Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 321: Người Lạ Trong Mái Nhà Chung
Ánh sáng đầu tiên của bình minh đã lách qua rèm cửa, khẽ chạm vào tấm lưng Linh đang cuộn tròn trên giường, vẽ lên một vệt sáng mờ ảo trên tấm ga trải giường màu kem. Đêm qua, sau khi lùi về phòng ngủ, trái tim cô đã vỡ vụn trong những giọt nước mắt mặn chát, thấm ướt một mảng gối. Cô không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết khi tỉnh dậy, nỗi đau đáu và cảm giác lạc lõng vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn hằn sâu hơn. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Linh, nó không mang theo sự tươi mới, mà chỉ là sự tiếp nối của những nỗi lo âu, của những câu hỏi không lời đáp mà đêm qua đã giày vò cô.
Linh nhẹ nhàng trở mình, đôi mắt sưng húp nhìn sang bên cạnh. Khánh vẫn đang say ngủ. Khuôn mặt anh dù đã được nghỉ ngơi đôi chút nhưng vẫn hằn rõ vẻ mệt mỏi, khóe miệng khẽ trĩu xuống như đang mang một gánh nặng vô hình ngay cả trong mơ. Cô nhớ lại hình ảnh anh đứng dựa lan can ban công, bóng lưng cô độc và kiệt sức dưới ánh bình minh le lói. Một nỗi xót xa trào dâng trong lòng, nhưng ngay sau đó là sự tủi thân lạnh giá. Cô thương anh, nhưng cô không thể nào xoa dịu được cảm giác mình đang bị bỏ rơi, bị gạt ra ngoài những lo toan lớn nhất trong cuộc đời anh.
Cô lẳng lặng rời khỏi giường, bước vào bếp. Mùi cà phê thơm nồng vừa mới pha lan tỏa khắp căn hộ, cố gắng xua đi không khí nặng nề còn đọng lại từ đêm qua. Linh bắt đầu chuẩn bị bữa sáng, những động tác của cô chậm rãi, theo một nhịp điệu quen thuộc đến mức vô thức. Món trứng ốp la vàng ươm, vài lát bánh mì nướng giòn tan, và một ly sữa nóng. Tất cả đều là những món mà Khánh thích, những món mà cô vẫn tỉ mẩn chuẩn bị mỗi sáng dù biết rằng anh thường xuyên vội vã.
Trong lúc cô đang bày biện thức ăn ra bàn, tiếng lạch cạch từ phòng ngủ vọng ra. Khánh đã thức. Linh khẽ giật mình, rồi nhanh chóng quay lại với công việc của mình, cố gắng che giấu đi sự bồn chồn trong lòng. Cô nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng Khánh ho khan vài tiếng, rồi tiếng bước chân nặng nề di chuyển trong phòng. Mỗi âm thanh nhỏ nhặt đều khiến tim cô đập nhanh hơn một chút, xen lẫn giữa hy vọng mong manh và sự dự cảm về một sự thất vọng nữa.
Khánh bước ra khỏi phòng ngủ. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi, khuôn mặt góc cạnh giờ đây trông càng hốc hác hơn, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, quần tây lịch sự, nhưng vẻ ngoài tươm tất ấy không thể che giấu đi sự kiệt sức đang hiện rõ trên từng đường nét. Anh liếc nhìn Linh đang đứng bên bàn ăn, một cái gật đầu nhẹ thay cho lời chào buổi sáng, rồi vội vã đi về phía cửa.
"Anh đi đây," anh nói, giọng nói trầm khàn và mệt mỏi, không nhìn thẳng vào mắt cô. Anh không dừng lại, tay với lấy chiếc cặp đã đặt sẵn trên ghế.
Linh vội vàng quay lại, trên tay vẫn cầm chiếc muỗng đang múc sữa vào ly. "Anh ăn sáng đi đã... Em làm món anh thích nè." Giọng cô nhỏ dần, lạc lõng trong không gian.
Khánh chỉ khẽ nhíu mày, quay lưng lại với cô. "Anh không đói. Có lẽ anh sẽ ăn vội cái gì đó ở công ty." Anh nói mà không quay đầu lại, rồi nhanh chóng mở cửa, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên một lần nữa, kết thúc cuộc đối thoại chóng vánh.
Linh đứng đó, chiếc muỗng vẫn còn trên tay, ly sữa vẫn còn dang dở. Cô nhìn theo cánh cửa đã đóng sập lại, một cảm giác trống rỗng bao trùm. Bữa sáng nóng hổi cô vừa chuẩn bị, giờ đây nguội lạnh dần trên bàn. Hương cà phê vẫn còn thoang thoảng, nhưng không còn mang lại chút ấm áp nào. Cô đặt chiếc muỗng xuống, tiếng kim loại chạm vào sứ nghe thật chói tai trong căn bếp yên ắng. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng đã tràn vào khắp căn hộ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ anh để ý đến những bữa sáng cô chuẩn bị, hay những nỗ lực nhỏ bé của cô trong việc giữ gìn sự ấm cúng cho tổ ấm này không. Hay tất cả chỉ là những thói quen vô nghĩa, những hành động đơn phương của một người con gái đang cố gắng níu giữ một sợi dây tình cảm đã lỏng lẻo? Nỗi tủi thân dâng trào. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy của anh, dù chưa thốt ra, nhưng dường như đã hiện hữu trong từng hành động, từng cái gật đầu hờ hững, từng cái quay lưng vội vã. Linh khẽ thở dài, dọn dẹp bữa sáng nguội lạnh, lòng nặng trĩu. Cảm giác mình là một người xa lạ, một người thừa thãi trong chính ngôi nhà của mình, ngày càng rõ nét hơn.
***
Buổi chiều, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một góc phòng khách. Gió nhẹ lùa vào, mang theo chút hơi lạnh của mùa đông đã nhạt dần. Linh ngồi trên ghế sofa, chiếc máy tính bảng đặt trên đùi, nhưng cô không thể tập trung vào những trang sách điện tử. Đôi mắt cô cứ liên tục liếc về phía chiếc điện thoại đặt cạnh ly trà nóng. Mỗi tiếng "ting" nhỏ từ điện thoại đều khiến cô giật mình, nhưng hầu hết đều là tin quảng cáo hoặc tin nhắn từ bạn bè. Không có tin nhắn nào từ Khánh.
Cô lướt qua những bức ảnh cũ trong thư viện ảnh của mình. Những bức ảnh chụp chung của hai người trong những ngày đầu yêu nhau. Khánh khi ấy vẫn còn hay cười, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Anh từng là người đàn ông lãng mạn, luôn dành thời gian cho cô, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình là người phụ nữ duy nhất trong thế giới của anh. Những tin nhắn hỏi han, những cuộc gọi bất chợt chỉ để nghe giọng cô, những món quà nhỏ không nhân dịp gì... Tất cả giờ đây như một miền ký ức xa xăm, đẹp đẽ nhưng cũng đầy chua xót. Nụ cười của Linh hiện lên trên môi, nhưng đó là một nụ cười man mác buồn, một nụ cười chất chứa đầy hoài niệm và tiếc nuối.
"Anh ăn tối chưa? Em làm món anh thích nè," Linh gõ tin nhắn, ngón tay cô do dự một lúc lâu trước khi nhấn nút gửi. Đó là một món súp bí đỏ mà Khánh rất thích, món mà cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, hy vọng sẽ mang lại một chút ấm áp cho anh sau ngày dài mệt mỏi. Cô đặt điện thoại xuống, cố gắng quay lại với cuốn sách, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng, chờ đợi. Từng phút trôi qua như cả một thế kỷ. Ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho những vệt hoàng hôn tím hồng, rồi sau đó là màn đêm buông xuống.
Chiếc điện thoại vẫn im lặng.
Sau một thời gian dài, một tiếng "ting" nhỏ vang lên. Linh vội vã cầm điện thoại lên, tim đập thình thịch. Đó là một biểu tượng cảm xúc hình mặt cười, kèm theo một tin nhắn cụt lủn: "Ừ. Anh ăn rồi. Cảm ơn em." Không một lời giải thích về việc tại sao anh lại không ăn món cô làm, không một câu hỏi thăm ngược lại, không một chút sự quan tâm nào.
Linh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình. "Ừ. Anh ăn rồi. Cảm ơn em." Một câu trả lời ngắn gọn, lịch sự đến lạnh lùng. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô không cần những lời hoa mỹ, cô chỉ cần một chút sự hiện diện, một chút sự thấu hiểu. Cô đã từng nói, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Nhưng "ở đây" không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của sự kết nối. Cô thở dài, đặt điện thoại xuống. Ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những ánh đèn đường bắt đầu le lói. Nỗi cô đơn bao trùm lấy cô, lạnh lẽo như chính chiếc điện thoại không hồi đáp trên tay cô. Cô cảm thấy mình như đang trôi nổi giữa một đại dương rộng lớn, còn Khánh, anh đang ở một nơi nào đó rất xa, quá xa để cô có thể chạm tới. Cô biết, cảm giác này không phải là mới mẻ, nó đã âm thầm bào mòn cô suốt một thời gian dài, từ những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Giờ đây, nó càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Cô thấy mình như một người đứng ngoài cuộc trong chính cuộc đời của người mình yêu, một khán giả bất đắc dĩ chứng kiến những gánh nặng, những lo toan của anh mà không thể nào chia sẻ hay thấu hiểu.
***
Tối muộn, sau 9 giờ, căn hộ chìm trong sự tĩnh mịch. Linh ngồi ở phòng khách, chiếc đèn bàn nhỏ hắt ánh sáng vàng dịu xuống trang sách trên tay cô, tạo thành một không gian ấm cúng giả tạo. Cô giả vờ đọc sách, nhưng thực chất, mọi giác quan của cô đều hướng về phía cửa chính, chờ đợi tiếng khóa cửa quen thuộc. Tiếng xe cộ vọng từ xa, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tất cả đều trở thành một phần của bản nhạc chờ đợi không lời.
Cuối cùng, tiếng "lạch cạch" quen thuộc cũng vang lên, xé tan sự im lặng. Khánh bước vào. Dáng vẻ anh mệt mỏi rũ rượi, chiếc áo sơ mi hơi nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính nhưng giờ đây chỉ còn biểu hiện sự kiệt sức cùng cực. Đôi mắt sâu của anh nhìn lướt qua Linh, không dừng lại quá lâu.
"Anh về rồi," Linh khẽ nói, giọng cô pha chút hy vọng mong manh. "Anh mệt lắm à? Anh ăn chút gì đi. Em có làm súp bí đỏ..."
Khánh chỉ gật đầu nhẹ, không nhìn thẳng vào mắt cô. Anh đặt chiếc cặp xuống sàn, cởi áo khoác vắt lên thành ghế. "Ừm. Anh mệt," anh nói, giọng uể oải. "Anh không đói. Em ăn đi." Rồi anh đi thẳng vào phòng tắm, cánh cửa đóng lại sau lưng anh, để lại Linh một mình giữa không gian tĩnh lặng, với bữa ăn nóng hổi giờ đây đã nguội lạnh hoàn toàn trên bàn.
Hơi nước ấm từ phòng tắm bắt đầu len lỏi ra ngoài, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Linh. Cô nhìn chằm chằm vào bát súp bí đỏ, màu vàng cam tươi tắn giờ đây trông thật thảm hại dưới ánh đèn. Nỗi tủi thân dâng lên như một con sóng. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để duy trì sự kết nối này, để mang lại một chút ấm áp cho anh, nhưng dường như mọi nỗ lực của cô đều vô ích. Anh không đói. Anh mệt. Những lời nói ngắn gọn ấy như những nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Chúng không phải là lời từ chối tình yêu, nhưng là lời từ chối sự sẻ chia, từ chối sự quan tâm mà cô dành cho anh.
Khánh bước ra khỏi phòng tắm, tóc còn ẩm, mặc một chiếc áo phông thoải mái. Anh liếc nhìn Linh một lần nữa, ánh mắt anh có vẻ mờ mịt, nhưng không có chút ý định bắt đầu một cuộc trò chuyện nào. Anh đi thẳng đến sofa, nằm vật xuống, nhắm mắt lại. "Anh đi ngủ đây," anh nói, giọng nói đã chìm hẳn vào chiếc gối. "Em cũng ngủ sớm đi."
Linh chỉ có thể nhìn theo bóng lưng anh. Cô muốn chạy đến, ôm lấy anh, muốn hỏi anh chuyện gì đang xảy ra, muốn chia sẻ gánh nặng với anh. Nhưng cô lại không dám. Một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ, một bức tường được xây bằng sự im lặng của anh và nỗi sợ hãi của cô. Cô biết, nếu cô hỏi, cô sẽ chỉ nhận được những câu trả lời cụt lủn, hoặc tệ hơn, là sự né tránh hoàn toàn. Khánh tránh né ánh mắt cô, tránh né những câu hỏi của cô, tránh né cả sự hiện diện của cô. Anh vùi mình vào chiếc gối, chìm vào giấc ngủ ngay sau đó, như thể giấc ngủ là lối thoát duy nhất khỏi những áp lực đang đè nặng lên anh, và cũng là lối thoát khỏi sự hiện diện của cô. Linh lặng lẽ dọn dẹp bữa ăn đã nguội, tiếng muỗng chạm đĩa nghe thật cô độc trong căn bếp rộng lớn. Lòng cô nặng trĩu, cảm giác mình là người thừa thãi trong chính mái nhà mình đã xây dựng.
***
Đêm khuya, căn phòng ngủ chìm trong bóng tối. Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường hắt vào qua khe rèm, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Linh nằm cạnh Khánh, nghe tiếng thở đều đều của anh. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng giây trôi qua như một lời nhắc nhở về thời gian đang dần trôi đi, mang theo cả những gì quý giá nhất trong mối quan hệ của họ.
Cô cảm thấy một sự xa lạ lạnh lẽo bao trùm, như thể người đàn ông nằm cạnh mình chỉ là một người bạn cùng phòng, một người quen mà cô vô tình gặp gỡ. Anh ở đây, ngay cạnh cô, hơi thở anh phả vào gáy cô, nhưng sao cô thấy anh xa lạ quá đỗi. Cô nhớ lại đêm qua, khi cô nghe lén Khánh nói chuyện điện thoại với Kiên về những áp lực tài chính khổng lồ, về dự án lớn liên quan đến Bà Trang, về những gánh nặng mà anh đang gồng gánh một mình. Càng nhớ lại, cô càng nhận ra mình đang đứng bên ngoài thế giới của anh, một người ngoài cuộc hoàn toàn trong những lo toan lớn nhất của anh. Cô khao khát được ôm anh, được vùi mặt vào lồng ngực anh và nói rằng cô sẽ ở bên anh, rằng cô sẵn lòng cùng anh gánh vác mọi khó khăn. Cô khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của anh.
Nhưng một bức tường vô hình, lạnh giá và kiên cố đã mọc lên giữa họ, được xây bằng sự im lặng của anh và nỗi tủi thân của cô. Cô không dám phá vỡ bức tường ấy. Cô sợ hãi sự từ chối, sợ hãi cái nhìn mệt mỏi và ánh mắt né tránh của anh. Cô sợ rằng nếu cô lên tiếng, cô sẽ chỉ đẩy anh đi xa hơn. "Anh ấy ở đây, ngay cạnh mình, nhưng sao mình thấy anh ấy xa lạ quá..." Dòng suy nghĩ ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Linh, một câu hỏi không lời đáp, một nỗi đau âm ỉ. "Có phải anh ấy đã không còn là người mình từng biết, hay chính mình đã thay đổi?" Cô tự hỏi. Có lẽ cả hai. Cả hai đã thay đổi, không ai hay biết, không ai nói với ai.
Mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc của Linh trên chiếc gối giờ đây hòa quyện với mùi nước mắt khô còn vương lại từ đêm qua, trở thành một sự kết hợp chua xót. Cô không biết mình sẽ phải đối mặt với anh như thế nào nữa. Mỗi ngày trôi qua, khoảng cách giữa họ lại càng lớn hơn, không phải do địa lý, mà do sự im lặng và những bí mật không được chia sẻ. Khánh vẫn đang chìm đắm trong áp lực công việc và tài chính, bỏ lỡ cơ hội kết nối với Linh, đẩy nhanh quá trình bào mòn mối quan hệ mà cả hai vẫn nghĩ là đang tồn tại. Linh cảm thấy mình đang mất dần đi chỗ đứng trong những gánh nặng của anh, trong cuộc sống của anh. Cô biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh tự mình mở lòng, không thể mãi cố gắng níu kéo một sợi dây đã quá lỏng lẻo. Cảm giác xa lạ và cô đơn tột độ này đang dần trở thành động lực, đẩy cô đến một ngã rẽ khác. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm cách giải tỏa cảm xúc của riêng mình, tìm kiếm sự thấu hiểu ở một nơi khác, nơi mà cô không cảm thấy mình là người ngoài cuộc trong chính cuộc đời của người mình yêu.
Linh nhẹ nhàng quay lưng lại với Khánh, cuộn tròn trong chăn, cố gắng kìm nén tiếng thở dài và những giọt nước mắt sắp trào ra. Chiếc chăn ấm áp không thể xoa dịu được nỗi cô đơn đang cào xé tâm can cô. Cô nhắm mắt lại, hy vọng sẽ tìm thấy một chút bình yên trong giấc ngủ, dù biết rằng khi tỉnh dậy, cảm giác mình là người lạ trong mái nhà chung này sẽ vẫn còn nguyên vẹn. Sự trầm tính và né tránh của Khánh, cùng với nỗi cô đơn ngày càng lớn của Linh, đang đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực, từng chút một, chuẩn bị cho một cuộc đối diện không thể tránh khỏi, một câu hỏi định mệnh sẽ sớm được thốt ra.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.