần nghe câu trả lời từ chính miệng anh. Dù câu trả lời đó có là gì đi nữa, cô cũng đã sẵn sàng để đón nhận.

Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng. Ánh mắt cô kiên định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng vàng óng lên những tòa nhà cao tầng. Một ngày mới đã bắt đầu, và cô biết, cuộc đời cô cũng sắp bước sang một chương mới. Cô cần phải biết. Cô xứng đáng được biết. Cô xứng đáng được giải thoát khỏi gánh nặng của những câu hỏi không lời. Quyết định đã được đưa ra. Dù nó có đưa cô đến đâu, cô cũng sẽ bước đi. Cái lắc đầu của Khánh tối qua, sự im lặng của anh, đã không còn là điều khiến cô gục ngã, mà là ngọn lửa thắp lên ý chí kiên cường trong cô. Cô sẽ đối mặt với anh, không phải để níu kéo, mà để tìm kiếm sự thật, tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Cô biết, câu hỏi định mệnh đó, khi được thốt ra, sẽ thay đổi tất cả, mãi mãi. Nhưng giờ đây, cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free