Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 320: Lời Thì Thầm Trong Đêm Trắng

Trong bóng đêm nhập nhoạng cuối cùng của đêm, khi cả thành phố vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ, một ánh đèn vàng vọt từ phòng khách căn hộ Linh vẫn kiên trì bám trụ, vẽ lên những vệt sáng yếu ớt trên bức tường trắng. Linh khẽ cựa mình, đôi mắt nặng trĩu từ từ hé mở. Chiếc giường rộng lớn bỗng trở nên trống trải lạ thường, lạnh lẽo như một lời nhắc nhở không lời về sự xa cách. Cánh tay cô vô thức vươn ra, chạm vào khoảng không trống rỗng bên cạnh, nơi lẽ ra là hơi ấm của Khánh. Nhưng nơi đó chỉ có sự lạnh lẽo của ga trải giường, và một nỗi hụt hẫng mênh mang ập đến.

Cô đã ngủ thiếp đi sau khi Khánh rời khỏi phòng, mang theo sự mệt mỏi và nỗi tổn thương chất chồng. Giờ đây, khi màn đêm dần tan, nỗi thất vọng vẫn vương vấn như những sợi tơ mỏng manh, quấn chặt lấy trái tim cô. Anh ấy vẫn chưa ngủ sao? Hay đã dậy rồi, đã lại tiếp tục chìm đắm vào công việc không ngừng nghỉ ấy? Linh tự hỏi, và một cảm giác bức bối, cô đơn đến tột cùng dâng lên. Dù anh ấy đang ở đây, ngay trong căn hộ này, nhưng sao cô lại cảm thấy lạc lõng đến vậy, như thể cả hai đang sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt, bị chia cắt bởi một bức tường vô hình của những lo toan và khoảng lặng.

Linh nhẹ nhàng nhấc mình ra khỏi giường. Từng chuyển động của cô đều chậm rãi, rón rén, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch đang bao trùm. Căn phòng ngủ chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ khe cửa hắt vào, đủ để cô định hướng. Cô bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo, cảm nhận từng thớ gỗ nhám dưới lòng bàn chân, và nhận ra một sự trống rỗng không chỉ trong căn phòng, mà còn trong chính tâm hồn mình. Cô khao khát một ly nước mát, khao khát một sự thay đổi để xua đi cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Nhưng hơn hết, cô khao khát một lời giải đáp, một sự kết nối, một tín hiệu cho thấy anh vẫn còn ở đó, vẫn còn dành cho cô một phần nào đó trong tâm trí anh.

Khi cô đẩy nhẹ cánh cửa phòng ngủ, một luồng không khí lạnh hơn ùa vào, mang theo mùi giấy, mùi cà phê nguội và một chút hương trầm thoang thoảng của sáp nến đã cháy hết. Đó là mùi của sự thức đêm, của công việc và sự cô độc. Từ hành lang, cô nhìn thấy ánh đèn phòng khách vẫn sáng. Một bóng người cao lớn, quen thuộc, đang ngồi đó. Đó là Khánh. Anh đang tựa lưng vào ghế sofa, đầu hơi ngả về phía sau, một tay đặt lên trán, tay kia buông thõng, chiếc điện thoại đặt hờ trên đùi. Dáng vẻ anh chìm trong ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn, trông thật nhỏ bé và mệt mỏi, như một bức tượng điêu khắc bằng nỗi buồn. Cô thấy anh khẽ thở dài, một âm thanh rất nhẹ, nhưng đủ để xuyên thấu không gian tĩnh lặng và chạm vào trái tim cô. Khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một sự thương cảm dấy lên, nhưng nó nhanh chóng bị nỗi tủi thân và sự cô đơn lấn át. Cô muốn bước tới, muốn hỏi anh có ổn không, muốn được anh nhìn thấy và san sẻ. Nhưng một nỗi sợ hãi vô hình giữ chân cô lại. Cô sợ lại nhận được một cái gắt gỏng vô cớ, một ánh mắt mệt mỏi đầy xa cách. Cô sợ lại bị đẩy ra xa hơn, trong chính ngôi nhà của mình.

Cô lùi lại một chút, hòa mình vào bóng tối của hành lang, chỉ để quan sát. Cô muốn biết điều gì đang giữ anh thức trắng đêm, điều gì đang bào mòn anh đến mức anh không còn nhận ra cô, không còn đủ sức để đối xử dịu dàng với cô. Linh đứng đó, một hình bóng mờ ảo trong đêm, lắng nghe nhịp thở đều đều của căn hộ, lắng nghe cả nhịp đập thổn thức trong lồng ngực mình. Cô ước gì mình có thể trở lại cái thời điểm mà chỉ cần một cái chạm tay, một ánh nhìn cũng đủ để xua tan mọi khoảng cách. Nhưng bây giờ, ngay cả sự hiện diện vật lý cũng không thể lấp đầy hố sâu ngăn cách giữa họ. Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một cánh cửa đóng kín, một cánh cửa dẫn vào thế giới nội tâm của anh, nơi mà cô đã từng được tự do ra vào, nhưng giờ đây, nó đã khóa chặt, và cô không có chìa khóa.

Một tiếng điện thoại rung khe khẽ, phá tan sự tĩnh mịch. Khánh giật mình, vội vàng cầm điện thoại lên. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ quầng thâm dưới mắt và vẻ tiều tụy. Linh vội vàng nép mình vào góc tường, ẩn mình khỏi tầm nhìn của anh. Cô thấy Khánh đứng dậy, chậm rãi di chuyển ra phía ban công. Anh không muốn làm phiền cô. Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại càng khiến Linh cảm thấy xa cách. Tại sao anh không nói chuyện ngay tại chỗ? Tại sao anh lại phải che giấu, phải tránh mặt cô ngay cả trong những cuộc gọi công việc? Nỗi tủi thân trong lòng Linh như một dòng nước lạnh, bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách.

Tiếng nói trầm của Khánh vọng lại từ ban công, nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của đêm. Linh đang định bước vào bếp để lấy nước, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng tại chỗ. Từng lời anh nói, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, cũng đủ để cô nhận ra sự căng thẳng tột độ trong giọng anh. "Chi phí dự án X đang đội lên quá nhiều, anh Hùng không chịu xuống nước. Em đã thử nói chuyện với bên Bà Trang chưa?" Giọng anh trầm khàn, mang theo một sự mệt mỏi đến cùng cực. Linh nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô chưa từng nghe Khánh nói chuyện công việc với giọng điệu nặng nề như vậy. Từ "Bà Trang" khiến cô chú ý. Đó là tên mẹ anh, người mà cô biết Khánh luôn dành một sự tôn kính và cố gắng làm hài lòng.

Đầu dây bên kia có tiếng nói vọng lại, dù không nghe rõ nội dung, nhưng Linh có thể cảm nhận được sự bất lực từ phía người nói. Rồi giọng Khánh lại tiếp tục, lần này có cả tiếng thở dài nặng nề. "Anh biết. Nhưng nếu không đạt được doanh số này, không chỉ dự án bị phạt, mà cả cái khoản vay mua nhà cho mẹ anh cũng sẽ bị ảnh hưởng. Áp lực lớn quá Kiên à." Từng từ ngữ như những lưỡi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim Linh. "Khoản vay mua nhà? Cho mẹ anh ấy?" Linh tự hỏi, giọng nội tâm run rẩy. "Anh ấy chưa từng nói với mình..."

Cả thế giới của Linh như sụp đổ trong khoảnh khắc ấy. Không phải vì Khánh đang gánh một khoản nợ lớn, mà là vì anh đã giấu cô. Anh đã âm thầm chịu đựng tất cả một mình, không một lời chia sẻ, không một lời than vãn. Mọi thứ cô biết về cuộc sống của anh chỉ là bề nổi, là những gì anh cho phép cô thấy. Còn gánh nặng thực sự, áp lực đè nén lên đôi vai gầy của anh, anh lại tự mình gánh vác, không cho phép ai chạm vào, kể cả cô. Linh cảm thấy một sự tủi thân dâng trào mạnh mẽ, nóng hổi và chua xót. Cô là gì trong cuộc đời anh? Một người bạn gái để anh yêu thương, hay chỉ là một người qua đường, không đáng để anh tin tưởng, không đáng để anh chia sẻ những lo toan lớn nhất của cuộc đời?

Khuôn mặt Linh tái nhợt, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đong đầy những giọt nước mắt không mời. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, không phải vì anh đang gặp khó khăn, mà vì sự cô đơn đến tột cùng khi nhận ra mình hoàn toàn bị bỏ rơi khỏi những gánh nặng ấy. Cô muốn chạy đến, muốn ôm lấy anh, muốn nói rằng cô ở đây, cô có thể cùng anh gánh vác. Nhưng một phần khác trong cô lại hét lên: "Anh ấy không cần mình. Anh ấy đã tự mình giải quyết tất cả rồi." Sự lặng thinh của Khánh, sự không chia sẻ của anh, giờ đây không còn là sự vụng về trong thể hiện cảm xúc nữa, mà là một bức tường kiên cố, ngăn cách hai người. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một khán giả bất đắc dĩ đang chứng kiến vở kịch cuộc đời anh, mà không thể can thiệp, không thể cùng anh trải qua những thăng trầm ấy.

Tiếng thở dài của Khánh lại vọng đến, kéo Linh trở về thực tại. Anh vẫn đang nói chuyện, nhưng giọng anh đã nhỏ hơn, mệt mỏi hơn. "Anh sẽ cố gắng hết sức, Kiên. Em cứ yên tâm." Rồi anh im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió khẽ lay những chiếc lá ngoài ban công. Linh có thể hình dung ra khuôn mặt anh lúc này, chắc hẳn là đầy rẫy sự lo toan và bất lực. Cô biết anh là một người đàn ông mạnh mẽ, luôn cố gắng gồng gánh mọi thứ. Nhưng cô cũng biết, ngay cả người mạnh mẽ nhất cũng cần một bờ vai để tựa vào, cần một người để chia sẻ. Tại sao anh lại không chọn cô? Tại sao anh lại từ chối sự hiện diện của cô, sự thấu hiểu của cô?

Trong đầu Linh, những câu hỏi cứ xoáy sâu, dằn vặt cô. Cô nhớ lại những lần mình cố gắng hỏi han, cố gắng gợi chuyện, nhưng anh chỉ trả lời qua loa, hoặc thậm chí là cáu gắt như đêm qua. Cô đã nghĩ đó là vì anh mệt mỏi, vì áp lực công việc. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, đó là cả một thế giới mà anh không muốn cô bước vào. Anh muốn bảo vệ cô, hay anh không tin tưởng cô? Nỗi tủi thân lớn đến mức nó lấn át cả sự thương cảm dành cho anh. Cô cảm thấy một sự bất công, một sự tổn thương sâu sắc. Cô đã ở bên anh bốn năm, đã cùng anh trải qua biết bao nhiêu ngọt bùi, đắng cay. Vậy mà khi đối mặt với gánh nặng lớn nhất, anh lại chọn cách đơn độc.

Tiếng "tút" dài từ điện thoại, báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Khánh không quay vào ngay. Anh vẫn đứng đó, dựa vào lan can ban công, nhìn về phía chân trời. Ánh sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu le lói, nhuộm một vệt hồng nhạt lên bầu trời phía Đông, xua đi màn đêm u tối. Không khí se lạnh của buổi sớm mai tràn vào căn hộ, nhưng không thể xua đi sự lạnh giá trong lòng Linh. Cô nhìn bóng lưng anh, một bóng lưng vững chãi nhưng giờ đây lại mang vẻ cô độc đến lạ. Cô cảm nhận được sự kiệt sức của anh, cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai ấy. Một phần trong cô muốn chạy đến, ôm lấy anh từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng ấy và nói rằng cô sẽ ở bên anh, dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Cô muốn xoa dịu những lo âu đang giày vò anh.

Nhưng một phần khác, phần tủi thân và đau đớn, lại mạnh mẽ hơn tất cả. "Anh ấy chịu đựng nhiều đến vậy sao? Nhưng tại sao lại không nói với mình một lời nào?" Cô tự hỏi, giọng nội tâm khản đặc. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Chúng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự thất vọng, của nỗi cô đơn khi nhận ra mình đang lạc lõng ngay trong chính mối quan hệ mình từng tin tưởng nhất. "Mình có ý nghĩa gì với anh ấy, nếu anh ấy không thể chia sẻ dù chỉ một chút gánh nặng này?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu, day dứt. Nó không chỉ là câu hỏi về vai trò của cô, mà còn là câu hỏi về giá trị của chính tình yêu mà họ đang có. Nếu tình yêu không thể là nơi để sẻ chia, để dựa dẫm, vậy nó còn ý nghĩa gì?

Khánh vẫn đứng đó, tựa vào lan can, đưa tay xoa thái dương, trông anh kiệt sức hơn bao giờ hết. Anh không hề hay biết rằng có một người con gái đang đứng trong bóng tối, chứng kiến tất cả, và trái tim cô đang vỡ vụn từng mảnh. Anh không hề hay biết rằng những lời anh nói trong vô thức đã vô tình đào sâu thêm một hố ngăn cách không thể lấp đầy giữa hai người. Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô thương anh, thấu hiểu gánh nặng anh đang mang. Nhưng nỗi tủi thân lại dâng trào mạnh mẽ hơn tất thảy. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô đã từng nói vậy. Cô chỉ cần anh ở đây, cần được anh chọn, được anh tin tưởng, được anh chia sẻ. Nhưng anh đã không làm được điều đó.

Đôi chân Linh tự động lùi lại. Cô không muốn anh thấy cô lúc này, không muốn anh thấy những giọt nước mắt và nỗi thất vọng đang hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô lùi thật nhanh, nhẹ nhàng như một bóng ma, không gây ra một tiếng động nào. Từng bước chân cô trở về phòng ngủ, không gian quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt. Cô khép nhẹ cánh cửa, để lại Khánh một mình đối diện với bình minh và gánh nặng của anh. Linh gục mặt xuống gối, những giọt nước mắt vỡ òa, thấm ướt vải gối. Mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc của Linh trên chiếc gối giờ đây hòa quyện với mùi nước mắt, trở thành một sự kết hợp chua xót. Cô không biết mình sẽ phải đối mặt với anh như thế nào sau khi đã biết được bí mật này. Cô không biết liệu mình còn có thể tin tưởng vào sự sẻ chia trong mối quan hệ này nữa hay không.

Ánh sáng bình minh len lỏi qua khung cửa sổ phòng ngủ, vẽ lên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Linh, nó không mang theo sự tươi mới, mà chỉ là sự tiếp nối của những nỗi lo âu, của những câu hỏi không lời đáp. Cô cảm thấy một khoảng cách vô tận đang hình thành, không phải do địa lý, mà do sự im lặng và những bí mật không được chia sẻ. Khánh vẫn đang chìm đắm trong áp lực công việc và tài chính, bỏ lỡ cơ hội kết nối với Linh, đẩy nhanh quá trình bào mòn mối quan hệ mà cả hai vẫn nghĩ là đang tồn tại. Linh biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh tự mình mở lòng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm cách giải tỏa cảm xúc của riêng mình, hoặc tìm kiếm sự thấu hiểu ở một nơi khác, nơi mà cô không cảm thấy mình là người ngoài cuộc trong chính cuộc đời của người mình yêu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free