Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 323: Hồi Ức Mong Manh Giữa Khoảng Trống
Tiếng mưa ngoài kia vẫn rả rích, như tiếng lòng Linh đang rỉ rả không ngừng. Cái ôm của Trâm dẫu ấm áp đến đâu cũng không thể xua đi hết cái lạnh lẽo đã bén rễ sâu trong trái tim cô. Linh biết Trâm nói đúng. Cô không thể mãi sống trong mơ hồ, không thể cứ mãi bám víu vào một sợi chỉ tình yêu đã sờn cũ và mong manh đến mức chỉ chực đứt đoạn. Nhưng đối diện với sự thật, với cái mà cô vẫn gọi là “câu hỏi định mệnh”, lại là cả một vực sâu hun hút mà cô chưa dám chạm tới.
Rời quán cà phê “Hồi Ức”, Linh bước đi trong màn đêm Sài Gòn ẩm ướt, đôi vai rũ xuống nặng nề hơn bao giờ hết. Phố xá vẫn đông đúc, ánh đèn vàng hắt lên những con người vội vã, nhưng trong mắt Linh, tất cả chỉ là một mảng mờ nhạt, vô nghĩa. Nỗi sợ hãi về việc mất Khánh, dù anh vẫn đang ở đây, vẫn còn hiện hữu, gặm nhấm cô từng chút một. Nhưng sau cuộc trò chuyện với Trâm, một tia lửa nhỏ bé của sự quyết tâm đã nhen nhóm. Nếu cô phải đối diện, thì hãy đối diện một cách rõ ràng nhất.
Đêm đó, Linh trở về căn hộ quen thuộc, nơi mà từng góc nhỏ đều in đậm dấu chân của hai người, nhưng giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến gai người. Cô nhìn quanh, nhìn những vật dụng hàng ngày, nhìn tấm ảnh cưới đặt trên tủ sách, nhìn chiếc ghế sofa nơi Khánh thường ngồi sau những giờ làm việc mệt mỏi. Một cảm giác thôi thúc trỗi dậy trong lòng cô – cô muốn níu kéo, muốn tìm lại những gì đã mất, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi của ngày xưa.
Sáng hôm sau, Linh quyết định không đi làm sớm như mọi khi. Cô dành thời gian đi chợ, chọn mua những nguyên liệu tươi ngon nhất mà Khánh yêu thích. Cô muốn nấu một bữa tối thật đặc biệt, một bữa tối mà cô hy vọng có thể hàn gắn những rạn nứt vô hình. Trong tâm trí cô, bữa ăn không chỉ là thức ăn, mà là một lời mời gọi, một lời thì thầm của tình yêu mà cô vẫn còn cất giữ. Cô tự tay sắp xếp bàn ăn, đặt một chiếc khăn trải bàn màu kem nhẹ nhàng, bày biện những đĩa thức ăn một cách cẩn thận.
Khi màn đêm buông xuống, Linh thắp một cây nến thơm nhỏ ở giữa bàn. Ánh sáng vàng dịu dàng của ngọn nến hắt lên không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn như những ngày đầu họ mới về chung một nhà. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ cây nến hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng, tạo nên một sự dễ chịu hiếm có trong căn hộ vốn đã quá quen thuộc. Linh mặc một chiếc váy lụa đơn giản, mái tóc buông xõa mềm mại, đôi mắt tuy vẫn còn vương vấn nét buồn nhưng đã ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. Cô ngồi đợi, tim đập thình thịch, một cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng len lỏi trong từng thớ thịt.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Khánh về.
Anh bước vào, dáng người cao ráo hơi gầy nay càng thêm tiều tụy dưới ánh đèn hành lang mờ ảo. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính quen thuộc giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi hằn sâu, đôi mắt sâu trũng và vô hồn. Anh đặt chiếc cặp da xuống sàn nhà một cách nặng nề, tiếng "thịch" vang lên khô khốc. Khánh không nhìn Linh ngay, anh chỉ đảo mắt qua căn phòng, rồi dừng lại ở bàn ăn đang sáng đèn. Một thoáng ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự mệt mỏi thường trực.
"Anh về rồi," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu sự run rẩy. Cô đứng dậy, tiến lại gần anh, nhưng chỉ dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ, không quá thân mật, không quá xa cách. Cô không dám ôm anh, sợ rằng sự tiếp xúc sẽ chỉ làm anh thêm khó chịu, thêm gánh nặng.
Khánh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu cụt lủn, gần như vô thức. "Ừ," anh đáp, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. Anh không thay quần áo, chỉ nới lỏng cà vạt, rồi chậm rãi bước về phía bàn ăn. Anh kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện Linh, vai rũ xuống, như thể mọi gánh nặng của thế giới đang đè nặng lên đôi vai anh.
Sự im lặng lại bao trùm căn phòng. Lần này, nó không còn là sự im lặng ấm áp của những cặp đôi đang chìm đắm trong hạnh phúc, mà là một bức tường vô hình, lạnh giá và kiên cố, chia cắt hai con người đang ngồi đối diện nhau. Tiếng ly đĩa va chạm khẽ khàng khi Linh gắp thức ăn vào bát cho Khánh, tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào nhau khi họ bắt đầu bữa ăn. Những âm thanh nhỏ bé ấy càng làm nổi bật sự trống rỗng trong không gian.
"Anh... công việc hôm nay có bận lắm không?" Linh dè dặt hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng và hy vọng, mong chờ một lời chia sẻ, dù chỉ là nhỏ nhoi. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút ánh lửa của ngày xưa, một chút sự kết nối mà cô từng biết.
Khánh ngừng đũa, anh day day thái dương, biểu hiện của sự mệt mỏi tột độ. "Cũng như mọi khi thôi," anh đáp, giọng anh trầm đục, không một chút cảm xúc. Anh không nhìn Linh, chỉ tập trung vào đĩa thức ăn trước mặt, ăn một cách máy móc, như thể đang hoàn thành một nghĩa vụ.
Linh cảm thấy một sự thất vọng len lỏi trong lòng, nhưng cô vẫn cố gắng không bỏ cuộc. "Em thấy anh dạo này gầy đi nhiều. Anh nhớ ăn uống đầy đủ vào nhé. Đừng vì công việc mà bỏ bê sức khỏe." Cô gắp thêm một miếng thịt vào bát anh, như một hành động vô thức của sự quan tâm.
Khánh chỉ khẽ khàng "Ừ," rồi lại tiếp tục ăn. Anh không ngước lên, không mỉm cười, không một lời cảm ơn. Đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chú vào đĩa thức ăn, hoặc lảng tránh ra ngoài cửa sổ tối đen, nơi những ánh đèn thành phố lập lòe không ngừng nghỉ. Nụ cười của anh, nếu có, cũng chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Anh trông như một người xa lạ, một vị khách lạ trong chính căn bếp của họ.
Linh nhìn anh, lòng cô quặn thắt. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn kể cho anh nghe về ngày của cô, về những gì cô đã nghĩ, đã cảm thấy. Cô muốn anh hỏi cô, muốn anh quan tâm, muốn anh thể hiện rằng anh vẫn còn ở đây, thực sự ở đây cùng cô. Nhưng những lời muốn nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Cô sợ. Sợ rằng những lời của cô sẽ chỉ làm anh thêm mệt mỏi, thêm khó chịu. Sợ rằng cô sẽ chỉ nhận lại sự im lặng, hoặc những câu trả lời cụt lủn, vô hồn.
Bữa tối trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Mỗi tiếng ly đĩa va chạm, mỗi tiếng nhai nuốt đều trở nên quá lớn, quá rõ ràng, như đang tố cáo sự trống rỗng giữa hai người. Mùi hương hoa nhài và thức ăn ngon lành giờ đây lại hóa thành một lời châm biếm, một sự đối lập nghiệt ngã với bầu không khí nặng nề, lạnh lẽo bao trùm. Linh cảm thấy mình như một diễn viên đang độc thoại trên sân khấu, còn Khánh chỉ là một khán giả bất đắc dĩ, thờ ơ và mệt mỏi.
Sau bữa ăn, Linh lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa. Mỗi động tác của cô đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng quý giá. Khánh ngồi tại bàn, vẫn giữ nguyên tư thế mệt mỏi, đôi mắt nhìn xa xăm. Anh không đề nghị giúp đỡ, không một lời nói. Anh chỉ đơn giản là ở đó, một sự hiện diện vật lý mà thôi.
Khi đã dọn dẹp xong, Linh không vào phòng ngủ ngay. Cô lại ngồi xuống đối diện Khánh, đôi tay cô nắm chặt một vật nhỏ đã được giấu kỹ trong túi váy. Đó là một bức ảnh cũ, một kỷ vật của những ngày tháng tươi đẹp mà cô vẫn luôn trân trọng.
Linh nhìn vào bức ảnh, rồi ngước lên nhìn Khánh, cố gắng bắt gặp ánh mắt anh. Nhưng anh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn thành phố. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hết can đảm.
“Anh… anh còn nhớ bức ảnh này không?” Giọng cô khẽ khàng, như một tiếng gió thoảng qua. Cô đưa bức ảnh ra, tấm ảnh chụp chung của hai người dưới cơn mưa bất chợt ở Đà Lạt, vào cái ngày họ vừa mới yêu nhau. Trong ảnh, Khánh đang ôm Linh thật chặt, khuôn mặt anh rạng rỡ nụ cười, đôi mắt anh tràn đầy tình yêu. Linh dựa vào lòng anh, khuôn mặt cô ửng hồng vì hạnh phúc, đôi mắt long lanh ngước nhìn anh.
Nụ cười trong ảnh sao mà rạng rỡ, hạnh phúc đến thế. Khác xa với vẻ mệt mỏi, u uẩn của Khánh hiện tại, và cả đôi mắt đầy ưu tư của Linh.
Khánh khẽ quay đầu lại, ánh mắt anh lướt qua bức ảnh một cách hờ hững, không một chút biểu cảm. Anh không cầm lấy nó, không một cử động nào cho thấy anh muốn chạm vào kỷ niệm cũ.
“Hôm đó… trời mưa to lắm, anh nhỉ?” Linh tiếp tục, giọng cô nghẹn lại, từng lời nói như được bóc tách từ trái tim cô. “Mưa như trút nước ấy, nhưng mình vẫn vui vẻ chạy dưới mưa, nắm tay nhau. Anh đã ôm em chặt đến thế nào, nói rằng mình sẽ luôn ở bên nhau dù có chuyện gì xảy ra, dù có khó khăn đến mấy đi chăng nữa.”
Ký ức ùa về, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Linh nhớ rõ cái cảm giác ấm áp khi được anh ôm trọn, mùi mưa và mùi đất hòa quyện, và cả lời hứa hẹn ngọt ngào, chân thành mà anh đã thì thầm bên tai cô. Cô nhớ ánh mắt anh khi ấy, tràn đầy lửa nhiệt và hy vọng. Cô nhìn vào mắt Khánh bây giờ, chỉ thấy một sự trống rỗng, một nỗi mệt mỏi vô tận.
Khánh chỉ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút hết mọi gánh nặng trong lòng. Anh khẽ dịch người, vai anh rũ xuống thêm một chút, như thể lời nói của Linh, những kỷ niệm tươi đẹp ấy, lại trở thành một gánh nặng khác đè lên anh. Anh vẫn không nhìn vào mắt cô, đôi mắt anh vẫn lảng tránh, nhìn xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo. Anh không phủ nhận, cũng không khẳng định. Chỉ là một sự im lặng đáng sợ.
“Anh… anh còn nhớ không?” Linh hỏi lại, giọng cô run rẩy, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Đó là một câu hỏi cầu xin, một tiếng kêu tuyệt vọng để níu kéo một chút gì đó của ngày xưa, một chút kết nối đã từng tồn tại. Cô khao khát một phản ứng, dù chỉ là một cái gật đầu nhỏ, một ánh mắt thoáng qua của sự hoài niệm.
Khánh vẫn im lặng. Anh không đáp lại, không nhìn Linh. Khuôn mặt anh vô cảm, như một bức tượng đá. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để trái tim Linh tan vỡ thành ngàn mảnh. Cái lắc đầu đó không phải là "không nhớ", mà là một sự chối bỏ, một sự từ chối đối diện với quá khứ, một lời tuyên bố rằng những kỷ niệm ấy, giờ đây, không còn quan trọng, hoặc quá đau đớn để anh có thể chạm vào.
Linh cảm thấy toàn thân mình run lên. Bức ảnh chụp chung dưới mưa, biểu tượng của một tình yêu vô tư, hạnh phúc, giờ đây trở nên lạnh lẽo trong tay cô. Cô từ từ hạ tay xuống, để bức ảnh úp mặt trên mặt bàn, như thể muốn che giấu đi sự thật nghiệt ngã. Tiếng mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng trong lòng Linh, một cơn giông bão lớn đang bắt đầu. Cô biết, mọi nỗ lực của cô, mọi sự níu kéo, đều đã trở thành vô vọng. Khoảng cách giữa cô và Khánh không thể lấp đầy bằng những kỷ niệm xưa cũ, không thể sưởi ấm bằng ngọn nến thơm hay bữa ăn thịnh soạn. Anh đã quá mệt mỏi, quá xa cách để có thể quay đầu lại.
Linh biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật trần trụi nhất. Câu hỏi định mệnh mà Trâm đã nhắc đến, giờ đây, không còn là một nỗi sợ hãi mơ hồ nữa, mà là một sự cần thiết, một lối thoát duy nhất để cô tìm lại chính mình. Cô cần một câu trả lời, không phải cho quá khứ, mà cho tương lai mịt mờ của chính cô. Và cô biết, câu trả lời đó, dù có đau đớn đến mấy, cũng sẽ thay đổi mọi thứ, mãi mãi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.