Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 322: Hồi Ức Đổ Vỡ Và Nỗi Sợ Hãi Vô Định

Đêm dài trôi qua trong vô vọng, chỉ còn lại những mảnh vỡ của hồi ức và một khoảng không lạnh lẽo. Linh nhẹ nhàng quay lưng lại với Khánh, cuộn tròn trong chăn, cố gắng kìm nén tiếng thở dài và những giọt nước mắt sắp trào ra. Chiếc chăn ấm áp không thể xoa dịu được nỗi cô đơn đang cào xé tâm can cô. Cô nhắm mắt lại, hy vọng sẽ tìm thấy một chút bình yên trong giấc ngủ, dù biết rằng khi tỉnh dậy, cảm giác mình là người lạ trong mái nhà chung này sẽ vẫn còn nguyên vẹn. Sự trầm tính và né tránh của Khánh, cùng với nỗi cô đơn ngày càng lớn của Linh, đang đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực, từng chút một, chuẩn bị cho một cuộc đối diện không thể tránh khỏi, một câu hỏi định mệnh sẽ sớm được thốt ra.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng của một ngày mới len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Bình minh vốn dĩ mang theo hy vọng và sự khởi đầu, nhưng với Linh, nó chỉ là một lời nhắc nhở rằng một ngày nữa lại bắt đầu, và cô lại phải đối mặt với những khoảng trống không tên. Cô tỉnh giấc, cảm giác nặng nề vẫn đeo bám như một lớp sương mù không thể xua tan. Khánh đã rời đi từ lúc nào, chỉ còn lại hơi ấm phảng phất trên chiếc gối bên cạnh, một dấu vết mờ nhạt của sự hiện diện mà cô khó lòng chạm tới. Căn hộ của họ, vốn được kiến tạo bằng tình yêu và những ước mơ chung, nay bỗng trở nên rộng lớn và trống trải lạ thường. Mỗi góc nhà, mỗi vật dụng đều thấm đẫm hồi ức, nhưng những hồi ức ấy giờ đây lại mang một màu sắc u hoài, như những tấm ảnh cũ đã phai màu.

Linh ngồi dậy trên giường, vươn vai một cách mệt mỏi. Đôi mắt cô sưng húp, hằn lên những vệt đỏ li ti từ đêm trằn trọc không ngủ. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi mà lẽ ra phải có một tương lai rõ ràng, một con đường được vẽ nên bằng những kế hoạch của cả hai. Nhưng tất cả giờ đây chỉ là một màn sương mờ mịt, đặc quánh sự hoang mang và nỗi sợ hãi. Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt thông báo từ công việc, từ các ứng dụng xã hội, nhưng không có bất kỳ tin nhắn nào từ Khánh. Không một lời chúc buổi sáng, không một câu hỏi thăm, không một dòng chữ nào cho thấy anh nhớ đến sự tồn tại của cô. Sự im lặng ấy không phải là điều xa lạ, nó đã trở thành một phần của nhịp sống thường nhật, một thói quen đau lòng. Nhưng mỗi lần nó lặp lại, nỗi tủi thân trong Linh lại dâng lên, như một vết thương cũ bị cứa lại.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ lạnh buốt, cảm giác ấy xuyên thẳng vào tim. Linh đi ra ban công, hít thở làn không khí trong lành của buổi sớm mai. Những hạt sương đêm vẫn còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt. Thành phố bắt đầu thức giấc với những âm thanh quen thuộc: tiếng xe cộ vội vã, tiếng còi xe inh ỏi từ xa, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, hối hả và không ngừng nghỉ, nhưng Linh lại cảm thấy mình như bị tách biệt khỏi dòng chảy ấy, như một hòn đảo nhỏ cô độc giữa đại dương.

Cô trở vào, pha cho mình một tách trà nóng. Hương trà thanh khiết lan tỏa khắp căn bếp, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Linh ngồi xuống bàn ăn, nơi mà mỗi buổi sáng, cô vẫn thường chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Giờ đây, chỉ còn một bộ chén đĩa đơn độc, một chiếc ghế trống rỗng đối diện. Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, những cái chạm tay vô thức, những ánh mắt lảng tránh. Khánh, người đàn ông mà cô đã từng nghĩ là cả thế giới của mình, giờ đây như một người khách trọ, một bóng hình xa lạ trong chính mái nhà này. Cô cố gắng lý giải, cố gắng biện minh cho anh bằng những áp lực công việc, những gánh nặng tài chính mà cô đã vô tình nghe được từ cuộc gọi đêm nọ. Cô hiểu anh mệt mỏi, cô hiểu anh đang gồng gánh. Nhưng tại sao anh không chia sẻ? Tại sao anh lại tự mình xây nên một bức tường vô hình, ngăn cách cô với những lo toan lớn nhất của anh? Nỗi tủi thân dâng trào, hòa lẫn với sự bất lực. Cô muốn ôm anh, muốn nói rằng cô sẽ ở bên anh, cùng anh gánh vác. Nhưng anh lại không cho cô cơ hội đó. Anh né tránh, anh im lặng, anh đẩy cô ra xa một cách vô thức.

“Mình không thể tiếp tục thế này được nữa,” Linh khẽ thốt lên, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian vắng lặng. Câu nói ấy không phải là một lời trách móc, mà là một sự chấp nhận chua xót cho thực tại. Cô không thể cứ mãi cố gắng níu giữ một sợi dây đã quá lỏng lẻo, không thể cứ mãi là người duy nhất cố gắng bơi ngược dòng. Cô cảm thấy mệt mỏi đến tận cùng, cạn kiệt cả sức lực lẫn tinh thần. Nỗi cô đơn và sự xa lạ đã trở thành những người bạn đồng hành không mời mà đến, gặm nhấm tâm hồn cô từng chút một. Linh nhận ra, cô không thể giữ mọi thứ một mình được nữa. Cô cần một người để chia sẻ, một người để lắng nghe, một người để giúp cô tháo gỡ mớ bòng bong trong lòng.

Đôi mắt cô lướt qua danh bạ điện thoại, dừng lại ở cái tên Trâm. Người bạn thân, người luôn ở đó, luôn sẵn lòng lắng nghe những tâm tư nhỏ nhặt nhất của cô. Một tia hy vọng le lói, mong manh như ngọn nến trước gió. Linh hít một hơi thật sâu, ngón tay run run nhấn vào nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi như gõ vào nhịp đập của trái tim cô.

***

Chiều muộn, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, gõ nhẹ lên mái hiên và cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, buồn bã. Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, hoài niệm của một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo. Tường gạch trần loang lổ vết thời gian, bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Sách xếp chồng lên nhau trên kệ, những vật trang trí cổ điển gợi nhớ về một thời đã xa. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và một chút hương trà hoa thoang thoảng. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách. Bầu không khí thanh bình, lãng mạn, nhưng cũng đủ sâu lắng để người ta tìm về những góc khuất trong tâm hồn.

Linh và Trâm ngồi ở một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra những hạt mưa nhảy nhót trên mặt đường ướt át. Linh trông tiều tụy đến khó nhận ra. Dáng người thanh mảnh của cô dường như càng gầy đi, đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ sưng húp, thâm quầng, ánh lên vẻ mệt mỏi và ưu tư sâu sắc. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa hờ hững, nhưng không còn vẻ mượt mà, bồng bềnh mà chỉ như một vầng mây nặng trĩu. Trang phục của cô hôm nay đơn giản đến mức nhạt nhòa, một chiếc áo len mỏng màu xám và quần jeans, hoàn toàn không có chút sức sống nào.

Trâm, người bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, nhìn Linh bằng ánh mắt đầy lo lắng. Vẻ trẻ trung, có chút điệu đà thường ngày của Trâm đối lập hoàn toàn với sự u buồn của Linh. Trâm vội nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bạn.

“Trời ơi, Linh! Cậu sao thế này?” Trâm thốt lên, giọng nói biểu cảm thường ngày giờ pha lẫn sự kinh ngạc và xót xa. “Tớ gọi cho cậu mãi mà cậu không nghe máy, tớ lo muốn chết!”

Linh mím môi, cố nặn ra một nụ cười nhạt nhòa, nhưng đôi mắt cô lại rưng rưng. “Tớ xin lỗi, Trâm. Tớ… tớ không có tâm trạng.”

Trâm siết nhẹ bàn tay Linh, ánh mắt đầy cảm thông. “Không sao đâu, cậu cứ từ từ. Cậu muốn uống gì không? Hay ăn chút bánh ngọt cho đỡ mệt?”

Linh lắc đầu nhẹ. “Tớ chỉ muốn… ngồi đây với cậu một lát. Tớ… tớ mệt quá Trâm à.” Giọng cô khản đặc, như thể đã khóc rất nhiều, hoặc đã kìm nén rất nhiều.

Trâm không hỏi thêm, cô biết bạn mình cần thời gian. Cô gọi một ly trà hoa hồng và một ly cà phê đen cho mình, sau đó quay sang nhìn Linh, kiên nhẫn chờ đợi. Tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài cửa sổ, hòa vào tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài.

Linh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, giọng nghẹn ngào, đứt quãng. “Anh ấy… anh ấy cứ như người khác Trâm à. Như một người xa lạ trong chính căn nhà của mình.” Cô kể về những buổi sáng Khánh vội vã rời đi, chỉ để lại những lời chào cụt ngủn hoặc sự im lặng đáng sợ. Cô kể về những bữa ăn tối không tiếng nói, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào nhau khô khốc, và cảm giác cô đơn bủa vây dù hai người ngồi đối diện. “Cậu biết không, Trâm? Nhiều lúc tớ ngồi nhìn anh ấy, tớ cảm thấy như tớ đang nhìn một bức tượng vậy. Anh ấy ở đó, ngay trước mặt tớ, nhưng linh hồn anh ấy thì ở một nơi nào đó xa xôi lắm. Ánh mắt anh ấy trống rỗng, vô hồn. Tớ cố gắng nói chuyện, cố gắng hỏi han, nhưng anh ấy chỉ đáp lại bằng những câu cụt lủn, hoặc chỉ là một cái gật đầu mệt mỏi. Như thể tớ đang làm phiền anh ấy vậy.”

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Linh, tạo thành những vệt ướt át trên khuôn mặt xanh xao. Trâm nhẹ nhàng rút khăn giấy đưa cho cô, ánh mắt không rời khỏi bạn.

Linh tiếp tục, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần. “Những cái ôm của anh ấy cũng không còn ấm áp nữa. Nó chỉ là một cái ôm chiếu lệ, một động tác vô hồn. Tớ khao khát được anh ấy ôm thật chặt, được vùi mặt vào lồng ngực anh ấy như ngày xưa, để cảm nhận được rằng anh ấy vẫn ở đây, vẫn là người đàn ông yêu tớ. Nhưng không có. Anh ấy mệt mỏi, tớ biết. Anh ấy có nhiều gánh nặng, tớ cũng biết. Đêm nọ, tớ vô tình nghe anh ấy nói chuyện điện thoại với Kiên, về dự án lớn, về áp lực tài chính khổng lồ, về những lo toan mà anh ấy đang gồng gánh một mình. Tớ hiểu anh ấy đang chịu đựng những gì. Tớ muốn chia sẻ, muốn cùng anh ấy gánh vác. Nhưng anh ấy không cho tớ cơ hội đó. Anh ấy không nói gì cả. Anh ấy giấu tớ, như thể tớ là người ngoài cuộc hoàn toàn trong cuộc đời anh ấy vậy.”

Linh nắm chặt tay Trâm, những ngón tay cô lạnh ngắt và run rẩy. “Tớ cảm thấy mình như một người thừa thãi trong chính mái nhà của mình, trong chính mối quan hệ của mình. Tớ không biết mình đang ở đâu, không biết mình có còn là một phần trong thế giới của anh ấy nữa hay không. Tớ cố gắng, tớ thật sự đã cố gắng rất nhiều. Tớ cố gắng thấu hiểu, cố gắng bao dung, cố gắng chờ đợi anh ấy mở lòng. Nhưng anh ấy cứ xa cách dần, cứ lùi sâu vào thế giới riêng của mình. Tớ cảm thấy mình như đang đứng trước một bức tường vô hình, lạnh giá và kiên cố. Tớ không dám phá vỡ nó, Trâm à. Tớ sợ hãi sự từ chối, sợ hãi cái nhìn mệt mỏi và ánh mắt né tránh của anh ấy. Tớ sợ rằng nếu tớ lên tiếng, tớ sẽ chỉ đẩy anh ấy đi xa hơn.”

Trâm lắng nghe từng lời của Linh, lòng cô quặn thắt. Cô biết Linh đã chịu đựng rất nhiều. Cô biết Linh là một người nhạy cảm, khao khát được yêu thương và sẻ chia. Nhìn bạn mình tiều tụy đến mức này, Trâm cảm thấy bất lực. Cô không thể thay đổi Khánh, cũng không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi đau của Linh. Cô chỉ có thể ở đây, lắng nghe và an ủi.

“Cậu không thể cứ ôm mãi những điều này trong lòng được, Linh à,” Trâm nhẹ nhàng nói, giọng cô dịu dàng như đang vỗ về. “Cậu đã chịu đựng quá nhiều rồi. Tớ biết cậu yêu Khánh, nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng đủ để cậu cứ mãi tổn thương như thế này.”

Linh cúi đầu, mái tóc che đi một phần khuôn mặt. “Tớ không biết phải làm gì nữa, Trâm. Tớ sợ… tớ sợ không còn đủ sức để đi tiếp nữa. Cứ mỗi ngày trôi qua, tớ lại càng thấy mình lạc lõng hơn, càng thấy mối quan hệ này càng mong manh hơn. Tớ không biết tương lai sẽ đi về đâu. Mọi thứ cứ mờ mịt, vô định quá. Tớ sợ rằng, một ngày nào đó, tớ sẽ thức dậy và nhận ra, mình đã hoàn toàn mất anh ấy, dù anh ấy vẫn đang ở ngay đây.”

Ly trà ấm vừa được mang ra, hương hoa hồng lan tỏa nhẹ nhàng, xoa dịu một chút không khí nặng nề. Trâm đẩy ly trà về phía Linh, khẽ nói: “Uống một chút đi, cho ấm người.”

Linh cầm lấy ly trà, hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể làm ấm trái tim cô. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ của trà hòa cùng vị mặn của nước mắt. Trâm nhìn sâu vào đôi mắt bạn, ánh mắt cô đầy sự cảm thông và một chút kiên quyết.

“Linh à,” Trâm nói, giọng điệu thay đổi một chút, không còn chỉ là an ủi mà bắt đầu có sự định hướng. “Tớ nghĩ, cậu cần phải đối diện với sự thật, dù nó có đau đớn đến mấy. Cậu không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này được. Cậu cần phải biết mình đang ở đâu, và mối quan hệ này đang đi về đâu. Cậu cần một câu trả lời, không phải cho tớ, mà cho chính cậu.”

Lời nói của Trâm như một nhát dao khẽ cứa vào vết thương lòng của Linh, nhưng cũng là một tia sáng le lói trong màn đêm vô định. Linh ngẩng đầu nhìn Trâm, đôi mắt sưng húp của cô ánh lên một nỗi sợ hãi, nhưng cũng có một chút gì đó của sự quyết tâm đang nhen nhóm. Cô biết Trâm nói đúng. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi cô đơn và sự hoang mang này. Cô cần một lối thoát, một câu trả lời dứt khoát, dù nó có là gì đi chăng nữa.

Trâm nhẹ nhàng ôm lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy của bạn. Cái ôm của Trâm ấm áp, chân thành, khác hẳn với những cái ôm vô hồn mà Linh đã nhận từ Khánh. Linh vùi mặt vào vai Trâm, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Tiếng mưa rơi bên ngoài càng lúc càng dày hạt, như đang khóc cùng với cô.

Khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhỏ bé khi trút bỏ được phần nào gánh nặng trong lòng. Nhưng sâu thẳm, nỗi sợ hãi về tương lai vẫn còn đó. Cô biết, cuộc đối diện không thể tránh khỏi đang chờ đợi cô. Cô biết, cái câu hỏi định mệnh mà cô vẫn luôn né tránh, giờ đây, đã không còn xa nữa. Nó sẽ sớm được thốt ra, và câu trả lời, dù là gì đi chăng nữa, cũng sẽ thay đổi mọi thứ. Linh cảm thấy mình đang đứng trên một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời, nơi cô phải tự mình đưa ra quyết định, để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông bỏ một tình yêu mà cô vẫn còn trân trọng. Việc tìm đến Trâm để tâm sự cho thấy cô đang chủ động tìm kiếm sự giải thoát cho cảm xúc của mình, một bước đi quan trọng trước khi đối mặt trực tiếp với Khánh. Nỗi sợ hãi "không biết mình đang đi đâu" và "sợ không đủ sức đi tiếp" của Linh là tiền đề cho câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?" mà cô sẽ sớm thốt ra. Lời gợi ý của Trâm rằng Linh cần "đối mặt với sự thật" như một lời tiên tri cho quyết định chia tay sắp tới, một sự chấp nhận rằng có những cuộc tình, dù vẫn còn yêu, nhưng không thể tiếp tục bước cùng nhau.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free