Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 319: Gánh Nặng Thầm Lặng Dưới Ánh Đèn Mờ
Bên ngoài phòng ngủ, Khánh vẫn ngồi trước máy tính, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình rọi lên khuôn mặt góc cạnh, khắc sâu thêm những đường nét mệt mỏi đã hằn sâu theo năm tháng. Căn hộ chìm trong một thứ im lặng đặc quánh, chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch thưa thớt của anh và tiếng điều hòa rì rào đều đặn, như nhịp thở chậm rãi của một thành phố đang chìm sâu vào giấc ngủ. Xung quanh anh, trên chiếc bàn làm việc và cả trên sàn nhà, là những chồng tài liệu bừa bộn, những báo cáo số liệu khô khan, những bản vẽ kỹ thuật chi chít chữ và hình, chất thành đống như những ngọn núi nhỏ đang đè nặng lên đôi vai anh. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy tờ cũ kỹ, tạo nên một thứ mùi khó tả của sự kiệt sức và bế tắc.
Khánh cố gắng tập trung vào những con số đang nhảy múa trên màn hình, những dự án đang chờ anh giải quyết, những deadline dồn dập từ Anh Hùng, từ Bà Trang – những kỳ vọng vô hình nhưng nặng trịch. Anh biết mình phải hoàn thành chúng, phải vượt qua những áp lực này để đảm bảo một tương lai vững chắc, không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả Linh, cho gia đình. Nhưng tâm trí anh lại không ngừng bị kéo về khoảnh khắc Linh lặng lẽ rút vào phòng ngủ, sau lời cáu gắt vô tình mà anh đã buông ra. Anh nhớ rõ ánh mắt cô, không phải là giận dữ, mà là một sự tổn thương sâu sắc, một nỗi thất vọng đến tận cùng, như thể cả thế giới trong cô vừa sụp đổ.
“Mình đã trở thành người như thế này từ bao giờ?” Khánh tự vấn, giọng nói nội tâm nặng trĩu. Anh day day thái dương, cảm giác mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể, thấm vào từng thớ thịt, từng sợi xương. Anh thở dài một hơi thật nặng, tiếng thở dài nghe như một tảng đá vừa lăn xuống vực thẳm, mang theo tất cả những u uất, những day dứt trong lòng. “Một người đàn ông chỉ biết vùi đầu vào công việc, một người đàn ông không còn khả năng kiểm soát cảm xúc của chính mình, để rồi buông những lời nói làm tổn thương người mình yêu thương nhất.” Anh nhìn ra cửa sổ tối đen, nơi phản chiếu hình ảnh một người đàn ông kiệt sức, với đôi mắt trũng sâu và khuôn mặt hốc hác. Đó là anh, nhưng cũng không phải là anh của ngày xưa, của những ngày đầu yêu Linh, khi anh còn tràn đầy nhiệt huyết và những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.
Những ký ức ấy ùa về như một thước phim quay chậm. Anh nhớ khi cả hai còn là sinh viên, cùng nhau mơ mộng về một căn nhà nhỏ, một cuộc sống bình yên, đủ đầy. Anh hứa sẽ luôn bảo vệ cô, sẽ không bao giờ để cô phải chịu đựng bất cứ điều gì. Nhưng giờ đây, những lời hứa ấy trở nên xa vời, và chính anh lại là người khiến cô tổn thương. Áp lực từ Anh Hùng, những cuộc họp căng thẳng, những con số khô khan, tất cả đã bào mòn anh, biến anh thành một cỗ máy chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc. Anh không còn thời gian để lắng nghe, để thấu hiểu, để sẻ chia. Anh chỉ còn biết im lặng, gánh vác tất cả một mình, và đôi khi, trong cơn mệt mỏi tột độ, anh lại vô tình trút những gánh nặng ấy lên người Linh, người mà anh thề sẽ bảo vệ.
Khánh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt buồn của Linh, nhưng nó cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một vết dao cứa sâu vào trái tim. Anh hối hận, hối hận vì đã không kiềm chế được bản thân, hối hận vì đã để công việc nhấn chìm tất cả những cảm xúc tốt đẹp. Nhưng rồi, khi mở mắt ra, anh lại đối diện với màn hình máy tính vẫn sáng trưng, với những con số vẫn đang chờ anh giải quyết. Anh biết, anh không có lựa chọn nào khác. Đây là con đường anh phải đi, là gánh nặng anh phải gánh vác. Anh tin rằng, chỉ khi anh thành công, anh mới có thể mang lại cho Linh một cuộc sống mà cô xứng đáng có được. Một cuộc sống không phải lo toan, không phải vất vả. Nhưng liệu, cái giá phải trả cho sự thành công đó có quá đắt không? Có phải là đánh đổi cả tình yêu, cả hạnh phúc của Linh? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, không có lời giải đáp. Anh tiếp tục gõ bàn phím, tiếng lạch cạch đều đặn vang lên trong đêm, cô độc và nặng nề, như thể mỗi phím bấm là một nhát dao tự cứa vào trái tim anh. Gió đêm từ cửa sổ thổi vào, mang theo hơi lạnh, nhưng không làm dịu đi được ngọn lửa day dứt đang cháy âm ỉ trong lòng Khánh. Anh cảm thấy mình đang lạc lối, lạc lối giữa mê cung của công việc và tình yêu, và anh không biết phải tìm lối ra ở đâu.
***
Đã gần 3 giờ sáng, thành phố đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng xe cộ xa xăm đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rào và thỉnh thoảng là tiếng chó sủa vọng lại từ đâu đó rất xa. Khánh rời khỏi bàn làm việc, toàn thân rã rời như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính vẫn còn in hằn trong võng mạc, khiến mọi thứ xung quanh anh trở nên mờ ảo và u ám. Anh bước đi chậm rãi, tiếng bước chân nhẹ nhàng đến mức hầu như không nghe thấy, như một bóng ma đang lướt đi trong chính căn nhà của mình. Anh đứng trước cửa phòng ngủ một lúc lâu, lưỡng lự. Anh muốn bước vào, muốn nhìn thấy Linh, nhưng lại sợ hãi. Sợ hãi ánh mắt cô, sợ hãi sự im lặng của cô, sợ hãi chính bản thân mình.
Cuối cùng, một hơi thở sâu được trút ra, anh nhẹ nhàng vặn nắm cửa, đẩy cánh cửa hé mở. Ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ nhỏ hắt ra từ hành lang đủ để anh thấy Linh đang say ngủ, cuộn tròn dưới lớp chăn mỏng, như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an toàn. Gương mặt cô vẫn còn vương nét mệt mỏi, đôi môi hơi hé mở, và một vài sợi tóc mái vương trên trán. Trong ánh sáng yếu ớt, những nét thanh tú trên khuôn mặt cô hiện lên một cách dịu dàng, nhưng cũng đầy ưu tư. Dù đang ngủ, dường như những lo toan, những nỗi buồn của ngày hôm qua vẫn chưa hoàn toàn rời bỏ cô.
Khánh đứng lặng lẽ bên giường, nhìn cô hồi lâu, ánh mắt chất chứa một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Tim anh thắt lại khi nhìn thấy vẻ bình yên mong manh trên gương mặt cô. Anh đã từng hứa sẽ mang lại cho cô một cuộc sống bình yên, hạnh phúc, không ưu lo. Vậy mà giờ đây, chính anh lại là người mang đến cho cô những nỗi buồn, những giọt nước mắt thầm lặng. “Anh đã từng hứa sẽ không bao giờ làm em buồn…” Anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm nghẹn ngào. “Vậy mà… anh lại làm em khóc.” Anh nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của Linh, nơi mà anh từng thấy cả một thế giới rạng rỡ, cả một bầu trời đầy sao. Giờ đây, anh chỉ thấy những quầng thâm mờ nhạt dưới mắt, những vết tích của những đêm dài cô đã thức trắng vì lo lắng, vì chờ đợi anh, hay vì những giọt nước mắt mà anh không hề hay biết.
Anh đưa tay lên, định chạm vào mái tóc mềm mại của Linh, muốn vuốt nhẹ lên trán cô, muốn xóa đi những nếp nhăn mờ ảo của lo toan. Nhưng rồi, bàn tay anh khựng lại giữa không trung, lơ lửng như một cánh chim bị gãy. Anh không dám chạm vào cô. Một rào cản vô hình đã hình thành giữa họ, một bức tường không phải bằng gạch đá, mà bằng những lời nói vô tình, bằng những cái ôm không còn đủ ấm, bằng những khoảng trống vô tận trong giao tiếp. Anh sợ, sợ rằng sự chạm nhẹ của anh sẽ phá vỡ giấc ngủ mong manh của cô, sợ rằng cô sẽ tỉnh dậy và nhìn thấy anh, nhìn thấy kẻ đã làm cô tổn thương. Anh sợ hãi ánh mắt cô, sợ hãi sự im lặng sẽ bao trùm, và sợ hãi cả sự thật rằng anh không còn đủ tư cách để an ủi cô nữa.
Bàn tay anh từ từ rút về, nắm chặt lại, các ngón tay siết vào nhau đến trắng bệch. Anh ngồi xuống mép giường, cách Linh một khoảng đủ xa để không làm phiền giấc ngủ của cô, nhưng cũng đủ gần để cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ cơ thể cô, hơi ấm mà anh biết mình đã dần đánh mất. Anh tựa người vào thành giường, nhìn chằm chằm vào bóng tối, nơi mà những suy nghĩ của anh cứ chồng chất lên nhau, nặng nề và mịt mờ. Anh nhớ lại những ngày đầu họ về chung một nhà, căn phòng này từng tràn ngập tiếng cười, những câu chuyện thì thầm đến tận khuya, và những cái ôm thật chặt xua tan mọi mệt mỏi. Giờ đây, căn phòng này chỉ còn lại sự im lặng, sự xa cách, và một khoảng trống vô hình giữa hai con người từng là tất cả của nhau. Hơi thở đều và nhẹ nhàng của Linh trong giấc ngủ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng nó lại càng làm tăng thêm nỗi cô đơn trong lòng Khánh. Anh cảm thấy mình đang là một kẻ ngoại lai trong chính căn phòng của mình, trong chính cuộc đời của người phụ nữ anh yêu.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Anh biết, anh không thể tiếp tục như thế này được nữa. Anh không thể tiếp tục lừa dối bản thân, lừa dối Linh rằng mọi thứ vẫn ổn. Mọi thứ đã không ổn từ rất lâu rồi. Anh đã không còn là người có thể mang lại cho cô niềm vui, sự bình yên. Thay vào đó, anh đã trở thành một gánh nặng, một nguồn gốc của nỗi buồn. Anh cảm thấy một sự bất lực tột độ đang bóp nghẹt trái tim anh. Anh có yêu Linh không? Có, anh vẫn yêu cô rất nhiều. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, lại trở thành một thứ gì đó nặng nề, một xiềng xích vô hình đang trói buộc cả hai. Anh không còn biết phải làm gì, phải đi đâu, để có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này. Anh chỉ biết ngồi đó, trong bóng tối, nhìn người con gái mình yêu thương đang say ngủ, và cảm thấy trái tim mình như đang tan chảy thành từng mảnh vụn.
***
Khánh cúi đầu, đôi tay ôm lấy khuôn mặt, như muốn che giấu đi tất cả những mệt mỏi và yếu đuối đang hiện hữu. Trong tâm trí anh, những hình ảnh về những lời hứa, những ước mơ ban đầu với Linh hiện về rõ nét, sáng rực như những vì sao trong một đêm không trăng. Anh nhớ cái ngày anh mua chiếc nhẫn đính hôn, tay anh run rẩy, trái tim anh đập rộn ràng với bao nhiêu hy vọng về một tương lai tươi sáng, về một mái ấm nhỏ có tiếng cười trẻ thơ. Anh đã tưởng tượng ra giây phút anh quỳ xuống, trao chiếc nhẫn ấy cho Linh, và cô sẽ vỡ òa trong hạnh phúc. Chiếc nhẫn ấy, giờ đây, vẫn nằm sâu trong túi áo ngực của anh, lạnh lẽo như chính tình yêu đang dần nguội lạnh của họ, như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã không thể thành hiện thực, về những giấc mơ đã tan vỡ.
“Anh không còn là người có thể mang lại hạnh phúc cho em nữa, phải không Linh?” Khánh tự vấn, giọng nói nội tâm khản đặc, như thể anh đang thì thầm với chính linh hồn mình. Anh thừa nhận sự bất lực của bản thân, một sự thật nghiệt ngã mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. “Anh đang kéo em xuống cùng với gánh nặng của mình.” Đó là một sự thật đau lòng, một gánh nặng vô hình mà anh không thể chia sẻ, không thể để Linh gánh vác cùng. Anh biết, Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần được lắng nghe, được thấu hiểu. Nhưng anh, với tất cả những áp lực từ công việc, từ gia đình, đã không thể làm được điều đó. Anh đã biến thành một con ngư��i xa lạ, một cái bóng mệt mỏi, không còn đủ sức để yêu cho đúng cách, để quan tâm cho đúng mực.
Trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, anh cảm nhận rõ ràng sự trống rỗng đang lan tỏa. Mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc từ gối của Linh, mùi hương của cô, giờ đây lại mang theo một nỗi buồn man mác, như một lời từ biệt thầm lặng. Anh đưa tay sờ vào túi áo ngực, cảm nhận sự tồn tại của chiếc nhẫn đính hôn. Vỏ hộp kim loại lạnh ngắt truyền qua lớp vải, buốt giá đến tận xương tủy, như một lời cảnh báo về sự kết thúc không thể tránh khỏi. Anh đã giữ nó rất lâu rồi, chờ đợi một thời điểm thích hợp, một khoảnh khắc hoàn hảo để trao cho cô. Nhưng những khoảnh khắc hoàn hảo ấy cứ trôi qua, bị cuốn đi bởi những deadline, những cuộc họp, những gánh nặng không ngừng. Và giờ đây, chiếc nhẫn ấy trở thành một vật vô tri, một biểu tượng của những hy vọng đã chết.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào những giọt mồ hôi lạnh lẽo đã đọng lại. Đó là giọt nước mắt của sự bất lực, của sự tự trách, của nỗi đau khi nhận ra mình đang đánh mất điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Nó không phải là giọt nước mắt của sự bi lụy, mà là của sự chiêm nghiệm sâu sắc, của một người đàn ông đã quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu với chính bản thân mình và với những áp lực vô hình. Anh lặng lẽ đứng dậy, không đánh thức Linh. Anh không còn dám đối diện với cô, không còn dám nhìn vào đôi mắt ấy, bởi vì anh biết, anh không thể cho cô thứ cô cần, thứ cô xứng đáng có được.
Từng bước chân anh rời khỏi phòng ngủ nhẹ nhàng như không khí, như một bóng ma trong chính căn nhà của mình. Anh trở lại phòng khách, nơi ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính vẫn còn hắt lên những chồng tài liệu bừa bộn. Tia sáng đầu tiên của bình minh le lói qua khung cửa sổ, nhuộm một vệt hồng nhạt lên bầu trời phía Đông, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Nhưng đối với Khánh, ngày mới này không mang theo hy vọng, mà chỉ là sự tiếp nối của những gánh nặng, của những nỗi day dứt không ngừng. Anh ngồi xuống ghế, nhìn về phía căn phòng ngủ đang đóng kín, nơi Linh vẫn đang say ngủ, và cảm thấy một khoảng cách vô tận đang ngăn cách anh với cô. Một khoảng cách mà anh biết, mình không còn đủ sức để vượt qua. Sự tự trách và nhận ra bất lực của Khánh trong đêm nay đã khắc sâu thêm lý do cho cuộc chia tay sắp tới. Anh đã không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa, và có lẽ, đã đến lúc anh phải chấp nhận sự thật đau lòng ấy, để cả hai được bình yên.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.