Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 318: Sự Cáu Gắt Vô Tình
Đêm Sài Gòn trải dài hơi nóng hầm hập, luồn qua khung cửa sổ khép hờ, làm tấm rèm mỏng khẽ lay động như một hơi thở mệt mỏi của thành phố. Dù đã quá chín giờ tối, nhưng không khí vẫn đặc quánh, nặng nề, tựa như có một gánh nặng vô hình đè nén lên mọi vật. Trong căn hộ nhỏ, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đứng cố gắng xua đi những góc tối, nhưng dường như chỉ làm nổi bật thêm sự cô đơn đang bao trùm. Linh ngồi co ro trên chiếc sofa, vòng tay ôm lấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo – chiếc cốc mà cô và Khánh đã cùng chọn trong một chiều mưa lãng mạn, tưởng chừng như là câu chuyện của một tiền kiếp xa xôi. Bàn tay cô vuốt ve lớp men sứ mịn màng, cảm nhận hơi ấm đã nguội lạnh từ lâu.
Nỗi thất vọng từ lời từ chối của Khánh vào chiều nay vẫn còn hằn sâu trong tâm trí cô, như một vết mực loang lổ trên một trang giấy trắng. Cô đã cố gắng lắm để không nghĩ về nó, đã thử vùi mình vào một cuốn sách ngôn tình lãng mạn, rồi lại chuyển sang lướt mạng xã hội xem những bức ảnh về các chuyến đi xa, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Từng câu chữ trôi tuột khỏi tâm trí, từng hình ảnh lướt qua vô định, bởi lẽ tâm trí cô cứ không ngừng quẩn quanh những suy nghĩ về mối quan hệ của họ. "Anh ấy lại bận," Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm nhỏ bé, yếu ớt đến thảm thương. "Lúc nào cũng bận. Mình có còn quan trọng không? Hay mình chỉ là một phần nhỏ bé trong lịch trình dày đặc của anh, một thứ có thể dễ dàng bị gạt sang một bên khi có việc khác quan trọng hơn?" Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, không lời đáp, chỉ có sự im lặng trả lời.
Khánh vẫn ngồi ở bàn làm việc, lưng quay về phía cô, chỉ có ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh. Khuôn mặt ấy, từ lúc anh bước chân vào nhà đã mang một vẻ mệt mỏi cố hữu, giờ đây lại càng thêm tiều tụy dưới ánh đèn điện lạnh lẽo. Anh gõ bàn phím liên tục, tiếng lạch cạch đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một nhịp điệu không ngừng nghỉ của cuộc sống hối hả, của những deadline và trách nhiệm. Linh nhìn anh, nhìn dáng lưng gầy gò, nhìn vầng trán nhăn nhó dù anh đang tập trung cao độ. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi anh còn thường xuyên quay lại nhìn cô, mỉm cười và hỏi han về một ngày của cô. Giờ đây, dường như anh đã xây một bức tường vô hình giữa anh và thế giới bên ngoài, một bức tường chỉ có công việc mới có thể xuyên qua.
Linh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo tất cả nỗi buồn tủi và sự bất lực. Cô đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm nhau khẽ vang lên. Cô không còn cảm thấy buồn nôn hay đau đớn dữ dội như những lần trước nữa. Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng đến lạ lùng, như thể một phần nào đó trong cô đã chai sạn, đã không còn khả năng cảm nhận sâu sắc hơn. Cô quay sang nhìn Khánh một lần nữa, nhìn ánh sáng xanh hắt lên đôi mắt sâu của anh, chúng dường như đang nhìn xa xăm, vượt ra ngoài không gian của căn phòng này, vượt ra ngoài sự hiện diện của cô. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng, như một vật trang trí vô tri trong chính căn nhà của mình. Đôi mắt Linh đăm chiêu, chứa đựng một nỗi buồn man mác, không phải là nỗi buồn của sự giận dỗi, mà là nỗi buồn của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận rằng có những thứ, dù yêu đến mấy, cũng không thể nắm giữ. Cô biết rằng, mình không thể cứ mãi cố gắng một mình, không thể cứ mãi chèo chống con thuyền tình yêu này khi chỉ có một mình cô đơn độc trên đó.
Khi tiếng gõ bàn phím của Khánh chợt ngưng lại, một sự im lặng đột ngột bao trùm căn phòng. Linh giật mình, ánh mắt vẫn chưa kịp rời khỏi hình bóng anh thì tiếng chuông điện thoại của Khánh vang lên dồn dập, cắt ngang sự tĩnh mịch, phá vỡ bầu không khí vốn đã căng như dây đàn. Tiếng chuông reo không ngừng, gấp gáp, như một lời thúc giục không thể trì hoãn. Khánh vội vã đưa tay với lấy chiếc điện thoại, ánh mắt thoáng chút bực bội khi nhìn thấy tên người gọi. Anh Hùng. Chỉ cần cái tên đó hiện lên trên màn hình, Linh đã cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang tỏa ra từ phía Khánh.
Khánh bắt máy, giọng nói của Anh Hùng từ đầu dây bên kia vang lên, dù không nghe rõ nội dung cụ thể, nhưng đủ để Linh nhận ra sự gay gắt, dứt khoát và đầy quyền lực. Giọng nói ấy không cần phải lớn, chỉ cần sự đanh thép trong từng âm tiết cũng đủ để truyền tải sự nghiêm khắc và đòi hỏi cao. Khánh lập tức biến sắc. Khuôn mặt anh, vốn dĩ đã tiều tụy vì mệt mỏi, giờ đây càng trở nên căng thẳng, từng đường nét góc cạnh trên gương mặt như co lại, hằn lên những nếp nhăn lo âu. Anh day day thái dương, một thói quen cố hữu mỗi khi anh phải đối mặt với áp lực lớn.
"Vâng, em hiểu... Nhưng hiện tại..." Giọng Khánh thì thầm, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Linh vẫn nghe thấy sự run rẩy nhẹ trong từng lời. Anh Hùng ở đầu dây bên kia chắc hẳn đang nói một tràng dài, vì Khánh chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu hoắm nhìn xa xăm, vẻ mặt ngày càng nhăn nhó. Anh đứng dậy, bắt đầu đi đi lại lại trong phòng khách, bước chân nặng nề, không chút thư thái. Mỗi bước đi của anh như đang dồn nén một nỗi bực bội không thể giải tỏa. "Em sẽ cố gắng, Anh Hùng ạ." Cuối cùng, Khánh thốt ra, như một lời hứa hẹn đầy gượng ép, một lời khẳng định cho sự phục tùng trước một mệnh lệnh không thể chối từ. Linh biết, đó không phải là một lời nói suông, mà là một gánh nặng khác lại được đặt lên vai anh.
Linh ngồi bất động trên sofa, dõi theo từng cử chỉ của Khánh. Cô cảm nhận được sự lo lắng dâng lên trong lòng, một nỗi bất an mơ hồ. Cô muốn hỏi, muốn chia sẻ gánh nặng ấy với anh, nhưng cô cũng biết, anh sẽ không nói ra. Anh vốn là người như vậy, trầm tính, ít nói, luôn gánh vác mọi thứ một mình. Anh tin rằng, đó là cách anh bảo vệ cô, bảo vệ mối quan hệ của họ. Nhưng đôi khi, sự im lặng và gánh vác một mình ấy lại vô tình tạo nên một khoảng cách, một bức tường ngăn cách giữa hai tâm hồn. Cô nhìn anh, nhìn sự căng thẳng đang bao trùm lấy anh, và trong một khoảnh khắc, cô thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến lạ. Cô không thể giúp gì cho anh, ngoài việc ngồi đây, lặng lẽ quan sát.
Tiếng gió đêm Sài Gòn vẫn khẽ thổi qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh ẩm ướt, nhưng không thể làm dịu đi không khí căng thẳng trong căn phòng. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn vẫn lạnh ngắt, trơ trọi, như chính mối quan hệ của họ lúc này. Nó vẫn ở đó, vẫn là của hai người, nhưng đã thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi sự sẻ chia, thiếu đi cái hồn mà tình yêu từng thổi vào. Khánh vẫn tiếp tục đi đi lại lại, đôi lúc tay day day thái dương như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau đầu âm ỉ. Anh cố gắng trấn tĩnh, cố gắng che giấu sự bực bội đang dâng lên trong lòng, nhưng từng cử chỉ, từng nét mặt đều phản bội lại anh, tố cáo sự kiệt quệ đến tận cùng. Linh nhìn anh, cảm thấy tim mình như thắt lại. Cô không biết làm gì, chỉ biết tiếp tục ngồi đó, một cách bất lực, chứng kiến người mình yêu đang gồng mình chống chọi với những áp lực vô hình mà cô không thể chạm tới.
Khánh cúp máy, tiếng "tách" khô khốc vang lên, dứt khoát như một lời kết thúc không mong muốn. Anh thở hắt ra một hơi dài, nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng vô hình vừa được đặt xuống, nhưng vẻ mặt anh vẫn còn căng như dây đàn, không chút thư thái. Đôi mắt sâu hoắm của anh vẫn ánh lên sự mệt mỏi cùng cực, pha lẫn chút bực bội chưa kịp tan. Linh, thấy vậy, khẽ giật mình. Cô biết, đây là lúc anh cần sự quan tâm, cần một lời hỏi han, dù biết rằng câu trả lời có thể sẽ chẳng đi đến đâu. Nhưng bản năng của một người yêu, một người vợ tương lai, vẫn thúc đẩy cô phải làm điều gì đó.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy, từng bước chân khẽ khàng, chậm rãi tiến về phía anh. Hơi thở của cô cũng trở nên nhẹ bẫng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh đang bao trùm. Khi chỉ còn cách anh vài bước, Linh đưa tay ra, khẽ chạm nhẹ vào vai anh. Bàn tay cô ấm áp, nhưng cái chạm ấy lại mang theo một sự e dè, một nỗi lo sợ vô hình. "Anh sao vậy? Có chuyện gì à?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng tất cả sự quan tâm và lo lắng chân thành. Đôi mắt cô nhìn anh đầy trìu mến, mong muốn được thấu hiểu, được chia sẻ một phần gánh nặng đang đè lên vai anh.
Khánh giật mình. Cái chạm tay của Linh, cùng với câu hỏi của cô, dường như đã đánh thức anh khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ căng thẳng. Anh quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy sự mệt mỏi và bực bội, không kiểm soát được cảm xúc của mình. Có lẽ, những áp lực từ Anh Hùng, từ công việc đã dồn nén đến đỉnh điểm, và câu hỏi tưởng chừng như vô hại của Linh lại trở thành giọt nước tràn ly. "Em đừng hỏi nữa!" Khánh gắt gỏng, gần như là quát lên, giọng anh khàn đặc và đầy vẻ khó chịu. Từng lời nói như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Linh, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Anh mệt lắm rồi! Có chuyện gì thì anh sẽ tự giải quyết!"
Linh rụt tay lại như bị điện giật. Cả cơ thể cô cứng đờ, đông cứng trong không khí. Đôi mắt cô mở to, trân trân nhìn anh, rồi dần dần ngấn nước. Nước mắt không chảy ra ngay, mà tụ lại ở khóe mi, tạo thành những giọt long lanh, chực trào. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc. Trong ánh mắt cô, không chỉ có sự đau đớn, mà còn có sự bàng hoàng, không thể tin được rằng những lời nói ấy lại phát ra từ chính người mà cô yêu thương nhất. Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện trong lòng cô, không phải là vết cắt của một nhát dao hữu hình, mà là vết cắt của một lời nói vô tình, một sự tổn thương sâu sắc đến tận tâm can. Khánh không hề nhìn vào biểu cảm của cô. Ngay sau khi buông lời gắt gỏng, anh đã quay lưng lại ngay lập tức, như thể muốn trốn tránh khỏi ánh mắt đau đớn của cô, hoặc đơn giản là anh đã quá mệt mỏi để có thể quan tâm đến bất cứ điều gì khác ngoài áp lực công việc đang đè nặng.
Linh đứng bất động một lúc lâu, cảm giác như thời gian xung quanh cô đã ngừng lại. Không gian trong căn hộ bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở, dù cửa sổ vẫn mở, gió đêm vẫn thổi. Mùi nến thơm mà cô đã thắp lên với bao nhiêu kỳ vọng về một buổi tối yên bình, lãng mạn, giờ đây dường như cũng đã tan biến, nhường chỗ cho một mùi vị cô đơn lạnh lẽo. Vết cắt sâu hoắm trong lòng Linh không ngừng nhói lên, cảm giác tổn thương, thất vọng và sự cô đơn dâng lên tột cùng, nhấn chìm cô trong một vực thẳm không đáy. Cô không thể thốt nên lời, không thể phản kháng, cũng không còn sức lực để níu kéo. Câu nói gắt gỏng của Khánh, dù có thể là vô tình, đã đánh thẳng vào những điểm yếu nhất trong trái tim cô, khiến cô cảm thấy mình thật sự trở thành một gánh nặng. "Anh ấy... đã gắt gỏng với mình," Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy. "Mình lại trở thành gánh nặng của anh ấy sao? Mình chỉ muốn hỏi han, muốn chia sẻ, vậy mà lại khiến anh ấy khó chịu đến vậy."
Giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má Linh, lạnh buốt. Cô không lau đi, cứ để mặc cho chúng chảy dài, tan vào bóng đêm. Cô quay người, bước đi lặng lẽ, không nói thêm một lời nào. Từng bước chân nặng nề, như thể đang mang theo cả sức nặng của thế giới. Cô đi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cánh cửa lại. Tiếng "cạch" nhỏ xíu vang lên, nhưng lại nghe như một tiếng động lớn trong không gian tĩnh mịch, đánh dấu sự kết thúc của một thứ gì đó vô hình. Linh không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong bóng tối. Cô nằm xuống giường, thu mình lại, cuộn tròn như một đứa trẻ lạc lõng, và cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể.
Bên ngoài phòng ngủ, Khánh vẫn ngồi trước máy tính. Anh thở dài, tay day day thái dương. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một chút hối hận thoáng qua trong tâm trí anh. "Anh không cố ý... nhưng anh thực sự quá mệt mỏi." Anh nghĩ thầm, nhưng rồi, áp lực công việc quá lớn đã lấn át tất cả những cảm xúc khác. Hình ảnh Anh Hùng, những deadline chồng chất, những con số, những dự án đang chờ đợi lại chiếm lấy toàn bộ tâm trí anh. Anh tiếp tục làm việc, tiếng gõ bàn phím lạch cạch lại vang lên đều đặn, bỏ lại Linh một mình với những cảm xúc vỡ vụn, với những giọt nước mắt lăn dài trong bóng tối.
Trong căn phòng ngủ tối om, Linh nhắm mắt lại. Cô cảm thấy một bức tường vô hình đang dần được dựng lên trong trái tim mình, cao hơn, vững chãi hơn mỗi ngày. Bức tường ấy không phải để ngăn cách cô với thế giới, mà là để bảo vệ cô khỏi những tổn thương không ngừng từ chính mối quan hệ mà cô từng đặt trọn niềm tin. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã đặt hết tâm tư vào việc vun đắp mối quan hệ này, nhưng dường như, những nỗ lực của cô chỉ như những hạt mưa rơi trên sa mạc cằn cỗi, chẳng thể làm xanh lại một mầm sống nào. Cô đã mệt mỏi, mệt mỏi đến tận cùng.
Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một hướng đi mới cho chính mình, tìm kiếm sự đồng điệu mà cô khao khát bấy lâu, không phải ở Khánh, mà ở những nơi khác, ở những đam mê, những con người có thể thực sự lắng nghe và thấu hiểu cô. Sự tổn thương sâu sắc của Linh trong đêm nay, lời gắt gỏng vô tình của Khánh, là một trong những "giọt nước tràn ly" cuối cùng, đẩy cô đến một quyết định mà cô biết sẽ rất khó khăn, nhưng cũng rất cần thiết. Một tương lai không có anh, một tương lai mà cô phải tự mình định hình, dần định hình rõ nét trong tâm trí cô, dù vẫn còn mơ hồ và đầy nỗi sợ hãi. Khánh vẫn tiếp tục chìm đắm trong công việc và áp lực, vô tình củng cố hình ảnh anh "không còn là người khiến Linh hạnh phúc nữa". Và Linh, trong bóng tối của căn phòng, lặng lẽ chấp nhận sự thật đau lòng ấy, chuẩn bị cho một sự xa cách không thể tránh khỏi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.